Trích dẫn Nguyên văn bởi vozanh Xem Bài Gởi
thời nay nhiều tì kheo tùy tiện giảng giải; ghi đĩa; ghi âm phát cho phật tử 10 phương xem và nghe. mà sự kiểm duyệt của giáo hội phật giáo ở mức nào tui không rõ. tui cho rằng "ta là ai" là một phật tử. cái mà ta là ai viết và phỏng thuyết(tán dương bài giảng" chẳng thể giúp gì người tu học hết. có chăng là quảng bá thêm cho đạo phật. thế giới của người việt ngày hôm nay bị ảnh hưởng rất nhiều bởi cái "nhân duyên lục độ tập kinh" từ 2000 năm trước. đến nay nó đã cho một số quả. có thể kiểm chứng được. trong lục độ tập kinh có chuyện "vua kính diện và 6 tên mù sờ voi". sau 2000 năm gieo nhân nay đã hiện quả. 6 quả ứng với 6 tên mù đó là:
1.bửu sơn kỳ hương(thành lập 1849). tên mù này sờ được đầu voi; 2.tứ ân hiếu nghĩa(thành lập 1876).tên mù này sờ được tai voi; 3.mính sư đạo(được công nhận 1920). tên mù này sờ được thân voi; 4.cao đài(thành lập 1926).tên mù này sờ được chân voi; 5.tịnh độ cư sỹ phật hội(thành lập 1934).tên mù này sờ được ngà voi-vòi voi; 6.hòa hảo(thành lập 1939).tên mù này sờ được đuôi voi-mông voi; có đến 840000 pháp môn. nhưng là bậc tu sỹ bắt buộc phải tu được các pháp cơ bản; trước khi nâng cấp nên các pháp khó hơn hoạc tự sáng tạo ra pháp môn mới. các cơ bản ít nhất có: tam minh; tứ diệu khổ đế; tứ thiền ngũ định; lục thông; bát chính đạo. người đã thực hành bát chính đạo tất nhiên lục phải thông. còn vướng gì mà nghi ngờ(mà lục đã thông thì không thể bị mù) có điều "ta là ai" đang cố quảng bá cho mọi người cái gì? tạo phước giáo hóa hay tạo nghiệp chướng để người ta hiểu sai. tui ân cần góp ý. chứ tui đâu thông qua "ta là ai" để cầu lợi lộc hay giác ngộ cái gì. tất nhiên vì "ta là ai" và rất nhiều "ai" khác đều có quyền tự do ngôn luận của mình. nhưng đã là tu sỹ thì không tạo được phước thì cũng đừng tạo thêm nghiệp(các nghiệp đã tạo từ nhiều kiếp). không phải đã là tì kheo; đã là tiến sỹ phật học thì thích giảng gì thì giảng.

Là người sẽ nghe tiếng người, là quỷ sẽ nghe tiếng quỷ... vật họp theo loài tùy đó mà diễn dịch, vì thế họ nghe phiền não, nghe sở tri chướng nghe ra vọng tưởng là do tâm của họ không có chánh tri kiến.. vậy thì nên trách bản thân tu còn mỏng yếu. Cớ sao lại trách tiếng và âm thanh, pháp bên ngoài? nếu chiếc xe bò không đi thì nên đánh chiếc xe hay đánh con bò?? Nếu một người kêu bạn đốt nhà, viết ra tờ giấy kêu bạn đốt, bạn có thật đi đốt nhà không? nếu chẳng thật làm như thế thì phải biết mỗi người ai cũng có suy nghĩ tư duy riêng, vậy thì pháp post lên chia sẻ có ảnh hưởng gì tới bạn?

Con chim giọng nó vẫn vậy, nhưng người nghe phân biệt, thành hay dở... kẻ ngu nghe thiện pháp thì sanh ra tâm phiền não... ấy cũng là do tâm chẳng chơn chánh. Tiếng, âm thanh và pháp cũng vậy, không phải vì nghe tiếng sát mà con người thành ra kẻ ác.

Thiện hay ác phải tự hỏi bản thân, đừng nói: vì tôi nghe vậy nên bản chất tôi thay đổi... anh nói xấu tôi nghe tôi biến thành xấu, anh nói phải tôi nghe thành phải... Phật dạy rất rõ... văn tư tu... chúng ta có hiểu không? chắc không hiểu nên mới có nghi vấn trên...Âm thanh, pháp, bài văn... không có tốt xấu, tốt xấu do tâm của ta...

nên mới nói: HỌ NÓI YÊU BẠN CŨNG LÀ GIẢ, NÓI GHÉT BẠN CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ THẬT...