Trích dẫn Nguyên văn bởi hyuugaasmita Xem Bài Gởi
Bạn thân mến bạn trước phải hỏi mình rằng mình thế nào gọi là sống! Xin hãy quán xét thât kỹ lại thân thể bạn, cấu trúc từ tứ đại, nó liên kết chặt chẽ với nhau thành một khối đồng nhất, được chỉ huy bởi não bộ truyền tín hiệu đến các cơ quan khác như vậy thì bạn hãy đặt ra câu hỏi rằng thế cái nào là bạn đang sống ?

Phải là vô vàn tế bào ? Phải là các tế bào hợp thành mô ? hay các mô hợp thành cơ quan ? Cơ quan hợp thành cơ thể ?

Khi đã nhìn rõ bạn sẽ thấy rằng thât ra cái bạn gọi là sống là tồn tại thật là một khối protein liên kết chặt chẽ không khác gì động vật, thực vật xa hơn là một duyên hợp như con robot mà thôi. Nhưng do khối protein này có sự phân hóa chặt chẽ, tạo hình hệ thần kinh dẫn đến sự suy nghĩ và lấy thông tin qua lục căn, chính vì điều này mới sinh ra rằng lầm chấp ngã cái "ta" là có thật, sinh ra sự chiếm hữu đấy là quy luật thường thấy ở một tập hợp các duyên lớn hợp thành.

Nếu một người nhìn không thấy được bạn hãy nhìn rộng hơn. Một nam một nữ một đứa con thành một gia đình, nhiều gia đình thành một khu phố, nhiều khu phố thành một thành phố, nhiều thành phố thành một đất nước, nhiều đất nước thành một thế giới. Nhưng nhìn ra tất cả cấu trúc cũng từ một con người mà thôi, mà con người này lại từ tế bào, và lại nhỏ hơn nữa. Với lý lẽ vậy thì cái gì là bạn, cài gì là con người, cái gì là gia đình, cái gì là thành phố, cái gì là đất nước v.v.. ?

Chung quy lại chỉ là một cách gọi chung gọi một tập hợp nhiều nhân duyên hợp thành mà thôi.

Duyên hợp thì duyên tan, một gia đình tan rã hai người chia tay hay là hai người bị chết đi thì còn cái gì là gia đình ở lại không bạn ? Một thành phố bị sụp đỗ hay bị xây lại thì còn cái gì là thành phố ở lại không bạn ? Cũng vậy bạn chết đi, các tế bào tan rã thì bạn làm gì còn tồn tại nữa.?

Tuy nhiên, mặc dù gia đình tan rã đấy nhưng nếu hai người nam nữ cũa gia đình đó sống hạnh phúc thì dù sau đó hai người đó chết đứa con của họ vẫn lớn lên hạnh phúc và nó sẽ lấy kinh nghiệm từ gia đình đó xây dụng lại một gia đình hạnh phúc cũa riêng nó nhưng là tái sinh cũa gia đình cũ ngược lại nếu cả hai chia tay thì đứa con cũa họ lớn lên không hạnh phúc thì nó khi lập gia đình sẽ là lại là chia tay. Hay như thành phố bị sụp đổ thì nếu người dân yêu mến nó thì từ dù thành phố không còn nhưng nó vẫn còn cái nền móng vững chắc xây dựng lại lớn hơn, đẹp hon nhưng nếu bị phá hủy và không được yêu mến thì nó sẽ thành ổ trộm cướp, tệ nạn xuất hiện.

VỚi lý lẽ vậy, bạn chết đi tế bào tan rã không còn cái gì là bạn cả, nhưng hành động xấu ác của bạn hay còn gọi là nghiệp mà bạn đã làm khi còn sống nó sẽ tái sinh lại một trạng thái mới hình hài mới từ bạn nhưng không phải là bạn.

Điều này, tế nhị khó thấy như vậy, mình diễn tả cũng hạn hẹp, không đủ trí tuệ để mô tả sâu sắc hơn nên không biết giúp gì bạn được không ? Có gì sai sót xin được nghe hướng dẫn từ bạn
Thân

Một gia đình khi mất một thành viên giống một con người mất đi một phần thân thể, cho nên nói rằng khi đó gia đình đó đã chết và cái còn lại là một gia đình mới, chẳng khác nào nói tên tội phạm chỉ cần chặt bỏ 1 bộ phận thì thành người khác nên không thể bắt, người ân nhân nếu mất đi một bộ phận thì chẳng phải ân nhân nên chẳng cần trả ơn chăng?

Ví dụ sai hay chưa hoàn thiện do hiểu sai hay chưa hoàn thiện, đó vốn không phải tội, mà tội là Thuyết Pháp Bất Toàn đó Thiện Hữu mến!


Trích dẫn Nguyên văn bởi hyuugaasmita Xem Bài Gởi
Bạn thân mên, việc này tế nhị và khó thấy nhưng theo cái mình hiểu thì đúng như bạn nói không có linh hồn, thần thức chỉ có ý nghĩ, hành động tạo nên nghiệp và nghiệp đó sẽ hình thành nên một thân xác tương ứng để trả nghiệp.

Tuy nhiên, có một chỗ này sẽ khiến bạn rối rắm và có thể dẫn đến tà kiến rằng "nếu như vậy thì ta chết là hết, cứ thoải mái sống theo dục rồi sau đó không cần lo lắng nữa vì có kẻ khác trả nghiệp ta tạo nên". Chỗ đó chính là bạn đang chấp vào hiện tại, một cái "ta", một cái bản thể ví như là "fudako" là có thật, là tồn tại, là có đầy đủ các căn, là có khuôn mặt vậy, thân hình vậy, thể trạng vậy, tính tình vậy v.v... Chính chỗ đó là suy nghĩ có thể dẫn đến nguy hiểm cho bạn trong tương lai.

bạn thân mến, ví như từ ví dụ của bạn về robot, một robot được lắp ráp từ vô số linh kiện, trong đó có bộ nhớ sẽ ghi lại mọi hành động của robot đó từ khi được khởi động đến khi tắt nguồn, khi đó robot (1) sẽ được tháo ra và bộ nhớ của nó sẽ được đưa lên computer để truyền tải hết vào bộ nhớ của robor (2). Và tùy thuộc vào cái mớ mã ma trận từ bộ nhớ robor (1) đó mà robot (2) sẽ tiến hóa lên hay tụt lùi xuống.

Thế theo bạn thì robot (2) có hoàn toàn là một robor khác không khi nó ghi lại mọi thứ từ robot (1) từ kinh nghiệm tới cách lập trình.
Hoặc theo bạn robot (2) có là robor (1) không khi thân thể nó hoàn toàn không có cái nào từ robot (1) cả.

Và theo dòng thời gian, ký ức từ robot (1) có thể giảm đi theo sự vận hành của robot (2) đến khi robor (2) ngừng hoạt động thì nó sẽ lại được chuyển cho robot (3) có thể không còn gì của robot (1) hoặc là còn chút ít từ robot (1). Và cứ liên tục như vậy đến khi ta không còn chuyển dữ liệu nữa thì một loạt các robot (1) -> (...) mới không còn nữa. Nhưng dòng ký ức mã hóa vẫn còn trong một robor cuối cùng

Cũng vậy bạn ạ, thật khó khăn để hiểu khi ta còn ở ngay đây và ta nhận thức rắng ta là ta, là một thực thể đang sống có thực, với những đặc trưng hình dáng bên ngoài và tính cách bên trong, khi chết đi những đặc trưng đó mất đi thì ta cũng không còn. Khi đó ta sẽ hình thành nên tư tưởng rằng ta chết là hết, chẳng còn gì phài bận tâm nữa, trong khi những nghiệp lực từ ta vẫn còn và luân chuyển, và khi nó hình thành nên một thực thể với những đặc trưng tương ứng nhưng không giống ta thì ta lại cho rằng nó không phải là ta. Chỉ đến khi ta không còn gây tạo nghiệp nữa thì ta mới không còn tái sinh, nghĩa là hình thành nên một ta nào khác nữa.

Chính xác hơn nữa, thì bản thân mình không phải là tự khi không mà có mà từ duyên nghiệp từ kiếp trước hình thành, là sự tái sinh từ một nghiệp lức biến chuyển không ngừng. Đến khi nghiệp được tịnh chỉ lại rồi thì tức khắc bản thân ta sẽ không còn tái sinh nữa.

Đứng mang suy nghĩ ta là phải có nhửng đặc trưng thế này, thế này thì mới là ta. Cái gọi là ta vốn thực từ đầu đã không có rồi, nó chỉ là một khối duyên hợp từ nghiệp lực mà ta đang mang mà thôi
Đem một cái CPU hay dòng mã hóa cài vào con robot mới thì nó thành con khác, không phải con cũ, là thức tái sinh do Duyên Nghiệp Khế Hợp mà thôi, nếu nói vậy đem cái Bộ Nhớ đó cài vào cùng lúc một chục robot mới thì con nào là thức tái sinh của Nghiệp Lực trước đó? Nếu nói là tất cả thì chúng sẽ lùi giống nhau hay tiến giống nhau chăng?

Chúng sẽ chẳng giống nhau đâu, vì chẳng có con nào là do Nghiệp Lực cũ kết tạo cả, mà cũng có thể là bất cứ con nào ^^

Chỉ nhiêu đó đã thấy rõ lời người nói không Khế Hợp với Tri Kiến mà người muốn diễn đạt, và Tri Kiến của người cũng chưa đủ vẹn toàn để dẫn duyên mà không gieo nhân Tà Kiến.

Chúng ta không bàn đúng hay sai về cái hiểu của người, chỉ cân nhắc xem nếu lời ta nói ra vẫn còn có thể làm nhân cho Tà Kiến thì có nên nói ra hay không ^^