TRUYỀN THUYẾT VỀ CHUYỆN CỌP TU

Ở núi lớn thuộc xã Thắng Nhì (Vũng Tàu) chợ Bến Đá có một ngôi đền,tục gọi là Điện Bà,rất linh thiêng.Tương truyền,thuở vùng đất Vũng Tàu chưa được khai phá, ở đây toàn là rừng hoang và cọp,voi lui tới nhiều không kể xiết.Một ngày nọ,có một vị du Tăng họ Trương từ Trung Bộ trên một chiếc ghe bầu cập bến ở vùng Núi Lớn.
Thấy cảnh trí u tịch,phong thổ thuần lương nên ông đốn cây dựng một cái cốc nhỏ giữa rừng hoang bên cạnh Điện Bà để tu đạo.Khi ông qua đời, có một vị du tăng khác đến đây xây dựng một ngôi chùa khang trang hơn.Nhưng khi vị sư này qua đời thì bẵng đi một thời gian lâu không có ai lai vãng.Cảnh chùa hoang phế mãi cho đến 1949 mới có vị Yết Ma,pháp danh là Giác Ngộ đến Trú trì xây dựng lại chính điện,lập thêm nhà tổ khang trang.
Cạnh bên Điện Bà, đến nay còn dấu hai miệng hang lớn,tục truyền là nơi hai “ông Hổ”tu thời du Tăng họ,Trương nọ ở đây.
Truyền rằng,vào thời ấy,khu vực này có hai vị chúa sơn lâm cai quản muôn thú.Chúng rất khỏe và tinh khôn,không một ai có thể phục được.Thế nhưng khi vị du Tăng họ Trương đến đây,lấy hang hổ làm nơi tạm trú thì chúng không phản ứng gì,Dần dần khi ông ta cất xong cốc thì cứ sáng chiều khi nhà sư gõ mõ tụng kinh thì hai vị chúa sơn lâm lại đến nghe kinh một cách đều đặn và rồi chúng không vào các thôn lân quanh vùng để bắt gia súc ăn thịt như trước nữa.Về sau,ngoài hai ông hổ này,lại có thêm một bầy khỉ kéo đến nghe kinh.Chúng thân thiết với vị du Tăng này đến nỗi ông thường dành phần hoa quả do bá tánh cúng dường để chia cho chúng.
Hai con hổ ở tu luôn trong hai cái hang ấy.Một con ở đó mãi cho đến chết và một con khác bị lính Pháp bắn chết khi nó ra ngoài mé rừng.trong chùa nghe tin này liền đến xin xác về chôn trong cái hang cũ của nó,lại lấy đầu phơi khô để thờ trong chùa.
Ở chùa Thiên Thai dưới chân núi Cô Sơn (thuộc vùng Bà Rịa)cũng có một truyền thuyết tương tự.
Tục truyền,khi vị Tổ khai sơn chùa Thiên Thai này đến đây thì Cô Sơn là một ngọn núi tứ bề là rừng hoang bao bọc. Ở phía chân núi có một thạch động là nơi ở của một con cọp trắng.Thoạt tiên,giữa chốn rừng cây rậm rạp và chưa có điều kiện để dựng am xây cốc,Tổ đã vào trú trong thạch động.Bạch hổ đi săn mồi trở về thạch động thấy có người thì gầm thét dữ dội.Tổ ôn tồn đề nghị với bạch hổ nhường nơi ấy cho ông để làm cốc thờ Phật.Nghe vậy,bạch hổ liền nguôi giận,gục gặc đầu mấy cái rồi bước đi.
Truyện kể rằng cứ đến ngày rằm,ngày mồng một,bạch hổ lại trở về thạch động,nằm im trước cửa để nghe tiếng mõ tụng kinh.Người ta kể rằng,dường như bạch hổ từ đó cũng không ăn thịt nữa mà chỉ ăn mít chín,do vậy, mỗi khi bạch hổ đi đến đâu thì mùi mít chín thơm lừng cả một vùng quanh đó.Về sau,bạch hổ già chết ở trong một hang núi,sát ngôi miếu thờ Cô Sơn Thánh mẫu gọi là Dinh Cố trên đỉnh Cô Sơn.Người ta cho rằng bạch hổ sau khi nhường thạch động cho Tổ Thiên Thai đã đến ở hang núi này.Do vậy, đến nay, ở đây có lập miếu thờ bạch hổ.
Tổ khai sơn chùa Thiên Thai (Chơn Tiên)cũng đã lập bàn thờ bạch hổ ở thạch động để nhắc nhở việc bạch hổ đã nhường nơi ấy.Hiện nay, di tích này vẫn còn.
(Theo lời kể của ông Từ ở Dinh Cố và Ni cô ở thạch động)
(Nghìn năm bia miệng của Huỳnh Ngọc Trảng và Trương Ngọc Tường,NXB.TPHCM,1993)