kết quả từ 1 tới 6 trên 6

Ðề tài: Hôm nay tôi mất ...chiếc xe của mình.

  1. #1

    Mặc định Hôm nay tôi mất ...chiếc xe của mình.

    Hôm nay, ngày đầu tiên mình đi làm việc ở công ty mới, tình cờ gặp lại anh bạn đã làm chung dự án gần mười năm về trước và hai anh em rủ rê nhau đi ăn trưa, uống cafe hàn huyên tâm tình kỷ niệm.

    Đúng 13h quay ra thì chiếc xe Wave đã biến mất, nhìn mặt của em bé giữ xe thất thần, tím tái...Chị chủ quán thì vốn đã ốm nay lại càng có vẻ còm nhom hơn...
    Còn mình? Chỉ là một sự vô cảm, trống vắng...

    Cả bọn kéo nhau lên công an Phường để khai báo với chút cỏn con hy vọng tìm ra được lại chiếc xe của mình và rồi nguyên cả buổi chiều được gì?

    Cuối cùng rồi thì Chị chủ quán cũng chỉ run rẩy nhìn mình và lập cập hỏi: "Chị có thể đưa em chút tiền mà thôi, em không thương thì chị chỉ có nước đóng cửa quán, rồi con cái chị ..."

    ***

    Bây giờ là 23h, mình vẫn không thể ngủ được, không biết mai đi làm bằng cách nào đây? Chiếc xe đó Bố Mẹ tích góp gần mấy năm trời để tặng làm quà vào Đại Hoc, gần 10 năm trời cùng mình gắn bó, vậy mà...lại Vạn sự hữa duyên...

    Ừ thì vật chất là không quan trọng, nhưng cái tình của Mẹ, cái nghĩa của Bố, rồi cái duyên của nó cõng đèo mình suốt 10 năm qua...

    Bạn ơi,

    Nếu bạn vì nghèo là lỡ lấy nhầm xe tôi thì xin bạn hãy trân trọng và giữ gìn nó nhé. Hãy thay tôi yêu thương và chăm sóc ...xin đừng xẻ nai, làm gỏi hay là luộc nó nhé...bạn ơi.

    Tôi đi ra khóa cổng trước khi đi ngủ, theo thói quen liếc về phía khoảng sân trống nhưng hôm nay xe đã không còn...tôi khóc.

    Tiền tôi không có và chắc chắc tôi không tiếc nhưng tôi tiếc cái tình, tôi tiếc đã có những lúc hời hợt trong mưa, nắng cùng nó.

    Hương Hải Thiền Sư có bài thơ:

    "Nhạn quá trường không
    Ảnh trầm hàn thủy
    Nhạn vô di tích chi ý
    Thủy vô lưu ảnh chi tâm"


    Tu mà để làm kẻ hữu tình thì đáng chứ làm kẻ vô tâm thì không nên thiền sư nhỉ?

    Chắc chắn ngày mai là ngày mới và tôi sẽ giành một góc nhỏ cho chiếc xe này trong trái tim mình. Vì tôi không thể sánh với Lục Tổ-vì tôi có trái tim.

    ***

    Có lẽ các bạn thấy bất ngờ khi bài viết không ăn nhập gì Phật pháp lại xuất hiện ở đây. Nhưng với tôi-tại thời điểm này-vấn đề này hoàn toàn là Phật là Pháp.
    Nhạn quá trường không
    Ảnh trầm hàn thủy
    Nhạn vô di tích chi ý
    Thủy vô lưu ảnh chi tâm.

  2. #2

    Mặc định

    Những đồ vật gắn bó với mình lâu dần trở thành một cái gì đó quen thuộc ko thể thiếu. Nhiều khi dùng hết 1 cây bút, mình cũng ko nỡ bỏ đi vì nếu bỏ đi thì thấy thiếu thiếu cái gì ấy. Cứ nghĩ đó h nó ở trong cặp mình, bây h ko có nó nữa cũng buồn^^. Tương tự chiếc xe của bạn cũng vậy. Nếu mình trong hoàn cảnh này mình sẽ tự hỏi liệu chiếc xe của mình có nhận ra kẻ bây h sử dụng nó ko phải là chủ nhân thực sự của nó? Và phải phục tùng người đó, chắc nó cũng khó chịu lắm nhỉ?;))
    Còn về mẹ con bà chủ quán, như bạn miêu tả thì họ thực sự khó khăn, mình cũng ko làm khó họ được. Đời mà, nếu mình là mẹ con họ thì mình biết ơn bạn lắm!

  3. #3

    Mặc định

    Rồi một ngày nào đó cái xe đó cũng phải nằm một góc trong tim bạn thôi. Hôm nay chưa thì nó sẽ đến vào ngày mai.

    Có một góc cho nó là tuyệt rồi. Cảm ơn bạn bài viết thật hay và cảm động.

    Chúc bạn an lạc.

    Kính.
    *******************
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

    Luôn Luôn Lắng Nghe
    Lâu Lâu Mới Hiểu.

  4. #4

    Mặc định

    Ông bà hay nói " Của đi thay người " bạn ơi!! :)
    NHỨT THIẾT HỮU VI PHÁP, NHƯ MỘNG HUYỄN BÀO ẢNH
    NHƯ LỘ DIỆC NHƯ ĐIỆN, ƯNG TÁC NHƯ THỊ QUÁN.

  5. #5

    Mặc định

    Xin chia buồn cùng bạn!
    Vâng thật là khó khăn khi phải đối diện với sự thật này...
    Chúc bạn sớm lấy lại sự thanh thản trong tâm hồn!
    Thân!

  6. #6

    Mặc định

    SuQuetLa thân,

    Mình rất tôn trọng tình cảm bạn dành cho chiếc xe, nhưng vì bạn đã có nickname là Sư nên mình muốn chia sẻ vài lời chân tình.

    Cho dù bất cứ một pháp môn nào mà bạn tu, Thiền, Tịnh, Mật, Nam Tông hay cái gì gì đi chăng nữa thì mình luôn phải tự nhắc nhở lại về tính vô thường của vạn pháp.

    Người tu chúng ta có pháp lạc chứ không cần lạc thế gian. Ái dục chấp trước sẽ ... dễ níu mình lại đây hoài lắm.

    Bạn hãy vượt qua hết cả những tình cảm đó nha, hãy mỉm cười với quá khứ... và chuẩn bị để dành tiền mua 1 chiếc mới.

    Rất tình cờ vì mình trả lời bài của bạn. Lý do là 5 tháng trước mình cũng mới bị chôm mất xe. Sau đó mình đi bộ về và cứ cười sằng sặc vì suốt ngày lải nhải vô thường vô ngã, giờ mới thấy vô thường thật. CÁI XE ĐÃ BAO GIỜ CỦA MÌNH ĐÂU. Mình chỉ có một đoạn nhân duyên với nó thôi. :-)

    Chào thân ái và chúc bạn thân tâm thường an lạc nha!!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Đền thờ Lý Chiêu Hoàng bị đập bỏ để xây mới
    By KhangThien in forum Truyền thuyết - Giai thoại - Lịch sử VIỆT NAM
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 12-04-2009, 08:38 AM
  2. Xin chia buồn cùng thành viên 1 đôla.
    By khaiphamkhac in forum Cộng đồng Mạng XH,Trò chuyện vui, Spam, Xả stress
    Trả lời: 20
    Bài mới gởi: 12-03-2009, 01:33 PM
  3. xin chia sẽ
    By Thanh_Huy in forum Cộng đồng Mạng XH,Trò chuyện vui, Spam, Xả stress
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 15-12-2008, 11:31 PM
  4. Tình khúc chiều mưa
    By media9player in forum Âm nhạc, Media
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 13-10-2008, 06:33 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 12-08-2008, 06:05 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •