Cấp độ của linh giới


Từng có một truyền thuyết như thế này:
Có một ngôi miếu linh nghiệm phi phàm.
Nhưng trong miếu này chỉ thờ một “ông Táo” mà thôi, nhưng người đến hành hương “ông Táo” này thì cứ ùn ùn đổ về chật kín đường đi, người đông nghìn nghịt, hương hỏa rất hưng thịnh, lừng danh khắp xa gần.

Bỗng dưng có một ngày. Một lão thiền sư cầm gậy đi đến. Đứng trước “ông Táo” này, dùng gậy gõ nhẹ vào bếp lò ba cái, nói một câu là: “Cái bếp này xây bằng gạch và đất sét thôi mà, tại sao lại linh nghiệm như thế nhỉ!”
Nói xong câu này. Cái bếp lò đã nứt thành hai nửa ngay tại chỗ.
Mọi người đều kinh hãi!
Trong đám người, bỗng nhiên có một người đàn ông mặc áo gấm đẹp đẽ bước ra, chắp tay cúi lạy lão thiền sư, luôn miệng nói cảm ơn lão thiền sư.
”Anh là ai, sao lại cảm ơn tôi?”
”Tôi chính là Táo Quân, hôm nay gặp được thiền sư chỉ điểm tự tính, trong sát-na đã chuyển mê thành ngộ, bây giờ đã đến lúc bay về trời rồi, vì thế đến để cảm ơn!”

Tôi cảm thấy truyền thuyết này rất có pháp vị, tôi cho rằng:
1. Vạn vật có linh.
2. Linh có cấp độ.
3. Hiểu rõ tự tính có thể thành đạo.

Theo như tôi biết, cấp độ của linh giới, nếu phân chia một cách đại khái thì có thể phân thành: địa cư linh (linh thấp), thiên cư linh (linh cao), thánh cư linh (linh cao nhất).
Phật Bồ Tát là linh cao nhất.
Thần trời cũng là linh cao.
Thần nước, thần cây, thần cửa, thần trồng trọt, thần đất, v.v…. là linh thấp.
Thượng đế của Cơ Đốc giáo, thượng đế của Hồi giáo, thượng đế của Thiên Chúa giáo, thượng đế của Đạo giáo, đều là Thần trời, ở cấp độ của Đại Phạm Thiên Vương.
Còn có những linh thấp hơn cả linh thấp, ví dụ linh động vật, con người cũng tính vào linh động vật.

Tam giới của Phật giáo là:
Dục giới — thế giới hữu tình có thân tâm, dục vọng về ăn uống và sắc tình đều mạnh.
Sắc giới — thế giới thù thắng kì diệu có thân tâm, đã lìa bỏ dục vọng ăn uống và sắc tình.
Vô sắc giới — thế giới vi diệu sâu sắc có tâm không thân, duy có tâm thức.
Phật — tự giác, giác tha, giác hành viên mãn.
Tam giới của Phật giáo kì thực cũng là thế giới của linh, “vô hình” ở đây đầy ắp trong toàn bộ pháp giới.

Còn pháp thuật là tác dụng của “vô hình”, cũng chính là tác dụng của “linh”, rất nhiều “linh học gia” hiện đại dứt khoát muốn đặt một cái tên, cái tên này chính là “linh tử”, kì thực linh tử cũng tức là quỷ thần vô hình thôi

Tôi cho rằng:
Có tượng hay không có tượng thì không có nhiều khác biệt, bởi vì linh tử vốn dĩ là đầy ắp cả hư không.
Có tượng thì linh tử sẽ đến để nhập vào tượng, giống như câu chuyện nói đến ở trên, linh tử nhập vào “ông Táo”.
Không có tượng thì linh tử cũng đầy ắp hư không, con người hướng về họ cầu nguyện là nghĩ về hư không.

Giới tôn giáo có tượng, ví dụ Phật giáo, Đạo giáo, Thiên Chúa giáo. Giới tôn giáo không lập tượng thì có Cơ Đốc giáo, Hồi giáo. Kì thực đôi bên đều không công kích lẫn nhau, cũng không cần phải phê bình đâu là chính đâu là tà, đâu là Phật đâu là Ma. Sự tụ tập của linh tử vốn dĩ cũng là theo duyên phận và tâm tính mà tới, đây là nguyên lí ngưu tầm ngưu mã tầm mã:
Tâm chính thì linh chính.
Tâm tà thì linh tà.
Thiện ác chỉ nằm giữa một suy nghĩ, Phật Ma chỉ nằm giữa một suy nghĩ, chính tà chỉ nằm giữa một suy nghĩ. Có thể nói như thế này, vốn không có thiện ác, vốn không có Phật Ma, vốn không có chính tà.
Có những điều này đều là từ con người mà khởi lên.

Tôi (Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn) phát hiện thấy, mỗi người có nhân quả của mỗi người, và mỗi linh cũng có nhân quả của mỗi linh, có ảnh hưởng lẫn nhau, con người có thể ảnh hưởng đến linh tử, linh tử cũng ảnh hưởng đến con người, đan xen phức tạp với nhau, là một thế giới hết sức mập mờ.

Còn pháp thuật của Mật giáo chính là phương pháp để điều ngự linh tử.




https://chanphat.org/van-tap/114-pha...t-cua-mat-giao