He he khi xưa tui còn nhỏ, sư huynh tui thường tiếp khách tui là kẻ dựa cột hầu trà , khi đàm đạo về pháp sư huynh thường bảo tui đi ra ngoài ( sư huynh biết tui ko vui ) mấy hôm sau sư huynh gọi tui vào an ủi. Sư huynh nói : anh ko tiếc và mất mát gì trong buổi đàm luận với quý vị đồng môn, em bây giờ sáu thời ko đủ, giới luật ko nghiêm dựa cột đứng nghe sau này thành kẻ nói hớt , nói lời thị phi lấy lời Phật che đậy. Giống như hữu hầu che đậy tả hầu bốc ăn he he