Trạng thái an tĩnh có hỷ lạc - LÀ TRẠNG THÁI AN TĨNH THÔ.
- Khi tâm thức hành giả đạt đến một mức độ nhất định, hành giả sẽ chứng nghiệm sự an tĩnh có hỷ lạc.
Đó là :
- Hỷ lạc do ly dục sinh
- Hỷ lạc do định sinh
Ban đầu hỷ lạc có thể là một dạng thô hơn hao hao giống niềm vui sướng, khoan khoái như hoạt động tình dục.
Sau đó niềm hỷ lạc do định sanh nó vi tế hơn,
Giống như một ngày trời nóng bức, bạn được chìm mình tắm trong dòng nước mát, dễ chịu, khoan khoái thoải mái, từ bên ngoài thấm vào, từ bên trong thấm ra.
Hành giả có thể đạt được trạng thái này bất cứ lúc nào: khi đi kinh hành, khi ngồi thiền, khi làm việc, chỉ cần hanhd giả chú tâm, tỉnh giác, hoặc đơn giản là tập trung vào hơi thở.
Lâu dần hành giả dễ dinha mắc vào trạng thái này bởi vì:
- Có trạng thái này buff, hành giả có thể thực hiện buổi thiền trọn vẹn mà rất ít vọng niệm đan xen, cơn đau chân cũng không thấy cảm thấy khó chịu lắm vì cảm giác sảng khoái kia mạnh mẽ, ta dễ chìm vào đó để bỏ qua các trạng thái bất tịnh khác.
- Và một ngày tự dưng trạng thái này mất đi, ta trở nên hoài nghi: mình tu thụt lùi chăng? Hay những vọng niệm lâu rồi không thấy trỗi dậy lại khởi lên mạnh mẽ, những cơn đau chân trở nên rõ ràng, chân thực nhất, ngồi thiền cả buổi chỉ đi dẹp loạn các vấn đề của thân và tâm, mà không thấy tiến triển gì, hỷ lạc không thấy đâu... Ta dễ buông xuôi.

Nếu hành giả vượt qua được trạng thái này, để đạt được sự an tĩnh sâu hơn, thì sẽ tiến đến một trạng thái tĩnh lặng vi tế. Một trạng thái vâng lặng không hỷ lạc. Thân tâm hành giả trong vắt...