Ngày xưa,mỗi khi mang đứa trẻ ra khỏi nhà,dân gian có tục bôi nhọ nồi lên mặt đứa trẻ để"tà ma "không ám vào quấy quả cháu nhỏ.
Khi có người lạ mặt vào ,sau đó đứa trẻ khóc nhiều,các cụ cho rằng gặp phải vía dữ,khi khách đi khỏi,bbố mẹ cháu tiến hành "đốt vía" cho cháu ,chẻ đũa tre làm 7 hoặc 9 theo vía nam nữ rồi đốt cho cháu .
Có nhiều cháu khóc đêm,gọi là khóc dạ đề.Người ta lấy chiếc cọc chuồng lợn nhà hàng xóm để dưới gầm giườngg của cháu bé ,thì cháu sẽ thôi khóc.
Có nhiều cháu bé ngủ ly bì không dậy ,người ta xin vài sợi tóc mai của người ngoài họ (tóc đàn bà),không ở chung nhà ,phẩy vào miệng đứa trẻ,lập tức đứa trẻ sẽ thức dậy.
Nếu đứa trẻ hay trớ,lấy nước lòng đò (thuyền) cho uống là khỏi.
Đứa trẻ hay nấc,lấy lá trầu không ,ngắt ở đầu lá dán vào huyệt ấn đường (giữ hai chân lông mày)là hết nấc.
Nếu đứa trẻ bị sài đẹn (còi cọc,chậm lớn...) ,bế đứa trẻ đi xung quanh mả mới để bỏ sài đẹn lại đó.đi 7 vòng hoặc 9 vòng theo vía.
Trẻ nhỏ không nên cho soi gương ,theo dân gian cho rằng ,trẻ nhỏ soi gương sẽ chậm biết nói.
Khi đứa trẻ mới sinh ,trông mũm mĩm khỏe mạnh ,dfân gian thường kiêng không nên khen sợ quở cháu .
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks