Trích dẫn Nguyên văn bởi Ghann Xem Bài Gởi
@ Sesônglai gởi ông bạn cái link , chịu khó tren sờ lây http://edwardmd.wordpress.com/2013/0...d-its-origins/

còn @ta_la_ai

xưa nay tu phật , đúng hơn là thành người tỉnh thức chỉ có thực hành thiền , ngoàra1thien62 ra không còn gì khác , cho dù niệm phật hay tụng kinh , trì chú đại bi hay bát nhã đề rơi vào tái sinh .

nói đơn giản , đễ hiểu , khi chúng ta phản ứng với thông tin bằng 6 giác quang , não ghi nhận thông tin và lần sau tái hiện lại chúng . ví dụ như :

ông thấy ai thích hay không thích thì lần sau gặp lại sẽ phản ứng như vậy.

tụng kinh hay niệm phật cũng tương tự , não chỉ đơn giản là nạp chúng , lấn át các thông tin yêu hơn . nên kho chết ai niệm phật nhiều và chú tâm thì những âm thanh , hình ảnh về vị mà mình thường hay tụng niệm sẽ xuất hiện.

ở đây nói thêm về phật adi đà - và chày kim cang " phật a di đà - pháp môn này kết hợp từ 2 dòng phái : quán tưởng theo đại thủ ấn và niệm danh hiệu ( kêu gọi ) theo phái tiên gia - là tiên phật hợp tông , vừa tụng vừa quán tưởng - thiền quán kết hợp với mantra amitafa .

theo gót chân shaica muni ta thấy ngoài thiền ra thì không còn cách nào khac để gióa thoát , và quan trọng là sống trong thiện tại từng phút giây không cầu niêt bàn

khi tu thiền vào sâu bên trong như nhất nhị tam thiền , chúng ta sẽ gở bỏ những nút thắt ở bên trong , những phản ứng của chính chúng ta về thế giới bên ngoài và ngay cả những thứ như bản năng của con người cũng được tháo gở ( bản năng là tất cả nhuung74 gì khi sinh ra chung1 ta có ) - tới dây là diệt dục hoang toàn , còn ngoài ra thì không thể nào đoạn trừ hết .

tất cả chỉ trong cái thân này không ngoài cái thân . Tất cả các học thuật cũng vậy không đi ra ngoài thânxac1k nếu không đó gọi là mượn , rồi phải trả .

nói thẳng , mất lòng vậy
Từ Giới sanh định, từ định sanh huệ... tụng kinh cũng là một trong tám vạn bốn ngàn pháp môn... cũng từ kim khẩu Như Lai thuyết ra, nào phải đây kẻ phàm phu tô vẽ... Tụng kinh chính là chuyên trì kinh điển .. ở trong ấy, buông bỏ vọng tưởng, chấp trước chỉ chuyên trì kinh.. tụng kinh như thế tâm chẳng sanh vọng, ngoài kinh ra thì không sanh một niệm.. sao có thể gọi là không phải định? Cổ đức dạy : kinh tụng một ngàn lần nghĩa lý tự nhiên hiểu... Làm sao hiểu, là từ định, từ tâm an định mà sanh ra trí huệ thấu hiểu kinh văn.

Nếu cho rằng tụng kinh không thể ngộ đạo, thế thì Ngài Trí Giả nương nhờ tụng Pháp Hoa mà đạt pháp hoa Tam muội há là chuyện hư dối... Ngài Huệ Năng chỉ chuyên tâm lắng nghe kinh Kim Cang, đến câu "ưng Vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm" mà hốt nhiên có chỗ khả ngộ ấy là việc hư huyễn hay sao?
Đạo có trăm đường, ngã có trăm lối, bạn tu pháp này tốt, nhưng pháp của người nếu không nghiên cứu thì không được tùy tiện mà phát biểu để tránh sai lầm. Vì pháp nào cũng do Như Lai thuyết vì chúng sanh, trăm bệnh thì trăm phương thuốc, tùy bệnh, tùy người mà uống thuốc, không thể cho rằng toa ông trị được bệnh của ông, còn người khác cũng phải uống toa ấy.

Phải biết trước khi đắc đạo, chứng được bất thoái chuyển Bồ Tát thì tất cả chúng sanh đều sống trong mộng mị, gá thân mộng vào cõi mộng. Trong mộng thì có đúng sai tốt xấu ư, không có nghĩ thế nào thì thế ấy, chúng sanh luân chuyển cũng bởi vọng tưởng của chính mình, còn niệm là còn sanh, hết niệm thì vô sanh. Ai mới thực sự hết niệm? chỉ có bậc A La Hán mới dứt trừ được, hàng phàm phu tất phải còn niệm. Luôn cả Bậc Bồ Tát phải tu ba đại A Tăng Kỳ kiếp mới có thể tự tại, mới có thể gọi là một chút thành tựu... Vì thế đừng đem phàm phu mà lạm thành thánh nhân, pháp phải phù hợp với căn cơ không thể tùy tiện mà uống thuốc. Xưa trong tăng đoàn rất nhiều vị A La Hán chứng thánh quả độ cho Châu Lợi Bàn Đà mà ông vẫn chẳng thể được độ... Ngài Châu Lợi rất buồn, bèn lén ra khỏi tăng đoàn về hoàn tục, khi trên trở về thì Ngài gặp Phật, phật bèn hỏi và dạy cho Châu Lợi pháp "quán chổi quét" y ấy mà tu sau thành tựu quả vị, chứng quả vô lậu. A La Hán bậc thánh còn không thể tùy tiện đoán căn cơ trên 500 kiếp của Châu Lợi chỉ có bậc toàn giác mới biết pháp nào phù hợp. A La Hán còn một số việc không thể, ông là phàm phu sanh tử sao có thể tùy tiện tạo khẩu nghiệp?

Thuốc không có quý tiện, trị được bệnh là thuốc hay. Cũng vậy pháp không có hơn kém độ được giải thoát thì là pháp tốt. Không nên sanh tâm phân biệt, phân biệt thì tâm không thể an định.