Phần 2 : Vỡ Tan Lập trường
Các Bạn thân mến,
Sau khi đã có được tọa độ của phần mộ của Ba mình,tôi thắp mấy nén nhang lên khu vực đó và trở về Sài gòn ra Hà Nộ. Thông báo lại cho ga đình biết. Cả gia đình rất xúc động và lên kế hoạch đi vào Phước Long - Nhưng rồi cứ lãn khất mãi vì ngân sách chưa cho phép. Mẹ tôi một có những thoáng buồn nơi khóe mắt. Tôi cầu nguyện Ba tôi về chuyện tài chính. Không biết có phải ông đã giúp đỡ hay không mà năm đó tôi làm ra được tiền rất dễ dễ dàng. Kể cả các đối tác của mình,những năm trước không thấy gì . Nhưng năm đó họ toàn biếu tôi tiền mặt. Và hình như các ngày lễ của năm đó tôi đều được biếu tiền mặt - Không có quà cáp gì hết. Đến tháng 3 của năm 1999 thì tôi đã rất tự tin mua vé máy bay (vì tôi phải tiết kiệm thời gian) cho Mẹ, Chị Gái và Anh Rể bay vào Sài Gòn và đi xe đò lên Phước Long. Vào một ngày thứ năm.
Cả gia đình chúng tôi được sắp xếp tại nhà khách của huyện ủy huyện Phước long. Sau khi làm thủ tục với phòng thương binh xã hội. Được các anh chị cử đội đào tìm mộ hỗ trợ.
Chúng tôi bắt đầu đào nơi mà nghĩ là có phần hài cốt của Ba tôi. Cứ rộng 50cm và sâu 80cm cách nhau khoảng 1m và đào bới thành các con hào dài trong vườn Điều của nhà Anh Năm và chị Phượng. Các anh trong đội đào thấm mệt. Suôt gần một ngày mà không thấy gì. Tôi cứ phải chạy về huyện để gọi điện thoại cho Anh Liên ( nhà ngoại cảm). Ngày đó phước Long chưa phủ sóng di động. Nếu ai đã đi tim mộ thì sẽ thấy khá là kỳ công để liên lạc với các nhà ngoại cảm. Gọi tới gọi lui. Vẫn không được, đến lúc gọi được thì anh Liên lại nói một câu xanh rờn xịch lên phía bắc khoảng 10m. Lại đào và bới.... và lại gọi điện cho anh Liên .. và vẫn không thấy. Cuối cùng thì anh Liên phán: Cứ dào đi sẽ có người đến giúp !
Ai giúp chúng tôi bây giờ ? Phía thì núi Bà Rá cao sừng sửng, phía thì vườn cà phê xanh ngút ngàn, bên thì có mỗi cái chòi nhỏ để trông vườn Điều. Cứ có người nào mới đén nhìn là mọi người lại nín lặng để chờ xem có phải vj này có phải là " Người đến giúp" không.
Hai ngày đào bới đã trôi qua. Tôi bắt buộc phải quay về Hà Nội vào Thứ hai, nên tôi đã họp cả gia đình và thống nhất chủ nhật sẽ là ngày đào cuối cùng. Nếu không có kết quả gì thì sẽ đem một ít đất về gọi là trong đó đã có phần hài cốt của Ba tôi.
Sáng chủ nhật đó tôi dậy muộn, cả nhà tôi cùng với đội tìm hài cốt đã xuống Thị trấn mơ từ sáng sớm. Khoảng 10:30 thì tôi xuống đến nơi, mọi người nhìn tôi với con mắt chia sẻ nỗi niềm mà không thể tả bằng lời. Mời mọi người nghỉ uống nước, tôi cám ơn vì lòng nhiệt tình của đội tìm hài cốt. Và động viên các anh đào tìm kiêm nốt ngày hôm đó.
11:00 anh ấy , cái anh mà tôi đã quên mất tên . Bước xuống, vì anh ấy không xa lạ gì với nhóm tìm hài cốt nên không ai để ý. Chỉ chào và anh ấy đứng nói chuyệncũng cả nhóm. Một lúc sau anh lôi tôi ra và nói. Ngày bé tôi có xuống đây nhiều lần, còn trèo vào trường học để hái trộm quả và anh bảo rằng nơi chúng tôi đã đào bới không phải là con đường mòn cũ ngày xưa. Và anh kéo tôi đi về phía Tây khoảng 20 met và xác định bằng chính ngôi trường tiểu học tại thị trấn Mơ. Và anh kết luận. Con rạch nước thoát, ranh giới giữa Vườn Điều và vườn Cà-phê mới là còn đường mòn. Vì trong băng ghi âm thì Ba tôi bị mất trên một con đườn mòn.
Tôi đứng cùng anh khoảng 2-3 phút, anh quay lại phía nhóm đào tìm mộ. Tôi không biết là phải xử lý thế nào với cái thông tin mà anh phong thương binh xã hội vừa nói. Thôi thì đã xác định rồi. Tôi nhìn sang phía vườn Càphê đang lên và ngước lên phía núi Bà Rá. Rút điều thuốc Hero ra và châm lên. Rít một hơi dài, chưa kịp thử khói ra thì tự dưng tôi thấy hai chân mình như phải đứng để nâng tạ (tôi tập thể hình nên tả rất sát) cái sức nặng đó cứ chạy từ từ lên phía trên. Tôi cảm thấy choáng váng , điều thuốc trên tay rơi xuống đất. Tôi vẫn còn kịp tùm lên một cành cây Điều khô. Nhưng rồi, không thể chịu được 75 ký của trọng lượng của tôi, cành điều ngáy và tôi ngã xấp mặt xuống đất. Kínhgãy một bên gọng và bắt ra đâu đó. Miệng tôi sùi bọt trắng và sau đó mắt bị nhắm tịt lại và tôi khóc rất to:" Ba ở đây rồi con ơi ". Mọi người lao lại phía tôi. Toàn bộ cơ thể tôi chỉ còn Bộ não ( tức là ý thức) và đôi tai là của tôi thôi ,mắt bị nhắm tịt rồi. Tôi nghe tôi khóc và chỉ một câu "Ba đây rồi con ơi"
Mẹ và chị tôi khóc ầm ỉ,người thì hỏi : Anh ấy có bị bệnh đọng kinh không ? máy đứa trẻ thì bảo chú ấy trềo cây bị té.,... Nói chung là náo loạn . Mẹ tôi láy dầu gió bôi vào người, chân tay tôi. Tôi cố hét trong dâu với mọi người răng tôi không sao đâu, nhưng tôi không thể. Kết quả chỉ là câu khóc " Ba đay rồi con ơi ".
Mọi người khoanh vùng mà tôi vừa ngã, đưa tôi lên cái chòi trông vườn Điêu nằm trên cái sạp bằng gỗ. Tôi vẵn tiếp tục khóc câu khóc ấy. Tai tôi vẫn nghe mọi người bàn tán và lập kế hoạch sẽ bắt đầu đào bới tôi ngã xuống như một hy vọng cuối cùng. Rồi anh rể và chị Lan ở phòng thương binh xã hội đã đi tìm một Bà thày ở trong huyện - Khoảng 11:30 gì đó có một người đàn ông và một người đàn bà đến, lúc này tôi đã bớt khóc và mắt đã nhìn lờ mờ mọi người ( vì không có kính). Anh ta , thắp nhanh lên và khấn gì đó. Lúc này tôi rất sự chó, cứ nhìn thấy con chó nào đến gần là người cứ co rúm lại 9 bình thường tôi có cảm giác đâu) . Rồi đến bên tôi dọc to những câu thần chú mà rất tối nghĩa đối với tôi. Tuy nhiên đối với phần cơ thể của tôi thì cứ run cầm cập. Anh ta quát tên của một ai đó người tôi bật dậy và quỳ xuống và vái lấy vái để (vẫn ở trên cái sạp ). Anh ấy quát là hồn thoát ngay khỏi tôi, Thì tôi thều thào nói rằng đó là nhập tình thương, không sao cả đâu ! Tuy nhiên anh ấy vẫn cương quyết đọc cái gì đó và cuói cùng thì phun rượu lên mặt tôi. Tôi đổ sầm xuống đất. Tôi là tôi. Toàn toàn thể Ý thức và Thể xác. Tồi bắt đầu sợ hãi. Tại sao lại thế nhỉ. Tôi không kiểm soát được bản thân trong vòng gần một tiếng đồng hồ. Mọi ngưeơì thỏe phào nhẹ nhõm, họ nói chuyện với tôi và tôi vẫn chưa thể kể lại câu chuyêẹ được. Anh thầy đó ( tôi lại cũng không nhớ tên) và cả gia đình tôi ăn cơm hộp. Tôi ăn hết hộp cơm và bắt đầu lung lay về tư tưởng - Tuy nhiên tôi vẫn chưa tin. Có thể tôi chỉ bị sao đó thôi chứ làm sao lại có chuyện linh hồn được! Thôi thì nhờ luôn ônng này chỉ giùm chính xác nơi Ba tôi nằm vậy. Trời bắt đầu mưa rất to. Anh ta nói thì cứ nghỉ ngơi đã. Khoảng 2g chiều, anh ta và người đàn bà kia cùng khấn vái và ba tôi nhập vào bà ấy. Tôi và mọi người ( tôi đoán thế) đều chưa tin. Mọi người còn quát bọn trẻ con không được đi trước vì sợ lộ mất nơi tôi bị ngã. Trời vừa mưa xong, cả đàon ngwoif thoe Bà ta. Và điều kỳ lạ là bà ta đã chạy và ngồi xuống đúng nơi tôi ngã. Mọi người và đặc biệt là tôi bắt đầu tin vào linh hồn.
Tôi đứng đó, nhìn mọi người dùng xẻng vẽ thành hình chữ nhật để chuẩn bị đào. Tự dưng tôi lại có cảm giác nặng nặng ở chân. Lần này không như lần trước, cảm giác như ta lội xuống sông ấy, áp lực của nước tác động lên cơ thể thế nào nó như thế.
Và tôi cười to một cách không bình thường,Mọi người lại tập trung vào tôi. Lả đảo quay cuồng, tôi ngã vật ngửa xuống rìa của rãnh nước. Rồi tôi lại là tôi. máy phút sau tôi lại không phải là tôi và ngã sấp xuống đất cách đấy khoảng 3-4 mét. Và rồi lần thứ ba thì ngã ngửa tóc tôi chạm gốc vào một gốc điều. Chỉ mấy centime là có thể vỡ đầu.
Mọi người bàn tán không hiểu vì sao lại ba lần ngã 3 vị trí khác nhau. Lúc này tôi là Tôi ,mọi người yêu cầu tôi lên chòi để nằm vì có mùi hương sợ tôi lại bị nhập nữa.
Tôi nằm đó, đầu óc rối bời. Tại sao lại thế nhỉ. Tôi là một Dược sỹ và tôi biết rằng hoạt động của cơ thể con người được điều khiển bằng thần kinh. Có hai hệ thần kinh thực vật và thần kinh động vật. Tôi đã bị một lực siêu hình nào đó thống trị kiểm soát hệ thần kinh động vật của tôi.Tức là tôi không phải là Tôi. Tôi chứng kiến tôi như người xa lạ . Tôi trao đổi với Tôi bằng suy nghĩ còn tôi nghe trả lời bằng đôi tai và đôi mắt của tôi.
Vâng, toàn bộ tư tưởng Duy vật của tôi đang bị đông cứng lại thành đá (Một thông tin thêm : Tôi là Dominique Nguyễn Đức Thịnh - Một con chiên của xứ đạo Hàm Long). Để rồi chuẩn bị Vỡ tan ra thành muôn mảnh.
Vâng, thưa các bạn Vỡ tan lập trường.
Hữu Đức
12 phút trước Giao thừa Năm Mậu tý (2008)
(Xin mời các bạn đọc tiếp phần 3: Ba Tôi và Giáo sư Liệu.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks