BÙA THẦN tân biên
tác giả Hùng Sơn
Phần 6
Khi Thảo và Đinh về tới nhà, cả hai vội vàng vô phòng nghiên cứu ngay. Sự nôn nóng tìm hiểu xem trong hộp sắt có cái gì đã làm cả hai người quên ăn quên ngủ.
Trong căn phòng nghiên cứu của Đinh có đầy đủ dụng cụ của cả giáo sĩ và phù thủy. Đinh đặt chiếc hộp lên một chiếc bàn cổ. Chàng bắt đầu thử hết dụng cụ này tới dụng cụ khác.
Thảo nhẫn nại đứng bên cạnh Đinh xem chàng làm việc. Tới gần tối, Đinh mới chịu ngừng tay. Thảo nhìn Đinh hỏi:
- Có chút manh mối gì không anh?
Đinh im lặng một lúc, nói:
- Không có gì trong chiếc hộp này cả !
Thảo có vẻ nghi ngờ.
- Anh có chắc chắn không?
Đinh thở dài.
- Không phải là anh xét đoán, nhưng tất cả các phương pháp thử nghiệm từ sáng tới giờ đều cho biết, trong cái hộp này không có gì hết.
Thảo hỏi:
- Anh tin tưởng chắc chắn vào những phương pháp anh thử nghiệm hay sao?
Đinh nói:
- Vấn đề không phải là tin hay không tin, mà là kết quả thử nghiệm cho thấy như vậy?
Thảo nói:
- Bây giờ chúng ta không bàn về chuyện đáng tin hay không của kết quả thử nghiệm bằng những phương pháp vừa rồi, mà là anh có chắc trong chiếc hộp đó không có gì phải không?
Đinh lưỡng lự nói:
- Nếu trong hộp sắt này không có vật gì, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường thì sao?
Thảo nhìn chiếc hộp nói:
- Tại sao chúng ta không thử bằng một phương pháp trực tiếp hơn. Phương pháp này rất đơn giản, vì chúng ta sẽ nhìn thấy tận mắt ngay những gì chứa trong chiếc hộp sắt này liền.
Đinh hết hoảng hỏi:
- Bộ em tính mở chiếc hộp này ra hay sao?
Thảo gật đầu:
- Đúng vậy, anh không nghĩ là phương pháp này vừa dễ dàng vừa hữu hiệu à?
Đinh lắc đầu.
- Bây giờ chưa phải lúc đâu, anh còn muốn thử lại một lần nữa. Chỉ khi nào bí lắm rồi chúng ta mới nên mở nắp hộp này ra thôi.
Thấy Đinh có vẻ rất cương quyết và tin tưởng vào quyết định của mình nên Thảo không nói gì nữa. Vừa lúc đó có tiếng ai gõ cửa. Đinh ngạc nhiên nói:
- Ủa, ai tới đây vào giờ này kìa.
- Để em ra mở cửa.
Nói xong Thảo bước ra nhà ngoài ngay. Nàng mở cửa và thấy một người thanh niên trao cho nàng một lá thư, nói là của thầy Sô gửi cho Đinh. Thảo cám ơn, mang bức thư vô cho Đinh coi. Đinh hấp tấp bóc thư ra đọc Những đường nhăn trên trán chàng nhíu lại làm Thảo tò mò hỏi:
- Thầy Sô nói cái gì trong thư vậy anh?
Đinh ra ghế sa lông ngồi im lặng một lúc mới trả lời:
- Thầy Sô cho biết hai tên trao chiếc hộp này cho anh tối hôm đã chết rồi, bảo anh phải cẩn thận.
Thảo hồi hộp hỏi:
- Có chuyện gì vậy? tại sao họ lại chết.
- Trong thư nói cả hai cùng tự bóp cổ chết. Sau đó bạn bè tính lén mang đi chôn thì bị cảnh sát tới, đem cả hai cái xác ấy đi. Nhưng ngay sau đó, một trong hai người chết ấy lại hiện về tính giết một cô gái. Cô này là người có mặt ở chỗ hôm tên Phu và Cư trao chiếc hộp sắt cho anh, nhưng cô ta may mắn được thầy Sô cứu kịp.
- Tại sao hai người đó lại tự bóp cổ tới chết được?
Đinh lắc đầu nói:
- Không hiểu, có lẽ không phải hai người đó tự tử đâu. Hơn nữa, tự tử bằng cách tự bóp cổ mà chết lại càng vô lý hơn!
- Như vậy có nghĩa là họ bị giết.
- Theo lời thầy Sô cảnh cáo trong thư, cái chết của họ có thể là do một sức mạnh vô hình nào đó của tà ma quỉ chủ mưu, chứ không phải người.
Sắc mặt Thảo có vẻ trầm trọng.
- Thí dụ như hồn ma phải không?
Đinh gật đầu nhè nhẹ.
- Có thể là như vậy.
Thảo ngập ngừng nói:
- Ý thầy Sô là chúng ta phải coi chừng con ma trong cái hộp sắt này à?
- Anh cũng nghĩ như vậy.
- Nhưng mà cho tới nay, chúng ta vẫn chưa có bằng chứng nào là trong chiếc hộp sắt này có cái gì cả. Làm sao để biết có hồn ma trong chiếc hộp sắt này?
- Em nói như vậy là vẫn có ý muốn mở chiếc hộp này ra phải không?
Thảo gật đầu.
- Có lẽ đó là một phương pháp duy nhất có thể biết được trong đó có gì.
Đinh nói:
- Anh không đồng ý cách thức này, vì nếu mở chiếc hộp sắt này ra rồi, chúng ta không thấy có gì trong đó thì phải giải thích làm sao?
Thảo nói.
- Ít nhất cũng chứng minh được những phương pháp anh vừa thử nghiệm cả ngày nay không sai.
Đinh lắc đầu.
- Lý luận như vậy không khoa học chút nào cả.
Thảo mỉm cười.
- Em không biết anh là nhà Linh Hồn Học hay là một Khoa Học Gia.
Đinh ngả lưng dựa hẳn vô ghế, nói:
- Khoa học và linh hồn học bề ngoài hình như trái ngược nhau. Nhưng thực ra nó cũng có những điểm tương đồng. Người thường không hiểu mà thôi. Anh lấy một thí dụ: những người có cảm giác thứ sáu có thể cảm ứng việc gì xảy ra cách xa hàng trăm cây số. Đó là chuyện huyền bí cho tới nay vẫn chưa ai giải thích nổi.
Thảo lại mỉm cười, nói:
- Em biết anh muốn nói cái gì rồi. Nhưng ai chứng minh được sóng điện não là cái gì?
Đinh nói:
- Trên cơ bản, loài người đã phát giác được cảm ứng tâm linh. Tất cả đã biết sóng điện não tồn tại rồi, nhưng chưa ai hiểu tường tận mà thôi.
Thảo hỏi:
- Anh cho rằng sóng điện não thuộc về khoa học hay linh hồn học?
Đinh sua tay như không đồng ý với Thảo, chàng nói:
-Tại sao em có tư tưởng hẹp hòi như vậy. Em nhất định phải tách rời khoa học và linh hồn học ra làm hai mới được hay sao?
Thảo cười khanh khách.
- Tại em là đàn bà nên không thể quảng đại như các anh được. Đâu cho ra đó mà thôi.
Đinh giơ hai tay lên trời thở dài.
- Anh hết ý, hôm nay như vậy là tạm đủ rồi. Em về nhà nghỉ cho khoẻ mai còn đi làm.
Thảo gật đầu đứng dậy
- Em cũng nghĩ như vậy đó.
Nói xong, nàng ôm lấy chiếc hộp sắt bước ra khỏi phòng. Đinh ngơ ngác một chút, chàng chạy theo giựt lại chiếc hộp trong tay Thảo.
- Em để chiếc hộp lại đây chứ, mang đi đâu vậy?
Thảo ôm nghì lấy chiếc hộp, không cho Đinh giựt về nàng la lên:
- Anh đã nghiên cứu rồi mà, sao không cho phép em mang về chứ.
Đinh hốt hoảng nói:
- Em có biết là nó nguy hiểm lắm hay không?
Thảo hứ một tiếng.
- Thế anh không nhớ ai đã trấn áp được chiếc hộp này hôm trước hay sao? Nếu không có em, nó đã nhảy mất tiêu rồi, bộ anh giữ nổi hay sao?
Đinh ú ớ nói:
- Anh biết chứ, nhưng em phải hiểu là đã có hai mạng chết vì nó rồi. Chúng mình đâu có thể coi thường được.
Thảo hất mặt nói:
- Không phải anh đã nghiên cứu chán rồi hay sao. Có tìm ra được cái gì không ?
- Những phương pháp anh đã xử dụng cho thấy như vậy. Nhưng vì vậy mà bỏ cuộc thì đâu phải là tinh thần khoa học nữa. Lại càng trái ngược với tinh thần linh hồn học hơn nữa.
Thảo im lặng một lúc, nàng trầm giọng nói:
- Nếu anh thật sự muốn nghiên cứu thì phải để em mang về. Em không có ném chiếc hộp sắt này xuống biển xuống sông đâu. Vì chúng mình đã không làm gì được thì phải nhờ tới những người cao minh hơn mới được. Mắt Đinh sáng lên, chàng hỏi thực nhanh:
- Em tính nhờ sư phụ em. Thầy San giúp chúng ta à?
Thảo gật đầu.
- Có lẽ phải như vậy thôi, ông ta có nhiều kinh nghiệm. Chiếc hộp sắt này không khó đối với ông ấy đâu.
Tự nhiên Đinh lại tỏ ra do dự. Thảo hỏi ngay:
- Bộ anh không tin tưởng ở tài nghệ của sư phụ em sao?
Đinh hấp tấp trả lời.
- Không... không phải đâu.
- Nếu vậy còn do dự gì nữa, chúng ta đi kiếm sư phụ em đi thôi.
*
Đêm đã khuya, thầy San đang ngồi thiền trước bàn thờ Tổ. Hai mắt ông mở to nhìn lên chiếc Bùa Thần đang xoay tròn càng lúc càng mau. Đã hơn trăm ngày rồi, chiếc bùa bắt đầu cử động theo ý ông tưởng. Vận tốc của chữ bùa còn phải di chuyển mau hơn nữa mới có thể phát ra âm thanh và đi tới việc chuyên chở tư tưởng và hồn phách ông đi vào cõi siêu hình theo pháp quán âm của trời đất.
Pháp môn này ông đã định tu luyện từ hồi cố Thượng Sư Trưởng Môn Nguyễn Lành còn tại thế. Vậy mà cứ chần chừ mãi cho tới nay mới có thì giờ và cơ hội để tu luyện. Ông còn nhớ, trong những lời nói sau cùng ngày cố Thượng Sư Trưởng Môn về trời, ngài nói:
- Bằng bất cứ giá nào, con phải luyện cho thành pháp môn này, vì Bùa Thần là một trong những linh bùa tối thượng của môn phái. Nó sẽ khai tâm, mở trí cho con đi vào nơi siêu thoát. Ở đó, con sẽ gặp tất cả các tư tưởng và quyền phép của các bậc tổ sư thời trước của môn phái mình. Nhưng phải nhớ một điều, coi chừng lạc lối, vì từ trước tới nay, nhiều kẻ đã trở thành ma đạo khi lạm dụng Bùa Thần cầu danh lợi. Chính ta cũng chưa luyện được Bùa Thần vì còn e ngại chưa kềm chế được bản thân.
Hơn ai hết, thầy San biết mình bây giờ đã đủ kinh nghiệm và bản lãnh tu luyện linh bùa này, nhưng vẫn còn e ngại cho tới nay, cũng chỉ vì biết rằng; sau khi nắm quá nhiều quyền phép trong tay, có thể trở thành cao ngạo mà lạc lối như lời khuyến cáo của sư phụ.
Mấy tháng trước đây, khi bấm quẻ; thầy San bất giác giật mình; biết được một tai kiếp lớn sắp xảy ra, và với khả năng hiện có của mình, chưa chắc ông đã làm gì được. Cực chẳng đã, ông bắt buộc phải đem linh bùa ra tu luyện.
Qua một trăm ngày, thời gian căn bản phải tu luyện liên tục hằng đêm, để có thể tưởng cho chiếc linh bùa tự chuyển động trên không mà không cần phải vẽ ra giấy nữa. Thầy San mừng thầm, từ đây ông có thể thư thả hơn trong việc tu luyện linh bùa này. Đã có nhiều sư huynh đệ phải bỏ cuộc cũng vì trong một trăm ngày đầu không giữ được liên tục hằng đêm tu luyện. Những người này sẽ phải tu luyện lâu hơn, không biết tới bao giờ. Cũng có thể vĩnh viễn không bao giờ có thể tu luyện với Bùa Thần nữa. Nhưng nhiều người kiên nhẫn vẫn tiếp tục, dù bị dán đoạn và vài năm sau cũng đã đưa được chữ bùa lên cao và bắt đầu chuyển vận.
Còn ai chán nản, sợ thất bại, kể như không có duyên với pháp môn này rồi. Lòng tin và sự kiên nhẫn của người tu luyện là yếu tố chính đưa được Bùa Thần lên cao và chuyển vận. Nhiều người thấy luyện lâu quá, lại sợ mình đã thất bại, nên chán nản bỏ cuộc, thật là uổng phí tâm sức. Lúc ấy kể như bùa đã bị "chai" !
Thời gian thứ nhì để làm cho linh bùa phát ra tiếng kêu vi vu trên không, không có hạn định, còn tùy vào tâm chí và căn duyên của kẻ tu luyện. Nhưng không bắt buộc phải tu luyện liên tục hằng đêm như một trăm ngày đầu nữa. Và cũng chẳng ai dám luyện liên tục như vậy vì có thể đi tới tình trạng điếc tai, hoặc náo loạn thần kinh rất đễ dàng. Những âm thanh của linh bùa phát ra trong đầu óc ở vào một làn sóng siêu âm của não bộ, người thường không thể tiếp nhận vội vã được, cần phải có một thời gian dài.
Mấy ngày nay, linh bùa đã quay tít trên không làm cho thầy San rất khoan khoái. Ông có thể yên tâm chắc chắn là thành đạt trong việc tu luyện chiếc linh bùa
này. Có như vậy mới không phụ lòng kỳ vọng của sư phụ vào ông khi còn sanh tiền.
Đang cố tưởng cho linh bùa quay thực nhanh để đủ sức phát ra âm thanh. Bỗng thầy San nhíu mày, chiếc linh bùa tự nhiên giảm tốc độ và muốn nhào xuống.
Ông bấm độn và thở dài, ngưng luyện. Chẳng mấy chốc, có tiếng chuông reo. Thầy San đứng dậy ra mở cửa. Ông thấy Thảo và một thanh niên lạ mặt đứng đó, nhưng ông đã không để ý gì tới những người tới thăm ông vào đêm khuya như thế này, vì mắt ông đang dán vô chiếc hộp sắt Thảo ôm trong lòng.
Thảo rụt đầu, cười khúc khích hỏi:
- Thầy chưa ngủ hả?
Thầy San thở dài.
- Đã biết là con sẽ tới đây làm sao thầy đi ngủ được!
Thảo le lưỡi làm duyên rối quay về phía Đinh nói:
- Thưa thầy, đây là anh Đinh, bạn con. Anh ấy cũng là một người say mê nghiên cứu về linh hồn học.
Thầy San mỉm cười, nói:
- Ông Đinh vô phúc có đứa bạn gái như con. Thầy e rằng có ngày linh hồn ông ấy cũng bị con bắt nhốt vô âm ty thôi.
Thảo cười khúc khích, nói với Đinh:
- Đây là sư phụ em, phép thuật thần thông, nhưng ăn nói chẳng bao giờ nghiêm chỉnh chút nào.
Thầy San cười ha hả.
- Bộ con chưa ngán sự nghiêm nghị và tính cổ hủ của cha con hay sao ?
Thảo lắc đầu:
- Thưa không, cha con đã thay đổi rất nhiều rồi. Nhất là khi con đủ hai mươi mốt tuổi thì ông...
Thầy San xua tay, lắc đầu nguầy nguậy.
- Thôi... thôi, đừng nói về người sư đệ này của tôi nữa.
Rồi không để Thảo trả lời, thầy San từ từ quay vô nhà. Đinh và Thảo theo sau ngay. Vừa đi ông vừa nói:
- Ông ta là người tốt, cũng là người cha tận tụy với con cái lắm. Ông ấy luôn luôn ngăn cản con tìm hiểu về linh giới, chỉ vì muốn tốt cho con thôi. Hơn ai hết, ông ta hiểu đó không phải là việc đơn giản. Con có biết không?
Khi vô tới nhà trong, thầy San quay lại, mắt ông lại đăm đăm nhìn vô chiếc hộp sắt.
Thảo thấy vậy, lắc chiếc hộp nói:
-Thưa thầy cái hộp này kỳ cục lắm. Nó nhảy được như một con cóc ấy.
Thầy San "hừ" một tiếng, nhăn mặt.
- Một chiếc hộp biết nhảy mà con đã lấy làm lạ à. Con có biết Tôn Hành Giả xưa kia chỉ lộn mèo một cái là đã đi xa hàng vạn dậm.
Thảo cười hì hì.
- Thưa thầy, chuyện Tây Du Ký là tiểu thuyết hoang đường thôi mà, hơi đâu mà tin.
Thầy San trợn mắt hỏi:
- Con dám khẳng định là không có Tôn Hành Giả thực hay sao. Con dám nói không có một cái lộn mèo đi được vạn dậm à. Con biết được bao nhiêu về khả năng tiềm ẩn của vũ trụ?
Thảo ngơ ngàng nàng không thể nào ngờ được sư phụ mình lại có thể nói về những hiện tượng khoa học như thế. Nhưng Đinh lại hớn hở nói:
- Thầy nói rất có lý. Sự hiểu biết của loài người về vũ trụ có giới hạn. Thậm chí có một loài sinh vật nào như loài người sống ở các hành tinh khách hay không cũng chưa ai biết chắc cuộc sống họ ra sao, chỉ đoán ẩu, đoán tả thôi.
Thầy San mỉm cười, nói:
- Tư tưởng về vũ trụ của anh Đinh rất chính xác. Cái đáng thương của loài người không phải là chỉ vô tri mà là cái vô tri cộng với sự tự đại nữa.
Thảo xen vô, nói:
- Thưa thầy đừng bàn tới vũ trụ nữa. Nó to lớn quá. Xin thầy cho phép con hỏi về sự bí ẩn, trong cái hộp sắt này thôi.
Thầy San cười hì hì, lấy chiếc hộp từ trong tay Thảo, đưa lên ngắm nghía một lúc. Mắt ông mở to tới trợn ngược, có lúc lông mày nhíu lại rồi thủng thẳng nói:
- Nếu không có tấm bùa, chiếc hộp tầm thường này không giữ nổi con ma nữ đâu.
- Có một con ma nữ trong chiếc hộp đó sao. Thầy đã chắc chắn điều ấy rồi à?
Thầy San gật đầu.
- Con không tin sao?
Thảo chưa kịp trả lời. Đinh đã nói:
- Thưa thầy, vấn đề không phải là tin hay không tin, mà chúng con muốn biết bằng chứng cụ thể mới có thể hiểu là cái gì chứa đựng trong chiếc hộp sắt này.
Thầy San nhìn Đinh cười hì hì, hỏi:
- Đó là nhận định của anh trong tinh thần khoa học và linh hồn học hả?
Đinh gật đầu.
- Dạ.
Thầy San lắc đầu.
- Nhưng anh có biết, ở thế gian này có nhiều sự việc xảy ra mà không bao giờ tìm được bằng chứng hay không?
Mắt Đinh sáng lên.
- Thưa thầy, như hồn ma chẳng hạn phải không?
- Có thể nói như vậy cũng được. Có rất nhiều người chưa trưởng thành đã tiếp xúc được với linh giới. Cũng có rất nhiều người cả đời tận tụy nghiên cứa, học hỏi về cõi vô hình mà không có kết quả gì.
Thảo nóng lòng lên tiếng.
- Quí vị đã nói hết chưa?
Thầy San nhìn Thảo hỏi:
- Con muốn gì? Mở chiếc hộp này ra coi chăng?
Thảo hỏi lại:
- Sư phụ có đồng ý làm như vậy không?
Thầy San cười hề hề.
- Dù cho không tán thành. Ta cũng biết các con định mở nó ra từ lâu rồi.
Thảo hớn hở nói:
- Đó là phương pháp dứt khoát thôi.
Thầy San lắc đầu.
- Ta lại nghĩ khác. Chẳng những không mở chiếc hộp này ra, mà lại còn phải tìm thêm một chiếc hộp khác bắt giữ một con ma đực nữa, rồi bỏ chung chúng vào một chiếc hũ mới yên thân được.
Đinh ngẩn người hỏi:
- Như vậy là còn một con ma nữa. Nó có liên hệ gì tới con ma nữ trong chiếc hộp sắt này không ạ?
Thầy San nói:
- Quan hệ rất thân thiết. Nó là một con ma dữ ngoài sức tưởng tượng của con người.
Đinh nín thở hỏi:
- Tại sao thầy biết?
Thầy San cười hì hì, nheo mắt nói :
- Thiên cơ bất khả lậu...
Thảo nhún nhẩy, la lên:
- Con không chịu. Cái gì thầy cũng nói thiên cơ. Thiên cơ là cái gì chứ. Thầy biết được tại sao không cho chúng con biết?
Thầy San vẫn cười hề hề. Ông biết tánh tình ngang bướng của người nữ đệ tử bé bỏng này. Ông từ từ nói :
- Thiên cơ là thiên cơ, có nói ra các con cũng không hiểu. Tuy nhiên, đó chỉ là vấn đề thời gian, chứ không phâi tuyệt nhiên phải giữ kín mãi. Bây giờ các con về đi. Chuyện cái hộp này thầy sẽ tính cho, nhưng phải ăn chay trường một trăm ngày rồi hãy trở lại gặp thầy. Trong thời gian đó, đừng làm gì khác, nếu cãi lời thầy, e rằng các con không có dịp nhìn lại mặt ông thầy già này một lần nữa đâu.
Nói xong, không để cho Thảo và Đinh có nhận lời hay không. Thầy San với trên bàn thờ lấy hai đạo bùa trao cho Đinh và Thảo mỗi người một lá rồi nói tiếp :
- Khi bắt đầu ăn chay, các con đốt đạo bùa này uống trước đã, và đúng một trăm ngày sau, trở lại đây để biết cái gì là thiên cơ như con hằng ao ước. Bây giờ thầy còn phải tiếp tục luyện Bùa Thần thêm một canh giờ nữa, nếu không mệt lắm rồi.
Thảo và Đinh cầm lá bùa trong tay, trở về với những niềm vui chưa trọn vẹn. Tuy nhiên, ít nhất cũng đã tìm được một hướng đi mới có nhiều hy vọng khả quan.
( Xin xem tiếp Phần 7)
Phần 7
Hoa thờ thẫn đi dọc theo ruộng mía bên nhà. Những bụi mía vươn cao xanh um thực tốát. Nàng nhớ lại những đêm trăng sáng cùng chồng nàng-- hồi đó còn là bồ của chị Hai-- cùng nhau lén lút ra đây tình tự. Quả thực là so átrời. Đúng lúc đám cưới chị Hai với chồng nàng gần kề thì đùng một cái, Hoa lại có bầu với anh ấy. Chị Hai điên lên, nhưng ván đã đóng thuyền, còn làm sao hơn được nữa. Đúng là tình chị duyên em.
Ba má Hoa cũng không thế nào nói năng gì được, vì chồng nàng hồi đó là cột trụ trong gia đình này. Mặc dù anh ấy chỉ là người làm công, nhưng sự thực thì từ ao cá tới ruộng lúa đều do một bàn tay anh ta tạo thành. Khởi đầu là một anh chàng đi cày thuê, chồng Hoa cần mẫn ngày đêm dựng lên sự nghiệp cho gia đình nàng. Vai vế anh ta đã chuyển thành người quản gia lúc nào không ai hay, vì chị em Hoa chân yếu tay mềm, chỉ có thể là người phụ giúp một chút ít thôi chứ làm sao gánh vác được những công việc nặng nhọc đồng ánh như vậy. Do đó khi anh ta cặp với chị Hai nàng đã chẳng làm ai ngạc nhiên. Có lẽ cả hai bên đều có chút lợi dụng nhau trong mối tình của cô chủ này. Thực đúng với câu:
Người ta đi cấy lấy công.
Tôi đây đi cấy lấy cô chủ nhà!
Nhưng sự việc không dừng lại ở đây. Chồng Hoa đã lại đi thêm một bước nữa trong mối tình cô chủ vườn và anh làm công. Để rồi tạo nên mối tình tay ba đầy sóng gió.
Chính Hoa cũng không ngờ được sự việc xảy ra kỳ cục như vậy! Nàng đâu có biết gì về dã tâm của Minh. Lúc nào Hoa cũng coi anh ta như người anh rể của nàng từ lâu rồi. Nàng còn nhớ thực rõ trưa hôm ấy, chị Hai chèo ghe giao mía cho mấy vựa mía ở chợ Xóm Chùa. Hoa ở nhà phụ với Minh cột những bó mía sẵn sàng cho chị Hai chở đi. Còn ba má nàng cũng quá giang chị Hai lên Saigòn đi chợ Tết.
Hôm ấy trời nắng chang chang, không có một chút gió nào. Làm việc từ sáng tới giờ mồ hôi đã thấm ra ướt hết áo, còn Minh thì ở trần trùng trục, những bắp thịt nổi lên cuồn cuộn khi anh ta vác những bó mía tới cho Hoa cột. Lúc đầu Hoa cũng chẳng để ý chút nào. Nhưng khi về nhà, không hiểu tại sao lúc ngồi ăn cơm với Minh thì lòng nàng tự nhiên lại rạo rực. Cái nhìn của nàng vô thân thể Minh không còn được tự nhiên nữa. Nàng cảm thấy như mình đang lén lút làm một điều gì tội lỗi thì phải.
Không hiểu Minh có đoán được những ý nghĩ ấy của nàng hay không, nhưng sao kỳ cục quá. Hôm nay anh ta lại tỏ ra thân mật và gần gủi nàng hơn mọi lần. Minh đã sẻ chén cơm sau cùng của chàng cho Hoa một nửa vì vô tình nàng nấu ít cơm quá, hai người ăn không đu.û Hoa đã cười khúc khích bảo Minh:
- Anh Hai ăn đi mà, nhường cho em làm chi.
Minh cười hì hì, nói:
- Đâu có được, để cô em gái mình đói làm sao cho đành.
Nàng đã liếc Minh một cái thực đĩ vì câu nói ởm ờ dễ thương ấy. Ai ngờ anh chàng lại thực bạo phổi, đưa tay vuốt má Hoa một cái làm nàng mắc cỡ muốn chết. May mà cả nhà đi vắng, nếu trước mặt mọi người mà Minh làm như vậy không biết nàng phải làm sao. Lúc ấy người Hoa nóng ran, nàng nắm lấy tay Minh định kéo ra thì đâu có ngờ Minh lại nhân cơ hội gần gủi ấy kéo ngay Hoa ngả vào lòng anh ta. Hoa còn đang lúng túng thì cánh tay như thép nguội ấy nửa đùa nửa thực khép chặt chung quanh nàng. Áo Hoa tung ra, trời nóng nực nên nàng không mặc áo lót. Lúc đầu nàng vùng vẫy, cấu véo Minh dữ dội, nhưng sau chẳng thấy thấm thắp gì làm Hoa bật khóc. Minh đã dỗ dành nàng cả buổi trưa hôm ấy và cuối cùng chàng đã làm nàng phải phì cười về những cử chỉ ngây ngô thực dễ thương của một anh chàng khờ khạo.
Chính Hoa cũng không hiểu tại sao ngay sau đó, nàng lại xà vào lòng Minh một cách dễ dàng như vậy. Và Hoa lại càng thực dễ dãi để bàn tay Minh mò mẫm xa hơn hồi trưa mà nàng không còn phản kháng như lúc trước nữa.
Kể từ đó, cứ mỗi lần chị Hai vắng mặt là chính Hoa tạo cơ hội cho Minh gần gủi nàng. Thế rồi chuyện gì tới đã phải tới. Một hôm, khi đốn gần hết ruộng mía, chỉ còn lại vài rẫy sau cùng. Chị Hai về trước để chuẩn bị ghe cho ngày mai giao mía, chỉ còn lại một mình Minh và Hoa ở ngoài ruộng. Minh đã kéo nàng nằm xuống giữa hai luống mía trên manh chiếu nhỏ trải lúc trưa ba người ăn cơm. Lúc đầu nàng còn thích thú với trò chơi ái tình lén lút ấy, nhưng khi thân hình vạn vỡ của Minh đè lên mình nàng như một hòn núi không thế nào lay chuyển được nữa. Hoa đã phải cắn chặt môi chịu đựng những đau đớn thấu trời xanh, hậu quả của một cuộc tình vụng trộm.
Nhưng bù lại, những ngày sau đó là sự đê mê của xác thịt đã làm Hoa ngây ngất trong tình yêu mù quáng và tội lỗi này. Cho tới khi Hoa biết mình có bầu, nàng đã khóc hết nước mắt. Minh nói sao cũng không được, chị Hai có vẻ nghi ngờ, gạn hỏi mãi mà không thế nào Hoa nói năng gì được.
Hôm sau Minh phải lên tiếng. Chàng đã thú thực kết quả của cuộc tình lén lút này. Chị Hai nổi điên lên, nhưng không ngờ khi ấy Minh rầu rĩ nói sẽ tự tử để cho yên chuyện thì tình thế xoay chuyển bất ngờ ngay. Có lẽ chị Hai còn thương Minh ghê gớm nên mới phải san sẻ tình yêu cho Hoa. Hơn thế nữa, nếu trong gia đình này không có Minh, sự việc sẽ ra ra? Công việc đồng áng ai là người cai quản được. Cuộc sống của cả gia đình sẽ lâm vào tình trạng bi đát ngay lập tức. Bởi vì trong quá khứ, những ngày Minh đau ốm, gia đình nàng đã phải mướn nhiều người làm nhưng không ai có thề cáng đáng được. Vậy mà số tiền trả công thợ còn trội hơn cả tiền hoa lợi thu vô nữa mới đáng nói. Có lẽ đây cũng là một yếu tố quan trọng để Hai phải ép bụng nhường lại người yêu cho em mình.
Tuy nhiên, Hoa cũng biết thân biết phận, nên nàng cũng không hẹp hòi gì khi biết Minh vẫn còn lẹo tẹo với chị Hai, và nhiều khi nàng còn cố tạo những dịp cho Minh gần gủi chị Hai mình. Nhất là khi cái bụng Hoa căng to lên vì gần tới ngày sanh nở. Hoa đã có lần đẩy chị Hai vô lòng Minh ngoài đồng, nửa đùa nửa thực, nói:
- Tối nay em giao lại anh Minh cho chị Hai ngủ ở ngoài ruộng đó. Ông ấy làm em mệt mỏi quá rồi, chịu không nổi nữa đâu.
Minh cười hì hì và hôm đó hai người trở về nhà thực khuya. Những ngày Hoa sanh đẻ, nàng biết Minh đã mò mẫm vô phòng chị Hai và chị nàng hình như cũng cho đó là điều không có gì quá đáng, bởi vì khi câu chuyện của Hoa chưa vỡ lở, Minh cũng đã mò vô phòng Hai nhiều lần, gần như công khai và được sự chấp thuận của tất cả mọi người trong gia đình.
Mối tình tay ba này tuy không ai nói ra, nhưng cũng đã ngầm mặc nhiên công nhận ngay từ đầu rồi. Nhất là khi Hoa sanh con, chỉ được vài ngày là thằng bé vắn số qua đời.
Sáng nay lững thững đi dòc theo bờ sông, men ra ruộng mía rậm rạp này làm Hoa liên tưởng tới những ngày qua như một giấc mộng. Nàng nhớ lại cái chết của Minh và chuyện tối hôm qua trên chiếc ghe tam bảng, giữa thầy Sô, chị Hai và nàng. Thật tình không thế nào tưởng tượng được.
Cả hai cùng chấp nhận ân ái cùng một lúc với thầy Sô như vậy trước mặt nhau. Lúc trước với Minh, dù cho là hai chị em lấy chung một chồng, cũng chưa có bao giờ có cử chỉ gì suồng sả trước mặt nhau. Vậy mà tối qua, cả hai cùng rên rỉ, cùng quằn quại trong vòng tay một người xa lạ một cách nhiệt tình dâng hiến như vậy mới kỳ cục.
Nàng nhớ thực rõ, khi hai chị em bị con ma rượt, bỏ cả thây ma của Minh, chạy bán sống bán chết. Tới khi hoàn hồn thì chị Hai nhất định đòi trở lại đem xác Minh đi Ai ngờ tới nơi đã thấy con ma đó đang ăn thịt cái xác của Minh ngay trong huyệt đạo mới đào và lần này, Hoa đã bị xỉu đi không còn biết gì nữa. Tới khi nàng tỉnh dậy đã thấy thân thể trần truồng, nằm trong vòng tay thầy Sô trên chiếc ghe tam bảng của mình và bên cạnh là chị Hai đang ần ái vđi thầy Sô một cách cuồng nhiệt.
Ngay khi thấy cảnh ấy, nàng đã định la lên, nhưng chân tay rời rã, sức lực yếu đuối chẳng khác gì con cua mới lột, nên đành nằm yên ngắm nhìn hành động lạ lùng của chị Hai. Chỉ vài phút sau, cả chị Hai và thầy Sô cùng nhìn thấy nàng tỉnh dậy một lượt. Chị Hai hình như không để ý gì tới hành động dâm loạn của bà ta, chị ôm chầm lấy Hoa mừng rỡ tới rưng rưng nước mắt. Chị nói:
- Lạy Trời lạy Phật, em con đã tai qua nạn khỏi rồi.
Rồi chị Hai lại ôm lấy thầy Sô mà nói:
- Con xin cảm tạ ơn thầy cứu mạng chị em con.
Bây giờ em con đã tỉnh rồi. Chúng con dù có phải làm thân trâu ngựa hết kiếp này hầu hạ thầy cũng cam lòng.
Nghe chị Hai nói, Hoa thật hoang mang. Thì ra chính thầy Sô lại là người ân nhân của cả hai chị em trong lúc thập tử nhất sinh đó hay sao. Nhưng cái cảnh trước mắt này là thế nào. Hoa còn đang hoang mang thì thầy Sô đã mỉm cười bảo chị nàng:
- Cô này còn yếu lắm, để ta hà hơi một lúc nữa xem sao.
Chị Hai có vẻ ái ngại nói:
- Thầy có mệt lắm không, phải nghỉ một lát cho lại sức đã chứ. Bề gì thì em con cũng đã tỉnh rồi.
Thầy Sô lắc đầu nói:
- Nếu tôi không cố một chút nữa, e rằng con nhỏ này lại ngất xìu đi nữa bây giờ, hồn nó mới nhập thể, coi vậy mà chưa yên đâu.
Nói xong, thầy Sô cúi xuống hôn lên môi Hoa một cách cuồng nhiệt. Nàng thấy toàn thân rung động thực sự. Những cảm giác tê chồn chạy dài khắp thân thể.
Hai bàn tay thầy Sô lúc ấy cũng xoa bóp khắp châu thân Hoa, không chừa một chỗ nào. Hoa cảm thấy thực rõ những bắt thịt nàng cương cứng lên theo những ngón tay kỳ diệu ấy của thầy Sô.
Nàng bắt đầu hiểu hoàn cảnh hiện thời, nhưng cũng không khỏi mắc cỡ vì cách chữa trị kỳ cục của ông thầy già này. Trong lúc ấy, có lẽ Hai đã đọc được ý nghĩ trong đầu Hoa, nàng ghé sát tai Hoa thì thầm:
- Tối qua, nếu không có thầy Sô tới kịp thời thì cả hai chị em mình đã bỏ mạng với con ma cái kia rồi. Và cả đêm thầy Sô đã tiếp sức cho em, gọi hồn nhập xác, nếu không giờ này em đã là kẻ mất trí từ lâu rồi. Em đừng nghĩ ngợi bậy bạ nghe.
Bấy giờ Hoa mới vỡ lẽ ra là thế. Mà quả thực, chỉ vài phút sau, Hoa cảm thấy khoẻ khoắn lạ lùng, nàng đã để ý không phải thầy Sô hôn lên môi nàng như những lần Minh làm tình với nàng. Hình như ông đang ngậm hẳn lấy miệng Hoa, thổi qua cổ họng nàng những làn hơi lạnh khủng khiếp làm Hoa tỉnh hẳn người.
Nhưng hai bàân tay ông thì ngược lại. Chúng di động thoa bóp bên ngoài làm thân thể nàng nóng lên thấy rõ. Hoa bắt đầu cử động được một cách yếu ớt trong tiếng rên rỉ đã bật ra khỏi cửa miệng. Lúc ấy thầy Sô đã ngưng lại. Quay sang chị nàng, ôm lấy Hai, kéo hẳn cái thân thể trắng ngần, nõn nà ấy vô lòng mơn trớn vầy vò một cách thực hung bạo. Khác hẳn với những ve vuốt nhồi bóp nhẹ nhàng như trên thân thể nàng vừa rồi.
Lúa ấy Hai thở hồng hộc, đón nhận những ái ân cuồng bạo của thầy Sô trên da thịt, trong nắng ban mai đang le lói xuyên qua những tào dừa nước phủ kín con thuyền. Cảnh tượng trái khoáy này không thế nào Hoa hiểu nổi trong lúc ấy. Nhưng bây giờ thì nàng đã vở lẽ ra lý do những hành động bạo dâm cuồng loạn ấy tác động như thế nào vào cơ thể con người trong những lúc đứng cheo leo trên bờ vực thẳm của tuyệt vọng và sợ hãi.
Hoa nhìn ra giòng sông về hướng nhà thầy Sô. Nàng mong đợi bóng dáng con thuyền tam bảng mà thầy Sô đã mượn để trở về nhà ngày hôm qua.
- Em ra đây đón thầy Sô à?
Hoa giật mình quay lại vì câu hỏi của chị Hai sát ngay bên tai. Nàng bẽn lẽn nhìn chị, trả lời:
- Dạ, ổng nói thế nào sáng nay cũng tới thăm tụi mình phải không chị?
Hai gật đầu.
- Chị cũng mong như vậy.
Hoa lém lỉnh nhìn chị, hỏi:
- Chị còn mong cái gì nữa ấy chứ?
Hai hiểu ý em, phát mạnh tay vô mông nàng, gắt nho nhỏ:
- Con quỉ cái, còn mày có vừa gì đâu mà nói cái ấy chứ.
Hoa nắm lấy tay chị cười nhợt nhã.
- Chị có thấy kỳ cục không, tự nhiên tụi mình có vẻ văn minh quá phải không?
- Văn minh là như vậy hả, mày học được ở đâu vậy?
Hoa ôm lấy chị, thì thầm:
- Em chỉ bắt chước chị thôi mà.
Hai đập vô lưng em bồm bộp, la:
- Cái con nỡm này có buông tao ra không, đồ khỉ.
Người ta thấy cười cho thối mũi bây giờ kìa.
Hoa lại nhợt nhã:
- Ở đây đồng không mông quạnh, có ai đâu mà thấy. Bữa tối hôm đó không nói làm gì, vì trời tối thui. Chứ lúc mặt trời lên cao rồi mà chị có sợ ai nhìn thấy đâu.
Hai biết em mình nói nhây, nàng luồn hai tay thọc vô nách Hoa làm cô nàng cười ré lên, thu mình lại. Được nước, Hai làm tới, nàng biết em mình có tánh sợ nhột, nên mỗi lần có chuyện là nàng lại dở cái sách ấy ra là Hoa phải đầu hàng vô điều kiện ngay.
- Mày còn nói cái giọng đó hay thôi. .
- Hí.. hí... thôi không nói nữa đâu.
- Được rồi, tao tin mày. Nếu còn dở cái giọng đó nữa ra, tao thọc lét cho mày chết luôn.
Nói xong, Hai buông em ra. Hoa hơi lùi lại một chút, vẫn cười hí hí, mặt mũi đỏ gay.
- Chị này ác quá à, bộ em nói cái gì không có sao?
Hai dơ một ngón tay lên, làm bộ như muốn thọc vô nách Hoa.
- Đó. . . . đó. . nó mới nói đó đã quên ngay rồi phải không.
Hoa lùi hẳn lại, la lên.
- Không có nói nữa đâu nhe.
Hai cười, nói:
- Được rồi, mày biết điều như vậy là hay.
- Chị Hai à.
- Cái gì..
Hoa nói nho lại.
- Thú thực với chị, không hiểu sao em thấy lo lo thế nào ấy không biết.
- Lo vụ gì chứ?
- Còn vụ gì nữa mà chị hỏi. Thầy Sô hứa giúp tụi mình. Nhưng mà chị thử nghĩ coi. Tại sao ông ta tự nhiên lại tốt với chúng mình như vậy. Từ trước tới giờ, chúng mình có phải là đệ tử hay bà con ruột thịt gì với ông ấy đâu.
Hai tư lự .
- Tao cũng nghĩ như mày, nhưng mày biết đó. Đàn ông nào cũng là đàn ông. Nhất là một người như thầy Sô. Vừa già, vừa xấu, lại chẳng giầu sang gì. Thử hỏi tự nhiên ôm được cả tao lẫn mày có phải là lý do cho ông ta bám lấy tụi mình hay không?
- Em cũng nghĩ chỉ có thế thôi. Ngoài ra làm gì còn lý do nào khác nữa, phải không chị?
- Giữa chỗ chị em mình với nhau, ở đây lại không có ai. Tao hỏi thực mày. Lúc ấy mày có thấy khó chịu hay bực bội gì không?
Hoa cười hơi bẽn lẽ, nói:
- Chị thì sao?
Hai mỉm cười:
- Không biết mày nghĩ như thế nào. Còn tao, lúc đầu biết ông ta đang gỡ gạc, mà mình lại ở cái thế không thế nào từ chối được nên đành để yên. Nhưng...
Thấy Hai bỏ dở câu nói, Hoa hỏi ngay:
- Nhưng sao?
Hai nhìn ra mé sông, nói nhỏ lại:
- Nhưng thực không ngờ, chỉ vài phút sau, tự nhiên tao thấy thương ông ta một cách kỳ cục. Ngay cả những lần ăn nằm với thằng Minh cũng chưa bao giờ tao có những cảm giác ấy.
Hoa tới sát bên chị, từ phía sau, vòng tay ôm lấy bụng Hai thì thầm:
- Sao kỳ lạ, hình như chị em mình cùng có chung một cảm nghĩ, một hành động. Nói ra chị đừng giận em. Hồi lấy anh Minh cũng thế, mà bây giờ cũng vậy. Không lý hai đứa mình trời luôn bắt gắn bó chung một mối tình hay sao?
Hai hơi quay lại, hỏi:
- Bộ mày cũng nghĩ như tao hả?
Hoa gật nhẹ đầu, nói:
- Em cũng có ý nghĩ y như chị. Lúc đầu hình như chịu đựng. Sau đó có lẽ là hiến dâng thực sự. Trong sự dâng hiến này, nói ra thì mắc cỡ, thực sự chính em cảm thấy thèm khát được người ta ve vuốt, ân ái như vậy từ lâu mà không dám nói ra. Bởi vậy em mới nóng lòng ra đây trông ngóng ông ta.
- Mày có nghĩ ông ta sẽ trở lại không?
- Chắc chắn ông ta sẽ trở lại rồi, vì còn phải trả chiếc ghe cho tụi mình chứ. Hơn nữa, ông ấy cũng phải cho hai đứa mình hay cái xác của anh Minh ra sao rồi.
- Ừ mày nói có lý. Nhưng không hiểu sao bây giờ vẫn chưa thấy tăm hơi ông ấy đâu.
- Theo em nghĩ, có lẽ ông ta còn phải đi tìm cái xác ấy. Không biết con quỉ cái kia có tha đi đâu không. Lúc ấy thấy nó xuất hiện bất ngờ, cười lên the thé làm em sợ đái cả ra quần mà không hay.
- Tao cũng có hơn gì mày. Nhất là lúc trở lại, khi rọi đèn pin ngay vô mình nó làm tao tá hỏa. Bật ngược trở lại sỉu đi ngay. Trời Phật thương. Lúc ấy chúng mình ré lên làm thầy Sô ở trong nhà chạy tới, nếu không có lẽ cả tao lẫn mày đều toi mạng với con ma ấy rồi.
Bỗng Hoa chỉ ra mé sông reo lên mừng rỡ.
- Chị Hai coi kìa, có phải thầy Sô đang chèo ghe kia không?
Hai cũng reo lên sung sướng.
- Đúng là ông ấy rồi chứ còn ai vào đó nữa.
Hoa tinh nghịch luồn cả hai tay vô mình chị, rà lên trên bộ ngực nàng, nói:
- Coi nè, chưa gì đã ấy rồi.
Hai nắm lấy tay Hoa hất ra, ré lên:
- Đồ quỉ nè, có buông tao ra không.
Hoa cười như nắc nẻ, làm tới. Nàng định thọc cả hai tay xuống dưới. Ai ngờ tay nàng vừa rà tới bụng đã làm Hai nhảy nhổm lên giận dữ, xô nàng té lăn cù xuống đất. Chưa bao giờ Hoa thấy chị nàng nổi điên lên một cách bất ngờ như vậy. Hoa ngơ ngác, nhìn chị khó hiểu.
Trong khi đó Hai cắm đầu chạy như bay về nhà. Hoa cố gọi nhưng chị nàng đã khuất rạng sau bãi mía. Nàng định đuổi theo thì chiếc ghe thầy Sô cũng đã gần tới bờ. Cực chẳng đã nàng phải ở lại đón thầy So,â định bụng sẽ tìm chị xin lỗi và hỏi cho ra nhẽ tại sao chị Hai lại giận dữ như vậy.
Hoa nghĩ, dù cho nàng nó mò mẫm tới chỗ kín đáo nhất của Hai cũng có sao đâu. Tối qua cả hai đứa chả trần trụi nằm ke ábên nhau làm tình với thầy Sô đó hay sao. Nhất là ngay lúc ấy, thầy Sô còn đè Hai nằm bên nàng. Khi Hai rên rỉ đã chẳng nấm cứng lấy mình nàng là gì, có cái gì xảy ra đâu. Không hiểu sao tự nhiên chỉ có thế mà chị nàng nổi điên lên được kể cũng lạ.
- Em nghĩ cái gì mà thừ người ra vậy?
Thầy Sô đã cột ghe và tới bên Hoa. Nàng cố giữ vẻ tự nhiên mỉm cười trả lời:
- Dạ, con có gì đâu. Sao thầy tới trễ quá vậy?
- Ờ hôm qua về tới nhà mệt quá, ngủ một giấc không còn biết trời trăng là gì nữa. Sáng nay dậy lại cố đi tìm xác chồng em mất cả buổi nên giờ này mới qua đây được.
- Thầy tìm được xác anh ấy rồi à?
Thầy Sô lắc đầu.
- Chưa, nhưng đã thấy dấu tích. Có lẽ nó lôi qua tuốt bên khu rừng Vĩnh Hội cũng không chừng:
Hoa lo lắng hỏi:
- Bộ thầy chưa tới đó à?
- Ta cũng định đi, nhưng sợ về trễ, các em mong, nên phải lật đật qua đây ngay. Bề gì thì mình cũng tìm thấy hướng của nó rồi.
- Vậy bao giờ thầy mới tính đi nữa?
- À chắc sáng sớm mai đi cho chắc ăn, vì thế nào cũng phải đi xa lắm. Nếu đi trễ trời tối làm ăn gì được trong khu rừng rậm rạp ấy.
- Thầy có sợ để lâu nhỡ có ai thấy xác anh ấy không thầy?
Thầy Sô lắc đầu, nói:
- Em cứ yên tâm, khu rừng đó cả đời không ai bước chân tới bao giờ, ở đó toàn vũng lầy, dừa nước với cây bần thôi.
Nghe thầy Sô nói, Hoa hơi yên tâm. Cả hai đi dọc theo bãi mía trở về nhà. Vừa qua khúc quanh, thầy Sô đi sát hẳn vào bên Hoa. Nơi đây con đường vòng vô phía trong khuất hẳn tầm mắt mọi người. Thầy Sô vòng tay ôm lấy Hoa kéo nàng sát vô mình ông. Hoa biết ông muốn gì. Nàng ép sát người lại. Thầy Sô mỉm cười thích thú, cúi hẳn xuống hôn lên miệng Hoa. Miệng ông ngọt lịm như có ngậm đường.
- Thầy ơi, ở đây dễ bị người ta nhìn thấy.
Thầy Sô ngước lên, nói nho nhỏ:
- Hay là chúng mình chui vô bãi mía này nhe.
Hoa gật đầu thực dễ dãi. Hồi chưa lấy Minh, nàng đã nhiều lần lén lút cùng chàng dẫn nhau lẩn vô bãi mía này cả buổi cũng không ai biết. Bởi vậy hơn ai hết, Hoa thấy dù cho có ngủ cả ngày với thầy Sô trong bãi mía này cũng chẳng ai hay.
Đi một chập thực sâu vô mé trong. Thầy Sô dìu Hoa đứng lại, tự nhiên nàng run rẩy. Không hiểu tại sao lúc mới vô nàng hăng hái làm sao, bây giờ Hoa lại sợ hãi như thế.
Hoa đứng cong người dấu mặt sau lưng thầy Sô trong khi ông lụp chụp tự cởi bỏ quần áo vứt xuống đất. Nàng nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra. Hai tay thừa thãi không biết phải để đâu. Tiếng gió lùa qua những thâm mía cọ vô nhau nghe sào sạt. Vài tiếng chim sâu gọi nhau ríu rít. Tiếng thở hổn hển của thầy Sô nghe thực rõ. Nàng cảm thấy cả nhịp tim ông đập loạn xạ ngay trên ngực nàng. Trời thực trong, không một gợn mây. Màu xanh của lá mía hằn rõ trên thảm xanh rờn thực cao trên bầu trời. Hình như lá mía chỗ nàng đứng lay động thực dữ dội và quay tròn, xoắn chặt lại...
( Xin xem tiếp Phần 8
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks