Tôi viết thì viết vậy thôi, nhưng những sự việc mà tôi viết nó chẳng ích chi cho lắm đối với người tu đâu, đấy chỉ là hiểu biết bên lề.
Tức là những điều cao siêu huyền diệu đó nó ở trên trời dưới đất, xa xăm diệu vợi, đối với người tu thì họ muốn biết nhưng chẳng thể nào với tới được.
TĐ có dạy cho tôi rằng, những cái cao siêu nhất thực ra là những cái tầm thường nhất, càng tầm thường thì càng cao siêu, chính vì vậy mà tôi chỉ tập trung vào chỗ này thôi.
Ví như con người hiện tại, chỉ cần lo đầy đủ phần nhơn đạo của mình là được, nhưng hiện nay các Đấng than thở rằng ít ai làm đúng việc này.
TĐ, nói là Ngài quản lý những vấn đề to tát, thực ra là ổng quản lý những tế bào vô vi nhỏ nhất, ví như chơn thần, hay chơn linh chúng ta có hào quang hay phát sáng được thực ra bản chất của nó là tổng thể của từng hạt ánh sáng ( nhỏ hơn hạt hữu vi mà bên khoa học vật chất có nói tới), hạt này không thể nào phân nhỏ ra được nữa, cũng gọi là hạt cơ bản của vũ trụ. Nó cấu tạo thành vô số các loại hạt và nguyên tử, phân tử cơ bản, rồi cấu thành hết tất thảy những gì mà con người thấy lẫn không thấy.
Chính vì ổng quản lý các hạt này, và bản thân chúng ta cũng được cấu thành từ những hạt đó, cũng có thể gọi là vi trần của vi trần, vì nó quá nhỏ, cho nên khi TĐ muốn thay đổi cái gì, thì Ngài chỉ cần thay đổi một chút trong thành phần bản thể đó một tý, thì bản chất bản thể đó nó lại khác đi, chính vì thế mà vũ trụ nó rất là đa dạng là vậy.
Vì thế mà quyền năng của Ngài vô biên vô tận, cũng chính vì Ngài điều khiển cái nhỏ nhất, vì cái nhỏ nhất nó cấu thành cái to nhất, hay nói đúng hơn nhỏ nhất cũng chính là to nhất. Một cái mà nhỏ đến nỗi không thể nhỏ hơn được nữa thì thành cái to nhất là vậy.
Nói lại vấn đề con người chúng ta, gần đây tôi có nói là những cái mà trước mắt ta thấy, thực ra là do tâm của ta chiếu ra bên ngoài đó thôi. Vấn đề này thực ra là dù tâm chúng ta không có chiếu ra, thì thực tại nó vẫn có như vậy. Tức là dù bên trong chiếu ra hay bên ngoài chiếu vô thì nó vẫn thường hằng.
Cho nên có 2 cách tu chính, tức là nội chiếu bản thể và ngoại chiếu bản thể. Hai mà một, một mà hai, cũng tức là bất nhị.
Vì tâm không ở nơi nào cả, chẳng phải là trong cũng chẳng phải là ngoài, ở đâu cũng có nó hết.
Vấn đề nội chiếu và ngoại chiếu thì đã có tôn giáo giảng giải, kinh sách đầy ra đó hết rồi, tôi không cần nói lại chi cho nó dài dòng. Với lại tôi có biết điều chi mà nói tới điều đó, đọc vô kinh nó dài quá, miên man quá, hoa lá cành nhiều quá, chỉ làm rối trí kẻ tu hành mà thôi. Chính vì thế mà ta thấy hiện nay, người tu bên nội đả kích bên ngoại và ngược lại, vậy mới nói, vì pháp mà học mà sáng suốt, cũng vì pháp mà ngu muội, đấu tranh giành giựt, chém giết loạn xạ.
Đó chỉ là mức độ người tu, lên mức độ thần thánh tiên phật thì càng dữ dội hơn, chánh tà đấu nhau kịch liệt kinh khủng lắm, vì họ đã nắm cái pháp cho nên mỗi khi hành pháp thì càn khôn điên đảo, đất trời ngửa nghiêng.
Chính vì nó là kinh có chữ, cho nên không nằm ngoài cái trí thức hữu hạn của con người, cho nên cái ta cần hiểu nó, cần đạt tới là gì, là trí huệ. Trí huệ mặc dù bản chất là có liên quan tới bộ não thật, nhưng bản chất của bộ não cái mà nó quản lý chính là tri thức và tri giác thôi. Đấy chỉ ở mức thiển cận, còn trí huệ chính là cái thường hằng bất biến, đó là cái mà bất kì người tu nào cũng muốn đạt tới.
Muốn có trí huệ, không phải muốn là có ngay, có người phải tu hành khổ cực từ nhiều đời cho đến vô lượng kiếp nhưng cũng không thể đạt thành, có người thì bản chất ngu độn, thậm chí không có trí não thông minh, nhưng lại có thể đạt trí huệ viên mãn.
Vì bản chất trí huệ, nó là thiên phú, thiên tánh, phật tánh, cũng tức là sự hiểu biết sáng suốt của TĐ.
Vì bản chất mỗi người vốn dĩ là Phật, là TĐ đó thôi, nhưng chính họ không chịu nhìn nhận mình là như thế. Chính vì vậy mà họ mãi mãi không tìm thấy được bản chất thực sự của mình là gì, mình là ai, từ đâu tới, chết rồi về đâu,....
Quay lại vấn đề nội chiếu và ngoại chiếu.
Dù là nội hay là ngoại, thì vấn do cái thấy, tức là sự sáng suốt mà nhận biết, chứ không phải chỉ mỗi con mắt nó mới có cái thấy và sáng suốt.
Cái thấy này, nó chính là tính quang, tính quang này, nó vô lượng vô biên, khi đi qua con mắt thì phân biệt ra thành sáng, và tối, thành màu sắc và nhận biết hình dạng.
Khi tính quang đi qua các khiếu còn lại trên bản thể, thì nó lần lượt biến thanh, hương, vị , xúc, pháp.
Nhiều người họ vẫn không biết là, thậm chí khi tu hành nhiều khi đọc vô kinh sách, nghe nói loại bỏ tham, sân , si, loại bỏ thất tình lục dục liền tìm mọi cách để khắc chế nó, đè nén nó một cách cứng nhắc, gò bó,... một cách khổ sở, và vì thế mà phiền não vẫn mãi mãi không thể nào thoát khỏi cho đặng.
Tôi nói thêm, thực ra thất tình lục dục nó có 2 loại, cũng không nằm ngoài cái chân lý bất nhị đâu, tức là có trược và thanh.
Phật nói loại bỏ, hay giết... tức là bỏ cái nặng trược mà tìm về cái thanh nhẹ, chứ không phải là bỏ là bỏ luôn đâu.
Còn một điều này nữa, thất tình, nó chính là 7 cái luồng điển quang vô vi, ràng buộc bất kì một thành phần bản thể nào vốn có trong CKVT.
Điều đó có nghĩa là từ thần cho tới phật và dĩ chí cho đến TĐ đều có đủ cả thất tình, nhưng là loại thanh nhẹ. Riêng TĐ thì ổng có hẳn cả trược lẫn thanh trong ấy.
Trong CKVT này, chỉ có một mình TĐ mới có đủ cả 2 yếu tố này, tức là vừa có trược vừa có thanh trong bản thể, nhưng 2 thành phần này không chống chọi lại với nhau mà ở trạng thái điều hòa, tức là hiệp nhứt.
Một khi thất tình ở dạng quá trược, nặng nề u tối thì thành ma quỷ, còn khi thất tình quá thanh nhẹ thì nó trở thành khối ánh sáng, đại diện cho sự thiện lành, cũng tức là tiên phật.
Cho nên Tiên Phật mãi mãi là tiên phật, vì bản chất của họ là ánh sáng, cho nên vẫn mãi chống lại cái tối, tức là khối ác trược, cũng tức mà ma quỷ, và họ làm nhiệm vụ như là bậc đạo sư dẫn dắt con người đi dần tới sự thiện lành.
Người tu khi tu hành đắc đạo thì được TĐ phong vị tiên phật, tức là ở ngôi sáng của TĐ, còn ma quỷ thì chúng nó dùng đủ mọi cách để cám dỗ con người đi vào tội lỗi, càng dụ dỗ con người đi vào tội lỗi u trược bao nhiêu thì chúng lại được TĐ phong thưởng cho nó bấy nhiêu, cũng tức là thăng chức cho nó, nhưng cái thăng của nó ngược đời lắm, tức là thăng cấp càng cao thì càng xuống thấp, tức là càng ngày càng tối và u trược.
Trong CKVT này thì chỉ có duy nhất một ông Phật, có khả năng làm được điều hợp nhất giữa 2 khối thanh và trược này, đó chính là DLVP, vì bản thân ổng là gì, là 2 cái khối thất tình thanh và trược, như tôi có nói ở bài viết trước, Phật Vương chỉ xuất hiện khi nào 2 thành phần này hòa hiệp làm một mà thôi, chính vì thế ổng còn được gọi là TĐ và thay mặt TĐ quản lý hết tất thảy. Thời kì này làm giáo chủ tam hội long hoa, kì này tổng hợp cả 2 kì trước.
Vì bản chất thất tình chính là điển quang, cho nên nó có thể lôi kéo bất kì ai, dù là trược hay là thanh, vấn đề không phải là bỏ nó đi, vì bỏ nó đi thì người tu sẽ không có sáng suốt, vì nó bản chất chính là sự sáng suốt, mà phải điều hướng nó đi từ u trược mà biến ra thanh nhẹ đó thôi.
Chúng ta đều biết là một cái gì thì khi bị đè nén bao nhiêu, khi vỡ bờ nó sẽ ghê gớm lắm, cho nên thay vì đè nén nó, ta chấp nhận nó đi, một khi chấp nhận nó, thì nó sẽ giảm bớt căng thẳng và không quay lại chống đối ta nữa, cũng tức là đi làm hòa với nó, rồi từ từ hướng nó lên mức độ thanh nhẹ.
Tôi nói lại là, dù là một vi phật cao siêu, cũng còn có khối trược đi theo sau đó thôi, chính họ dùng cái trí huệ để đạp chân lên nó, nhưng không phải là đè nén. Nếu làm được điều này thì cũng chính là càng sáng suốt và tức là đạt quả vị cao đó vậy.
Khi nội chiếu thì ta sẽ thấy một ông Phật, hay TĐ ở trong ta, đấy là sự sáng suốt nội tại.
Nhưng vì bên ngoài bản thể cũng có ông Phật này, hay TĐ đấy cũng chính là ngoại chiếu.
Nói cách khác, thì khi dù là nội hay là ngoại thì đừng nên mâu thuẫn giữa 2 cái này với nhau, chúng thực sự là chính bản thân ta đó thôi, nội hay ngoại cũng vậy.
Chính vì thế mà tôi có nói là, khi ta cúng kính lạy lục, thì ta thờ ai lạy ai, chính là ông phật trong ta lạy ông phật ngoài ta, thì cũng chính là ta thờ ta đó thôi, chớ thờ ai nữa.
Viết tới đây, có việc bận phải dừng lại, có lẽ lại là thiên ý, ai hiểu được bao nhiêu thì hiểu vậy, đó là duyên.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks