Có một số lý do mà người có trách nhiệm không thể công nhận vấn đề tâm linh một cách công khai:
1- Đa số chúng ta nhận thông tin cõi âm là thông tin về gia đình chúng ta, người trong cuộc thì có thể tin hay không còn người vô sự thì dễ gì tin. Nhiều khi thông tin đúng nhưng với ý thức che giấu sự việc nghe thì tin nhưng khi ra về thì nói không đúng. Có khi sợ đây là một phương pháp để tìm ra sự thật xấu về ai đó rồi từ đó thông tin lan truyền làm hỏng sự nghiệp của họ. Vì vậy cần thì vẫn lén đi nghe nhưng bề ngoài thì cho đó là mê tín,chụp mũ cho dư luận.
2 - Thông tin có tính chất quan trọng phải chuyển cho người có trách nhiệm và có tâm, có khả năng giải quyết được công việc. Những người đáng nhận được thông tin lại không biết đâu là chỗ có thể nhận được thông tin. Vì nơi nhận thông tin đúng không chắc có hơn một địa điểm. Đa số là nơi phát thông tin tầm thấp. Là các thông tin từ vong, giả chân thần chứ chưa phải là thông tin của Phật,Tiên,Thánh,Thần. Ngay cả nơi phát thông tin chuẩn thì lại còn phải đúng người đúng việc. Các phần căn thấp không dám nói phần trách nhiệm của phần cấp cao hơn. Như vậy chỗ phát thông tin chuẩn nhưng phải đúng đối tượng nghe, đối tượng truyền lại phải đúng nữa. Các vị không xuất hiện khi không đúng đối tượng nhận. Việc gì cũng phải có tâm mới có linh. Việc này mà mang ra hội nghị thảo luận thì chả có cái gì dễ thống nhất cả. Vậy đừng mong trong thời hiện tại chính quyền công nhận vấn đề tâm linh là một giải pháp có tính khoa học, nó chỉ là tham khảo.
3-Chuyện thiên cơ thì chỉ dành cho bậc chân tu có trách nhiệm và cho người lãnh đạo chính quyền cao nhất cùng nghe và cùng thống nhất phương án giải quyết một việc gì đó. Như vậy gọi là âm dương đồng nhất lý. Nhưng biết bao giờ người có trách nhiệm có tâm và người chân tu cấp cao cùng gặp nhau và cùng tin một cửa tâm linh nào đó. Cửa tâm linh đó có đúng là nơi để các bậc Tiên,Thánh ngự để giải quyết vấn đề không. Phật không mượn ghế để truyền thông tin. Một khi chưa đồng bộ thì có thể hiểu là cộng nghiệp của chúng ta chưa đưa chúng ta tới thời thịnh.