CHỨNG NGHIỆM VÃNG SANH
( LƯỢC TRÍCH )
1. Đời Thanh " Si Đầu Đạo Sĩ " họ Vương, người ở Trực Lệ, rất ngu độn. Ăn mặc thiếu thốn, nhà nghèo nàn, không biết làm nghề gì để sanh sống. Hoặc có ai cho tiền, cũng không biết đếm số nhiều hay ít.
Thế nên ở Kinh Ấp, Trần Đạo Nhơn xót thương thâu làm Đệ Tử, sai khiến quét am lượm củi, mỗi buổi sớm thời niệm Phật Di Đà vài trăm câu, rồi Lễ Lạy, Cúng dường Hương Hoa lấy đó làm chừng mực.
Si Đầu niệm Phật chẳng thành ( rõ ) tiếng, mỗi khi Hôn Trầm muốn Ngủ gục, thì bị Đạo Nhơn lấy Gậy đánh và nói rằng: " Ông ngu muội như thế, chẳng biết tinh tấn hay sao ".
Bị đánh 3 lần như thế. Một bữa, bỗng nhiên Cười ha hả, bị Đạo Nhơn đánh vài cây. Si Đầu liền thưa: " Ngày nay, Thầy không đánh Con được đâu ". Thầy hỏi lý do, Ông đáp: " Thầy khô tọa ( Ngồi im luyện Tinh, Khí, Thần ) 18 Năm, chẳng biết tu Chánh Pháp. Nếu có thể như Con già dặn Niệm Phật, thì sớm được Vãng Sanh Tây Phương thấy được Phật vậy.
Đạo Nhơn lấy làm lạ kỳ, mà không lường nổi lời nói của Đạo Sĩ.
Ngày hôm sau, Si Đầu lên trên tảng đá đầu núi, hướng về Phương Tây mà chắp tay đứng thẳng mà tịch. Hỏa thiêu được Xá Lợi 2 Viên.
( Trích Nhiễm Hương Tập )
Lời bình:
Đạo Sĩ mà Vãng Sanh, xưa nay ít nghe. Nay, Si Đầu là Người ngu muội, là Người từ ngàn xưa tới giờ, mà Những Người tu Tiên ( Hoàng Quan đội Mũ Vàng ) lại thường nói: " Ta học Phép Thần Tiên, còn Niệm Phật là để cho Người tối tăm ngu dốt làm ". Than ôi ! Đâu chẳng phải trở lại bị Thông Minh làm lầm hay sao ?
2. Đời Thanh có Ngô Sanh người xứ Hàng Châu. Ông Cha đều là Nho Sĩ Thư Sinh, Năm đầu đời Thuận Trị, binh giặc vây thành, Cha Mẹ đều chạy thất lạc. Ngô Sanh bị người cướp lấy đem nạp cho Trương tướng quân để hầu hạ sai khiến.
Sanh năm đó mới 13 tuổi, tự than rằng: " Ta vốn con Nhà Nho, nay phải đến đỗi hạ tiện như vầy, ắt là Nghiệp đời trước ", liền đối trước tượng Phật lập thệ Ăn Chay Giữ Giới Niệm Phật, hằng ngày tụng Kinh Kim Cang, Hồi Hướng Tây Phương.
Năm 16 tuổi, Bổn Quan phát lương tiền cho binh nghèo, Sanh liền lấy tiền mua Hương cúng Phật, quỳ tụng A Di Đà Phật Thánh Hiệu, sau đó bỗng thưa Bổn Quan: " Con muốn sanh về Tây Phương ". Bổn Quan chẳng tin, quở trách là dối trá để lòe người.
Ngày kế lại đến trước Quan Đề Đốc xin Nghỉ việc, Đề Đốc giận sai Bổn Quan đè xuống đánh 50 roi, Sanh không giận oán chút nào, lại hướng về Các Quan trong Dinh từ biệt. " Ngày kế, tôi sẽ về Tây Phương ". Đến kỳ, Sanh tắm rửa, đốt Hương, Lễ Phật xong, liền đến trên thuyền của Bổn Quan từ biệt, Bổn Quan giận quá khiến binh đuổi đi. Thấy Sanh hướng về Tây lễ Tam Bái, Ngồi Kiết Già nói Kệ rằng:
" Thân ở trong dinh Tâm Xuất Gia
Thân mang giáp trụ ấy Ca Sa
Mỗi đao thân thấy Di Đà Phật
Tên bắn vừa ra nở Liên Hoa "
Nói xong liền trong Miệng phun ra Lửa thiêu đốt thân thể. Toàn thể Các Quan trong Dinh, đều từ xa quỳ lạy lễ bái. Từ đó, toàn thể Các Quan đều Phát Tâm Trai Giới Niệm Phật.
( Trích Liên Tạng Tập )Lời bình:
Tự phun ra Lửa đốt thân, nếu không phải là Bồ Tát hiện thân, thì cũng là Bậc đã chứng " Niệm Phật Tam Muội ". Người đời sau cẩn thận, chớ vọng tưởng muốn được như thế, khiến cho Ma dựa phát cuồng vậy.
3. Xưa ở Thiên Trúc ( Ấn Độ ) nước A Du Ca, Có 1 Bà La Môn, ngu si không trí, tâm luyến ái vợ rất nặng, chẳng biết nhàm chán. Người vợ lại tin Phật, mỗi đêm đánh 3 tiếng trống đồng xướng Niệm danh hiệu Phật Di Đà rồi Người Chồng mới được vào phòng ngủ.
Cô ta liền giao hẹn với Chồng, mỗi đêm cùng đánh trống đồng Niệm Phật rồi mới được Ngủ. Người Chồng vâng lời thực hành được 3 Năm, rồi bị Bệnh và Chết. Năm Ngày sau Sống dậy, Khóc và Nói với Vợ rằng: " Tôi chết bị đọa vào Địa Ngục Vạc Dầu, Quỷ Sứ lấy Gậy sắt đánh tội nhân, gậy trật và trúng vào Vạc Dầu phát ra tiếng lớn, tôi kinh sợ hoảng hốt, lúc đó bỗng nhớ tiếng trống đồng khi Niệm Phật, liền xướng: " NA MÔ A MI ĐÀ PHẬT ".
Tức thời, Vạc Dầu biến thành Ao Nước Mát, trong đó Hoa Sen mọc đầy, tội nhân bị nấu đều Ngồi Hoa Sen và được Sanh về Tịnh Độ.
Diêm Vương hoan hỷ tha cho tôi trở về Dương thế. Liền nói Kệ rằng:
" Nếu người tạo nhiều tội
Đáng đọa vào Địa Ngục
Vừa nghe Hiệu Di Đà
Lửa dữ hóa Sen Hồng "
( Trích Tam Bảo Cảm Ứng Yếu Lược )
4. Trung Hoa Dân Quốc, đất Từ Khê có 1 Người đàn bà nghèo, quên sót Tên Họ, Có 1 đứa Con tánh lại ngỗ nghịch bất hiếu, 1 Ngày nọ bà bị Con mắng chửi, Lòng rất sầu khổ. Bà liền đến Chùa gần Nhà than thở với 1 Vị Tăng.
Vị Tăng ấy hỏi: " Bà đã biết Khổ sao chẳng Bán Khổ cho rồi ". Bà đáp: " Làm sao Bán Khổ cho được ? ". Vị Tăng ấy đáp: " Bà chuyên Niệm Phật Di Đà, Cầu sanh Tây Phương, Lâm Chung Phật đến tiếp dẫn, thời vĩnh viễn thoát ly Sự Khổ, hưởng thọ các điều vui, đó là Bán Sự Khổ vậy. "
Bà thưa: " Mẹ Con tôi ở chung Phòng, Nấu cơm cùng ở trong đó, dưới Giường lại nuôi Heo, như thế thật nhơ nhớp không sạch sẽ, làm thế nào Niệm Phật cho được ? ".
Vị Tăng ấy đáp: " Bà ở tại Nhà, chỉ Niệm Thầm, lúc Rảnh đến Chùa Lễ Phật cũng không ngại gì ".
Bà liền vâng lời dạy về Thực Hành, tha thiết Chí Thành Niệm Phật để Cầu thoát khổ, Niệm Phật Không Gián Đoạn. Ba năm sau, Bà bảo Đứa Con rằng: " Ngày ấy Mẹ sẽ về Tây Phương, Con nên lo liệu cho Mẹ để trọn tình mẹ con".
Đứa Con không tin. Một ngày nọ bỗng nghe Mùi Thơm Lạ đầy Nhà, Nó chẳng biết Mùi ấy phát ra ở đâu, kiếm tìm mãi không được. Lúc ấy mới tin Lời Mẹ là Thật không dối.
Đến kỳ thấy Mẹ tắm rửa sạch sẽ, Mặc áo sạch, quả nhiên đoạn tọa Niệm Phật rồi An Tịch. Lúc bấy giờ nhằm Năm Dân Quốc thứ X ( 1921 )
Lời bình:
Như bà nghèo này, không biết Giáo Lý gì, chỉ Thành Tâm chán khổ Ta Bà, Niệm Phật tha thiết Cầu sanh Cực Lạc mới vài năm. Lại có thể biết Ngày Giờ trước, Hương Lạ đầy Nhà, an nhiên Ngồi ngay mà hóa....Mới biết Pháp Môn Tịnh Độ thật không người nào chẳng tu được, chỉ cần Tu cho Chắc, Nguyện cho Thiết, Hành Trì Liên Tục thời khóa không gián đoạn thời chắc chắn được Vãng Sanh hiện tiền vậy.
( Trích " Tịnh Độ Thánh Hiền Lục " )
5. Dân Quốc, Tra đồng nữ tên Lục Khánh. Người đất Cửu Giang là con Tra Tân Thần cư sĩ. Cha Mẹ bé gái và em đều Quy y Phật Pháp. Dân Quốc, Năm Ất Dậu ( 1945 ), Đồng Nữ được 6 tuổi, nhằm Ngày 23 Tháng 7, Mẹ em sửa soạn đến Hội Niệm Phật Cư Sĩ Lâm để Niệm Phật.
Đồng Nữ cũng xin đi theo Mẹ, Ngày kế có chút Bệnh, trọn Ngày tay tự Kết Thủ Ấn, sau Bệnh chuyển Nặng.
Cha Mẹ em khẩn thiết Cầu Đức Quán Âm Bồ Tát gia hộ cho em mau Lành Bệnh. Đồng Nữ bảo " Con sẽ đi Tây Phương ", vừa Nói vừa Chỉ hướng Tây. Cha Mẹ nói: " Con nên đi vậy ", Đồng Nữ chắp tay Niệm 1 Câu " NA MÔ TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A MI ĐÀ PHẬT " rồi nhắm Mắt mà Mất.
Gương Mặt hồng hào tươi tỉnh như Người Ngủ không chút chi gọi là Bệnh Khổ.
( Trích Cận đại Vãng Sanh Truyện )
=======
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks