【 KIẾN TÁNH KHỞI TU 】

Người kiến tánh chỉ là mới nhận thấy được Tánh Phật của mình thôi. Không phải thấy tánh rồi thì thành Phật liền. Khi đã nhận ra được Tánh Phật, thì cần phải phát (tứ vô lương tâm) tinh tấn lập hạnh nguyện tu tập "Giới, Định, Huệ" và các thiện pháp... (tam tụ lục hoà) giữ gìn các giới hạnh nghiêm minh, thực hành (tứ thánh đế) bát chánh đạo, lục độ ba la mật... ... tuỳ hạnh nguyện gieo nhân tu tập của mình mà thành tựu đạo quả.

Hành giả thật sự thấy được tự tánh phật của mình, sống được với tri kiến Phật, thì không còn bị tình thức vọng tưởng làm dao động, vị ấy đã không còn si mê dục lạc, danh lợi, và “thất tình lục dục” làm ô nhiễm, và không còn bị ái nhiễm tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, kiến thủ kiến, giới cấm thủ kiến, tà kiến (ác kiến) và các pháp thế gian... và xuất thế gian triền phược nữa. Vì người ấy đã xa lìa được tam giới.

Tu hành khi chuyển ngược được tham, sân, si thành "giới, định, huệ” tức siêu lên ba cõi. Tuy nhiên, tham, sân, si (dục giới, sắc giới, vô sắc giới) chẳng có thực tánh. Vì tham, sân, si: do các huyễn tướng giả hợp, tự tánh vốn không (không tánh). Nếu có thể soi ngược trở lại thì sẽ thấy rõ: Tánh của tham, sân, si tức là tánh Phật. Ngoài tham, sân, si tuyệt nhiên không có tánh Phật nào khác, đã chuyển hoá được "tam độc” thì Phật Tánh tự hiện.

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


(sưu tầm)