http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...thien-ha-.html
Và những ngày này, những nhà báo trẻ của VietNamNet đang lăn lộn ở khắp các vùng, các địa danh ghi dấu ấn của vị Tướng huyền thoại, để kịp thời có những bức ảnh, bài viết sinh động, lay động lòng người, về thời hoạt động sôi nổi đầy khí phách yêu nước, từ buổi vận mệnh đất nước treo trên đầu sợi tóc, cho đến cuộc sống thường nhật, bình dị và hạnh phúc của ông những năm tháng an bình, và ngay cả trước lúc ông vĩnh viễn đi xa.
Sự lăn lộn, vất vả và năng động của họ không chỉ là những yêu cầu của nghề nghiệp, của nghiệp vụ báo chí, mà còn là cơ hội, là thử thách để cho những bài báo, những tấm ảnh báo chí của họ ngày càng Net, như lời chúc trí tuệ và ấm áp của Đại tướng năm nào.
Nhưng bất ngờ nhất, trong dòng người xếp hàng chờ viếng vị Đại tướng, tôi gặp ông, một trong những nhân viên bảo vệ hàng ngày của cơ quan báo.
Ông nguyên là người lính, và nay đã có tuổi, ông trở về với đời thường, nhận nhiệm vụ bảo vệ cơ quan. Trên đầu ông, quấn một băng tang đen với dòng chữ trắng đậm: Vô cùng thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp vĩ đại. Ông đi một mình, và cũng như tôi, như bao người dân thường khác, nhẫn nại đứng đợi để được vào kính cẩn vĩnh biệt vị Tướng của ông.
Trong câu chuyện giữa tôi- một nhà báo, và ông- người bảo vệ của tờ báo VietNamNet, mới hay, ông rất mê đọc, và đọc rất nhiều sách, báo, cả sách in, và báo mạng. Cả những cuốn sách một thời đình đám viết về công cuộc đổi mới như Cù lao Tràm, lẫn cuốn sách trên mạng từng khiến dư luận xã hội xôn xao đa chiều.
Tôi hỏi ông email để có thể gửi cho ông những trang sách hay, những bài báo nên đọc, ông ngượng nghịu: Tôi chỉ có email của con trai. Tôi thường nhờ nó…
Cái cười ngượng nghịu của một người lính già, nay làm nhân viên bảo vệ cơ quan báo, trong buổi chiều chờ viếng, tiễn biệt người Tướng già của ông, có gì đó, thật trân trọng, khiến tôi xúc động.
Nhưng đặc biệt, tôi chú ý đến điều ông chậm rãi: Ở trong cái thời buổi còn nhiều nhiễu nhương này, thì không biết cái việc nhân dân cả nước khóc, thương tiếc Đại tướng, liệu có thức tỉnh những gì khác, những người khác không, chị nhỉ?
Điều thức tỉnh những gì khác ấy, ông không nói, và tôi cũng không hỏi, nhưng tôi tin, ông vẫn biết rằng tôi hiểu.
Khi ra khỏi cổng của nhà tang lễ, thành phố đã lên đèn. Một Hà Nội văn hóa, khác hẳn, khiến tôi kinh ngạc. Dòng người xếp hàng vào viếng Đại tướng vẫn dài không dứt, từ đường Trần Hưng Đạo…, tất cả vẫn kiên nhẫn, nhẫn nại chờ đợi.
Quả thật, chưa có một tang lễ nào mà người dân đến viếng “xuyên đêm”. Nhưng chính cuộc đời ông, vị Tướng huyền thoại, đã đem đến cho người dân Việt, sự sáng láng của lòng yêu dân, vì dân đến thế nào.
Đại tướng, Võ Nguyên Giáp, truyền thông, huyền thoại
người dân đứng xếp hàng nhiều tiếng đồng hồ sáng 13/10 chờ tiễn đưa linh cữu Đại tướng ra sân bay Nội Bài. Ảnh: Ngọc Tùng
Chợt nhớ những quầy nước uống, bánh mỳ miễn phí đặt từ buổi trưa ở hai bên đường con phố Lê Thánh Tông. Đường phố lúc đó biến thành phố của người đi bộ. Ai nấy đi đều lặng lẽ, như sợ sự vô í của mình sẽ kinh động tới vị Tướng đang an giấc ngàn thu. Mọi người bỗng như trở nên ân cần, và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau hơn.
Ngày hôm nay, 13/10, con tim đau đớn của hàng triệu người dân cả nước tiễn biệt ông trở về nằm trong lòng Đất Mẹ, Vũng Chùa- Đảo Yến của Quảng Bình quê hương. Nhưng thực ra, ông đã mãi mãi nằm trong lòng người dân nước Việt, ấm áp và yêu thương.
Bỗng tự hỏi, vì sao, một người đã khuất lại có thể hội tụ, lại vẫn có thể “hiệu triệu” được hàng triệu triệu người đang sống như vậy?
Chợt nhớ câu nói của ai đó: Ai thực sự vì dân, tất có cả “thiên hạ”.
Kỳ Duyên
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks