NHỮNG TÁC-ĐỘNG NHIỆM-MẦU CỦA SỰ CẦU-NGUYỆN!
Theo kinh-nghiệm tâm-linh của nhiều nhà Thần-học cho biết, nếu một câu đặc-biệt nào đó được duy-trì liên-tục trong một thời-gian , chắc-chắn nó sẽ chạm sâu vào cung-bậc ẩn-tàng sâu-thẳm, đúng nơi mà chúng ta đang cần để kích-thích nhiều tư-tưởng tích-cực, đồng thời diêu-động đến tâm-tư cùng khối huệ-quang luôn luôn chực bùng lên trong nội tâm của con người.
Cũng tương-tự như vậy, trong khi đề lời Tựa quyển Giáo-lý Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ của Ngài Tiếp-pháp Trương văn Tràng, Giáo-sư Nguyễn Đăng Thục Khoa-trưởng Đại-học Văn-khoa Sài-gòn đã viết rằng:
“Một đạo-sĩ danh tiếng Ấn-độ bảo: Nếu ai ngồi trong một hang núi hẻo-lánh, ngày đêm tâm tâm niệm niệm một ý niệm, thì ý-niệm đó sẽ tập-trung hết năng-lực tinh-thần, trở nên một ý-tưởng lực xuyên sơn quá hải, như một điện-lực sẽ tràn vào xã-hội , tìm nhập vào những tâm-hồn đồng-điệu, như tia chớp bắt vào ngọn thu-lôi mà ảnh-hưởng tất-cả” .
Ngoài ra sự lặp đi lặp lại một lời nguyện-cầu, còn là một mệnh-lệnh ban cho xác-thân, nếu miệng luôn luôn cầu mong những điều tốt lành, thì thân-thể cũng sẽ tuân-hành làm điều tốt lành, mà ngoài miệng cầu những lời ác-độc, dù là mình cầu cho người khác, nhưng thân-thể mình cũng tự-động làm theo, như một quán-lực một quán-lực, ngoài sự kiểm-soát của tri-thức, thật là nguy-hiểm. Vì người xưa có câu:
“Thần khẩu buộc xác phàm”.
Nên trong Bí-pháp Ngôn-ngữ, và phương-pháp Lập-ngôn Đức Hộ-Pháp đã khuyên chúng ta phải cẩn-trọng giữ-gìn lời nói, chớ nói đến những điều xui-xẻo dù là chỉ để khuyên-lơn nhắt-nhở cho người khác. Mỗi lời nói ra là phải thật chơn-chánh, dễ thương và hữu-ích, nếu không hội đủ ba yếu-tố đó thì nên giới khẩu, tức là làm thinh là tốt nhất.
Tất cả các hiện-tượng nêu trên theo giải-thích của khoa Yoga thượng-thừa thì con người có một luồng hoả-xà (Kundalini) nằm cuộn khúc ở đốt xương sống vùng eo lưng của cơ-thể tương-đương với đám rối thần-kinh vùng huyệt mạng-môn của khoa châm-cứu học. Con rắn lửa nầy nhờ thiền-định, cầu-nguyện sẽ thức-tỉnh nó trường lên lần lần cho đến đỉnh-đầu, thì con người sẽ đạt được sự minh-triết thiêng-liêng, lúc ấy một luồng năng lương khủng-khiếp sẽ tràn dâng trong khắp cơ-thể, khiến con người có được những quyền-năng siêu-phàm.
Ở con người mỗi lần cầu thành tâm nhất, mỗi câu nguyền mãnh-liệt nhất, mỗi ám-ảnh thường-xuyên nhất, đều có cơ khai-triển sự hoạt đôïng của luồng hoả-xà nầy. Luồng hoả-xà này cũng có thể được lay-động dậy bởi một chấn-thương dữ-dội nào đó và nó sẽ xuất-hiện những hoạt-đôïng siêu-việt trên một lãnh-vực nào đó. Nên chúng ta thường thấy có những người không hề tu-luyện, bổng dưng bị một tai nạn, đưa tới một thương-tật, làm cho họ đạt được những phép thần-thông kỳ-diệu, mà đối với khoa-học duy-lý không thể giải-thích được.
Luồng hoả-xà này có thể gọi là Thần-lực hay điểm Linh-quang của Thương-Đế ban cho con người. Nên sự đáp-ứng của những lời cầu-nguyện ngoài quyền-năng thần-lực từ cỏi trên, nó còn được hổ-trợ trực-tiếp của Thượng-Đế nằm ngay trong con người. Vì mỗi người ví như một giòng nước, một con sóng, trong cái đại-dương vô-biên của tri-thức và quyền-năng. Nên có thể nói những khát-vọng và nhu-cầu chính-đáng, phát-xuất nơi con người, thì phương-tiện thoả-mãn cũng chính ở nơi con người. Bởi thế chúng ta thường thấy đối với một bệnh-nhân được lành bịnh nhờ lời nguyện-cầu tại một đền điện nào đó. Sự chữa lành nầy không chỉ nhờ thần-lực của Thượng-Đế hoặc Thần-linh từ cỏi trên, xúc động một cách quá dễ-dãi trước lời nguyện-cầu vì mục-đích cá-nhân của họ, mà ra tay ban phép lành tế-độï cho họ lành bệnh, mà chính-yếu là do điểm linh-quang của Thượng-Đế, hay có thể nói chính Thượng-Đế ngự từ bên trong họ, theo Yoga là cái năng-lực vô-biên của luồng Hoả-xà trong họ đã được lay tỉnh bởi cường-độ mãnh-liệt của đức-tin phát-xuất từ tâm-linh của chính họ, toát ra trong lời nguyện-cầu của họ đã độ-trì phù hộ cho họ.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks