
Nguyên văn bởi
catbuituyetvoi
Phật giáo đang đi đến thời kì mà đưa con người trộn lẫn giữa ánh sáng và sự mê mờ .
Tôi đến với Phật giáo, đơn giản chỉ để học những chân lí đẹp đẽ trong cuộc sống, thế nhưng khi tham dự những khóa tu, tôi lại thấy nhiều điều bất cập.
Xin được phân tích vấn đề này dưới góc nhìn mới của tôi, người biết đến Phật giáo chỉ mới 2 năm, không biết nhiều, tuy văn từ không hay lắm nhưng diễn đạt được một phần nào ý tôi muốn nói. Và xin nói trước, tôi không phải là Phật tử, dù cũng hay đi chùa.
Và qua đây tôi cũng xin được biểu lộ ý chính theo quan điểm của tôi “Tôi thích sự đơn giản, bởi sự đơn giản làm nên mọi thứ phức tạp trên thế giới này, và đỉnh cao của sự phức tạp lại là sự đơn giản, vậy nên HÃY LÀM SAO CHO CUỘC SỐNG NÀY THẬT ĐƠN GIẢN.
Thứ nhất:
Có thể nói thuyết nhân quả là thuyết vĩ đại và là chân lí của đạo Phật, nhân quả hiện diện trong đời sống hàng ngày.
Tham dự các khóa tu, thỉnh thoảng tôi có nghe các bạn đồng tu nói đến từ “ địa ngục”.
Thật nực cười! Làm gì mà đến nỗi phải khiếp sợ “xuống địa ngục” nếu làm điều ác, điều không tốt vậy các bạn?
Tôi không phủ nhận địa ngục là không có thật, nhưng xin bạn hãy làm cho vấn đề nhân quả này đơn giản đi một chút.
Đơn giản chỉ thế này, tôi ăn cướp, ăn trộm, cướp giật thì tôi bị đánh, bị đập, bị đi tù, Tôi hay nói dối thì sẽ bị mất lòng tin của người khác……
Chứ đừng phức tạp hóa nó lên, rằng kiếp này ăn trộm kiếp sau tan gia bại sản, kiếp này nói dối kiếp sau bị câm. Thế nên không nói dối, không ăn trộm… Đừng sợ như vậy chứ!
Và còn nhiều điều nữa.Xin hết!
Bookmarks