09. Truyền kì về quả chanh dây


Một ngày nọ, tôi ngồi một mình trong phòng khách.
Một lão thổ địa công hiện lên trước mặt tôi, vị thổ địa công này là không mời mà đến. Tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, bởi vì thổ địa công vẫn luôn là do tôi triệu thỉnh thì ông ấy mới đến, không triệu thỉnh mà ông ấy đến thì nhất định là có sự cố đặc biệt.

Tôi hỏi:
”Có việc gì sao?”
Thổ địa công đáp:
”Không có gì, không có gì.”
”Không có gì, vậy thì tốt quá!” - Việc trong thiên hạ này tôi quản quá nhiều quá phiền rồi, không có việc gì thì đúng là thiên hạ thái bình.

Thổ địa công nói:
”Thấy Hoạt Phật ngồi một mình, nhàn nhã không có việc gì, tôi bèn nghĩ tìm Hoạt Phật rủ đi ra ngoại thành chơi một chút!”
”Thế cũng được!” - Tôi chưa bao giờ nghĩ lão thổ địa công này cũng quan tâm đến vậy, biết cuộc sống nhàm chán của con người hiện đại, xem ra văn hóa giải trí của nhân loại cũng dần dần lưu hành trong thế giới thần minh vô hình rồi.

Lão thổ địa công nói:
”Tại trụ sở của tôi có núi xanh biếc, có suối trong veo, có rừng cây và vườn trái cây rộng lớn mấy trăm dặm, những cây ở đây đều xanh tươi um tùm, quả tươi ở đây thì sai trĩu trịt.”
Tôi nghe xong thì ứa nước miếng. Vừa leo núi, vừa có hoa quả tươi để ăn, đây đúng là chuyện hay nhất trên đời.
Tôi lập tức đồng ý.

Thế là, thổ địa công đi trước, tôi theo sau. Trước tiên tôi trở về phòng, ngồi xếp bằng, nhắm mắt tĩnh tâm.
Đây chính là:
Huệ nhãn nhắm lại dừng đường sống
Không đến không đi không thị phi
Hình tướng bên ngoài đều tĩnh lặng
Nghìn dặm đến đi chẳng khó chi.

Địa bàn của lão thổ địa công quả nhiên là núi sông xinh đẹp, còn có một thác nước nhỏ, những tia nước bắn lên mặt, cảm thấy vô cùng mát mẻ, cái nóng nực đều tiêu tan. Lão thổ địa công tiếp tôi rất tốt, chiêu đãi tôi ăn những sản vật nổi tiếng của địa phương là bánh dẹt, bánh gạo lạnh, mì dẹt. Sau đó còn mời tôi về miếu thổ địa công để ăn hoa quả tươi.

Tôi thấy miếu thổ địa của lão thổ địa công xây dựng rất đẹp, mặc dù miếu không to lắm, nhưng mới xây dựng chưa lâu, hết sức tráng lệ và trang nghiêm, cửa miếu quay về hướng đông, đây gọi là mở ra cửa sáng, đón ánh nắng rực rỡ của mặt trời mọc.

Hoa quả được bày ra, là dâu tây và chanh dây. Những quả dâu tây vừa to vừa đỏ, mọng nước và vị ngọt, không hề chua, một quả dâu tây to cắn hai miếng là hết. Loáng một cái tôi đã ăn hết dâu tây. Tôi lại cầm lên quả chanh dây, chanh dây thì phải cắt ra trước, một nhát cắt chia thành hai nửa, hạt ở giữa có màu đỏ, màu cam, màu sắc rất đẹp. Đầu tiên tôi dùng lưỡi liếm, phát hiện ra chẳng có vị gì cả! Tôi cắn vào hạt, cũng chẳng có vị gì cả!

Quả chanh dây vốn có vị chua chua ngọt ngọt, thanh nhẹ dễ chịu, còn đây chỉ có một chút nước, một chút dịch, còn mùi vị thì không có một chút nào!
Tôi ngẩng đầu nhìn thổ địa công, thấy ông ấy cũng đang nhìn tôi.
”Có chuyện gì vậy?” - Tôi hỏi.
Thổ địa công xoắn hai tay vào nhau.

Tôi vừa nhìn thấy vậy thì lập tức hiểu ra. Tôi chợt nghĩ đến một câu nói lưu truyền trong nhân gian: “Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí!” Thổ địa công tìm tôi đi chơi, ăn đồ ăn ngon ở địa phương, lại mời tôi ăn hoa quả tươi, làm gì có chuyện thuận lợi như vậy chứ, lần này tôi đã bị trúng kế rồi!

Đời này tôi bẩm sinh đã lương thiện trong sáng, tôi thường bị người ta bày kế, không chỉ người ngoài bày kế với tôi mà ngay cả Thượng sư Chân Phật Tông cũng dùng kế để bẫy tôi. Hôm nay, thậm chí thần minh cũng bày kế với tôi, trên thực tế, tôi phát hiện ra người và thần như nhau, đều giỏi bày kế.

Tôi hỏi lại:
”Không phải là đến đây để chơi đúng không?”
Thổ địa công thẹn đỏ mặt:
”Tiện một công thì giúp cho chút việc!”
”Tôi biết ngay mình bị lừa rồi mà!”
”Giúp người là tốt mà! Hoạt Phật thích nhất như vậy mà!”
”Thích thì thích, nhưng hôm nay là ngày nghỉ của tôi, ngày nghỉ thì không phải đi làm, ông không biết sao? Hai ngày cuối tuần.”
”Xin lỗi! Xin lỗi!” - Thổ địa công luôn miệng xin lỗi.
”Xin lỗi thì có ích gì, tôi đã bị ông lừa đến đây rồi, rốt cuộc chỗ ông có chuyện gì?”
Thổ địa công vui mừng khôn xiết và biết rằng tôi sẽ tận lực vì chuyện này.

Thổ địa công một năm một mười kể với tôi:

Người xây dựng ngôi miếu thổ địa này là vợ chồng Khưu Đan, có nghĩa là vợ chồng Khưu Đan là thí chủ của thổ địa công. Ở địa phương này, Khưu Đan có tám miếng đất, đã dùng khoảng năm miếng đất để trồng cây chanh dây. Những nông dân trồng trái cây ở vùng lân cận đều trồng dâu tây và chanh dây.

Vấn đề là:
Người khác trồng chanh dây thì quả rất thơm, độ ngọt rất vừa, thu hoạch rất tốt, tiêu thụ cũng rất tốt, họ đều kiếm được rất nhiều tiền.
Chỉ độc mỗi quả chanh dây của Khưu Đan bên ngoài thì trông giống chanh dây của người ta, cắt ra trông cũng như vậy, nhưng lại không có mùi vị gì cả, cũng không có hương thơm.
Đây là quả gì vậy?
Khưu Đan tự cười:
”Quả không mùi không vị.”

Trồng quả chanh dây mà lại trồng ra được quả không mùi không vị, cũng không thơm, cũng không ngọt, cái loại quả như vậy làm sao có thể bán được, làm sao tiêu thụ được chứ, cả một đống chanh dây cao như núi tặng người ta cũng không ai cần, thuê người ta vận chuyển đi thì cũng phải trả một khoản tiền. Vợ chồng họ muốn khóc mà không khóc nổi, kể chuyện này ra cũng không ai tin.
Ở đây rốt cục là có chuyện gì?

Vợ chồng Khưu Đan thường đến miếu thổ địa công kể khổ với thổ địa công, giống như là khiếu nại với thổ địa công vậy, cầu xin thổ địa công làm cho quả chanh dây ngọt và thơm, được mùa lớn và thu hoạch lớn. Ngày cũng cầu, đêm cũng cầu. Vào ngày mồng hai và mười sáu hàng tháng cũng bày lễ phẩm thịnh soạn để cúng tế thổ địa công, đốt cả tiền vàng. Thổ địa công nhận được khiếu nại của vợ chồng Khưu Đan, vì họ là thí chủ của mình nên ông ấy cũng “cấp cấp như luật lệnh”.
Giúp xem núi xem nước.
Kiểm tra chất dinh dưỡng của đất đai.
Chú ý khí hậu.
Ngăn chặn âm sát ma quỷ vào vườn quả phá quấy.
……….

Thế nhưng khi thu hoạch, chanh dây của người ta vẫn thơm ngọt rất ngon, cũng chỉ có chanh dây nhà Khưu Đan là không mùi không vị.
Phải làm sao?
Chuyên gia nông nghiệp lấy thổ nhưỡng của người ta và thổ nhưỡng ở ruộng của mình để làm hóa nghiệm thì thấy thành phần hoàn toàn giống nhau.
Phương pháp và trình tự trồng trọt hoàn toàn giống hệt nhau.
Đã cầu thổ địa công rồi, cũng bái Phật rồi, cũng cầu thần rồi.

Khưu Đan cảm thán:
Người đánh cá thì chẳng thể săn bắn.
Người săn bắn thì chẳng thể đánh cá.
Cũng giống như người trồng trọt.
Cũng có vận này vận kia.

Thổ địa công vì việc của Khưu Đan mà đã nghĩ hết mọi cách nhưng chẳng có tác dụng gì, khi không còn biết phải làm sao nữa thì mới đến tìm tôi.
Tôi cười khổ:
”Tôi có phải chuyên gia nông nghiệp đâu!”
Thổ địa công đáp:
”Nhưng ngài chắc chắn có cách!”
Tôi nói:
”Để tôi về nghiên cứu xem sao.”

Thổ địa công này đã ăn đồ của Khưu Đan thì phải giúp Khưu Đan, giống như tôi lần này, ăn đồ của thổ địa công rồi thì phải giúp thổ địa công thôi. Điều này cũng đúng, gặp mặt chưa chắc đã là chuyện hay, mời ăn chưa chắc đã phải là việc tốt, người đến thì bất thiện, người thiện thì chẳng đến, không có việc gì thì chẳng đến điện Tam Bảo.”

🌟

Mấy hôm sau.
Tôi đang ở nhà mình hỏi chuyện. Có người chuyển đến một tờ đơn, trên đó có viết họ tên Khưu Đan, tôi nhìn thấy thì cười lớn ha ha.
Khưu Đan hỏi:
”Vì sao tiên sinh lại cười?”
Tôi nói:
”Anh trồng ra thứ quả không mùi không vị, sao không tức cười chứ!”
Khưu Đan sửng sốt:
”Làm sao tiên sinh biết được?”
Tôi nói:
”Đương nhiên là biết.”
Khưu Đan nói:
”Tiên sinh chưa đoán đã biết, quả nhiên là lợi hại, có thể đoán được nguyên nhân của quả không mùi không vị không?”
Tôi nói đùa:
”Nguyên nhân thì tạm thời chưa rõ, nhưng tôi đến vườn quả của anh xem xem, có lẽ có thể biết được, nói không chừng thổ địa công ở nhà anh đã ăn vụng hết rồi!”
”Thật không? Trong vườn quả đúng là có miếu thổ địa công!”
”Tôi nói đùa với anh thôi, thổ địa công ở nhà anh rất tốt, rất quan tâm đến nhà anh!”
Khưu Đan cười khổ. Tôi nói:
”Khưu Đan, cái quả không mùi không vị này của anh đặt tên không hay rồi!”
”Vậy thì nên gọi là quả gì?”
”Quả ma chết.” - Tôi nói.
Quả chanh dây có một cách phát âm khác nghe rất giống với quả ma chết, Khưu Đan cũng không nhịn được cười.

🌟

Tôi đến vườn chanh dây của Khưu Đan. Tôi chắp tay chào thổ địa công, miếu thổ địa công này giống hệt như lần trước tôi đã thấy. Thổ địa công thấy tôi đến thì vô cùng vui mừng.

Khưu Đan đem ra một số tư liệu, đó là những cuốn sách về cải tiến nông nghiệp, phương pháp trồng chanh dây, canh tác đất, phân bón, sâu bệnh, v.v…

Khưu Đan nói:
”Thổ nhưỡng bình thường, phân bón bình thường, trồng trọt bình thường, mọi thứ đều bình thường, nhưng chanh dây trồng ra lại thành quả ma chết.”
Tôi lại ăn thử, quả nhiên không ngọt, không thơm, không chua.
Nhưng điều quái lạ là, quả người khác trồng thì lại ngọt ngọt thơm thơm chua chua.
Tôi nói thẳng, tôi không phải là chuyên gia nông nghiệp, đối với việc trồng trọt hoa quả tôi rất a-ma-tơ, về phương diện này thì tôi không thể giúp được Khưu Đan.

Điều tôi giúp Khưu Đan là đến xem phong thủy của vườn quả, tôi đi một vòng trên trên dưới dưới, cảm thấy mảnh đất này không có một chút gì bất thường cả, mọi thứ hữu hình tôi đều xem xong hết rồi, không có một chút vấn đề nào, vậy thì chắc chắn là có thứ vô hình.

Những thứ vô hình thì phải hỏi thổ địa công, nhưng thổ địa công không cần hỏi, bởi vì tôi đã biết thổ địa công này cũng không biết.

Ở gần đó có một ngôi miếu Tam Sơn Quốc Vương, Tam Sơn Quốc Vương là Sơn Thần, nói không chừng đi hỏi là biết được.

Tôi phụng thỉnh Tam Sơn Quốc Vương:
”Tự tâm cảm hiện, thần thân lai nghênh, thần thân thường tịch, vô hữu lai khứ. Như kim nhất tâm, thác thắng đức lực, hữu lai hữu khứ, tốc tốc hiện hình. Phụng thỉnh Tam Sơn Quốc Vương, cấp cấp như luật lệnh.”
Tam Sơn Quốc Vương này bèn hiện thân, trên tay cầm vũ khí, giống như bảo kiếm, có màu xanh lơ, trong suốt như thủy tinh, tỏa ánh sáng lạnh ra khắp xung quanh. Tam Sơn Quốc Vương có ba vị, khi các vị đến thì mỗi người cưỡi một con ngựa quý, đều là ngựa hiếm có trên đời.

Tôi vừa thấy vậy thì nói:
”Đây là ba con ngựa quý, là ngựa xích thố, lục nhĩ và đạo li.”
Tam Sơn Quốc Vương ca ngợi:
”Liên Sinh rất có mắt nhìn!”
Tôi chắp tay với Tam Sơn Quốc Vương, thỉnh hỏi về chuyện lạ liên quan đến chuyện Khưu Đan trồng quả chanh dây. Tam Sơn Quốc Vương trả lời:
”Khu vườn quả đó lúc chưa trồng chanh dây có ba tổ kiến lớn, có mấy vạn tỉ con kiến sống ở trong đó. Khưu Đan đã châm lửa đốt tổ kiến, chẳng khác gì tiêu diệt ba vương quốc kiến.”
”Kiến mà lại lợi hại đến vậy sao? Chết rồi vẫn có thể tác quái.”
Tam Sơn Quốc Vương trả lời:
”Liên Sinh không biết, ba đại vương quốc kiến này không phải là kiến bình thường, mặc dù chúng hình dạng nhỏ, nhưng có bộ óc rất ghê gớm đáng sợ, trên người mọc ra đôi cánh biết bay, trong miệng không những có đôi kìm, mà còn có một cây kim. Kiến này có biệt hiệu là kiến tham ăn, tham ăn tức là ăn không biết no. Kiến tham ăn chuyên thích ăn ngọt, chua, thơm.”

“Lũ kiến tham ăn này bị đốt hóa thành linh hồn, vẫn đến để ăn quả chanh dây, thổ địa công sao lại không biết chứ?”
”Bởi vì chúng nhỏ bé, đợi khi thổ địa công ngủ rồi thì chúng mới tới, cho nên thổ địa công không biết.”

Tôi hỏi:
”Làm sao để đối phó với linh hồn của lũ kiến tham ăn này?”
”Không có cách gì.”
”Vì sao?”
”Khưu Đan và lũ kiến tham ăn có nhân quả với nhau.”

Bây giờ, cuối cùng tôi đã hiểu nguyên nhân rồi, vì Khưu Đan đã thiêu cháy ba vương quốc kiến, khiến cho lũ kiến tham ăn ăn hết sạch hương vị của quả chanh dây. Lũ kiến tham ăn chỉ ăn quả của nhà Khưu Đan, không ăn quả của nhà khác, đây cũng là nhân duyên nhân quả. Sau đó, tôi hỏi Khưu Đan, Khưu Đan trả lời, quả nhiên là có chuyện này.
Khưu Đan hỏi tôi:
”Đốt ba tổ kiến lửa nghiêm trọng như vậy sao?”

Tôi lấy hai bài “Luật lệnh của cõi Trời” đưa cho Khưu Đan đọc:

Thứ nhất:
Côn trùng cây cỏ là trời sinh
Sao nỡ nhẫn tâm đối xử tệ
Từ tâm yêu thương được thiên phúc
Thanh danh gia đình được an khang.
Giữa trời đất, vạn vật đều do khí âm dương của đất trời sinh ra. Con người chính là linh của vạn vật, vì vậy không thể xem thường mà vứt bỏ vạn vật trong vũ trụ. Tất cả sinh linh của vạn vật dựa hoàn toàn vào sự yêu thương và bảo hộ của thế nhân và sự nhân từ của trời, thế nhân cũng phải yêu thương vạn vật để làm tròn ân tình của trời đất, để mở rộng lòng nhân từ quảng đại của thượng thiên, phát huy đại đức của thượng thiên.

Thượng thiên không phụ người có lòng nhân từ, nếu có thể cứu một mạng thì sẽ có một kế hoạch kéo dài mạng sống ấy. Nếu là vài mạng thì sẽ kéo dài vài mạng. Nhiều người có thể được tăng tuổi thọ một kỉ, hai kỉ, ba kỉ, thậm chí là vài kỉ, dựa theo tính mạng có thể được cứu của người đó mà tính. [Người xưa tính 1 kỉ là 12 năm.] Ví như cứu vài vạn mạng, thậm chí vô lượng số mạng, có thể có được sự đền đáp về công danh, hoặc dựa theo công quả của họ mà được đền đáp làm tiên, thậm chí càng có thể nhập thần tịch.

Thứ hai:

Tàn sát sinh linh cực bất nhân
Trời xanh căm giận họa liên miên
Oan oan tương báo khi nào dứt
Ta ăn thân chúng chúng ăn ta.

Đối với động vật, Thánh nhân chỉ giữ mà không làm tổn thương, dùng nhưng không diệt, như thế chính là lưu ý đến nhân và ái. Con người và vạn vật, sống và chết, linh và sâu bọ, có thể không biết ư? Vì trời sinh vạn vật, con người nên chở che, sao nỡ làm tổn thương, sẽ có được đức như trời.

Con người đời nay có người làm nghề săn bắn, sát sinh để nuôi sống mình, giết hại sinh linh để nuôi mạng người, niềm vui ăn uống có một bữa ăn mà giết mấy mạng sống, một ngày giết mấy chục mạng sống, thậm chí có người một ngày giết trăm nghìn mạng sống, giết những gì mà trời sinh ra, chẳng phải là một sai lầm lớn sao!

Nhưng những loài chim thú sinh ra từ bào thai, từ trứng cũng như cha con, vợ chồng của loài người, chúng cũng rất mừng vui, sao nỡ nhẫn tâm làm chúng bị thương, kinh sợ, gây tai họa và giết chúng, tội ấy sâu nặng lắm, nói tóm lại, sao có thể tránh khỏi tội.

Trời sinh vạn vật, cũng sinh ra thế nhân, vì thế nên nhân từ và yêu thương, sinh linh con người và loài sâu bọ không có sự khác biệt, vì vậy không thể nhẫn tâm tàn sát, bởi nếu làm thế thì trời sẽ phẫn nộ, làm tổn hại đến tạo hóa của trời, báo ứng sẽ tuần hoàn, luật lệ có điều rõ ràng như vậy.

Khưu Đan đọc xong, trong lòng kinh hãi. Khưu Đan hỏi tôi:
”Trên đất của tôi có tổ kiến lớn, mà tôi lại muốn trồng cây ăn quả, thì tất phải ảnh hưởng đến tổ kiến, nếu tôi không thể đốt tổ kiến thì phải làm thế nào chứ?”
Câu trả lời của tôi như sau:
”Bởi vì luật lệnh của thượng thiên là phải tránh sát hại sinh linh, cá nhân tôi đề nghị như sau. Thứ nhất, hãy để dành không gian sống cho kiến, hoàn toàn không đụng vào tổ kiến, ở những nơi không ảnh hưởng đến tổ kiến thì mới trồng cây ăn quả. Thứ hai, nếu thật sự là trồng cây có trở ngại thì phải nghĩ cách mời toàn bộ lũ kiến trong tổ kiến chuyển nhà đi nơi khác, dùng xẻng xúc toàn bộ tổ kiến đi, di chuyển toàn bộ vào sâu trong núi, giống như giúp lũ kiến chuyển đến nhà mới.”

Khưu Đan thở dài một hơi rồi lại hỏi tôi:
”Bây giờ sự việc đã rồi, nên làm gì đây?”
Tôi nói:
”Tam Sơn Quốc Vương nói là không có cách nào.”
”Nhất định tiên sinh phải nghĩ cách giúp tôi!” - Khưu Đan khổ sở van nài.
Tôi nói:
”Như thế này đi! Tôi giúp anh làm một đàn pháp siêu độ, siêu độ cho linh hồn của những con kiến trên đám đất này!”

Tôi lại nói thầm mấy lời vào tai Khưu Đan, đó là “núi không chuyển thì đường phải chuyển”.
Người khác trồng quả chanh dây.
Còn Khưu Đan phải trồng mướp đắng.
Linh hồn của lũ kiến tham ăn này thích nhất là ăn đồ ngọt, ăn đồ chua, ăn thứ có mùi thơm. Thứ duy nhất chúng không thích là đắng, vì thế tôi bảo Khưu Đan trồng mướp đắng.

Khưu Đan trồng mướp đắng thì được mùa lớn, từng quả mướp đắng vừa to vừa mập vừa mướt vừa đắng, mướp đắng thu hoạch cao ngất như núi, giá cả lại tốt, kiếm được rất nhiều tiền.

Mỗi lần Khưu Đan đến thăm tôi, nhất định sẽ tặng tôi một thùng carton mướp đắng, để tôi mãi mãi chẳng thể ăn hết đau khổ.

Điều kì lạ nhất là, quả nhiên lũ kiến tham ăn này không ăn mướp đắng, bởi vì cho dù có ăn hết chất đắng thì mướp đắng sẽ trở thành không đắng, hoặc mướp đắng biến thành mướp ngọt, như vậy thì cũng vẫn có thể bán được!
Câu chuyện này của Khưu Đan cho chúng ta một sự cảnh tỉnh, không thể tùy tiện sát hại những sinh linh trong thiên hạ!

Viết một bài kệ:

Con nhím xù gai để tự vệ
Con sên mang vỏ cầu an cư
Côn trùng tự nhiên cần vui vẻ
Mưa hoa gió thơm đều là xuân.




https://chanphat.org/van-tap/150-sun...truoc-quy-than