Chứng thực bằng trí tuệ thực chứng của cô
Khi ta thấy mọi sự hợp tan của trần gian, những cái buồn từ bên ngoài tác động, hay cái vui giả tạm kia, luôn làm mình ưu tư phiền muộn, những cuộc vui nhộn,cảnh biệt ly,tình bạn, tình yêu,luôn thay đổi trắng, đen mọi thứ làm mình ưu tư phiền muộn đó tại sao?tại mình không cương quyết bỏ, tất cả vui buồn giả tạm được mất, hơn thua đâu giúp mình đạt lên sự bình yên an ổn, thật giả,giả thật biến đổi nhanh như vậy sao? mình không ngừng những ảo vọng, niệm lại để định tâm,đừng quá hy vọng,đừng vọng niệm, đừng đưa mình vào sự cuốn lôi theo cảnh trần gian, tạm dừng lại và sàng lọc lại nơi tâm này, nghe từng sóng trổi của thanh tâm đang réo ta trói nó và lóng nó xuống theo từng đợt sóng sô,cho đến khi nó không còn khuấy lên nửa, những thứ tạp nhạp lúc vui lúc buồn,lúc chia tay,lúc hợp như án mây,tại sao? ta luyến ái yêu mến làm tâm không lúc nào an, ưu phiền và đau khổ,thôi ngừng lại tất cả, là ta đang diệt thọ của sơ quả lúc này đây không quan tâm với mọi biến đổi của thế gian,ai luận ai hơn, mặc ai,ai đẹp,ai xấu kệ,ai thắng ai thua kệ tôi vẫn là tôi,anh vẫn là anh,bổn tâm của tôi là như vậy,bổn tánh tôi là như vậy chẳng ai làm gì ai cả,bây giờ tâm lọc sàng cặn bã và nhốt nó.Dẫu cho đời lay động nhưng tâm tôi không lay động,đó là chứng thực sơ quả TU ĐÀ HOÀN.
Oai nghi tự nhiên của quả vị TU ĐÀ HOÀN,sự oai nghi đức hạnh của vị TU ĐÀ HOÀN phát xuất từ tâm, từ tánh hiện ra,bản chất nó là như vậy,người đạt vị TU ĐÀ HOÀN lời ăn tiếng nói tự biết làm chủ, đắn đo suy ngẫm và hay im ỉm niệm phật, thường lắng đọng tâm tư quán xét cảnh đời,từng bước chân là thiền định.
Dần dần phát sanh ra tâm không muốn tiếp súc nhiều người và thanh tịnh,đây là những bước tiến của quả vị TU ĐÀ HOÀN,quả vị này tuy là thấp nhất nhưng là nền tảng vững bước chắc chắn cho các quả vị sau, tâm tư trở nên khoan dung độ lượng,có tấm lòng bao la ngay quả vị này .
TRÍ TUỆ ĐẮC QUẢ TRÊN CÂY CÂY LÚA:của cô DIỆU ĐỊNH
-Những hạt giống lúa được chọn lọc kỷ, đã bỏ những hạt lép rồi,tới ngày tháng phải chọn nơi phù hợp để gieo, trên đất tốt nước bùn thật phù hợp gieo từng hạt lúa giống xuống cho đúng vụ mùa,như tâm của chúng sanh một lúc nào đó được khơi dậy đúng lúc cũng sẽ phát tâm tâm bồ đề,đến lúc hạt lúa đến ngày mọc mạ,những hạt nào chắc thì cây mạ mọc mạnh,những cậy mạ yếu thì nó èo uộc.Như tâm ai đã là tâm chắc trong nhiều kiếp sẽ mọc nhanh như cây mạ gieo có nước và đất phù hợp.
Trong chúng sanh ai không tu ,tâm không thiện,luôn tạo tác nó như những hạt lép, trong nguyên đống lúa sàng sãi ra,những hạt lép đã bị thổi ra ngay khỏi đống lúa,và người không tu đó sẽ bị loại như vậy còn lại là những người có tâm đến đạo,hướng đường tu là những hạt lúa chắc.Đây là cuộc sàng sải thứ nhất.
Lúa tốt phải tìm nơi đất tốt phù hợp để gieo, giống như người tu học đi tìm đường lối, đạo pháp phù hợp để tu,nơi đó có đủ nước và đất tốt mạ sẽ phát triển, như con người đã tìm nơi phù hợp cũng sẽ phát triển đạo pháp của mình.
Cây lúa mọc ngoài đồng cùng với cây cỏ qua tay chăm sóc bón,của con người mà cây phát triển thành cây lúa, nhờ được con người nhổ cỏ diệt mọi cây dại chen lẫn là để cây lúa được trưởng thành, như con người tu cũng vậy khi ở trong chúng sanh bao nhiêu hỗn tạp, tự mình phải tách ra riêng biệt mới thấy được cái tâm của mình, không hề giống ai, nhờ vậy mà mình phát triển cái tâm tu của mình, hằng ngày mình chăm săn sóc lau chùi nó,và luôn soi rọi thanh tâm như người đã chăm sóc, bón cây lúa trưởng thành.
Đến ngày cây lúa đã ra hoa kết quả,cây lúa đã ngậm sữa,rồi thành hạt lúa cây nào chăm sóc kỷ thì sẽ ra hạt chắc,cây nào yếu sìu sìu ển ển, thì ra hạt lép.cũng do mình chăm sóc kỷ hay không, nào khác gì tâm của chúng sanh, khi gieo nhân quả tùy theo mình mà nó nảy mầm mình cứ gạt hái theo cách trồng của mình mà thôi.Ai chăm sóc tâm cho tin tấn thì ngày ra hoa kết quả sẽ là hạt chắc,là mọi nghiệp quả tốt.
Mình không được lúa chắc vì mình tâm lơ tâm lất ngay khi mới gieo hạt giống xuống,bây giờ tới ngày thu hoạch cứ xét công trình mà mình hành mà có hạt chắc hay lép,đó là thành quả .
Khi còn là hạt lúa ngoài đồng giờ thu hoạch cắt về lại sàng hạt lúa và chắc một lần nữa,hạt chắc để nấu ăn và làm giống, giống như người tu hành khi đã là hạt chắc rồi thì sẽ là người lại là gieo mầm, gieo giống,từ cây lúa đem về,đây gọi là cuộc sàng sãi lần thứ hai,nếu là người tu có thể gọi đây là quả vị TU ĐÀ HOÀN,mới chứng đạo,rồi còn phải chà phải đãi võ trấu rồi sàng sãi trấu,đây là cuộc sàng sãi THỨ BA như đã là người được vào cửa thánh, phãi đãi những cái tâm phàm dứt sạch thành hạt ngọc để giúp đời tu,ai không trọng hạt ngọc,hạt minh châu trời cho thì đói, khổ như người đã vào cửa thánh,được sàng sãi kỷ một lần nữa đã trở thành hạt ngọc trong thế gian.
Đã được lột võ trở thành hạt ngọc, ĐÂY GỌI LÀ ĐẮC THÀNH CHÁNH QUẢ A LA HÁN, thành hạt gạo sẽ hy sinh thân mình giúp cho chúng sanh những bữa cơm no,như những hạt ngọc phật pháp từ người tu chắc,đã thành chánh quả,nhưng cũng lắm người đã không tôn trọng hạt ngọc đó,họ chà đạp nó không thương tiếc, nhưng khi đói chính họ lại chạy đi cầu cứu để mong một bữa no.
Không gì gian nan khổ bằng hạt lúa phải chịu sàng sãi đãi trấu ,đau và khổ,gian nan vô cùng như người tu học nếu muốn thân mình thành người hữu ích cho chúng sanh trên đường tâm linh, đạo pháp cũng phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng như những hạt gạo gian nan.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks