Sớm nay thu, mưa giăng đều rắc dày đặc lên mái tóc, dính lên làn mi mỏng. Bất giác khóe mi ứa nước. Cứ mỗi lần trời đổ cơn mưa con lại nhớ mẹ da diết…

Ở nơi đất khách quê người con cô độc lắm, nhiều lúc mệt mỏi con muốn buông xuôi nhưng nghĩ đến mẹ là con lại tiếp tục cố gắng. Cả đời mẹ lầm lũi vất vả nuôi con thành người làm sao con có thể phụ công mẹ.

Mẹ của con, người phụ nữ cả đời vì chồng, vì con mà chẳng chút chăm lo cho bản thân mình, mẹ chẳng bao giờ than trách mà cứ lặng lẽ chịu mọi đắng cay của cuộc đời. Mẹ nói: “mẹ sao cũng được nhưng không thể để con thiếu thốn”. Con xót, con xót lắm mẹ biết không? Mẹ định lo cho con tới bao giờ nữa? Con lớn rồi mẹ hãy để con chăm sóc mẹ, cho con vẹn tròn chữ hiếu.

Mẹ biết không, nhiều khi ăn những món đắt tiền nhưng sao mà con lại thèm bát canh rau muống mẹ nấu. Chẳng có món nào có thể thay thế những món của mẹ, cũng chẳng có ai có thể nấu cho con một bữa cơm đầy đủ vị yêu thương như “đầu bếp mẹ” đâu mẹ à.

Mỗi khi sắp được về nhà niềm vui trong con cứ rối rít cả lên. Dù lúc đó đang bận công việc nhưng tâm trí con đã để hết ở nơi mẹ rồi. Chỉ nghĩ là sắp được về với mẹ sao mà lòng con ấm áp đến lạ. Đứa con nào đi xa rồi cũng phải có ngày tìm về với quê hương xứ sở, tìm về gia đình sau quãng thời gian phiêu lãng bởi chẳng có nơi nào ấm áp và bình yên như vòng tay mẹ.

Mẹ à, nhiều lúc con nghĩ liệu sau này con có thể yêu những đứa con của con nhiều như mẹ yêu con hay không?

Có lẽ là có mẹ nhỉ, bởi đó là bản năng của phụ nữ. Người ta thường nói nước mắt chảy xuôi, có làm mẹ mới hiểu hết tấm lòng mẹ. Tình mẹ bao la như biển cả, chân chất mộc mạc, tinh khôi như trang giấy trắng không nhuốm chút bụi. Tình mẹ nuôi con khôn lớn, đưa con qua tuổi thơ êm đềm.