Lạ lùng những từ ngữ, hiện tượng.

Ngày nay muốn tìm hiểu huyền môn, huyền thuật không khó, vì đã có nhiều thông tin trên khắp các diễn đàn tâm linh. Cái khó là Người không có những khái niệm cơ bản, muốn tìm hiểu, đọc được thông tin, nhưng sẽ thấy mơ hồ với những từ ngữ, sự việc người viết muốn diễn giải. Cái cảm giác mơ hồ như người dự thính, ngồi trong lớp học khác với chuyên ngành của mình. Vẫn nghe giáo viên giảng giải, vẫn nghe học sinh trong lớp phát biểu, nhưng không hình dung, cảm nhận được sự việc giáo viên đang nói đến, các học sinh trong lớp đang góp ý, vì không hiểu những từ ngữ, thuật ngữ riêng, diễn tả những sự việc trong lảnh vực đó.
Đôi khi gặp phải những từ ngữ, thuật ngữ trong lảnh vực này trùng với từ ngữ, thuật ngữ trong lảnh vực kia, nhưng chỉ là trùng tên, không trùng nghĩa, khiến cho người nghe chừng như hiểu được vấn đề, nhưng thật ra càng thấy rối rắm hơn.

Tiếng Việt vốn phong phú, dễ nói ghép, nói tắc, hoặc nói sao… cũng được, nên các từ ngữ, thuật ngữ trong mọi ngành nghề khá đa dạng. Người muốn tìm hiểu lảnh vực nào, phải biết một số từ ngữ cơ bản trong lảnh vực đó, mới có thể hiểu rõ được ý nghĩa việc được diễn giải.

Hiện nay người muốn nghiên cứu huyền học tây phương, hoặc muốn nghiên cứu các đạo giáo lớn, có thể dùng các loại từ điển giải thích từ ngữ, thuật ngữ và hiện tượng tâm linh trong bước đầu nghiên cứu, như Từ điển tôn giáo và các thể nghiệm siêu việt (nhà xuất bản Tôn Giáo), Từ điển Nho Phật Đạo (nhà xuất bả Văn Học), Từ điển Minh Triết Đông Phương (nhà xuất bả Phương Đông) v. v.
Nhưng muốn tìm hiểu huyền môn, huyền thuật tại Việt Nam, chắc sẽ gặp khó khăn, vì tới nay vẫn chưa thấy tự điển huyền môn Việt Nam, hoặc đã có mà tôi không biết và chưa tìm thấy.
Tôi dạo mạng thấy các huynh trưởng dùng rất nhiều từ chuyên môn, diển giải nhiều hiện tượng tâm linh. Rất tiếc kiến thức tôi quá hạn hẹp, chỉ có thể giới thiệu một số rất ít từ ngữ có tính cách bình dân, được dùng nhiều ở miền tây nam bộ, diễn giải một số rất ít những sự việc tôi được biết trong huyền môn theo hướng suy luận của riêng tôi.
Chắc chắn những điều tôi viết sẽ có nhiều sai xót, nên rất mong các huynh trưởng chỉnh ý, góp thêm một số từ ngữ, thuật ngữ được dùng trong đạo, để người sơ cơ có số vốn từ vựng căn bản trong việc tìm hiểu huyền môn, huyền thuật.

Thầy hay sư phụ?
Chắc rằng chúng ta đều biết nghĩa của hai từ này, tưởng không cần giải thích thêm. Tôi nói đến hai từ này đầu tiên vì tin thần tôn sư trọng, trọng đạo, nhân tiện luận giải một chúc về từ thầy, vì theo tôi nghĩ, có lẽ một số bạn sơ cơ hay bị nhằm lẫn về ý nghĩa của từ thầy.

Thầy hay sư phụ trong huyền môn cũng đồng nghĩa với thầy ngoài đời, là người dạy dỗ, hướng dẫn học trò.
Ngày nay ít ai gọi thầy là sư phụ. Có khi huynh đệ đồng môn nói chuyện với nhau, dùng từ sư phụ khi nhắc đến thầy mình, đây chỉ là một cách nói, chứ khi tiếp xúc trực tiếp thường gọi thầy mình là thấy chứ không gọi là sư phụ.
Gần đây với sự xuất hiện của những giáo phái mới, từ sư phụ được dùng lại khá rộng rải.
Người của những giáo phái này dùng từ sư phụ như danh từ chung khi nói chuyện, viết bài, khiến người nghe, đọc có cảm giác họ cố ý biến sư phụ của họ thành sư phụ của tất cả mọi người. Đây là quyền tự do ngôn luận của mỗi người, xin được miễn bàn tiếp.
Người miền tây khá đặc biệt, thường gọi thầy của mình theo quan hệ xóm giềng, tuổi tác. Tùy quan hệ, có khi gọi ông, bác, chú hay anh kèm theo thứ hoặc biệt danh, như ông hai Hòa Bình, ông năm, chú ba, anh bảy Bình Minh v. v… Đây có lẽ vì tính chất hề hà của người miền tây, cũng có thể do ảnh hưởng giai đoạn từ sau năm 1975, các phái huyền môn bị cấm đoán, nên các thầy muốn học trò, đệ tử gọi mình theo vai vế bình dân để tránh phiền phứt.

Nhân đọc bài ”Đây có phải là người theo đạo không hả các huynh” của bạn HOANG KIM, link http://www.thegioivohinh.com/diendan...ad.php?t=12920 , và bài ” " Thầy " gì đây hả mọi người....? ”, link http://www.thegioivohinh.com/diendan...light=hoangkim nên tôi viết thêm vài suy luận của mình, để các bạn sơ cơ khỏi nhầm lẫn từ thầy và từ đạo.

Nếu được hỏi ”Đây có phải là người theo đạo không hả các huynh”, tôi sẽ trả lời là ”phải”. Chúng ta không nên nhầm lẫn từ ”đạo” để chỉ người huyền môn học huyền thuật, với từ đạo để chỉ các tôn giáo như đạo Phật, đạo Thiên chúa v.v…
Nếu được hỏi " ”Thầy " gì đây hả mọi người....? ”, tôi sẽ trả lời đây là thầy bùa. Chúng ta chớ nên nhầm lẫn thầy bùa với thầy… chùa, là từ người bình dân gọi các sư Phật giáo.

Trên diễn đàn TGVH, thường thấy các bạn muốn học pháp thuật huyền môn hay mỡ những tiêu đề ”Tầm sư học đạo”, đa số chúng ta đều hiểu ngầm là các bạn này muốn học huyền thuật, đạo thuật huyền môn và theo đó mà góp ý. Cũng có một số bạn theo Phật giáo, cắt cớ hỏi lại ”bạn muốn học đạo nào”, rồi như vô tình, hướng dẫn về Phật học. Thật sự đa số đều hiểu rằng chữ đạo của huyền môn không bắt buộc phải đồng nghĩa với chữ đạo phật là đạo giải thoát. Không đồng nghĩa thì không đồng nguyên lý. Vì vậy người thầy huyền môn không bắt buộc phải có đạo hạnh của một nhà sư Phật giáo.

Thầy huyềnmôn không giống thầy Phật giáo, hoặc các tu sĩ thuộc các đạo giáo khác.
Thầy huyền môn không được cúng dường nên phải tự túc. Có thực mới vực được đạo, người chỉ sống bằng nghiệp thầy bà, không có nghề nghiệp trong xã hội, thì việc lấy tiền tổ cao để sống cũng là… bình thường thôi.
Khi tìm thầy nhờ việc gì, có lẽ nên chuẩn bị tinh thần trước. Điều kiện đầu tiên là… tiền đâu? Nếu thấy không kham nỗi cái giá ”tiền tổ” mà thầy đưa ra, nên nhẹ nhàng rút lui, không nên dùng ”từ bi” để tranh luận, ngã giá với thầy.
”Từ bi” không phải là một hạnh bắt buộc phải có trong tâm tất cả các thầy huyền môn. ”Từ bi” thuộc Phật giáo chứ không thuộc huyền môn.
Đa số các phái huyền môn, khi nhập môn đều có lời nguyện ”cứu nhân độ thế, coi người giàu, nghèo như nhau”. Nhưng trôi theo dòng đời, nặng lo cơm áo, lời nguyện ngày nào trong tâm một số thầy như đã xa vời, chìm khuất mất rồi.

Theo tôi, quan trọng là thầy có làm được việc ta nhờ thầy giúp hay không. Nếu may mà gặp quí thầy có hạnh nguyện giúp đời, sống bằng sức lao động, việc cấp phép chỉ là giúp cho người, mót phước cho mình, không màng đến tiền tổ thì tốt rồi. Ngược lại tùy theo khả năng kinh tế mà ta nhờ hoặc không nhờ thầy.
Nếu suy nghĩ phóng khoán một chút, chúng ta sẽ có thể chấp nhận việc một người thầy dùng thời gian một đời người luyện phép để sống bằng việc cấp phép. Chúng ta sẽ thấy việc này cũng tự nhiên như một người trong đời, cố gắng học hành để sau này có việc làm tốt, lương bổng cao, thế thôi.

Học trò hay đệ tử?
Hai từ đồng nghĩa này chắc chúng ta cũng đều biết. Nhưng trong huyền môn có ý nghĩa khác nhau, mặc dù chính người huyền môn cũng hay dùng lẫn lộn, thuận miệng từ nào thì dùng từ nấy.

Trong huyền môn, học trò là người theo thầy học đạo, được thầy điểm đạo và dạy đạo thuật, pháp thuật.

Đệ tử là người đến xin các phép như cầu tài, gia đạo, giải trừ thư ếm v.v… nói chung có việc thì đến, xong việc thì đi, không học đạo thuật, pháp thuật.

Gần đây tôi có nghe thêm từ con nhang, có lẽ bắt nguồn từ Tứ Phủ của giới huyền môn phía bắc. Tôi đoán từ ”con nhang” chỉ những người theo coi hầu đồng.

Võ bùa, võ thần, quyền thề, thần võ đạo, thần quyền hay… Thất Sơn Thần Quyền?
Võ bùa có lẽ là từ xưa cổ và bình dân nhất được dùng trong giới huyền môn phía nam.
Người Việt mình hay ghép từ thành ý, nhìn việc đặt tên. Có thể vì vậy đã gọi môn võ có liên quan với bùa chú là võ bùa cho gọn gàng, dễ hiểu.

Từ thần quyền có lẽ xuất hiện sau từ võ bùa. Từ thần quyền được dùng nhiều từ giửa thập niên 70 về sau.

Thoáng nghe qua hai từ võ bùa và thần quyền, có vẽ như hai từ này đồng nghĩa. Người nghe sẽ nghĩ từ thần quyền là từ hán việt, dùng cho sang thế cho từ võ bùa, bình dân, mộc mạc. Nhưng xét kỹ thì hai từ này có chút khác biệt.
Từ thần quyền được hiểu như một môn võ thần, khác với võ… người. Do thần nhập xác hay tá điển đánh võ, đi quyền. Như vậy từ thần quyền được dùng đơn thuần theo nghĩa võ thần, để phân biệt với… võ người.
Khác với từ thần quyền, từ võ bùa còn có một ý nghĩa rộng rãi hơn. Từ võ bùa không chỉ có nghĩa là vô bùa đánh thành võ, không đơn thuần chỉ hành động đánh một môn võ có liên quan đến bùa chú. Từ võ bùa còn mang cả ý nghĩa… không đánh võ. Từ võ bùa còn chỉ luôn cả những phép trợ lực cho việc đánh võ. Những phép khoán sân, gồng, tăng sức chịu đựng, khóa các yếu huyệt trên thân, phép chặt ống chân đối phương, khiến đối phương học… máu họng v. v… cũng được gọi chung là võ bùa.

Võ thần là một từ tương đối mới, tôi được biết qua một huynh trưởng không xa lạ gì với các thành viên cũ trên Thế Giới Vô hình của chúng ta.
Huynh trưởng dạy môn võ thần dưỡng sinh ở Úc châu. Võ thần dưỡng sinh là môn khí công rung động thư giản, gần giống các môn đã và đang có ở Việt Nam. Nhưng môn võ thần của huynh trưởng có nguồn gốc từ huyền môn, luyện khí thành rung động, rồi điều khí luân chuyển qua các khí huyệt. Kết hợp khí với việc quán tưởng đồ hình ở trình độ cao hơn, sẽ xuất thủ thành quyền. Tâm thức người thi triển môn võ này giống như tâm thức người thi triển thần quyền.
Đặc điểm của môn võ này khi chiến đấu, xuất thủ theo âm dương. Đối phương âm, ta dương, đối phương dương ta âm, nhập vào là… hốt xác, chỉ trong một, hai chiêu đã có thể quyết định thắng bại. Khi luyện thì đòn thế múa may, nhìn cũng giống như thần quyền.