"Truyên ngắn Xóm oan hồn "
Tác giả : Tao Không
Phần 1: Sống chung với ma .

--------------------------------------------
Câu Chuyện thứ 8 : Máu nhuộm chùa Long Huê

Cái tiêu đề của câu chuyện là câu nói cửa miệng của bọn trẻ trong xóm tôi vào những năm đầu thập niên 2000 . Khi ấy tụi nó nhiễm cái phim Đắc Kỉ - Trụ Vương , nên học câu nói ấy luôn . Lâu dần tụi nó quen miệng và câu nói ấy vẫn còn được đám con nít truyền tai nhau cho tới bây giờ , thi thoảng có dịp về xóm hố tui cũng hay nghe tụi nhỏ trong xóm nói câu nói ấy , mỗi khi tụi nó muốn rủ một thằng khác lên Chùa Long Huê chơi :
Ê tụi bay , máu nhuộm chùa Long Huê không ?
---Đứa khác thì trả lời :
-Uhm lên đó ăn cơm thiếu lâm tự
Tụi nó nói vậy thôi chứ tụi nó làm sao biết đươc nguyên do từ đâu mà mọi người vẫn thường hay nói câu nói ấy . Ai ở Gò Vấp cứ lại chợ Gò Vấp hỏi bất kì người nào trong chợ chỉ đường tới Chùa Long Huê bào đảm 100% ai cũng biết cả .
Có một thời gian khu chợ Gò Vấp là nơi tranh giành địa bàn quyết liệt của ba xóm . Xóm Hố ( xóm của tôi ) , Xóm Chợ ( gần trường công nghiệp 4 ) , Xóm nhà thờ ( nằm trên đường Nguyễn Du , vì chỗ đó có cái nhà thờ đạo nên gọi là xóm nhà thờ ) . Cả ba xóm tạo thành thế chân vạc vì thế không ai có thể giành trọn vẹn được cái khu Chợ Gò Vấp cả vì thế đánh nhau , xích mích , chém lộn cứ như thế diễn ra liên miên .
Tôi không biết chuyện gì xảy ra ? mà do nguyên cớ gì mà Xóm Chợ và Xóm nhà thờ lại trở thành đồng minh của nhau , chỉ biết là một buổi chiều khi tôi và đám bạn đang ngồi chơi trên đường Tú Mỡ thì có một thằng bạn trong xóm chạy đến là to :
-Lên chùa Long Huê đi tụi bay có đánh nhau lớn lắm.
Khi lên tới nơi tất cả những gì tôi thấy là một sự hỗn độn một nhóm khoảng trên 50 người với nhiều vũ khí trên tay đang tả xung hữu đột với nhau , gạch đá thay phiên nhau bay lượn , cảnh người rượt nhau đuổi bắt nhau ngay tại trong sân chùa , một vài người bị gạch phan trúng đầu phải lấy khăn bịt lại rồi chạy đi . Tất cả những gì tôi thấy chỉ có thế , rồi tôi bị các người lớn xung quanh đó kéo vô nhà dân trốn :
-Tụi bay ở trong nhà ra ngoài gạch đá bay trúng đầu chết .
Một lúc sau thì có tiếng còi xe , rồi công an ập vào , tôi không biết có bắt được ai không , hay có người chết hay không . Tất cả những gì tôi khi là cảnh tượng ngổn ngang gạch đá văng từ tung , vết máu vương vãi trên đường . Chùa Long Huê cũng không tránh khỏi thảm họa , máu dính đầy sân chùa ,các vị sư gần đó mặt mày xanh xao , lo sợ đang lấy lời khai với các bác Công An , bức tượng phật Quan Âm đứng sừng sững giữa sân chùa gần đó bị nứt , và bể một vãi chỗ , một vài ngôi mộ gần đó cũng bị vỡ , nứt vì gạch đá .

Chùa Long Huê từ đó trở đi dần mất dần sự linh thiêng , đóa hoa sen giữa vùng bùn lầy bao một lũ ma sống , ma chết , ma đề , ma túy cuối cùng cũng không thể nào sống xót .
Người ta đồn rằng đêm đêm nghe tiếng hú , tiếng thét tiếng đùa giỡn cứ phát ra từ chùa Long Huê , các chú tiểu trong chùa còn nói rằng đêm đêm những bức ảnh thờ người chết trên bàn thờ đồng loạt phát ra tiếng cười , những khuôn mặt trên các bức ảnh thì biến dạng liên tục , phòng chứa các bộ hài cốt thì liên tục phát ra những tiếng kiêu khác người
Buổi tối ma quỷ quấy phá , buổi sáng thì bọn đánh bài đề đóm bày cả sòng bạc ra trước cổng chùa , hết chỗ chơi bọn chúng vô cả trong sân chùa , ngồi dưới chân phật mẹ Quan Âm , vừa chơi vừa buôn ra những câu chửi tục tĩu .
Có câu chuyện như thế này , cái thời đó bùng nổ cái thú chơi đèn tia laze , mấy bọn con nít thích chơi lắm , cứ tối tối lại lấy đèn laze ra để bắt thằng lằn về cho cá ăn . Vào một đêm chúng tôi đang chơi thì ông Dũng lại mượn đèn để chiếu , không biết do cố ý hay vô tình ông chiếu đèn vào ngay cửa sổ của phòng đựng hài cốt trong chùa , ông cứ chiếu vô đó như muốn xem cái bình đựng hài cốt như thế nào , thằng nhóc cho ông mượn phải khóc ré lên ông mới chịu trả lại đèn cho nó .
Sáng hôm sau , người ta nghe bên nhà ông Dũng phát ra một tiếng nổ lớn , hóa ra ông cưa bom để lấy đồng không ngờ quả bom phát nổ , ông may mắn thoát chết những hai cánh tay phải cắt bỏ đi .
Hay chuyện một thằng nhỏ vô trong chùa Long Huê chơi , phun nước bọt vào một ngôi mộ qua ngày hôm sau uống thuốc bị mắc cổ mà chết .
Nhưng có một chuyện còn kinh dị hơn mà tôi đã từng tận mắt chứng kiến , ngày đó tôi có thằng bạn rất thân tên Tuấn , tôi với nó nhà ở sát vách nhau cũng bởi vì thế mà hằng ngày tôi thường hay qua nhà nó chơi .Nó thích ăn chè lằm đặt biệt là chè đậu đen , một hôm , tôi và nó đang ngồi trong nhà chơi . Chợt nó thấy có một bà bán chè đi ngang qua nhà , nó chạy một mạch xuống dưới bếp liền xin mẹ nó 1000 đ để mua chè . Chuyện nó đi mua chè như thế nào thì tôi không biết , chỉ biết rằng nó đi mua chè rất lâu , một lúc sau nó lầm lũi bước vô nhà , gặp mẹ nó , người trong nhà nó không chào hỏi câu nào , nó chạy lại góc nhà lấy cái nón lá đội lên, rồi chui tọt lên giường ngồi một góc . Mẹ nó và tôi thấy hiện tượng lạ chạy vào hỏi thăm :
-Mày đi mua chè ở đâu sao mà lâu thế , chè đâu ?
Nó không nói không rằng cứ cúi mặt xuống , nón lá che phủ hết mặt
Mẹ nó bực mình lấy tay hất cái nón lá ra , thì một cảnh tượng kinh dị khiến bà phải rú lên một tiếng , mặt của nó nổi toàn là mụn đầu đen , nói như vậy cũng không đúng vì những mụn ấy to hơn những mụn đầu đen bình thường cứ như là những hột chè đậu đen vậy . Nó nhìn tôi và mẹ nó với cặp mặt đen xì không thấy rõ tròng trắng đâu , phút chốc lại cười lên một tràng cười ghê rợn , tiếng cười của phụ nữ như vang dội từ một nơi xa thẳm nào đó vậy . Tôi lúc đó chỉ mới độ khoảng 11. 12 tuổi do sợ quá , vừa lao ra khỏi nhà vừa la toáng lên . Bà ngoại tôi lúc ấy nghe tiếng la thất thanh của tôi vội chạy ra hỏi ?
-Chuyện gì vậy L . Tôi trả lời lắp bắp :
-" Thằng Tuấn mặt nó nổi đầy mụn đen ghê lăm !!
Bà ngoại tôi vội vã chạy vào nhà thằng Tuấn , không biết trong đó xảy ra chuyện gì mà một lúc sau bà ngoại tôi vội đập cửa nhà Bà Bảy thầy bói , kéo bà qua nhà thằng Tuấn . Đối với tôi , từ khi hiểu được mọi chuyện đến nay tôi luôn coi bà Bảy là một vị thần thánh sống , tài phép hơn người nên khi thấy có sự xuất hiện của bà Bảy tôi cũng cảm thấy yên tâm cùng theo bà ngoại tôi và bà Bảy bước vào nhà .
Bước vào nhà , trước mắt tôi là cảnh tượng kinh khủng , thằng Tuấn toàn thân toàn là mụn đầu đen , lúc này mẹ nó đã lột hết quần áo nó ra , cả thân người nó không chỗ nào là không có mụn đầu đen .Nó thì nằm ngửa , tay chân không cử động , khuôn mặt thì ngờ ngệch thi thoảng lại cười lên một tiếng nghe rợn người . Bà bảy thấy thế vội đỡ thằng bé dậy và móc họng nó .

Bà móc họng nó cho nó ói ra , từ trong miệng nó ói ra rất nhiều chè , toàn là chè đậu đen thật là kinh khủng , bà móc đến khi nào nó không còn thể nào ói ra nữa thì mới thôi . Bây giờ thằng Tuấn mới bắt đầu dần dân tỉnh lại , tuy nhiên trên người nó vần còn chi chít mụn đậu đen . Bà Bảy thấy thế vội kiêu mẹ nó nấu một nồi nước sôi , rồi chính tay bà bỏ vô trong nước đó một cái thứ bột gì trắng trắng , chính tay bà tắm cho thằng Tuấn , lúc này nó vẫn còn đang lơ mơ như người mất hồn , mắt ngó liên , ngó lịa liên hồi nhưng miệng vẫn không nói được một lời nào . Bà tắm xong cho thằng Tuấn rồi dặn mẹ nó :
-Chút nữa mày qua nhà tao , lấy thuốc về tắm cho nó .
Sau đó bà bỏ về , tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy theo bà và bà ngoại tôi . Đó là tất cả những gì tôi biết về câu chuyện đó , mãi về sau này tôi mới được nghe lóm cuộc nói chuyện giữa bà Bảy và bà ngoại tôi .
Thằng Tuấn khi ấy chạy ra mua chè , nó kiêu mãi mà bà bán chè không chịu quay lại , nó ức lắm quyết định chạy lên đừng trước bà nhưng là một điều là nó chạy mãi , chạy mãi vẫn không thể nào bắt kip bà , bà ta lúc nào cũng đi trước nó một đoạn , mặc cho nó là một thằng nhỏ 11,12 tuổi nhanh nhẹn , lanh lợi trong khi bà ta là một bà già , trên vai còn gánh thêm hai thùng chè . Nó đuổi theo bà đến tận chùa Long Huê thì nó tức quá mới là lên ;
-Bà ơi !! Bán cho cháu bịch chè đậu đen . Bà bán chè mới chịu dừng lại và bán chè cho nó , có điều lạ là bà ta không lấy tiền mà còn cho nó ăn thêm chè nữa , được dịp nó ăn rất là nhiều , đến khi ngán rồi nó mới chào bà để đi về . Khi mẹ nó hỏi có thấy rõ mặt bà bán chè không , nó trả lời là không , vì bà ta đội cái nón lá che hết khuôn mặt .
Bà Bảy khi ấy nói câu nói mà khiến tôi còn nhớ mãi cho đến bây giờ ," nó ăn đồ âm phủ nên mới bị như thế ".
Bẵng đi một thời gian sau này tôi và thằng Tuấn trong một dịp đi lên chùa Long Huê chơi , vô tình nghe một cuộc nói chuyện giữa hai người lớn . "
-Hồi đó tầm giờ này có bà bán chè ngon lắm hay đi qua khu vực này , không biết sao dạo gần đây bà ta không đi qua khu vực này nữa , giờ thèm ăn chè mà làm biếng đi ra chợ mua quá .
Thằng Tuấn ngồi gần đó nói một câu mà đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy lạnh người :
-"Cô ơi !! Bà ta ngồi ở góc cổng chùa kia , sao không lại mua đi " . Tôi nhìn theo hướng chỉ tay của thằng Tuấn tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là một khu đất trống không thấy ai đang ngồi bán chè ở đó cả ...