Trích dẫn Nguyên văn bởi hoasenngancanh Xem Bài Gởi
===================
Chào bạn,

1- Học Phật = động từ chỉ hoạt động, hành động của bạn đi học và nghiên cứu lý thuyết về Phật Pháp nói chung. Phật học là ngành học về Phật Pháp, nghiên cứu và học tập về lý thuyết còn gọi là Pháp học, về thực hành còn gọi là Pháp hành, và pháp đã chứng đắc thành tựu, gọi là Pháp thành.

2- Thần thức là một danh từ để chỉ về một hệ thống tâm lý của một chúng sanh, trong danh từ Phật học gọi là Danh uẩn: Thọ, Tưởng, Hành, Thức. Bạn phải học Vi diệu pháp (của Nam tông) và Duy thức học (của Bắc tông) thì mới hiểu được những góc độ chuyên sâu của vấn đề Danh uẩn này.

thân ái chào bạn.
Ngoài ra , Đức Phật Thích Ca không bàn về thần thức ,Ngài chỉ nói về Lục thức: Nhản thức- nhỉ thức- tỷ thức- thiệt thức -thân thức- ý thức .
Sau nầy Duy thức tông ở TQ đưa thêm hai thức A lại da thức và mạc na thức vào để diễn tả thêm, rồi một tông phái khác lại đưa thêm 2 thức nữa thành 10 thức ...

Theo Duy Thức, thì mỗi người chúng ta có tám thức gọi là Bát thức tâm vương. Tám thức gồm có: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý, mạt na, a lại da. Trong lúc chúng ta ngủ, thì tiền ngủ thức
( nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ) không có hoạt động mạnh mẽ như lúc còn thức.
Chỉ có ý thức hoạt động một mình, nên các nhà Duy Thức gọi đó là “Mộng trung ý thức” hay “Độc đầu ý thức” ( tức sự hoạt động riêng rẽ của thức thứ sáu ). Chính vì nó hoạt động, nên chúng ta mới thấy có những điềm mộng lành dữ trong khi ngủ. Đây là do thức thứ sáu hợp tác chặt chẽ cùng với Mạt na thức ( thức thứ bảy ) lấy ra từ trong kho A lại da thức. Thức thứ bảy nầy, còn có tên khác là truyền tống thức. Nghĩa là nhiệm vụ của nó chỉ mang các chúng tử vào kho và cần thì nó đem ra. Cho nên, khi thức thứ sáu cần thì thức bảy nầy mang đem ra. Giống như người giữ kho chuyên giữ cất các loại hồ sơ vậy. Song có điều tuy nhiệm vụ nó là chuyên giữ kho, nhưng nó lại chấp cái kho đó là của nó. Kinh gọi là chấp ngã.

Thức A lại da, còn gọi là tàng thức, tức kho chứa các loại hạt giống (chủng tử ). Bởi thức nầy có ba công năng: “năng tàng, sở tàng và ngã ái chấp tàng”. Năng tàng là thức nầy có khả năng dung chứa các thứ chủng tử lành dữ. Sở tàng là dụ như cái kho để chứa. Vì thế, thức thứ tám nầy, nó còn có tên là A đà na thức. Vì dựa trên khả năng duy trì chủng tử không cho sót mất, nên nó mới có tên là A đà na: duy trì nghiệp chủng. Như vậy, cái mà chúng ta gọi là chiêm bao là do ý thức hoạt động và chính nó moi ra các loại chủng tử được cất chứa trong kho A lại da thức nầy.

Thật ra, trong lúc chúng ta ngủ các thức vẫn hoạt động, nhưng vì cường độ hoạt động của nó lu mờ đi không mạnh mẽ như lúc chúng ta còn thức, chớ không phải chết đi như nhiều người lầm tưởng.

Nếu chết, thì chúng hoàn toàn không còn hoạt động được nữa. Chúng chỉ ngấm ngầm hoạt động, duy chỉ có ý thức là hoạt động mạnh trong giấc ngủ mà thôi. Nếu như chúng nó không hoạt động, thì tại sao khi có người bật đèn lên là thấy sáng và có người kêu, hoặc có tiếng động mạnh thì chúng ta liền thức dậy. Như thế, đủ chứng minh rằng, trong lúc ngủ các thức vẫn còn hoạt động, chớ không phải chết hay đi đâu cả

Còn với những mùi vị của các thiền sư đã đắc các tầng thiền mà Phật dạy, khi vào đại định thì cái tánh giác bị lẩn mất,cái tánh tạo ( đk ) hành động cũng biến luôn. Lúc đó họ thấy rõ được vô ngã là gì. Chỉ sau khi xả thiền thì mới quán sát trở lại và thấy lại được các sự việc xảy ra trong lúc hành thiền .......

Học Phật không phải là chỉ có học mà là hành theo cái mà mình cho là đúng.
Phật học có hai, Kinh điển Đức Phật lịch sử để lại gọi là kinh nguyên thuỷ Pali, Các kinh khác là kinh chư Phật, hay của các bậc giác giả.