Ngồi chỉ một chút mà thấy có rất nhiều người đến viếng chùa, trong đó có rất nhiều người nước ngoài. Cũng có nhiều người rất quen thuộc với chùa, chắc là đến đây thường xuyên. Có nhiều gia đình dắt con nhỏ theo đến chùa, chạy nhảy tung tăng, rất là vui. Cũng có một lượng lớn người đến mua nhang khoanh, thắp rồi treo lên, trên thân dán một miếng giấy, chắc là đề tên người thân đã mất. Trên trần nhà cũng phải có trên 100 khoanh nhang, nhìn rất đẹp mắt và ấn tượng.
Ngồi mới một chút, sao thấy cứ có người nhìn mình. Thì ra nãy giờ tôi quên qua thăm gian thờ bên phía trái. Bèn qua thăm. Rồi trở ra ghế ngồi. Ngồi chơi hỏi thăm chuyện mọi người. Tôi là con trai, nói chuyện cũng chỉ xung quanh những câu chuyện thăm hỏi thông thường. Nói một chút cũng chẳng có nhiều chuyện để nói. Nhưng mà các bạn tôi, con gái với nhau thì lại có rất nhiều chuyện để nói. Tôi ngồi mà nghe mọi người nói chuyện với nhau như bắp rang, liên tu bất tận không nghỉ. Ngồi mãi, chán chẳng biết làm gì. Thôi về mấy đứa, còn phải đi sửa xe nữa nè. Ngồi chút nữa đi anh, mới nói chuyện có chút xíu à. Thiệt là.
Tôi càng nhận ra một điều, con gái thì ở thế giới nào cũng vậy. Con trai thì trên bàn nhậu còn nói chuyện được nhiều chút, chứ nói chuyện không không 30-45 phút là chẳng biết gì để nói. Còn con gái nói chuyện nhiêu đó chẳng thấm tháp vào đâu. Tôi cũng nhận ra mình thật có nhiều thiếu sót đối với các bạn của mình. Lâu nay cứ công việc, và những áp lực, mà quên mất nhu cầu của các bạn mình là trò chuyện, tâm sự với bạn bè vô hình. Sau này, các bạn tôi lâu lâu cũng qua thăm chơi với mọi người ở đây.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)

Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks