Trích dẫn Nguyên văn bởi minhtam12 Xem Bài Gởi
Áng mây chiều lững lờ trôi mãi
Như đời ngưỡi ở tại trần gian
Bôn ba khắp chón dạm ngàn
Qui về một cội đạo tràng hướng tu

Nay trong cõi, mặc dù xa cách
Tâm chung cùng một gạch đường đi
TỶ hiền xuất khẩu từ bi
Mong sao tỷ được những gì cao nhân

Kiếp tu hành mọi phần cô lẻ
Hiệp rồi tan, vạn lẽ công bình
Người tu ban nghĩa ban tình
Cuối cùng mình vẫn một mình tiếp tu

Tu cam nhịn mặc dù đau buốt
Không than phiền mặc ruột quặng đau
Bỏ đi thềm ngọc đài cao
Lánh xa trần tục, mới vào cõi thiên

Vì đạo đời luật tiền duyên trước
Kiếp tu hành có được gì đâu
Được chăng hồn chẳng âu sầu
Thong dong thẳng bước qua cầu trái oan

Đời cho ta niềm vui oan trái
Nợ oan khiên đeo mãi thân phàm
Trả vay, vay trả chẳng kham
tranh đua, được mất, mãi đam mê mình.
TU hạnh đức ,khuyên người tỉnh ngộ
Ráng quyết tâm phỗ tố người khờ
Đừng ngỡ rằng đời vững như mơ
Ráng tu hạnh qua bờ chánh giác

Kẻo tâm hồn sa lạc đọa siêu
Quanh ta rất nhiều người yêu quý
Tu tịnh đời ,chớ phí thời gian
Tu hành phãi chấp nhận gian nan

Tâm thanh tịnh sẽ được huy hoàng
Nơi sơn thất mẫu hoàng ban lộc
Cảnh thiên thai bão ngọc ê hề
Trần đời sung sướng sao chẳng mê

Tu tỉnh ngộ trỡ về quê cũ
Ráng tu dũ bỏ, xác bụi hồng
gieo tâm thiện trồng cây nhân quã
Tâm tuệ hợp, mau trả trỡ về