Trang 96 trong 97 Đầu tiênĐầu tiên ... 46869091929394959697 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1,901 tới 1,920 trên 1939

Ðề tài: Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp

  1. #1901

    Mặc định

    【 8 ĐIỀU GIỚI HẠNH TU HỌC 】

    1. Tham khảo tu tập trang nghiêm thân tâm giữ gìn giới hạnh
    2. Không ngần ngại kết bạn với những bậc thiện hữu tri thức
    3. Khuyến tấn chia sẻ Phật pháp cùng mọi người đồng tu
    4. Chân thành học hỏi các giáo pháp vô phân biệt tông môn
    5. Tạm mượn ngôn tự để làm phương tiện hiện bày chơn lý
    6. Không phân biệt giới tánh chủng tộc trọng hay khinh
    7. Nói năng lễ nghĩa khiêm cung không lìa Kinh Phật dạy
    8. Phát tâm Bồ Đề tin sâu nhân quả tu học bất thối chuyển

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  2. #1902

    Mặc định

    hì hì, cám ơn khoatin6 có lời đẹp nha, lâu rồi gặp lại, chúc khoatin6 nhiều điều tinh tấn tốt lành nha
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  3. #1903

    Mặc định

    【 PHẬT PHÁP BẤT LY THẾ GIAN PHÁP 】

    Học giả khi đã phát tâm chí nguyện tu tập hạnh Bồ đề, thì không còn sự phân biệt vào các giáo môn, hay giáo thừa nào cả. Vì đã nhận ra "Nhất Thiết Pháp Duy Tâm Tạo", muôn sự muôn vật, vạn pháp vốn không có tự tánh, Phật và chúng sinh vốn cùng một bản thể. Chẳng qua là vì sở chấp, và tâm niệm của mọi người mà sinh ra mỗi ý niệm và hành động khác nhau. Cũng do một tâm này; vì ôm giữ Ngã chấp và Pháp chấp, để cho Căn, trần, thức làm chủ... ... Gọi là tâm phàm phu phải gánh chịu biết bao nhiêu đời "Nghiệp" khổ não. Hành giả nếu biết buông bỏ mọi sở chấp, lúc nào cũng giữ tâm được rỗng lặng. Tuy sống ở thế gian ô nhiễm mà khác gì đang sống ở nơi cảnh giới Niết Bàn Thanh Tịnh.

    Phật pháp chẳng thể tách rời thế gian giác, nhờ tất cả những hoàn cảnh của cuộc đời thuận nghịch, vui buồn oán hận, được mất trong mọi sự; danh lợi, ích kỷ của cuộc sống nhân sinh... Do vậy mà chúng ta mới có thể điều phục được thân tâm trong đời sống hằng ngày mọi sự vô thường biến đổi của tâm thức. Chúng ta mới có cơ hội thấy được những vi tế nghiệp hoặc ứng hiện trong tâm thức. Hành giả mới biết rõ nội tâm của mình tu tiến đến đâu. Đời sống là tấm gương giúp cho chúng ta soi rọi lại chính mình, để cố gắng tinh tấn chuyển hóa các nghiệp hoặc vô minh từ nhiều đời nhiều kiếp.

    Hành giả khi bước vào đạo hạnh bồ tát, thực hành tự lợi và lợi tha, tâm vô sở cầu (Tu như huyễn Pháp, Hành như huyễn sự) vì đã biết rõ trong Nhân có Quả. Tuỳ theo pháp tu và pháp hành mà không chấp vào các việc mình đã làm, tập hạnh các vị Bồ tát đem ánh sáng Chân lý đạo mầu của chư Phật chuyển hoá cuộc đời đau khổ thành cực lạc ngay trong cuộc sống hiện tại. Nối liền đạo và đời, dung hòa tuỳ thuận an vui. Tu không phải chỉ lo giải thoát cho mình (tiêu cực) mà phải biết đến gia đình và xã hội nhân sinh. Vì bồ tát đạo không còn mâu thuẫn giữa xuất thế và nhập thế. Không còn phân biệt chúng sinh và bồ tát. Chỉ sống trong Đạo hạnh một cách trọn vẹn tích cực; vì Đạo và Đời chỉ là một, quyết chẳng rời xa Đạo Hạnh Bồ Tát.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  4. #1904

    Mặc định

    【 CẢNH GIỚI CHỨNG ĐẠO 】

    Học giả, trải qua thời kỳ kiến đạo hay ngộ lý hoặc kiến tánh. Kiến tánh rồi phải khởi tu, nương vào các pháp môn tham thiền hoặc niệm Phật hay trì chú... tu tập theo các giáo pháp thực hành cốt yếu để chuyển hoá các tập nghiệp tích tụ từ lâu đời, bởi vô minh... Do "thân, khẩu, ý” tạo nghiệp tham, sân, si đắm chìm trong dục vọng, tạo ra vô số nghiệp nhân trong sinh tử luân hồi từ xưa đến nay. Cho nên cần phải biết trường kỳ tu tập trưởng dưỡng tuệ căn (Chân tâm) lý sự viên dung, sự sự vô ngại, mới viên thành đạo quả.

    Hành giả; tu đạo Trí lực và Nguyện lực phải tương ưng, Hạnh lực phải tinh tấn, mọi sự thấy biết và việc làm được hợp nhất thì sự tu tập mới có hiệu quả. Vì đạo không phải là lý thuyết suông, ta cần phải có chánh tri kiến để thực hành, muốn có Chánh Tri Kiến; thì cần phải trau dồi Huệ học (Giới-Định-Huệ) “Văn, tư, tu”.. Giữ gìn giới hạnh nghiêm minh, tâm thường chánh niệm tỉnh giác, thì tiêu trừ được "hiện nghiệp lưu thức" mới có thể được tự tại an lạc, giải thoát khỏi sự ràng buộc của (tam độc) tham, sân, si, mạn... ác kiến triền phược.

    Sự tu học tùy mỗi căn duyên bất đồng, chỉ đòi hỏi ở chỗ nỗ lực tinh tấn huân tập các thiện pháp vào nơi tự tánh Chơn Như, cho đến khi nào được thuần chơn. Hành giả cần phải biết... "Không phải ngộ rồi liền được cực quả". Ngộ chỉ là điều kiện tiên quyết, Phải biết giữ gìn chánh niệm, trưởng dưỡng thánh thai (Huệ Mạng) thường an trụ tỉnh giác mới chuyển hoá được các tập nghiệp (Căn, trần, thức) mới tiêu trừ các tập khí phan duyên theo tình ý si mê, vọng tưởng.

    Học giả; khi thấu triệt được chân lý của vũ trụ nhơn sanh và các pháp vốn là "Bình đẳng Nhứt Như” thì tự nhiên buông bỏ được sự chấp Ngã, chấp Pháp, không còn chấp vào sở hành và sự chứng đắc... Hành giả chỉ thầm hội cùng Chân lý, nương vào đó Tâm được bình lặng, an nhiên tự tai. Không còn bị ràng buộc vào Ngã chấp và Pháp chấp... Hành giả được giải thoát ngay trong kiếp sống hiện tiền. Sự chứng đắc bất khả tư nghì cảnh giới vô sở đắc của bực thánh nhân, tự hành hoá tha vì hạnh nguyện vào đời vị lai.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  5. #1905

    Mặc định

    【 CHÂN TÂM & VỌNG TÂM 】

    “Tâm Phật và Chúng sinh” vốn cùng một bản thể (bổn nhiên thanh tịnh) bất sinh bất diệt; chỉ khác “Ngộ và Mê” ngộ là Phật, mê làm chúng sinh… do vọng niệm bất giác sinh khởi chuyển thành “Vọng Tâm”... như sóng với nước cùng một bản thể “Diệu Minh Chơn Tánh” do tâm vọng động sinh khởi cái tâm thấy biết (ý căn) duyên theo bóng dáng sáu trần chấp thủ bị ái nhiễm thành vô minh muôn màu sai biệt trong giác thể”... Ví như: “quặng lẫn trong thau vàng” khi nào vàng được lọc sạch không còn quặng nữa. Khi ấy vàng sẽ được nguyên trở lại.. thì Chân tâm tự hiện bày.

    - Kinh Thủ Lăng Nghiêm: Phật dạy cội nguồn của Tâm là nơi xuất sanh và cũng là nơi trở về (sanh hay diệt tùy theo các nhân duyên tụ tán) của vô lượng sanh thể, sanh khí, sanh tướng của chúng sinh, bao gồm tất cả dạng loài chúng sinh trong ba cõi (Dục Giới, Sắc Giới, và Vô Sắc Giới), trong sáu đường (Trời, Người, thần A Tu La, Ngạ Quỉ, Súc Sanh, Địa Ngục), và cả mười pháp giới (Phật, Bồ Tát, Duyên Giác, thanh Văn, và sáu đường nêu trên).

    - Như thế, gán ép cho “Tâm” nói riêng và cho đạo Phật nói chung bất kỳ một danh hiệu nào, một nhãn hiệu nào… đều không chuẩn xác và xứng hợp. Tâm ví như “hư không trùm khắp pháp giới”… cứu cánh của Tâm chính là nguồn sống cả thảy thiên sai vạn biệt của tất cả chúng sinh mà ở tận cùng nguồn sống ấy lại là “Giác Thể Thanh Tịnh” chu biến pháp giới bản thể chung cùng bất sinh, bất diệt “thanh tịnh bình đẳng” ở nơi mỗi chúng sinh, tuỳ nghiệp duyên cảm ứng diệu dụng.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  6. #1906

    Mặc định

    【 TỰ TÁNH THANH TỊNH 】

    Kinh Thủ Lăng Nghiêm Phật dạy: nếu "Căn và Trần" tức là "Năng và Sở" đều dứt thì "Tánh Giác" tự hoàn phục Viên Diệu, Hay là: "Năng và Sở "đều dứt tuyệt thì gọi là " Thấy (Phật) Tánh ". Tánh này xưa nay vẫn trong sạch (Thanh Tịnh) yên lặng (Tịch Tỉnh) chẳng có một chút lay động (thường định), không thuộc về "Có, Không"; lìa ngoài "nắm (lấy, thủ, trụ, thọ) bỏ "; tánh thể vốn tự nhiên, như nhiên. Thấy-Biết tỏ tường như vậy mới gọi là "Thấy (Phật) Tánh" (Kiến Tánh).

    Do đó khi "ý" đã Vô Niệm, Vô Phân Biệt, Vô Trụ Tức là không còn mảy may Hư vọng thì "ý thức" cũng vô niệm, vô phân biệt, vô trụ nên các thức khác cũng đồng vô niệm, Vô phân biệt, vô trụ vậy. => Khi "ý Thức" được Vô Phân biệt thì gọi là " Trí ".

    Khi "ý Căn" (thức thứ 7 hay mạt na thức) và "ý Thức" (thức thứ 6) đã Vô Phân Biệt thì thành "Trí Vô Phân Biệt" tức là được "Tánh Không" tròn đầy nên "ý Căn" được Thanh Tịnh Trang Nghiêm và các Căn còn lại cũng đồng loạt cùng được Thanh Tịnh Trang Nghiêm.

    __ Đây là cách Tu ngắn gọn, giản tiện nhất. Thật ra Tu cách nào cũng đều phải quy về "Ý Căn" mới giải quyết trọn vẹn được Vọng Tưởng, Vọng Niệm của Tâm Thức.

    Kinh Lăng Già Tâm Ấn Phật dạy:
    "Nếu lìa bỏ được Tâm thức Phân biệt thì Chơn Như Tánh hiện ra". Hay là lìa bỏ các phân biệt thức thì được "Vô Phân Biệt Trí" chứng vào Tịch Tĩnh nhẫn đến Như Lai Thanh Tịnh địa.

    Tổ Đạo Tín dạy:
    "Ý" (Căn) là chủ của 6 Căn . Nếu bặt dứt "ông chủ" (tức là "Ý" không sanh niệm Phân biệt, đối đãi.v.v...) thì những Tâm Phan Duyên (tâm thức, vọng tâm, tâm chạy theo Trần cảnh âm thanh sắc tướng ...) tự vong (tự biến mất).

    Nếu một Niệm không sanh khởi; lìa bỏ cái Tâm (thức) Phân Biệt thì " Ý Căn " phải dứt; duyên vọng (tưởng) nọ liền tự thôi (tự dừng, không phá quấy, ngăn ngại nữa) thì 6 Trần còn làm bạn với ai được nữa. Tức là không còn đối tượng "Căn" để cho Trần tiếp xúc nên trở thành vô dụng.
    Cho nên 6 Căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, Thân, ý) không Duyên với 6 Trần (sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp) thì Trần cảnh (tuy vẫn hoạt động ồn náo Lăng xăng ở bên ngoài) tự nhiên vắng lặng (ở trong Tâm vì không đem cảnh vào Tâm).

    "Chơn Tâm" (Phật Tánh, Pháp Thân ... ...) vốn "Không"; cảnh Trần vẫn vắng (ở trong Tâm) song người đời quên "Chơn" mà chấp "Vọng" nên mới có cảnh Lăng xăng.
    Nếu Tâm ta "không chấp (không lấy, không thọ) không bỏ" (tức là chấp nhận tất cả) thì trọn ngày đối cảnh (chứ không phải ly cảnh, tránh cảnh, chối bỏ cảnh) mà cảnh vẫn lặng, cũng chẳng cần dứt bặt tâm (diệt tâm không còn biết gì nữa) và cảnh; chẳng cần dẹp bỏ hết muôn vật rồi mới có vắng lặng tức là nếu mình "không mê muội (không quên) Chơn Tánh (vốn không) thì cảnh tự vắng vậy.

    Cho nên Kinh nói: "Thấy (biết) tất cả pháp mà không chấp vào chỗ mình thấy, biết là đúng vậy". Thấy biết suốt các pháp là thấy biết "Tâm và Cảnh" rõ ràng vậy. "Chơn Tâm" vì không chấp có biết nên nói Chơn Tâm vốn không. "Chơn Cảnh vì không có chấp tướng" nên nói cảnh vắng vậy.
    Chơn Tâm vì không khởi (sanh) phân biệt (thích, không thích, danh lợi, thương nghét, cao thấp, khen chê, phê phán.v.v...) nên vắng lặng mà thường diệu dụng chiếu soi nên nói là "không biết".

    "Không Tướng" (vô tướng) chính là ở nơi cảnh tướng mà không chấp tướng (không trụ, không thọ, không dính mắc vào các hình, danh, sắc, tướng) chứ không phải dẹp bỏ hết muôn vật mới có "không tướng".

    Chiếu rõ (thấy biết rõ) các cảnh mà Tâm thường vắng lặng diệu dụng (không sanh niệm Phân biệt đối đãi với các pháp nhị nguyên...) nên nói là "Không Tướng" (vô tướng) tức là "Chơn Không Diệu Hữu".

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  7. #1907

    Mặc định

    Chúng ta thường cho rằng chỉ vì mình hiểu được một điều gì trên phương diện tri thức, hoặc tưởng mình đã hiểu, mà việc ấy có nghĩa rằng mình đã thật sự đạt ngộ. Đấy là một ảo tưởng lớn lao. Cần phải có sự chín mùi, thuần thục của sự tu tập, qua nhiều năm học lắng nghe, tư duy, quán tưởng, thiền định và thực hành kiên trì…

    Nếu không, thì sẽ có một mối nguy gọi là “Kiến nuốt mất Hành.” Một giáo lý cao siêu mãnh liệt có thể kéo theo một nguy cơ trầm trọng. Khi tự lừa dối mình - tưởng mình đã giải thoát hết tư tưởng cảm xúc, mà kỳ thực tuyệt nhiên bạn chưa có khả năng làm chuyện ấy; hoặc tưởng mình đang hành động một cách tự nhiên như thiền sư thực thụ - thì bạn chỉ có đang kết nạp, tích lũy vô số ác nghiệp. Như một bậc thầy nói, và điều này tất cả chúng ta đều có thể mắc, là:


    Mặc dù Kiến ta bao la như bầu trời.
    Mà hành động và niềm tôn kính đối với nhân quả nơi ta nhỏ nhiệm, vi tế như hạt bụi.


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  8. #1908

    Mặc định

    12 ĐIỀU AN LẠC TRONG ĐỜI SỐNG

    1. Biết xa lìa mọi tham ái, dục vọng, sân hận, si mê, ngã mạn triền phược gây nên vọng tưởng vô minh phiền não khổ đau. - là Phước Lành Cao Thượng Nhất dẫn đến An Vui và Hạnh Phúc trong đời sống.

    2. Không kết giao với người ác, cần phải biết thân cận với bậc hiền trí, và tôn kính bậc sư đáng kính.

    3. Tự chọn cho mình ở nơi thích nghi, đã có tạo công đức trong quá khứ, và tâm Chánh Niệm hướng về Chánh Đạo.

    4. Học nhiều hiểu rộng, lão luyện tinh thông thủ công nghiệp, giới hạnh thuần thục trang nghiêm, có lời nói Lễ Nghĩa, Nhân Từ Đạo Đức.

    5. Hiếu thảo phụng dưỡng cha mẹ, thương yêu tiếp độ vợ con đời sống an lạc, hành nghề Chánh hạnh.

    6. Rộng lượng bố thí, tâm tánh trực giác, giúp đỡ họ hàng, và tạo nghiệp chân chánh.

    7. Loại trừ và ngăn ngừa các nghiệp ác, biết thận trọng xa lìa các chất say mê, vững vàng giữ gìn phẩm hạnh đạo đức.

    8. Đức hạnh biết tôn kính, khiêm tốn, biết sống thiểu dục tri túc, biết ơn đúng lúc và lắng nghe Giáo Pháp Phật.

    9. Nhẫn nhục, biết vâng lời, thường gặp gỡ quý vị Thiện Tri Thức, bậc Sa Môn và tùy thời luận đàm về Giáo Pháp.

    10. Tự kiểm soát mình, biết sống đời Thánh Thiện Nhân Từ, quán tri Tứ Thánh Đế, Chánh Niệm Tỉnh Thức, liễu ngộ Niết Bàn.

    11. Người biết tu tâm không bám chấp phan duyên dao động khi tiếp xúc với thế gian pháp, Không Ưu Sầu Phiền Muộn, Vô Nhiễm và An Định.

    12. Đối với ai đã thực hành viên mãn hoàn thiện các pháp trên, biết tuỳ duyên thuận pháp, xứng tánh tu tập không thất bại, đi khắp mọi nơi đều được Viên Dung Tự Tại, An Lạc và Hạnh Phúc.

    Đó là Phước Lành An Lạc Hạnh Phúc Cao Thượng Nhất Của Đời Sống Nhơn Sinh. Người Phật Tử Tu Học biết tuân theo 12 điều trên. Thực hành đúng lời Phật dạy... đời sống mới có an lạc hạnh phúc, tự tại giải thoát.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  9. #1909

    Mặc định

    【 ĐỨC HẠNH TRONG ĐỜI SỐNG 】

    - Gia Đình có giới hạnh, biết giáo dục con để trở thành người có nhân từ đạo đức chơn chánh, biết tôn trọng ông bà cha mẹ cùng mọi người trong gia đình. Con không hẳn chỉ là học lời của cha mẹ dạy; còn nhìn cách làm của cha mẹ sống có nhân từ và đạo đức, biết cách cư xử làm tròn bổn phận cha mẹ. Cách duy nhất hành động của cha mẹ biết làm gương cho con, mới gây lên ấn tượng mạnh mẽ trong tâm thức của các con. Đôi khi những điều mình dạy nó phản tác dụng, mà là những việc làm của mình nó mới đi vào tâm thức của các con.

    - Bổn phận làm Cha Mẹ cần là phải biết dùng lời ôn hoà, có lễ nghĩa nhân từ đạo đức, làm gương cho con. Chính mình biết thương yêu cha mẹ hay ông bà của mình. Bổn phận làm con cũng cần phải biết hiếu thảo với cha mẹ, dung hoà cùng anh chị em trong gia đình, khi cha mẹ nói điều gì ta cũng phải nên nhẹ dạ trả lời chứ không nên lớn tiếng cãi lại thì con chúng ta tự nhiên sẽ ngoan ngoãn vâng theo, khi con lớn lên sẽ tự hiếu thảo với chúng ta thì trong cuộc sống gia đình mới có sự hoà thuận kính mến và an lạc.

    - Chúng ta cần phải biết sống đời đạo hạnh nhân từ, giữ trọn giới hạnh của người Phật tử tu học tại gia, hành đúng với các điều thiện, biết “thiểu dục tri túc” có lòng từ bi, chơn thật, làm những điều tốt đúng với đạo đức "Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín" làm gương cho các con thì sẽ tự nhiên thấm nhuần vào tâm thức của các con; trong gia đình sẽ tự nhiên có an lạc, hạnh phúc, con cháu sẽ ngoan ngoãn sống có lễ nghĩa và hiếu thuận cùng với gia đình và mọi người trong xã hội.

    - Ngược lại, khi chúng ta sống không có nhân từ đạo đức, không giới hạnh chơn thật, vô đạo nghĩa thì con cái sẽ ảnh hưởng từ người Cha và Mẹ; Người con sẽ tự nhiên hư hèn. Khi ta khuyên con những điều thiện, nhân nghĩa đạo đức thì Ta cần phải làm gương và thực hành sống cho đúng với các lời khuyên của mình; lời nói chúng ta mới có giá trị. Người khác nghe mới tuân theo các lời nhân từ lễ nghĩa, khiêm cung và chơn thật. Lời nói, việc làm phải thực hành đúng với lời Phật và các vị thánh hiền dạy; thì cuộc sống gia đình mới có an vui hạnh phúc.

    Kính Chúc Các Bạn An Lạc Hạnh Phúc


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  10. #1910

    Mặc định

    【 VÔ NGÃ TRONG ĐẠO PHẬT 】

    "Vô Ngã" là mục tiêu cứu cánh của đạo Phật dẫn đến con đường Trung Đạo hầu giúp cho chúng sinh vượt khỏi những trạng thái Tâm Thức hữu hạn, đi đến vô hạn Niết Bàn. Mặc dù là Đức Phật đã dọn sẵn con đường giải thoát lý tưởng ấy nhưng không phải ai cũng đủ thắng Phước, phá vỡ lớp vô minh nghiệp hoặc, để đi đến đích cuối cùng là "Vô Ngã" vị tha. Hầu hết phàm phu chúng ta đều chấp ngã rất sâu nặng, bị kẹt vào Ngã sở và Ngã ái.

    Vô Ngã là gì ?... Vô là không, Ngã là cái Tôi, "Bản ngã hay Tự Ngã". Như vậy Vô Ngã là không có cái "Tôi” thực thể cố định ở trong mỗi con người. Thân thể con người là do duyên hợp của hai thành phần là: sắc thân (vật chất) và tâm linh (tinh thần). Sắc thân do Tứ Đại (đất nước gió lửa) hợp thành. Còn Tâm thì do các yếu tố "Thọ, tưởng, Hành, thức" chấp thủ. Đức Phật dạy: Cái gì do nhiều Duyên hợp thành thì không có thực thể của cái Ngã, chỉ là duyên sinh huyễn hợp.

    Hai thành phần vật chất và tâm linh luôn quyện vào nhau mới sinh ra ảo giác cái Tôi có thật, đồng thời tính cố chấp vào đó rất mãnh liệt cho nên mỗi người đều có cảm giác cái Tôi khác với mọi người, mọi vật bên ngoài. Cũng vì cái Tôi này mà sinh ra ích kỷ chỉ muốn lợi mình, nên mới phát sinh Tâm bất thiện như: tham lam, sân hận, đố kỵ, kiêu ngạo, ác kiến v.v... Vì thế con người chúng ta ai cũng mang sẵn cái Bản Ngã trong mình một bản năng hưởng thụ, bướng bỉnh, cố chấp, thành kiến, chủ quan, hẹp hòi v.v... là do chú trọng cái Tôi.

    Đức Phật đã dạy chúng ta diệt Bản Ngã để đi đến Vô Ngã hoàn toàn. Khi không hiểu được lẽ Vô Thường của cuộc đời, vạn vật, cây cỏ, con người nên ta xem trọng cái Ngã (tôi) của mình. Trái đất, vạn vật, thực vật, động vật không tồn tại vĩnh cữu, tất cả đều theo sự tuần hoàn sinh diệt của vũ trụ.

    Tất cả mọi chúng sinh, vạn hữu trên thế gian không ai có thể tự tồn tại độc lập một mình được mà đều có tương quan chặt chẽ với nhau. Sỡ dĩ chúng ta không nhận ra điều này bởi vì chấp ngã đã tạo ra cái Tôi riêng biệt khác với nhau; vì nghiệp thức vô minh tạo thành bức tường vô hình ngăn cách giữa người với người.

    Tất cả những hạnh phúc, vui tươi hay đau khổ của con người, nó là kết quả sinh thành bởi những hành động của con người gây ra mà Tâm là chủ và ý vẫn hành tạo tác. Thật vậy tất cả chúng ta không ai muốn mình đau khổ. Nói đến "Vô Ngã" là nói đến mấu chốt vô cùng quan trọng trong tiến trình tu tập cho những ai đi trên con đường tu học cầu đạo gíac ngộ giải thoát.

    Để đạt được "Vô Ngã” thì đầu tiên là phải buông bỏ được hết ngã chấp và pháp chấp. Đức Phật đã tìm ra được con đường giải thoát giác ngộ sau 6 năm khổ hạnh và 49 ngày nhập Đại Định dưới cội cây bồ đề. Ngài đã thoát khỏi Nghiệp thức luân hồi sanh tử. Từ-Bi nguyện hoá độ chúng sinh, hòa nhập với vạn vật, sống một đời thánh thiện cao cả an lạc hạnh phúc. Đức Phật đã tìm ra con đường đi đến giác ngộ giải thoát, về sau thành một giáo đoàn Phật giáo.

    Đức Phật là Vị Giáo Chủ, một bậc Thánh tuyệt đối. Phật lấy việc giáo hóa chúng sinh từ nơi mê lầm trở về con đường giác ngộ, từ đau khổ đến an vui hạnh phúc, giải thoát khỏi trầm luân sanh tử, là mục tiêu tối thượng trong đời hành Đạo của Ngài. Giáo lý "Vô Ngã" là thánh tính Niết Bàn, dẫn đến con đường trung đạo. Đức Phật dạy cái Ngã (tôi) là đầu mối của mọi sự việc tranh chấp, xung đột mâu thuẩn do Chấp Ngã mà ra. “Vô Ngã” là không chấp có cái Tôi, là cánh cửa dẫn đến an lạc tự tại, vô ngại giải thoát... hòa cùng vũ trụ vạn hữu pháp giới chúng sinh đồng đáo bị ngạn.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  11. #1911

    Mặc định

    Hỏi:
    Phật và Tổ khác nhau như thế nào?


    Đáp:
    Phật là chứng quả Phật, Tổ là ngộ bằng Phật nhưng chưa chứng quả Phật. Tại sao? Vì tập khí thế gian và xuất thế gian chưa dứt sạch, cũng có người tập khí thế gian sạch; tập khí xuất thế gian còn. Ngộ bằng Phật, dụng còn rất xa.


    (trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  12. #1912

    Mặc định

    HẠNH PHÚC HIỆN TẠI VÀ TƯƠNG LAI

    Hạnh Phúc không phải ở đâu xa cả; ngay thực tại nơi chính mình, trong mọi sự mãn nguyện từng giây phút hiện tại nơi mình, Bất cứ hoàn cảnh nào khi chúng ta cảm nhận được sự mãn nguyện trong cuộc sống từng bước chân an lạc thảnh thơi tràn đầy nguyện vọng tương lai... Mọi sự vô thường biến đổi của vũ trụ vạn hữu tuy không có gì tồn tại. Nhờ sự biến đổi ấy nên vạn vật và con người mới có sự tiến hoá những niềm hy vọng lạc quan trong tâm thức tràn đầy mỹ mạn.

    Tất cả mọi sự phiền não đau khổ, vui buồn oán hận, si mê uất ức tích tụ mọi chướng ngại trong đời sống nhân sinh; tiềm ẩn trong tâm thức; đến một lúc nào đó chúng ta “Tỉnh Thức và Giác Ngộ" được giáo lý Phật dạy… trong những niềm vui chân thật Hạnh Phúc của một tinh thần trí tuệ sung mãn... Sẽ hoá giải được mọi sự dục vọng tham ái chấp trước tà kiến “mê tín dị đoan" và những thành kiến hẹp hòi của Tâm kiêu ngạo, Ngã mạn vì bản Ngã tự cao tự đắc...

    Hành giả khi nào thật sự "Giác Ngộ" mới cảm nhận được niềm vui của nội tâm “Hỉ Lạc” hiện có một niềm vui tĩnh lặng trong Tâm hồn không bao giờ biến đổi. Cần phải buông bỏ được những Tham ái, Sân hận, Si mê, Ngã mạn, Tăng thượng mạn... Tà kiến triền phược; trong mọi đau khổ vui buồn oán ghét vì danh lợi trong cuộc sống thành công hay thất bại của mọi sự việc đời, đều như mộng, huyễn, bào, diệc như điện. đến và đi, có và không, được và mất chỉ là duyên sinh huyễn hoá chẳng có gì tồn tại...

    Cần phải sống với Tâm Từ Bi chơn thật phát tâm Bồ Đề cung kính bình đẳng. biết thiểu dục tri túc ở mọi hoàn cảnh với niềm vui trong cuộc sống gia đình và xã hội, Cần phải biết đùm bọc thương yêu giúp đỡ lẫn nhau. trong tình thương đầm ấm và dung hoà cùng mọi người trong đời sống đạo đức. Biết tự chọn cho mình một con đường Thánh Đế đúng theo chơn lý tu tập để chuyển hoá các Vô Minh, Nghiệp Hoặc, Phiền Não, Nghiệp Duyên nhiều đời. Thực hành các giới hạnh thanh tịnh trên con đường Giác Ngộ Giải Thoát theo nghiệp duyên của mọi người Tu chứng vào cảnh giới (Chơn, Thiện, Mỹ) an lạc hạnh phúc hiện tại và vị lai.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  13. #1913

    Mặc định

    【 3 ĐIỀU CHUYỂN HOÁ NGHIỆP CĂN 】

    1. TIN SÂU NHÂN QUẢ tu học theo lời Phật dạy... khi xúc chạm vào việc đời, nếu gặp mọi chướng duyên và nghịch cảnh, nên hoan hỷ bằng lòng chấp nhận với những “Nghiệp Duyên” (Nhân Quả) oán hận tương báo của nhiều đời đã gây nên, hiện đang nhận lấy và cố gắng tu tập hoá giải với tâm từ bi, khoan dung và tha thứ bằng lòng với mọi sự cảm ứng của mình trong đời sống hiện tại không ngoài Nghiệp Duyên và Nhân Quả.

    2. SÁM HỐI các lỗi lầm của mình trong quá khứ và hiện tại đã gây tạo trong nhiều đời trước, nay giác ngộ được lời Phật dạy… nguyện tinh tấn tu học “giữ trọn giới hạnh thanh tịnh” từ nay về sau quyết tâm tu học trang nghiêm đạo hạnh. Không dục vọng si mê, tham ái vọng tưởng các việc bất chính, hằng giữ “Chánh Niệm Tỉnh Thức” không làm việc ác (nếu các nghiệp cũ chưa trả hết mà tạo thêm nghiệp mới) thì sẽ chồng chất các Nghiệp khổ.

    3. PHÁT BỒ ĐỀ TÂM giữ trọn các giới hạnh thanh tịnh, tu tập “Lục Hoà Kính” (Quảng Kết Thiện Duyên) thực hành các thiện nguyện dung hoà cùng mọi giới tánh, không tham ái dục lạc danh lợi, tu học “Thập Thiện” tam nghiệp thuận hoà, lục căn thanh tịnh, tích lũy các phước lành và trang nghiêm công đức, hằng sống trong “Chánh Niệm Tỉnh Thức” thực hành “Bát Chánh Đạo” làm nguồn sống tu học tăng trưởng (Trí Tuệ) thiện căn cho đời sống hiện tại và vị lai.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  14. #1914

    Mặc định

    【 KIẾN TÁNH KHỞI TU 】

    Người kiến tánh chỉ là mới nhận thấy được Tánh Phật của mình thôi. Không phải thấy tánh rồi thì thành Phật liền. Khi đã nhận ra được Tánh Phật, thì cần phải phát (tứ vô lương tâm) tinh tấn lập hạnh nguyện tu tập "Giới, Định, Huệ" và các thiện pháp... (tam tụ lục hoà) giữ gìn các giới hạnh nghiêm minh, thực hành (tứ thánh đế) bát chánh đạo, lục độ ba la mật... ... tuỳ hạnh nguyện gieo nhân tu tập của mình mà thành tựu đạo quả.

    Hành giả thật sự thấy được tự tánh phật của mình, sống được với tri kiến Phật, thì không còn bị tình thức vọng tưởng làm dao động, vị ấy đã không còn si mê dục lạc, danh lợi, và “thất tình lục dục” làm ô nhiễm, và không còn bị ái nhiễm tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, kiến thủ kiến, giới cấm thủ kiến, tà kiến (ác kiến) và các pháp thế gian... và xuất thế gian triền phược nữa. Vì người ấy đã xa lìa được tam giới.

    Tu hành khi chuyển ngược được tham, sân, si thành "giới, định, huệ” tức siêu lên ba cõi. Tuy nhiên, tham, sân, si (dục giới, sắc giới, vô sắc giới) chẳng có thực tánh. Vì tham, sân, si: do các huyễn tướng giả hợp, tự tánh vốn không (không tánh). Nếu có thể soi ngược trở lại thì sẽ thấy rõ: Tánh của tham, sân, si tức là tánh Phật. Ngoài tham, sân, si tuyệt nhiên không có tánh Phật nào khác, đã chuyển hoá được "tam độc” thì Phật Tánh tự hiện.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  15. #1915

    Mặc định Phật & Tổ vốn chỉ là 1, chỉ là đi trước và sau...!

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Hỏi:
    Phật và Tổ khác nhau như thế nào?


    Đáp:
    Phật là chứng quả Phật, Tổ là ngộ bằng Phật nhưng chưa chứng quả Phật. Tại sao? Vì tập khí thế gian và xuất thế gian chưa dứt sạch, cũng có người tập khí thế gian sạch; tập khí xuất thế gian còn. Ngộ bằng Phật, dụng còn rất xa.


    (trích khai thị của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
    * Tổ là Phật đã Thành, là tiếp nối Vị Phật đi trước đã được “Ấn Chứng”.
    Những lời Nói -viết trên chỉ đúng với tính cách của 2 Ngài: Ngũ Tổ với Lục Tổ mà thôi.
    ( Ngũ Tổ phải là Phật đã Thành, Nên mới Ấn Chứng và Truyền Y Bát, Lục Tổ phải mười mấy năm sau mới chánh thức đăng đàn, Giảng Pháp.)

  16. #1916

    Mặc định

    【 CHỦ & KHÁCH 】

    Kinh Lăng Nghiêm: Phật dạy (Chủ và Khách - Động và Tịnh) cái "Động" là (phân biệt tiền trần) cái "Tịnh" là (phân biệt pháp trần) đều thuộc về (hình) bóng ở trong gương. Bóng có chỗ trả về (cho hình thật) còn thể của gương thì không có chỗ trả về (vì gương là hình thật chứ không phải bóng). "Khách" có chỗ về "Chủ" không có chỗ về. Không nhận gương (không nhận chủ) mà nhận bóng trần (nhận khách) thì Tâm tánh của ông lấy cái gì làm "Chơn Tâm Thường Trụ" ?...

    Hành giả nên biết "Tánh" của tất cả Pháp vốn là "Không"; cho nên chối bỏ cảnh ở bên ngoài mà chỉ nương vào trong (theo nội tâm) như các vị Tiểu thừa và ngoại đạo thì mới là trạng thái tương tợ như bất động, vì kỳ thật trong ký ức các Niệm "chủng tử ngoại cảnh ngoại vật" vẫn tồn tại (vẫn còn). cho nên cái hình bóng Pháp trần bất động Tịch Tĩnh nằm yên chưa phát sanh trong Mạt Na Thức (ý căn) và A Lại Da Thức vẫn chưa thể "chuyễn hoá" diệt trừ được.

    Do thấy biết người Tu học lúc ban sơ cho đến nay có nhận thức Sai lầm là nhận "Vọng" (vọng tâm) làm "Chơn" (chơn tâm) vì vô minh lầm chấp Tu tập. nên Phật mới từ mẫn dùng các ví dụ cụ thể, thiết thực dễ hiểu mà bất cứ ai... dù có học nhiều bằng cấp cao hay dốt nát không biết một chữ, dù giàu sang hay nghèo hèn, dù xuất gia hay tại gia, dù già hay trẻ, nam hay nữ, dù mạnh khẻo hay bịnh tật... vẫn lãnh hội được ý chỉ mà Phật muốn truyền đạt như dùng sự Thấy co duỗi của cánh Tay; sự Nắm Mỡ của bàn Tay; cái Đầu quay qua quay lại khi thấy sự phóng quang để chỉ rõ và gạn hỏi ông Anan và đại chúng về tánh chất của sự giao động, thay đổi và sự không thay đổi, thường trụ.

    Nhờ đó mà ông Anan và đại chúng Thấy và hiểu được nơi Thân mình hay lay động (co duỗi, nắm mỡ....) và nơi Tâm thức chạy theo cảnh trần lăng xăng (tâm thức chạy theo cái thấy của giác quan (căn) mà thay đổi theo sự co duỗi, nắm mỡ....) nên biết là Thân và Tâm thức thuộc về "động" (giao động, thay đổi), là Khách trần, là hình bóng trong gương. Còn "Diệu Tánh" tự định sẵn có thì luôn luôn bất động nên thấy biết được cả hai tình trạng là "có chạy theo cảnh" mà thay đổi tức là "Động" và "không chạy theo cảnh" tức là "Tịnh". cái bất động đó (Tánh Thấy-Biết) là Ông Chủ.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  17. #1917

    Mặc định

    ĐỜI SỐNG THẾ GIAN BIẾN ĐỔI VÔ THƯỜNG

    - Trong đời sống thế gian vạn vật biến đổi vô thường; con người thường hay chạy theo dục lạc, danh lợi địa vị, để thỏa mãn dục vọng, tham cầu tư lợi cuộc sống. Được thì vui, Mất thì buồn; sanh tâm tạo "Nghiệp" thù oán, sân hận, si mê, hành sự bất chánh... Bởi vô minh đã che khuất (Phật Tánh) bổn tánh của mình. Cho nên chúng ta phải biết sớm tỉnh thức tu tập (Trí Tuệ) theo lời Phật dạy... thực hành các thiện pháp. Biết "Thiểu Dục Tri Túc" thì đời sống mới có thể được an lạc.

    - Trong đời sống không ai hoàn hảo cả, bởi chúng ta đều chịu trong "định nghiệp" chi phối; nếu chúng ta biết sớm tỉnh thức và giữ gìn giới hạnh "thập thiện" (10 Giới Hạnh) và "Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín" hằng sống trong “Chánh Niệm” tỉnh thức biết giữ trọn giới hạnh (Nhân Từ, Đạo Đức, Từ Bi) biết tu tập theo con đường "Bát Chánh Đạo" mới có thể chuyển hoá được các phiền não, nghiệp hoặc vô minh tạo nghiệp trầm luân khổ hải, đọa lạc vào trong lục đạo luân hồi.

    - Chúng ta muốn có một cuộc sống gia đinh an lạc, tình vợ chồng đầm ấm, phải biết tôn trọng với nhau, trong gia đình hoà ái, biết hiếu dưỡng song thân với tấm lòng chân thật, nhân hậu từ ái, tình duyên vợ chồng cần phải giữ giới hạnh trong sạch liêm khiết, sống trọn tình vợ chồng, không sa ngã tham ái sắc dục. Chỉ có vậy thì tình yêu thương của “vợ chồng” mới có được một tình yêu thương chân thật hạnh phúc, làm tròn được bổn phận của người làm Cha và Mẹ, thì cuộc sống gia đình mới có an vui hạnh phúc.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  18. #1918

    Mặc định

    【 TU PHƯỚC và TU HUỆ 】

    Phật Tử, cần phải ”Tu Phước và Tu Huệ” nếu tu không có Phước sẽ gặp nhiều chướng duyên, dễ bị chướng ngại trên con đường tu hành. Vì vậy ta phải biết tu Phước, kết nhiều Thiện Duyên. Làm các việc Phước Thiện tích tụ Công Đức trong cuộc sống hằng ngày đối Nhân xử thế cần phải có Nhân Từ, Lễ Nghĩa, Khiêm Cung, Lời Nói cần dung hòa cùng tất cả mọi người, làm các điều thiện, gọi là tu phước.

    Bố Thí Pháp hoặc tài thí phải có sự Chân thật không Hư dối. Không vì danh lợi, hành hạnh lợi tha (phàm việc gì tự lợi phải có lợi tha). Hành giả thực hành bố thí (Tu Phước) không phân biệt giới tánh, chủng tộc giai cấp sang hèn, cần khắc phục Tâm tham vọng; bằng cách tập làm hằng ngày (những nơi có tiện nghi) trong cuộc sống Tuỳ hoàn cảnh của mình mà bố thí gieo Nhân thiện căn (Phước Điền) tinh tấn tu học “Giới Đinh Tuệ”.

    "Tu Huệ" học giả! cần có một nền tảng giáo lý căn bản (Trạch Pháp) giữ giới tu tập theo hoàn cảnh của mình tuỳ duyên thuận pháp... tu hành hạnh (Tứ Nhiếp Pháp) bố thí pháp, thực hành ái ngữ, lợi hành, đồng sự (Lục Độ Ba La Mật) bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn... tu tập miên mật sẽ phát sinh Trí Huệ. Hành giả cần phải Chân thật, Bình đẳng, phải phát Tâm từ bi, gieo Nhân thiện căn, Bố Thí tài hay thí pháp không nên trụ nơi danh, tướng, không vì danh lợi, pháp Thí ấy mới đúng là "Chơn Thí" không mong cầu báo đáp. Việc làm ấy mới đúng với hành vi Chơn Chánh.

    Hành giả, thực hành đúng những lời Phật dạy để gieo nhân Bồ Đề giữ gìn Giới hạnh, tu tập “thập thiện pháp” gieo Nhân Phước lành, tích tụ các công đức tăng trưởng Trí Huệ. làm các công việc Từ thiện; sống “thiểu dục tri túc” biết Cung kính (Tam Bảo) và giữ lễ nghĩa tôn trọng hiếu dưỡng ông bà Cha Mẹ. Trong cuộc sống đạo đức biết Khiêm cung, từ ái, dung hòa cùng tất cả anh, chị, em trong gia đình mới có an lạc, đời sống tu học mới Chơn Thiện Mỹ.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  19. #1919

    Mặc định

    【 TÌNH CHA NGHĨA MẸ 】

    - Trong đời sống nhân sinh, con người sống không thể thiếu tình thương cha mẹ, nói đến chữ "Tình" thì không có thứ tình yêu thương nào có thể sánh bằng tình thương của cha mẹ. Đó là một thứ tình yêu thiêng liêng, cao cả, mênh mông sâu như biển thẳm không bờ. Một thứ tình thương không đối tượng so sánh, cũng chẳng bút mực, ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn, chỉ có thể tạm ví như ngọn Thái Sơn hay nước trong nguồn chảy ra. Tình cha nghĩa mẹ thiêng liêng suốt đời ta không thể trả hết.

    - Con là nún ruột của mẹ, là hòn Ngọc quý của cha. Một người Mẹ hiền và Cha lành luôn luôn sống hy sinh vì con; bất luận sự gian lao khổ cực bao bọc nuôi con cho đến ngày lớn khôn. Nhất là Ơn nuôi dưỡng sinh thành của Mẹ. khi nhìn thấy con vui thì mẹ mừng; thấy con ốm đau, thì mẹ sót thương vô cùng đau lòng. Cha Mẹ nuôi con không tính tháng ngày.. Chỉ mong con sớm lớn lên trở thành người tài, có nhân từ đạo đức làm người trong đời sống gia đình và xã hội. Cha Mẹ mới được an vui.

    - Cha Mẹ là nguồn sống “Phước Báu Thiện Duyên” quý nhất ở trên đời này! Người nào còn Cha Mẹ phải biết trân trọng yêu thương, Một khi lỡ mai sau Cha Mẹ không còn, sẽ nuối tiếc ân hận. Bởi vì trên đời này chỉ có cha và mẹ là cao quý nhất không gì sánh bằng... "Công Cha Như Núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ Như Nước Trong Nguồn Chạy Ra".- Một người Cha lành và Mẹ hiền luôn luôn sống trong sự hy sinh cả cuộc đời của mình dành cho con.- Bổn phận làm con cần phải biết hiếu thảo với Cha Mẹ, làm tròn đạo hiếu người làm con, mới là người Phật tử Chơn Chánh tu học tại gia.

    NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  20. #1920

    Mặc định

    【 TÌNH DUYÊN VỢ CHỒNG 】

    - Hai người yêu thương bên nhau “vợ chồng” sống chung sẽ không tránh khỏi những sự cãi vã, điều quan trọng nằm ở chỗ khi cuộc cãi vã kết thúc. Sự tranh cãi không quan trọng đúng sai của ai, đàn ông là người trượng phu sẵn lòng tha thứ, cần phải dỗ dành người mình yêu thương thì tình cảm sẽ tự nhiên đến với bạn, đó cũng là sự khoan dung độ lượng của bạn. Cho nên, sau cuộc cãi vã, đàn ông nên dỗ dành người phụ nữ của mình, đàn bà cũng nên có tấm lòng độ lượng khoan dung người mình yêu thương, điều này không liên quan gì đến việc ai đúng ai sai cả, mà là tình yêu, là lòng bao dung, và cũng là trách nhiệm chung của đôi bạn, hạnh phúc sẽ đến với bạn.

    - Trong cuộc sống chúng ta, biết bao lo toan áp lực công việc, rất dễ khiến cho con người tinh thần căng thẳng, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn, khi bạn bước vào tuổi trưởng thành đến khi cuộc sống tạm ổn định. Bạn không nên bỏ lỡ những cơ hội tình tứ lãng mạn, dành cho người mình yêu thương mới khiến cho đời sống bạn hạnh phúc và tinh thần phấn trấn hơn. Bạn không nên có quan niệm già rồi mà còn tình tứ gì nữa. "Gừng già, gừng càng cay" chúng ta cũng cần phải thể hiện sự yêu thương lạng mạn với vợ chồng mình yêu thương nhau, mới tăng thêm tình cảm sâu đậm của đôi bạn, thì cuộc sống bạn mới có an lạc và hạnh phúc.

    - Thực sự trong đời sống của tôi cũng đã trải qua nhiều lần thăng trầm của cuộc sống gia đình và bản thân đã từng phải trả nghiệp gặp những khó khăn trong đời tôi và cuộc sống gia đình. Nhờ sự tu học giác ngộ được giáo lý nghiệp duyên trong “Nhân Quả” theo lời Phật dạy... không ngừng tinh tấn khắc phục mọi chướng duyên; mới thay đổi được cuộc sống của đời tôi ! "Được hồng ân chư Phật gia hộ" ... Tri ân tất các bạn và những người thân hữu của tôi. Nhất là người bạn đời của tôi luôn luôn ở bên cạnh tôi trong suốt hơn 50 năm giúp đỡ tôi trong cuộc sống gia đình và trở duyên cho tôi trên con đường tu học đạo giác ngộ.

    * Kính Chúc tất cả các bạn sống trong Tình Yêu Hạnh Phúc Chơn Thiện Mỹ.


    (sưu tầm)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Mật tông vấn đáp
    By ductri16580 in forum Mật Tông
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 05-09-2014, 11:53 AM
  2. Kinh Vô Lượng Thọ Phật !
    By kinhdich in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 31-05-2012, 04:26 PM
  3. Xin hỏi về phương thức trợ niệm
    By ngocbich.ploy in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-10-2011, 11:46 PM
  4. Dành cho người hữu duyên
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 101
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 07:54 PM
  5. NIỆM PHẬT VÔ TƯỚNG -PHÁP MÔN THIỀN-TỊNH
    By linh_tinh_85 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 22-02-2011, 08:47 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •