THẾ NÀO LÀ TU NHÂN HỌC PHẬT

Diệu dụng của pháp môn Tu Nhân Học Phật là trước hết đem con người trở lại con đường thiện, sống đúng với đạo nhân, tức là đạo làm người đối với gia đình, xã hội, phù hợp với luân thường đạo lý Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Phàm là con dân thì biết yêu tổ quốc, hy sinh thân mạng đền bù nợ quốc gia; làm con thì hiếu thảo phượng thờ cha mẹ, anh em thì hòa thuận nhau; chồng vợ thì lấy ân nghĩa đối đãi nhau… Nói tóm lại, người có đạo nhân là người lấy nhân nghĩa đạo đức làm phương châm xử thế.

Đó là bước đầu của nấc thang tiến lên con đường đi đến quả vị Tiên Phật. Ai muốn được giải thoát, muốn thành Phật thành Tiên cũng phải trải qua nấc thang đó trước; nếu chưa hành xong nhân đạo thì sao thành được Phật đạo.

Đức Phật nói: "chúng sinh là Phật sẽ thành". Câu này hàm súc ý nghĩa sâu xa về con đường tu tiến. Phật cũng từ địa vị chúng sinh, tức là một con người bằng xương bằng thịt, tu hành đắc quả. Phật từ chúng sinh mà ra. Thế nên muốn thành Phật, trước phải làm chúng sinh, hay nói một cách khác, trước khi làm Phật cần phải làm con người.

Đức Phật Thích Ca là một người hoàn toàn nhứt. Trong ba đại a tăng kỳ kiếp, Ngài đã từng làm qua những việc Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, đã từng làm vua, quan, nghệ sĩ, thầy tu, thương buôn… nhứt nhứt về món nào Ngài cũng tỏ ra siêu quần xuất chúng cả, nghĩa là Ngài đã hoàn toàn làm tròn cái đạo Nhân khi Ngài còn là con người ở thế tục.

Như thế, đạo Nhân quả là mối đạo mà người nào muốn đạt thành quả vị Tiên Phật, cần phải tu trước hết. Không tu Nhân đạo trước mà chỉ chuyên tu Phật đạo thì có khác nào muốn cất nhà mà không cần xây nền đắp móng trước sau gì cũng phải sụp đổ.

Đạo Thanh Hòa Thượng có nói:
Dục tu Tiên đạo, tiên tu Nhân đạo;
Nhân đạo bất tu, Tiên đạo viễn hỷ

Nghĩa là: Muốn tu đạo Tiên Phật, trước phải tu đạo làm người; đạo làm người mà không tu thì đạo Tiên đạo Phật không có thể đến được.

Phương chi trong kinh điển còn cho biết rằng: nhờ kiêm tu phước huệ gồm cả Nhân đạo và Phật đạo mà Đức Phật Thích Ca đã siêu kiếp: đáng lẽ, ngoài ba đại a tăng kỳ kiếp còn phải tu thêm một trăm đại kiếp nữa như các hàng Bồ tát tiểu thừa mới đến quả vị diệu giác, thế mà Đức Phật nhờ kiêm tu phước huệ nên siêu được một trăm đại kiếp ấy.

Tu Nhân đã phù hợp với trình tự tu tiến và siêu thắng như thế. Vậy muốn thành Phật, trước phải tu Nhân, cũng như muốn cất nhà trước phải xây nền đắp móng cho vững chắc.

Thế nên, đồng thời với Tu Nhân, cần phải Học Phật để trang nghiêm con đường tiến tu giải thoát sau này. Có học Phật, có làm theo những điều của Phật dạy, mới tránh được những lỗi lầm do vô minh dốt nát gây nên và nhận rõ con đường đạt đến chân lý.

Con đường tu tiến để đi đến quả Phật là cả một con đường gồm có tu Nhân và học Phật. Nhưng nếu chỉ chuyên tu Nhân mà không học Phật, chỉ lo việc phước đức nghĩa nhân thì kết quả chỉ gặt được phước báo của cõi Nhân Thiên, vẫn còn mãi chịu lăn lộn trong con đường luân hồi sinh tử. Và như thế, đạo Phật không còn là đạo Phật nữa, vì nó không khác Đạo Nho hay các cơ quan từ thiện hay xã hội.

Đạo Phật là đạo giải thoát. Thế nên muốn được giải thoát, phải học theo Phật. Đức Phật đã tìm thấy con đường giải thoát, theo những điều của Ngài giáo huấn, chúng ta mới tránh được bao nhiêu chướng ngại mà đạt đến chỗ hoàn toàn giải thoát.

Thời kỳ mạt pháp này, theo lời Phật cho biết, chúng sinh phần đông căn tính cạn cợt, phước huệ mỏng manh, có được bao nhiêu người thượng căn thượng trí, phước đức đủ đầy, hoàn thành giai đoạn tu Nhân để tu theo hạnh của Phật mong thành đạo. Thế nên, để phù hợp với trình độ của chúng sinh trong thời kỳ Hạ nguơn, Đức Phật Thầy Tây An đã khai thị pháp môn Tu Nhân Học Phật.

Đó là một giáo pháp: tu phước và tu huệ, tu Đời lẫn Đạo mà Đức Phật đã chỉ dạy, nếu khuyết đi một thì chẳng khác một cỗ xe hai bánh mà thiếu đi một bánh, không sao tiến tới được.

Nhiều người quan niệm Đời và Đạo là hai lãnh vực khác biệt nhau, không thể hòa hợp nhau được. Đời vẫn là Đời mà Đạo vẫn là Đạo. Khi thất thời lỡ vận, đau khổ với Đời thì người ta đâm ra chán Đời, tìm đường náu thân nơi cửa Đạo, không còn thiết gì đến việc Đời. Vì vậy mà Đạo Phật đôi khi bị hiểu lầm là Đạo xuất thế. Và cũng do chỗ nhận thức sai lệch ấy mà người tu không tiến được xa trên giáo pháp của Như Lai.

Thực ra, Đạo Phật không phải là Đạo tránh Đời mà là Đạo vì Đời. Trong Tăng nhứt A hàm kinh có đoạn nói rằng nếu không có sự sanh, sự già, sự chết thì Như Lai chẳng giáng trần làm gì và Phật pháp cũng chẳng có cơ hội để ban rải ánh sáng siêu việt khắp thế gian.

Như vậy, Đạo rất cần cho Đời, mà Đời cũng rất cần có Đạo. Đạo là ngọn đuốc soi sáng khắp nẻo tối tăm; Đạo là chiếc thuyền đưa người từ bờ mê sang bến giác… Đời mà không Đạo thì tàn ác, bạo ngược, vô liêm, như ốc mượn hồn, như thuyền không đáy. Cho nên muốn tìm Đạo phải tìm ở trong Đời. Nếu bỏ Đời mà tìm Đạo thì có khác chi kẻ đội nón mà kiếm nón, người cỡi trâu mà lại tìm trâu.

Đạo, Đời đi cấp tu chơn
Bên nào cũng gắng chớ sờn chi nhân.
Đời lo vẹn, Đạo ân cần.
Trả xong nhân Đạo thì thân cũng thành

Đó là tinh thần căn bản của pháp môn Tu Nhân Học Phật. Với pháp môn rất thích hợp với trình độ cơ cảm của chúng sinh trong thời mạt pháp, Đức Phật Thầy Tây An đã xây dựng nền móng vững chắc cho công cuộc chấn hưng đạo Nhân và xương minh đạo Phật.

(bskh.net)