Kể chuyên đạo áp dụng trong thực tế ,tôi thiết nghỉ nhiều người đọc kinh còn lắm mơ hồ ảo tưởng .
Khi gặp nạn QUAN ÂM thị hiện cứu ngay ,sự màu nhiệm thị hiện ngay trong hiện thực ,tôi hỏi người Phật tử đó:khi nhà cháy người cầu ai ?
Người này nói cầu QUÁN THẾ ÂM tôi trả lời:tôi ở sát một bên không cầu tôi cứu sao lại đi cầu QUÁN THẾ ÂM .
ThỊ hiện tâm BỒ TÁT là ở ngay hiện thực ,cứu độ chúng sanh ,giúp người hoạn nạn ,lúc người nghèo khổ không có tiền thuốc than vậy người cầu ai?
Cầu ngay người có điều kiện xã thí ,vậy kinh đối với chúng ta có gì liên kết đó là thấm nhuần giáo lý đạo pháp .trong hết thảy mọi người đọc kinh còn mơ hồ mê tín không lối thoát ,Phật nói:ta thành Phật ,thì chúng sanh sẽ thành Phật .
Có người hỏi tôi:tu để làm gì ?tôi trả lời : tu để thành Phật ,thì người đó nói tôi ngã mạn ,tôi chỉ cười vì tôi hiểu rõ ràng biết mình nói gì suy nghỉ gì ,không mơ hồ ảo ảnh .
Phật nghĩa là một danh từ chung để gọi hết thảy những ai có trí tuệ thông suốt ,không vướn mắc ,chỉ là một danh hiệu PHẬT ,danh HIỆU bồ tát ,nhưng mọi người không hiểu nghỉ đây là một ngôi vị hay địa vị chức năng gì cao lắm .
Có người hỏi :tôi tu pháp môn nào ?tôi trả lời tôi hết tu ,những từ ngữ trả lời rất gọn thoải mái nhưng hàm chứa nhiều pháp vô vi ,nhưng trí tuệ người chưa chứng thì không thể bao hàm được trí tuệ của người chứng đạo .
Khi chưa thông thì pháp này pháp nọ lăng xăng ,đến khi tâm đã thông suốt thì không còn pháp này hay pháp nọ nữa ,khi hai tầng bậc không thông hiểu nhau tôi không nói nữa và biết mình không còn nên nói gì cả .
Người chứng đạo là như vậy đó nên tôi khai và phân tích bằng trí tuệ của mình ,bằng lộ trình hiện có ,thấy và biết rồi ngộ
THẤY VÀ BIẾT
Đây là lần thứ hai CƯ SĨ DIỆU ĐỊNH lại nói: lại
Trước tiên nói cái thấy ,khi sanh khởi con người ai cũng có 6 căn ,khi tiếp xúc với 6 trần thì có sự nhận thấy qua thức giác .
Sự nhận thức qua thức giác này gọi là thấy ,thấy bằng tai,,thấy bằng mắt ,thấy bằng vị nếm ,hoặc thấy từ va chạm cảm xúc ,mới có sự thọ cảm như nóng,lạnh ,đau,giận ,hờn vui,buồn của nó .
Sự thọ cảm này mà sanh ra những cái biết khác nhau .
1 một Đứa trẻ có những bản năng là đói biết đòi ăn ,khát đòi uống như một thói quen ,và chỉ biết thọ lãnh lòng vị tha từ cha ,mẹ và người thân ,
Đứa trẻ từ khi lọt lòng mẹ qua tiếp cận nên sự biết được mở rộng biết mọi thứ giận khi không được vừa ý ,,biết vui khi được thỏa lòng mong cầu ,nhưng cái biết của đứa trẻ đó chỉ biết tiếp nhận lòng vị tha mà không có suy nghỉ gì ,cha ,mẹ ,hay người thân cho gì nhận nấy ,đây gọi là tưởng ,vì cái tưởng chỉ tiếp nhận mà không suy tư ,chỉ làm và hành theo thói quen của người vạch sẳn và học các bài học từ người thân cận của mình .
2= Khi đứa bé lớn dần và học hỏi ,tiếp xúc nhiều hơn với đời trở nên thông minh ,và có sự phân biệt yêu thương ,oán ghét hận thù qua cảm thọ một cách sâu sắc ,Tâm trở nên biết bảo thủ ,ích kỷ nhỏ mọn ,hoặc cao thượng ,biết đạo lý v…v gọi đây là biết ,vậy cái biết là cái nhận cảm thọ sâu hơn tưởng của đứa trẻ nhiều ,từ đây đạo đức thiện ,hay ác rõ dần lên theo phân biệt của lương TÂM biết đâu đúng ,đâu sai ,biết rõ ràng ,chính có phân biệt nên TÂM có ác có thiện ,nghiệp lực lôi kéo ,từ đó có tánh THAM,SÂN,SI .
3=Khi đã nếm trãi cay ,đắng ngọt bùi qua nhiều thứ lớp ,đâu là ác ,đâu là thiện ,đâu là quả ,con người trở nên già dặn ,mổi khi làm gì đều có sự suy tư cặn kẻ hơn không còn bừa bãi như trẻ được ,bản TÂM trầm tỉnh ,nghiêm nghị hơn ,nói năng tề chỉnh hơn nên gọi là GIÁC
4 =KHI Tâm đã có GIÁC rồi tự nhiên TÂM không còn muốn tiếp xúc nữa thân TÂM trở nên vắng lặng ,muốn ngưng nghỉ đây gọi là GIÁC NGỘ
Tuy ngồi một chổ nhưng cái gì cũng biết ,thông hiểu hết ,nhưng chỉ muốn im lặng sự giác ngộ càng lúc càng thông gọi đây là toàn GIÁC (PHẬT )
Thấy và biết đến ngộ cũng phải trãi qua nhiều giai đoạn khác nhau .
Thấy thì ai cũng có thể thấy ,nhưng cũng có người không thấy vì không chú ý ,hoặc không muốn thấy ,khi vì miễn cưỡng thấy họ lại không biết ,.
Như vật để trước mặt họ thấy nhưng không biết đó là cái gì ,khi đã biết nhưng lại không ngộ .
Cho nên thấy, biết,và ngộ cũng phải trãi qua nhiều giai đoạn ,,nên đạo lý trên đời cũng chia ra nhiều giai đoạn để người tu thâm nhập khác nhau .
Theo trí tuệ từ thấp lên cao thì giáo pháp cũng từ thứ lớp từ thấp lên cao theo những bậc như sau
Cách tu trong trần gian được chia ra ba cấp ,y như ĐI HỌC vậy
CẤP 1=Khi một đứa trẻ đã có sự nhận biết rồi ,nó phải đi học là trường mẫu giáo ,nhà trường dạy ca hát ,tô vẽ và học đánh vần A B,C, rồi ráp vần ,ở tiểu học nó thích học vừa hát ,khi phát hiện cái gì hay nó muốn được khen tặng .
Được chấm điểm ,và được mọi người chú ý ,một đứa trẻ đó luôn vui mừng thường khoe thành tích ,lời nói quả thật ngây ngô thân tâm biết đó là thiện , biết đó là lành, chưa phát triển trí tuệ ,luôn cho việc làm của mình là hay hơn hết .
Khi bài vở từ cô giáo đưa đứa bé phải học thuộc ,lập lại lời của cô giáo,kỷ luật ,giới rất trang nghiêm cho có khuông khổ ,ăn uống nếu không có giới luật nó sẽ tranh dành và lộn xộn .
Sự tu học ở cấp một cũng vậy ,ai tu mà cũng có những đặt tính ham thích nơi vui nhộn ,tranh dành hơn thua ,ham những lời ngon tiếng ngọt vẫn gọi là con nít .
Cấp 2=đứa bé đã có suy nghỉ hơn , những bài do cô giáo đưa nó có nhận xét lập luận hơn , biết làm bài ,biết suy ngẫm tuy nhiên nó vẫn còn bản tánh tranh chấp,đương nhiên nó vẫn mong muốn sự khen tặng từ mọi người .
Nhưng đã có sự suy nghỉ nó lại hạn chế những ham thích nhỏ nhoi kia nữa ,mà người học trung học chỉ mong mình trở nên trưởng thành,có tài năng hơn để ra làm việc giúp ích cho đời, ko còn muốn long bong, nghĩa là sự tự do thoát .
Cấp 3=là đã có trí tuệ hơn ,bình tỉnh hơn, trưởng thành hơn ,và có ý thức từng hành vi, suy nghỉ ,hành động biết nên làm hay ko nên làm những nội quy ,kỷ luật ,bây giờ đã như ăn sâu ko còn bị lệ thuộc của nhà trường .
Người tu ở cấp 3 cũng vậy biết làm chủ biết quan sát ,oai nghi đức hạnh , người tu bậc tiểu học ko thể nhận ra người tu học bậc 3 , nhưng người tu bậc 3 lại nhìn ra người tu bậc 1
Người tu cao có thể nhận xét phê bình người thấp được ,người thấp ko thể phê bình nhận xét được người tu cao, Nếu người tu thấp phê người tu cao ,nghiệp quả ập xuống .Nên người tu phải cẩn thận khi nhận xét
Cách cư xử của cấp một :
Người tu ở cấp một khi chưa đủ trí tuệ,người tu phải dựa trên nền kinh tảng có sẳn ,luôn đọc học thuộc nếu thâm tâm chưa đủ trí thì đừng tranh cải, hoặc đem kinh ra để chấp kinh vì bản thân mình chỉ học kinh nhưng chưa thông hiểu ,chưa nếm đây là cách để người tu ở cấp 1 để tiến trình trên con đường tu .
Một đứa trẻ hay bắt chước những gì người lớn nói ,hành động hay suy nghỉ ,tập sự theo người lớn nhưng bản thân nó ko hiểu được tại sao/tôi cho một ví dụ :hai từ có ,và không,người tu ở bậc thấp nghe nhưng ko sao hiểu nổi hết cái có và cái không ,cũng thường lập lại nhưng ko hiểu hết .
Hoặc người nói tham danh tham lợi nhưng ngay bản thân lại ko sao hiểu nổi hết chữ của tham danh ,tham lợi này hầu đa số chỉ có nói người nhưng ko thấy mình vẫn đang vướn mắc .
Không riêng người tu cấp một mà tu ở cấp hai dẫu từng suy ngẫm ,nhưng vẫn tăm tối ,khi chưa đạt cái gì thì mong cầu cho đạt ,khi có một chút thành tựu được mọi người tôn sùng thì lại rơi ngược xuống ,và bản tánh đứa trẻ thường hờn dỗi ,lại ham thích leo cao .
Thích làm lớn ,ví dụ = thích làm phật ,thích làm bồ tát ,thích làm thánh, nhưng lại ko thấu đáo những quả vị này là sao?nghĩa là gì?và thường hay đánh những ai cười mình .
Muốn biết quan sát người tu cấp một phải biết quán sát tâm gọi là thiền minh sát cho cặn kẻ định cho vững mới quan sát được mình và người rõ ràng minh bạch ,và ko bị chi phối bởi sự phản kích của cảnh đời.
Người tu chẳng khác gì là người đang leo núi ,mọi sự hiện diện trên đường đi còn nhiều gian nan,và chính bản thân chưa hiểu hết ,cái gì cũng phải hỏi cái gì cũng phải suy ngẫm người nào đủ sức đủ trí thì vượt qua ,những trở ngại còn nhiều,cái dốc thấp đó chưa dùng sức nhiều ,nhưng đến bậc 2 lên nữa người tu phải dốc sức để leo ,những trở ngại là thử thách vô cùng khó khăn .
Người tu ở cấp ba =là người đã đi quảng đường gần đến đỉnh ,mọi sự ham muốn ,vướn mắc họ trãi qua đều là kinh nghiệm, thậm chí họ đủ sức nhảy vọt ko cần sự giúp đỡ của ai .
Ở cấp ba vẫn là người đang tập làm người lớn ,nhưng vẫn chấp đúng sai,phải trái ,vẫn chấp phân biệt giữa hai mé ,như người đã thấu hết như chưa giáp vòng của vũ trụ nên cái nhìn vẫn còn chấp nho nhỏ vi tế .
Khi đã thấu triệt rồi ,đã thấu đáo hai lề ,viên mãn thì không còn chấp ,thân tâm thành vô ngã ,không trụ nơi nào ý thức mọi thân khẩu ý ,và đạt đến đỉnh vô hạn ,chỉ đem dây thả cho những người ở dưới thấp níu kéo lên thôi .
Khi đã hoàn mãn thì họ quay về nơi họ đã từ đó đi
__________________
Đạo pháp
Đạo là gì?
Đạo là điểm tựa tâm linh ,khi con người hay vạn vật đang bị chao đảo trong cuộc đời ,trong sự nghiệp hay cuộc sống thì họ tìm đến đạo là nơi dựa vào tìm lối thoát ,đạo là phương hướng kim chỉ nam để dìu chúng sanh bước ra khỏi bóng tối của cuộc đời ,và cũng xoa dịu những nổi khó khăn đau khổ ,cũng là giọt nước cam lộ tưới mát cuộc đời khi chúng sanh ko còn chổ bám để tiếp tục trên con đường hành trình .
Đạo là lẻ đúng mà từ tâm của con người nhận định hướng đến ,của từng cá nhân,những đạo lý đó sẽ trôi dần đến nhau ,cùng nhau kết lại thành từng phe ,từng phái ,từng môn cùng nhau phát triển thành bè bơi về một hướng thích hợp
Đạo chính là chiếc bè để chúng sanh ngồi vào đưa chúng sanh qua sông mê đang đầy sóng gió ,người bước vào đạo là lòng tự nguyện bám vào mạn thuyền cùng ra khơi ,một khi đã ra khơi rồi phải đưng đầu với sóng gió mà do nghiệp lực của bản thân từ trong nhiều kiếp hay trong hiện tại luôn nổi lên như muốn dìm hết tất cả những con thuyền đạo trong con người .
Đạo đi đôi với lòng tín có nghĩa là tin ,ngưỡng là tôn sùng ,tin vào đạo lý do một vị đứng đầu với lòng tôn sùng kính trọng.Tin rằng với giáo lý của vị này sẽ dẫn dắt chúng sanh bước qua được ,giải thoát qua được những sóng gió .
Đưa hết thảy đến bờ giác ngộ .Đạo do con người đặt ra để mở rộng con đường giải thoát ,các đạo như đạo phật ,đạo cao đài ,đạo hòa hảo ,đạo thiên chúa ,đạo tin lành mỗi đạo đều là phương tiện để chúng sanh dựa vào mà thôi ,mỗi đạo sẽ có những phương pháp giáo lý khác nhau để chúng sanh tu tập riêng biệt miễn đó là thuốc cứu chúng sanh khi bị nguy cơ .
PHÁP
Pháp là những phương pháp cứu độ ,ví dụ thanh tịnh bên phật giáo thì tụng kinh niệm phật để thanh tịnh ,có người đọc thần chú .
Có người ngồi thiền ,có người lạy lễ ,họ làm đủ cách để mong cho tâm bình an thanh tịnh ,chỉ để thanh tịnh thôi .
Thường ngày họ đã xáo trộn làm ko ít việc trái với lương tâm ,hoặc bị tác động quá nhiều làm tâm bất an rồi ,thì những phương pháp cứu tâm là liều thuốc cứu độ tâm .
Tuy nhiên rất nhiều pháp môn để giải cứu đó, ko ai có thể phân nổi đâu là pháp chánh hay pháp tà .
Thế nào pháp chánh pháp tà ?
.Bây giờ trước tiên tôi nói đến chánh đạo ,hồ ly tu đưa ra đạo pháp nó nói tôi tu chánh ,yêu ma đưa ra đạo pháp thì nói tôi tu chánh, cũng như cái hình bùa kia thô thiển kia cho là chánh pháp .chánh pháp là cái thực tiển một góc độ bản thân cho là chánh pháp .
Tà pháp khi người đối diện nhìn vào thấy chói con mắt gọi là tà pháp ,đối với đạo phật lấy tinh túy trong sáng của con người ,dạy con người sống yêu thương hòa thuận chứ ko dạy con người lấy trụy lạc để làm nền tảng tu học trên bùa chú .
Chánh pháp là thuận tâm có lý pháp mà bản thân cho là đúng ,hợp với đạo lý mình ,còn tà pháp là chỏi với lương tâm đạo đức ,là phương pháp dẫn chúng sanh đi vào mê muội ,âm u .
Vì vậy đạo đi đôi với cứu độ mà cứu như thế nào tùy theo đạo của từng cá nhân ,nơi nào hợp với cá tánh sẽ nhập vào đó ,tà tâm đi với tà đạo ,chánh tâm đi với chánh đạo .
Chánh hay tà đều có pháp giáo lý ,bên nào cũng sẽ đắc ở cách tu bên đó ,vì vậy loài yêu ma ma cũng đắc thành bên đạo của chúng ,và chúng chuyên đi phá phách ganh tỵ ,sân si,hại người hại chúng sanh ,mà ko ai thấy chúng là yêu ma .vì nó cũng nói tôi tu mà , cũng niệm A DI ĐÀ PHẬT nhưng khi hành thì mỗi người lại có cách đi riêng .
Người phàm phu hay ham mê gì thì chúng sẽ thuận cho nấy để dìu chúng sanh bước dần vào ma đạo ,cứ theo mong cầu của chúng sanh mà hiện .
Chúng sanh cứ như vậy bước lần bán linh hồn cho ngã quỷ cũng ko hay .
Con vật tu ngàn năm để thành người trong khi đó chúng ta đã là người lại ko tu thì uổng phí một kiếp người ,.
Tu chánh hay tu tà do con người tự quyết định và lựa chọn ko ai bắt buộc ,vì ai cũng có ý thức ,trí tuệ để phân biệt .
Tuy nhiên nhiều người đến chết cũng ko ngộ trong khi đứa bé lên ba đã biết đạo lý rồi
Đạo nào cũng sẽ có những giới luật riêng để răn dạy giáo dục chúng sanh để ko bị vi phạm tội lỗi đạo vo vi là đạo phải có ý thức hành thiện chứ ko trói ,nghĩa là nhìn vào biết hành thiện hay hành ác chứ ko cần nhắc nhở giới cấm
(còn tiếp)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks