Kinh sách là để ĐỌC - HIỂU rồi THỰC HÀNH... chứ không phải để đem ra tụng la làng cả nhà cả xóm, cũng không phải để gõ cóc cóc beng beng để chứng tỏ mình... tu!

Mỗi ngày, nếu quá bận rộn, chỉ cần dành ra 30' - 1h để lấy kinh sách ra đọc. Đọc một câu rồi thì tư duy, nghiền ngẫm xem Phật dạy cái gì, rồi thực hành. Chứ không phải xách cuốn kinh ra bàn thờ ngồi "trả bài" cho Phật, thì gọi là Tu!

"Kinh điển Ta dạy cho Nó nghe
Nào ngờ Nó tụng, bắt Ta nghe
Tuổi già tám mươi ngồi gì nổi
Đọc lâu mỏi mệt sụm bánh chè" (HT.Thích Từ Thông)

=> Quan trọng là cái giữ GIỚI, vì nó là hàng rào bảo vệ cho người hành giả tránh được các bất thiện pháp chưa sanh, cũng như làm tiêu trừ nó nếu nó đã sanh. Giữ GIỚI làm cho thiện pháp chưa sanh được trổ sanh, thiện pháp đã sanh được sung mãn. Giới không giữ được thì dù có niệm Phật thụt lưỡi, lạy Phật đến liệt người, ngồi thiền chai đít như đít khỉ thì cũng không ăn thua gì hết!