QUÁN THÂN BẤT TỊNH

Gần đây, tôi thực tập pháp quán thân bất tịnh, dựa theo ý tưởng trong một bài pháp ngắn nhưng thực tế của ngài Ajahn Brahm nhiều năm trước. Mỗi buổi sáng, sau khi đi vào phòng vệ sinh giải quyết nhu cầu mỗi ngày, thay vì gấp rút dội rửa rồi đi ra, tôi dừng lại vài ba giây đồng hồ, nhìn xuống những gì mình mới vừa cho ra. Cảm thấy thế nào? Hôi thối? Ghê tởm? Tại sao? Nó là một phần trong thân thể mình cả ngày qua, tại sao mình không thấy gớm ghiếc?

Cơ thể của bất cứ người nào cũng đều chứa những thứ tanh hôi như thế, cho dù là giai nhân tài tử, hay chính khách, thiền sư, đạo sư. Tại sao lại chạy theo những ảo tưởng hào nhoáng quyến rũ bên ngoài? Tại sao tìm cách che đậy qua những bộ y phục đắt tiền, những loại nước hoa, son phấn, qua những thủ thuật photoshop biến đổi màu sắc, hình dạng?

Còn các loại thức ăn cao lương mỹ vị nữa. Nhìn ngắm đẹp mắt, hương vị hấp dẫn, kích thích, nhưng khi cho vào bụng rồi thì đều kết thúc như nhau, cũng là một đống bầy nhầy nhớp nhúa. Nghĩ như thế rồi thì không còn bị ám ảnh, chạy theo hình ảnh, mùi vị ảo tưởng nữa – hay ít ra, cũng giảm bớt phần nào sự ám ảnh, cám dỗ đó.

*

(Nguồn: Fb Binh Anson)