Theo ngu ý của tôi, trên quan điểm nguyên thủy, tôi thử trả lời một trong những câu hỏi của nguoi_mu:
Thời Đức Phật còn tại thế, ngài đã dạy pháp môn niệm phật cho tăng chúng. Trong kinh Tăng chi bộ, phẩm một pháp:
Niệm Phật
1. - Có một pháp, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến nhứt hướng nhàm chán, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết -bàn. Một pháp ấy là gì? Chính là niệm Phật. Chính một pháp này, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến nhứt hướng nhàm chán, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
2-10. Có một pháp, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đế nhứt hướng nhàm chán, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Một pháp ấy là gì? Chính là niệm Pháp... niệm Tăng... niệm Giới... niệm Thí... niệm Thiên... niệm Hơi thở vô, Hơi thở ra... niệm Chết... niệm Thân... niệm An tịnh. Chính một pháp này, này các Tỷ-kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến nhứt hướng nhàm chán, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.

Còn hiện tại, đứng trên quan điểm về thiền, tôi thấy pháp môn tịnh độ cũng có điểm thù thắng, đó là khi niệm phật đến nhất tâm bất loạn, thì tương ứng với định của tứ thiền rồi. Và như thế, khi mạng chung, hành giả đương nhiên được tái sinh ở cõi trời sắc giới tứ thiền. Và tôi cũng có 1 suy nghĩ thế này, vậy cõi tịnh độ A di đà phải chăng nằm trong cõi trời sắc giới tứ thiền? Phải chăng chư tổ đưa ra pháp môn thù thắng này để đệ tử có thể tái sinh về cõi này và tu tập tiếp ở đây?