Kính các đạo hữu, sau khi đọc topic này, chúng ta nên cân nhắc một vài điểm sau:
1- Đây là một phần trích trong bộ LUẬN của sư Ấn Quang (người Trung Hoa) - tức là tự bản thân sư luận giải theo tri kiến, kinh nghiệm tu học của bản thân. Có giá trị THAM KHẢO. Nguyên văn, SMC tìm được có lẽ nằm trong: Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao. Tất nhiên không nằm trong tạng Kinh và tạng Luật.
Đức Phật từng di giáo lại: "Này các Tỳ-khưu, có thể có Tỳ-khưu nói: "Này Hiền giả, tôi tự thân nghe từ miệng Thế Tôn, tự thân lãnh thọ, như vậy là Pháp, như vậy là Luật, như vậy là lời dạy của vị Ðạo Sư". Này các Tỳ-khưu, các Ngươi không nên tán thán, không nên hủy báng lời nói của Tỳ-khưu ấy. Không tán thán, không hủy báng, mỗi mỗi chữ, mỗi mỗi câu, cần phải được học hỏi kỹ lưỡng và đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật. Khi đem so sánh với Kinh, đối chiếu với Luật, nếu chúng không phù hợp với Kinh, không tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này không phải là lời Thế Tôn, và Tỳ-khưu ấy đã thọ giáo sai lầm". Và này các Tỷ kheo, các Ngươi hãy từ bỏ chúng. Khi đem so sánh với Kinh, đem đối chiếu với Luật, nếu chúng phù hợp với Kinh, tương ứng với Luật, thời các Ngươi có thể kết luận: "Chắc chắn những lời này phải là lời dạy của Thế Tôn và Tỳ-khưu ấy đã thọ giáo chơn chánh". Này các Tỳ-khưu, như vậy là Ðại giáo pháp thứ nhất, các Ngươi hãy thọ trì."
2- Trong bộ luận này, ở quyển 3 - phần 4, có lấy Đạo Phật để giải thích về đạo Nho của Trung Quốc. Quay trở về bối cảnh thời kỳ đầu giáo lý Phật Đà du nhập vào Trung Quốc, là thời kỳ cực thịnh của Nho và Lão - quốc giáo lúc bấy giờ. Nên để phát triển, những vị sư Phật giáo phải uyển chuyển làm sao cho phù hợp với tư tưởng lúc bấy giờ. Cho nên, khi đọc bộ Luận này, chúng ta cần có cái nhìn rõ ràng và cân nhắc thật kỹ: đâu là tư tưởng Phật giáo nguyên thủy, đâu là tư tưởng "dung hòa" với văn hóa quốc gia thời bấy giờ.
3- Một phần trích trong giảng ký "thập thiện nghiệp đạo kinh" của Tịnh Không:(Link tham khảo)
"Cho nên, cả đời Tổ Ấn Quang hoằng dương Liễu Phàm Tứ Huấn là có đạo lý. Tôi chịu sự ảnh hưởng sâu sắc từ bản thân Ngài tuy tôi với Ngài chưa hề gặp nhau, Ngài trên chúng tôi một thế hệ. Tôi học Phật là học với cư sĩ Lý Bỉnh Nam, thầy Lý là học trò của tổ Ấn Quang, cho nên Tịnh Tông của chúng ta với Linh Nham Sơn Tự Tô Châu là cùng một gốc. Khi thầy Lý còn tại thế, Ngài thường hay khuyên chúng tôi lấy Tổ Ấn Quang làm thầy. Tuy Tổ Ấn Quang đã đi rồi nhưng “Văn Sao” còn lưu lại hậu thế. Đọc “Văn Sao” y giáo phụng hành, vậy chính là học trò của Tổ Ấn Quang."
"Sách mà Ngài cả đời đề xướng có ba loại như sau:
Thứ nhất là Liễu Phàm Tứ Huấn, đây là quyển sách dạy chúng ta hiểu rõ, thông đạt nhân quả.
Thứ hai là Cảm Ứng Thiên Hội Biên, đây là sách của Đạo giáo. Câu nói “tu tập thiện nghiệp” hay “tiêu chuẩn của thiện ác ở đâu” trong Thái Thượng Cảm Ứng Thiên nói rất hay. Tại sao Ngài không dùng Kinh Phật? Vì Kinh Phật nói phân tán ở trong rất nhiều Kinh luận, mà Cảm Ứng Thiên có thể nói là đem tất cả những thiện ác đã nói trong Kinh Phật tập trung lại, cũng giống như hội tập vậy, điều này hay. Chúng ta dùng Cảm Ứng Thiên Hội Biên làm tiêu chuẩn, đoạn tất cả ác, tu tất cả thiện.
Thứ ba là An Sĩ Toàn Thư. Chúng ta dùng quyển này làm tổng kết cho “tu tập thiện nghiệp”. Ở trong An Sĩ Toàn Thư có bốn thiên:
– Thiên thứ nhất là Văn Xương Đế Quân Âm Chất Văn. Đây cũng là sách của Đạo giáo, văn tự còn ít hơn so với Cảm Ứng Thiên. Càng ít thì càng dễ dàng thọ trì. Cảm Ứng Thiên có hơn 1.000 chữ, Văn Xương Đế Quân Âm Chất Văn chỉ có hơn 700 chữ, cũng đều là tiêu chuẩn của thiện ác.
– Thiên thứ hai là Vạn Thiện Tiên Tập, chuyên nói về giới sát.
– Thiên thứ ba là Dục Hải Hồi Cuồng, chuyên nói về giới dâm. Đem “sát” và “dâm” làm trọng điểm quan trọng nhất đặc biệt giới thiệu cặn kẽ.
– Thiên cuối cùng là Tây Quy Trực Chỉ, mong mọi người niệm Phật cầu sanh thế giới Cực Lạc, vậy là cả đời này của bạn đã viên mãn rồi.
Ba cuốn sách này đều là do người Trung Quốc làm ra, không phải từ Ấn Độ truyền đến, không phải sách phiên dịch. Chúng ta đọc lên thấy rất thuận miệng, đọc những sách này thấy rất quen, toàn bộ tinh túy của Phật pháp ở trong đó cả. Cho nên ngày nay, tiếp theo Cảm Ứng Thiên chúng tôi lại giới thiệu với quí vị Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh, đây là việc làm có ý nghĩa rất sâu."
4- Nguồn gốc sư Ấn Quang hoàn toàn có thể tham khảo trên internet. Ông sinh ra cuối đời Thanh - đầu thời Dân Quốc, học Nho, lớn lên với tư tưởng duy trì phát triển đạo Khổng....v...v...
===> Tóm lại: LUẬN là của người đời sau viết theo trình độ của mình, theo kinh nghiệm hoặc giáo phái của mình. Có tính chất tham khảo. Không phải lời dạy gốc của đức Phật. Cần cân nhắc, nắm rõ và tìm hiểu nguồn gốc người viết ra bản Luận để có cái nhìn chính xác hơn.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks