A di Đà Phật!
Tại sao một người khi sinh ra đã không còn sự ngã mạn, không phải tự nhiên mà họ được. Mà họ đã gieo trồng trong nhiều kiếp, cho nên dù kiếp này họ tu dù cho có thành tựu cỡ nào họ cũng đều không khởi cái tâm ngã mạn.
Còn một người sao đang tu kiếp này sao lại khó bỏ được cái tâm ngã mạn. Là do nhiều kiếp họ cũng tu nhưng không diệt trừ hoặc kiếp này họ mới chỉ gieo duyên Phật pháp. Và như thế là họ đang tu sửa tiếp tục cái nghiệp này. Vì cái nghiệp này quá lớn, quá nặng nên cần phải có thời gian để rèn luyện. Kiếp này không sửa được thì kiếp sau lại tiếp tục tu sửa, đến một lúc nào đó họ sẽ diệt trừ. Chỉ cần cái tâm họ khởi lên ý thức là phải sửa cái ngã mạn, thì cái quả của họ sẽ từ từ diệt trừ một khi họ đã có cố gắng.
Còn nếu như một người mà tâm họ không khởi lên ý thức để mà sửa ngã mạn, họ cho họ là hay là đúng, thì muôn đời họ chẳng sửa được và thoát được luân hồi nghiệp báo. Họ cứ bị cái ngã này kéo họ luân hồi từ kiếp này sang kiếp khác mãi không thôi. A di đà Phật!
Nếu họ có phước đức, nếu như cái phước họ lớn, thì sẽ khiến cho họ bị vấp ngã trong cuộc đời. lúc đó không phải là họ bi đau khổ, mà đó lại là phước, để giúp họ cảnh tỉnh những sai lầm của họ. Nên vì sao nói trong họa có phước là vậy.
Còn nếu họ không có phước đức, thì chính cái nghiệp xấu ác kia sẽ khiến họ xa rời chánh pháp, và nhiều khi đọa đường ác nữa.
Vậy thì ngã mạn hay không ngã mạn, sửa hay không sửa thì tự mình quyết định lấy. Mình gieo nhân nào thì sẽ hái cái quả tương ứng vậy?
A di đà Phật!
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks