Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 26

Ðề tài: Làm sao thoát khỏi luân hồi

  1. #1

    Mặc định Làm sao thoát khỏi luân hồi



    Trong gia đình vô hình ta phần nhiều muốn tìm hiểu để muốn biết qui luật của thế giới vô hình để sống sao cho khỏi mắc lỗi tạo nên những nghiệp chướng cho hiện tại và tương lai. Nhưng cũng có nhiều người do căn cơ muốn nhanh tìm về quê xưa mau thoát khỏi chốn hồng trần. TKT muốn chia sẻ thông tin, trao đổi tâm tư cùng quí Đại huynh, hiền tỷ cùng toàn thể gia đình vô hinh. Mong được sự quan tâm ưu ái!!!
    Sự vay trả là gốc của luân hồi
    Cảnh trần hoàn là “nơi sống gởi, thác về”, là “chốn trả vay, vay trả”! Vay những chi mà trả những chi? Vay là vay những nghiệp chướng, những tiền khiên oan trái trong không biết bao nhiêu kiếp trước. Trả là kiếp này luân hồi trở lại thế gian để thanh toán nợ ấy. Nhưng, khổ nỗi là: nợ xưa chưa trả hết mà vì thiếu sự giác ngộ, lại phải vay thêm! Lời vốn cứ thế mà tăng, theo đà lũy tiến! Vì lẽ đó mà hồn người cứ quanh đi quẫn lại, tử tử sanh sanh, kiếp này chuyển sang kiếp khác, không lúc nào thoát được! Về điểm này Đức LÝ ĐẠI TIÊN có dạy như sau:

    Luân hồi nhiều kiếp khó leo lên,

    Lầm lỗi nhiều lần mất tuổi tên;

    Lẩn quẩn thế gian dường kén nhộng,

    Biết thời tu niệm mới an bền.


    Chắc chắn một điều mỗi chúng ta xuống trần không nhiều thì ít đều do sự vay trả. Vậy làm thế nào để trả hết nợ xưa, và càng không nên vay thêm nợ mới. Vậy phương châm sống phải như thế nào? Những gì nên hàng ngày hàng giờ tu niệm để đường về trở nên ngắn nhất. Mong huynh, đệ, tỷ, muội, cùng trao đổi để:" Cơm có canh, tu hành có bạn". Kính mến
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  2. #2

    Mặc định

    Muốn thoát khỏi luân hồi thì đầu tiên hành giả cần phải:
    Ra khỏi nhà lửa tam giới.
    Nhà lửa tam giới là: Dục giới, Sắc giới và Vô Sắc Giới.
    Ra khỏi nhà lửa Dục giới là ra khỏi sự ràng buộc của vật chất.
    Ra khỏi nhà lửa Sắc giới là ra khỏi sự ràng buộc của tình cảm.
    Ra khỏi nhà lửa Vô Sắc giới tức là ra khỏi sự ràng buộc của tư tưởng.
    Đây là những điều kiện cần thiết của một hành giả khi muốn thoát khỏi sanh tử luân hồi.
    Ngoài ra, còn cần phải có nhiều điều kiện tu tập khác, tùy theo từng pháp môn mà hành giả đang tu tập.
    Vài lời góp ý thô thiển, mong mọi người đừng chê!

  3. #3

    Mặc định "Dục tu Thiên Đạo, tiên tu Nhơn Đạo, Nhơn Đạo bất thành, Thiên Đạo viễn hỷ!".



    Muốn tu Thiên đạo, Trước tu Nhân đạo, Nhân đạo bất thành, Thiên đạo viễn hỷ


    Làm người ai lại không có gia đình. Việc trước tiên không thể bỏ qua là Nhân đạo. Đó là đạo làm người từ trong gia đình đến xã hội. Nhân đạo có tròn mới bước qua Thiên đạo được. Phải chăng do Nhân đạo chưa tròn mà rất nhiều người có tu mà không có đắc vậy.

    "Thế tưởng vậy là tu Nhân đạo,

    Nào hay rằng Thiên đạo bởi đây!

    Không tu Nhân đạo cho dày,

    Mong thành Thiên đạo mặc may làm gì?"


    Mong huynh đệ tỷ muội cùng bàn về Nhân đạo vấn đề tưởng ai cũng biết nhưng cứ thử cùng nhau nhắc lại xem thiếu đủ thế nào?
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  4. #4

    Mặc định Tại sao phải thực thi Ngũ giới cấm



    Giữa trường đời chiến tranh liên miên càng ngày càng khốc liệt. Người xưa dã man hơn ngày nay phải chăng vì họ chưa biết chế tạo vũ khí giết người hàng loạt. Những tệ nạn ngày nay của xã hội tự nhận là văn minh ngày nay phải chăng không còn phổ biến??? Phải làm gì đây??? Nếu mỗi người giữ được ngũ giới chắc con người lúc đó mới thực sự là văn minh mời huynh đệ tỷ muội thưởng thức một bài thi nói về ngũ giới cấm:

    BÀI THỨ HAI: dạy con thủ giới,

    Năm điều răn tiến tới toàn thanh,

    Vì rằng từ thuở tập tành,

    Nặng mang cái kiếp thương sanh dãi dầu.

    Rồi lầm lẫn biết đâu tội ác,

    Rồi đê mê như giấc mộng truyền,

    Nay con đã định tâm yên,

    Đạo tràng học hỏi lời khuyên ghi lòng.

    Một: khuyên con đừng mong hại vật,

    Bởi “sát sanh” âm chất hao mòn,

    Tuy rằng tánh mạng cỏn con,

    Nhưng cơ tiến hóa sống còn luật chung.

    Kìa giống thú biết cùng đoàn thể,

    Có tánh linh biết kể mẹ con;

    Nỡ nào yếu mất mạnh còn,

    Không lòng từ ái miệng ngon ích gì?

    Xưa KHỔNG THÁNH cơ vi hiểu được,

    Nói nên lời mực thước dạy dân;

    Văn thinh xúc động tâm thần

    Kiến sanh chẳng nỡ dự phần chết oan.

    Gẫm suy ra đến hàng đồng loại,

    Người giữa người tất phải rộng thương,

    Dù cho thể chất trăm đường,

    Hồn thiêng có một nghĩa phương lâu dài.

    Con rõ thông đề bài Giới Sát,

    Giới sát là mở hoát đức Nhân:

    Đức Nhân tiên phật tối cần,

    Ngũ thường đệ nhứt hiệp phần giác linh.

    Hai: khuyên con trọn gìn Giới Đạo,

    “Du Đạo” là gian xảo mỵ tà,

    Biết người, con phải biết ta,

    Điều ta không muốn chớ ra cho người.

    Đừng lường gạt mua mười bán chín,

    Đừng mượn vay không tính không trừ,

    Hoặc là nhặt cất của rơi,

    Vật không phải nghĩa con thời tránh xa.

    Trời ban sẵn lộc nhà con hưởng,

    Tánh siêng năng nuôi dưỡng thường xuyên,

    Sửa sang một mối tâm điền,

    Của lành con sẽ vạn niên tiêu dùng.

    Còn ăn mặc phải tùng giới Đạo,

    Giới Đạo tròn mới tạo Nghĩa đương,

    Nghĩa đương thể một con đường,

    Vận hành đề mục ngũ thường thế gian.

    Ba: khuyên con bảo toàn giới sắc,

    Tức “Tà dâm” là giặc si tình,

    Đừng lòng đổi bạn làm xinh,

    Xuôi theo đàng điếm dục tình loạn luân.

    Đạo phu thê thừa vưng phải cách,

    Tiếp giao nguyền trong sạch mới lên,

    Ngoài ra anh chị dưới trên,

    Xem như ruột thịt đáp đền nghĩa thân.

    Vì đời nay đa phần tệ hại,

    Giới cấm này con phải kiên trinh,

    Nói năng cử chỉ dung hình.

    Lòng trong thẳng thắng, ngoài minh định thường.

    Xét cho kỹ đề chương giới sắc,

    Giới sắc là qui tắc Lễ nghi,

    Lễ nghi phải cách hợp thì,

    Ngũ thường Thánh hóa thành trì thứ ba.

    Bốn: khuyên con lánh xa “tửu nhục”.

    Việc uống ăn trong đục phân rành,

    Nhớ rằng khởi điểm loạn sanh.

    Muội mê thần trí giựt giành đó đây.

    Đã phung phí thêm rày lắm chuyện,

    Đã mệt thân còn biến linh quang,

    Ma men nhập nội tâm bàn,

    Là công tu dưỡng muôn ngàn tiêu tan.

    Đường Thiên lý thênh thang sáng lạng,

    Con lộ hành ngày tháng lo đi.

    Đi cho kịp hội khoa kỳ,

    Có đâu chểnh mảng theo bì rượu ngon.

    Nay Mẹ phán ngòi son giới tửu,

    Để mỗi con trí tựu thần an,

    Trí thần quí giá muôn ngàn,

    Ngũ thường ghi chú vào hàng thứ tư.

    Năm: khuyên con giữ từ lời nói,

    Một tiếng ừ xông khói bền lâu,

    Hễ mà thất thiệt đôi câu,

    Coi như nước chảy qua cầu ngược xuôi.

    Hay “vọng ngữ” là nuôi thất tín,

    Mất người tin khó định lập thân,

    Khoe khoang láo xược ai gần,

    Siểm gièm bịa đặt xa lần đệ huynh.

    Cũng đừng có thêu hình dệt bóng,

    Xúi giục người tánh nóng giận lây,

    Lỗi người đâm điểm quấy rầy,

    Ít mà sanh chuyện nói trây ra nhiều.

    Tội vọng ngữ khó tiêu giải được,

    Nên ngũ thường đại lược thứ năm,

    Hiểu rồi con rán thận tâm,

    Nói lời minh chánh khỏi lầm hư danh.

    Năm điều răn đành rành biện giải,

    Mỗi một con điểm lại thân tu,

    Đừng cho hư nát lu bù,

    Ấy là then chốt công phu đắc truyền.

    Bậc Tiểu Thừa nối liền thường đạt,

    Đứng làm người phẩm chất nghi dung,

    Nêu ra cho thế gian tùng,

    Nguyện thành con trẻ trường chung mở lòng.

    THI

    Lòng hằng khuya sớm trẻ toan lo,

    Bước Đạo lần lên gắng chí dò,

    Rộng mở tinh thần sưu chánh lý,

    Trọn làm đạo đức giải nguyên do.

    Giới quy luyện tánh cần trau sửa,

    Luật pháp giữ lòng phải đắn đo,

    Gỡ mối giây oan tầm phước huệ,

    Nhân nào quả nấy chớ so đo.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  5. #5

    Mặc định Công phu Công quả Công trình



    Để gặt được một kết quả nào đấy ta phải lập công. Để có được Từ Bi Hỷ Xả ta không thể không lập tam công là công phu công quả công trình. Từ bi phải đi cùng trí tuệ không thể không tinh tấn học hành.TKT đã đọc bài thi nói về tam công khá nhiều lần mà sự lĩnh hội chưa cao. Xin huynh, tỷ chỉ bảo thêm:

    BÀI THỨ BA dạy cơ tiến hóa,

    Cho các con mở khóa diệu minh;

    Lối xưa Tiên Phật trọn gìn,

    Là trường “công quả, công trình, công phu”.

    Để vượt qua trần tù lao khổ,

    Định thân tâm điều độ chơn nguơn;

    Suốt thông lý ứng tuần huờn,

    Đoạt cơ siêu thoát linh đơn kiết thành.

    “Công Phu” vốn nguồn sanh mạch cả,

    Đức, Trí, Nhơn tiếp họa nên hình;

    Tứ thời luyện giữ cao minh,

    Nuôi hồn theo nhịp câu kinh tiếng lành.

    Giờ phút thiêng niệm danh Tiên Phật,

    Cảm kích lòng như khất như xin;

    Như dâng hết cả chân tình,

    Như nguyền đến cửa Thần linh thọ truyền.

    Nhờ công phu con siêng học Đạo.

    Nhờ công phu con bảo toàn căn;

    Mới mong sửa đổi tánh hèn,

    Mới thâu vọng tưởng, mới tăng an hòa.

    Giữa biển khổ hồn pha sắc tục,

    Sóng nhấp nhô cuộn thúc bầu không;

    Miên man nhồi kiếp trần hồng,

    Biết đâu bờ bến con mong thoát nàn.

    Kìa huyết lệ trần gian sôi nổi,

    Sớm, mai, chiều thúc hối thân sanh;

    Mồi ngon vật chất câu giành,

    Hơn thua còn mất chạy quanh nghiệp đời.

    Nếu con chẳng kíp thời tu tỉnh,

    Chẳng công phu ổn định tinh thần;

    Khó mà tiếp mối đường chân,

    Rồi ra Thiên tánh khi gần khi xa.


    Thấy các con chưa gia công khó,

    Việc kệ kinh chưa rõ sao sao;

    Từ nay chăm chỉ lần vào,

    Lập cơ nuôi dưỡng hống giao diên hòa.

    Tiếp theo bài luận qua “Công Quả”,

    Là trường thi khai hóa nghĩa đường;

    Là tiền cất để lên đường,

    Trong ngày chung kết hồi hương cảnh nhàn.
    Con chớ tưởng giàu sang thế cuộc,

    Hỏi đời ưa bó buộc mà chi?

    Trăm năm không hẹn đúng kỳ.

    Thạch Sùng, Vương Khải còn gì thế gian?

    Hay một giấc mơ màng mộng điệp,

    Nợ phù tang nối tiếp gia truyền;

    Để rồi tạo những oan khiên,

    Nhồi căn ích kỷ đường Tiên khó về.

    Sao chẳng biết đổi mê làm tỉnh?

    Chút quả công sùng kính thể Trời;

    Tạo thành cơ sở sáng ngời,

    Từng khi phước thiện, từng nơi Đạo truyền.


    Giúp vùa nhau ở yên thù tạc,

    Cùng bạn hiền đạm bạc làm vui;

    Phước duyên hưởng thú thanh mùi,

    Khi chung nghĩa hiệp, khi nuôi chơn thần.

    Việc công quả khi phần hình thức,

    Nhưng cũng đồng lãnh vực linh thông;

    Dặn con nhớ giữ không không,

    Đừng lên tiếng cả, đừng mong tôn vì.


    Con hữu duyên gặp kỳ Đạo hóa,

    Hồn Nam Bang họp cả giác thần;

    Tiền đồ lắm vẻ thanh tân,

    Điểm trang thể thống con lần nêu cao.

    Theo lối thẳng góp vào chương sự,

    Bước “Công Trình” hội dự nữ nam;

    Thì giờ rỗi rảnh con làm,

    Dạy nhau lập chí lần đam đức hiền.

    Bỏ thối xấu tư riêng tật đố,

    Dạy cho nhau yếu tố yêu thương;

    Bỏ đi những nỗi cang cường,

    Dạy truyền hòa nhẫn nêu gương thuận tùng.

    Bỏ những lúc nhàn dung đôi mách,

    Dạy từng lời tư cách tiếp giao,

    Bỏ xa thế lực phú hào,

    Dạy tôn phẩm vị đặt vào nhơn phong.

    Bỏ lối nói dài dòng tục tĩu,

    Dạy học lời êm dịu thanh bai;

    Bỏ khi lêu lỏng chiều mai,

    Dạy nên cần mẫn giồi mài điểm linh.

    Tạo cảnh lạc hành trình đây đó,

    Đem đức tài hóa độ trần vơi;

    Công dư con giúp cho Trời,

    Công dư con giúp cho người thôn lân.

    Trước cửa Ngọc muôn tầng sáng chiếu,

    Nếp tu trì chánh hiệu cao minh;

    Ba công sắp để chương trình,

    Đừng cho thiếu sót diệu linh rõ ràng.

    Vạch lối đi khuôn vàng trao lại.

    Đúc hồn thiên điểm sái kỳ ba;

    Ngàn năm con gặp Đạo nhà,

    Khai nguồn vô tận, tinh hoa độ đời.


    THI

    Độ đời lần giải bịnh trầm kha,

    Bước lại đường tu nhớ đến Già;

    Trang điểm tâm thần ngày sáng lạng,

    Tất nhiên hạo khí tiếp giao hòa
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  6. #6

    Mặc định Bát bửu hay tám báu vật

    Chuyện xưa kể rằng Phật mẫu hay Diêu Trì Kim Mẫu muốn đưa các con của mình xuống trần để: Một là tự mình học hỏi, hai là giúp đỡ những chúng sanh dưới trần tiến mau trên đưởng tiến hóa. Mẹ dặn trên đường học hỏi nhớ luôn giữ gìn tám báu vật để đến kỳ trở về lấy đó làm tin. Nhưng do quen cuộc sống trên cõi niết bàn nên cứ mỗi lần đưa xuống là các vị Tiên Nam, Tiên Nữ lại trở về ngay do cuộc sống trên cõi trần quá nhiều ô trược. Để các vị đó bắt buộc phải ở lại Mẫu đã thu hồi hết phương tiện (chuyện kể rằng Mẫu phải chuốc rượu cho say rồi thu hết cánh). Đến nay kỳ về đã tới mà xem lại tám món báu chẳng ai còn đủ nên phải mở đạo để mọi người nương theo đó mà tìm lại báu vật để mà trở về quê xưa. Thưa các bạn Tám món báu đó là:Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ. Các bạn ơi các bạn còn giữ lại được bao nhiêu? Hãy mau giúp nhau tìm lại để cùng về xum họp ngôi nhà xưa yêu dấu đó chính là gia đình vô hình của mình đó.

    Sở dĩ con người xa lần đạo đức, mãi chịu trầm luân đều do sự biến động cõi lòng, xa rời Bát Bửu. Hôm nay, Đạo trường rộng mở báu pháp tiếp trao. Vậy tất cả hãy thu hồi trọn vẹn để bảo đảm cho công tu trong thời kỳ đại ân xá này.

    THI BÀI

    BÀI THỨ CHÍN: tiếp đề Bát Bửu,

    Tám báu truyền qui tựu nhơn căn,

    Ấy là lẽ sống lòng hằng,

    Hóa Công ban đủ cơ năng phổ đồng.

    Đem khái niệm Tây Đông truyền lại,

    Đều một đường quảng đại đây thôi,

    Xưa nay thừa tiếp bao hồi,

    Hiển u chỉ tại dòng trôi tục đời.

    Thật lẽ sống hợp thời ai cũng,

    “Hiếu” để mà thừa phụng nghĩa thân,

    Nuôi con đợi thuở quá tuần,

    Sương mai nhờ bóng tử thần tựa nương.

    Hiếu đạo vốn cang thường số một,

    Luận cho thông, cho tột lẽ mầu,

    Để đền đáp lại ân sâu,

    Công sanh, công dưỡng dãi dầu biết bao.

    Việc thảo thân đi vào chi tiết.

    Đủ hai phần thuần khiết mới nên,

    Tinh thần vật chất vững bền,

    Phú, bần cảnh ngộ đối trên lập trường.

    Ngày tiếp xử kính thương trọn cả,

    Bữa uống ăn cung hạ bảo toàn,

    Nhỏ còn đi học phải ngoan,

    Học cho thành đạt mở mang nghiệp nhà.

    Kịp lớn khôn lần qua nhiệm vụ,

    Nuôi mẹ cha chí thú đêm ngày,

    Noi gương Thánh triết thảo ngay,

    Nhị Thập Tứ Hiếu giải bày tâm cang.

    Đem thân sống bảo toàn hiếu đạo,

    Nguyễn Ánh xưa đuổi báo cứu cha,

    Mạch lòng chảy suốt phu bì,

    Tử sanh nguyện đáp ân vì tạo đoan,

    Trước Thiên trách mở mang trần hạ.

    Ích lợi chung cho cả quần sanh,

    Kìa gương KHỔNG THÁNH lưu hành,

    Suốt đời truyền Đạo định thành hiếu thân.

    Nếp gia thinh muôn tầng không sánh,

    Dễ mang câu bất chánh bất nhân,

    Nếu mà cha mẹ bần thần.

    Đâu còn hiếu đạo, nghĩa thân trọn gìn.

    Học thấu đáo tường minh yếu lý,

    Nữ như nam nghiệm kỹ suy cùng,

    Hoàn thành nhiệm vụ thủy chung,

    Hiếu mà giữ trọn mới tùng nghĩa phương.

    Người thế gian phải tường chữ hiếu,

    Nơi Đạo tràng mở khiếu lên cao,

    Hiếu thân truyền cảm rạc rào,

    Ấy đường chánh đại Trời trao lẽ thường.

    “Đễ” là thuận lập trường hòa ái,

    Cùng đệ huynh phải trái luận bàn,

    Thuận rồi rõ lý vinh quang,

    Phước nhà đầm ấm cơ hàn có nhau.

    Trong gia đình đượm màu son sắt,

    Giữa nhân quần siết chặt tình thương,

    Thuận hiền tiếp mối chơn dương,

    Hỏa tình khỏi động nhiễu nhương đêm ngày,

    “Đễ” không phải xuôi tay chìu quấy,

    Thuận đây là giữ lấy ôn lương,

    Quảng hành độ hướng khai trương,

    Từ trong nghịch cảnh mở đường thuận thân.

    Bởi thế nên người cần chữ đễ,

    Việc xử giao mới thể hảo toàn,

    Đạo đời tương đắc hòa an,

    Xác hồn trực tiếp bên màn thiên lương.

    “Trung” là ngay can trường lập chí,

    Ngay thẳng lòng nuôi kỹ lý chân,

    Đức Trung, ai cũng thấy cần,

    Nhưng vì bả lợi khó gần được Trung.

    Trung ấy được thủy chung như nhứt,

    Trung để cho trọn chức vụ người,

    Trung thành đượm vẻ thắm tươi,

    Quốc dân niềm nở vui cười thân yêu.

    Xưa Bình Trọng không xiêu thần sắc,

    Cùng Triệu, Trưng cân quắc so bì,

    Cam La còn tiếng sử ghi,

    Cái gương trung, nghĩa duy trì muôn năm.

    Trung đối cảnh suy tầm cội rể,

    Trung vì dân há dễ vì ai.

    Xưa nay biết mấy anh tài,

    Giúp người sai Đạo bỏ hoài công phu.

    Chữ Trung để đền bù nghĩa cả,

    Đạo phu thê như lá với cành,

    Trọn lời nguyện hiệp duyên lành,

    Vợ hiền tiếng tốt mới thành tiết trung.

    Lời can gián thẳng dùn phải cách,

    Cho người trên phân tách hiểu rành,

    Tránh xa tội lỗi hư danh,

    Ấy trung biểu lộ thực hành dạ ngay.

    Trong cửa Đạo càng dày đức cả,

    Đối hồn thiêng như cá nước hồ,

    Phỏng mà nắng hạn nước khô,

    Nước khô cá phải lần vô cảnh cùng.

    Đây chữ Trung đem dùng thực tại,

    Mỗi nhơn sanh còn phải học hành,

    Để cho thể ngọc long lanh,

    Đạo nhà tô điểm, trung thành lý đương.

    Trung tóm lại là phương hướng thẳng,

    Người có trung mới đặng toàn danh,

    Chữ trung đi với chữ thành,

    Trung thành tươi đẹp như tranh trong tường.

    “Tín” là tin, tin thường hay mất,

    Vì người nay chưa thật lòng tin,

    Đúng ra tin quý vô cùng,

    Thánh hiền còn để đức tin lâu dài.

    Tín đâu có lời sai qua lại,

    Tín nơi mình nói phải làm ngay,

    Không ham danh lợi tiền tài,

    Để cho thất tín ngày mai khó tìm.

    Mình trọn tin, tin thâm người khác,

    Có tin người mới đạt lòng nhau,

    Tạo nên truyền cảm sang giàu,

    Giữa người chung sống một màu thiệt ngay.

    Chữ Tín ấy sao hay ho quá,

    Thu phục rồi chí cả lên cao,

    Vì rằng tín thật dồi dào,

    Dễ ai đã dám xen vào thất ngôn.

    Nên chữ Tín bảo tồn thân lập,

    Muốn lập thân phải tập tín thành,

    Một đời chân thật nên danh,

    Nghiêm trang thể cách thông hành gần xa.

    Trọng chữ Tín đời ta tươi đẹp,

    Lời thốt ra như chép ghi lòng,

    Dầu cho muôn lượng vàng ròng.

    Không mua được cái “ừ” xong đã rồi.

    Bởi đời nay lôi thôi quá lẽ,

    Trong một giờ chia xẻ nhiều nơi,

    Nói ra ít nhớ lại lời,

    Vui, buồn, sai khiến quảng đời éo le.

    Nạn thất tín cười khè bên khóc,

    Giữa lớp người hằn hộc giả tâm,

    Lưỡi môi đưa đẩy lầm thầm,

    Mà lòng chẳng thiệt, mưu tầm kế gian.

    Nay chữ Tín đạo tràng đem lại.

    Để cùng nhau điểm sái tâm linh,

    Dầu cho người có giả tình,

    Ta đem chữ Tín mà chinh phục đời.

    Quyết cho đặng sáng ngời chữ Tín,

    Có tin rồi mới định phẩm cao,

    Phẩm đời đã trọn thân giao,

    Phẩm Tiên tiếp mối bước vào thiền tâm.


    Còn bốn món nữa kỳ sau tìm tiếp. Thân ái.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  7. #7

    Mặc định

    mọi người như là có đủ hết bát bửu rồi hay sao ấy chắc còn lại mỗi mình chưa đủ thôi lo đi tìm thôi...
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  8. #8

    Mặc định Mời đạo hữu cùng tiếp tục tìm kiếm bát bửu


    Bát bửu là tám báu vật không thể thiếu khi trở về như là tám tín chỉ cho bài thi tốt nghiệp mời các bạn cùng TKT tìm nhé:
    THI BÀI

    “Lễ” là cái phương châm tiếp xử,

    Cho thế gian vinh dự sống đời,

    Giữa người hội diện chiều mơi,

    Tôn ty phải cách sáng ngời nhơn phong.

    Lý trật tự họp đồng đại thể,

    Sống điều hòa do lễ mà ra,

    Lễ nghi vốn thiệt báu nhà,

    Đông Tây hảo hiệp đậm đà sắc giao.

    Người có lễ tăng cao phẩm giá,

    Lễ trọng người, người trả lễ an,

    Kính nhơn, nhơn kính rõ ràng.

    Tùy cơ thủ xử thuận đàng dưới trên.

    Lễ giữ Đạo không quên sùng bái,

    Thờ mẹ cha lễ giải trọng tôn,

    Đệ huynh thừa tiếp ôn tồn,

    Phu thê tùy xướng ngữ ngôn thuận hiền.

    Ngoài xã hội, lễ yên định hướng,

    Việc tiếp giao lễ trưởng đức thành,

    Xưa nay mấy bực trứ danh,

    Sống trong lễ nghĩa phân ranh tục đời.

    Nếu thiếu lễ Phật Trời chẳng kính.

    Chẳng tôn ti liều lĩnh sang ngang,

    Khác nào bánh vẽ trên bàn,

    Đói ăn không được, dở dang thay là.

    Người đời nay bôn ba vật chất,

    Lễ báu truyền xem mất phần đông,

    Lại cho phép Đạo không thông,

    Đưa người vào chỗ cuồng ngông thấp hèn.

    Cũng bởi thế đua chen sôi nổi,

    Mất lịch xinh giữa hội cao đàm;

    Múa men nóng nẩy sân tham,

    Dung nghi hỗn độn nâu chàm sắc pha.

    Nay yếu lý truyền ra dạy kỷ,

    Lễ trước tiên tỷ mỷ tập tành,

    Tề gia, xử thế hội thành,

    Là phần căn bản chúng sanh phải làm.

    Đem chữ lễ luận đàm mọi lẽ,

    Từng cơ vi tiết thể ngoài lòng,

    Cho nhau tất cả thuộc lòng,

    Nhứt ngôn, nhứt động hợp dòng lễ nghi.

    “Nghĩa” vụ ấy tường tri yếu giãi,

    Nghĩa đây là việc phải cần làm,

    Mới tròn trách nhiệm thế gian,

    Tinh thần nghĩa khí dẫn đàng lối chung.

    Người thượng nghĩa biết dùng sức mạnh,

    Biết đem thân trước cảnh xâm lăng,

    Ra tay giúp kẻ yếu hèn,

    Làm nên việc nghĩa so bằng vàng muôn.

    Vợ biết nghĩa không buồn tủi phận,

    Trước tình nhà lận đận khổ đau,

    Bạn bè chẳng kể sang giàu,

    Nghĩa hành chung thủy có nhau buổi cùng.

    Nghĩa đượm cả hình dung thần sắc,

    Cho thế gian siết chặt niềm thân,

    Xưa nay nghĩa trọn vô ngần,

    Tùy thời xử dụng nghĩa lần hiện sanh.

    Bởi thế nên, nghĩa thành đại thế,

    Người sanh ra nghĩa để sống đời,

    Nghĩa làm nhiệm vụ chiều mơi,

    Nghĩa trong chí cả giúp người nên danh.

    Người thiếu nghĩa như tranh thiếu cảnh,

    Chẳng vị tha chỉ lãnh phần mình,

    Thiệt là mờ mịt nan minh,

    Quên Thầy, quên bạn, quên tình cha con.

    Thử xét nay nghĩa còn hay mất,

    Nếu nghĩa đồng đời thật tốt thay,

    Hay là chỉ ở bên ngoài,

    Mà lòng nhợt nhạt mặc ai nghĩa tình.

    Đây trường Đạo khai minh đại thể,

    Truyền cho nhau góp để nghĩa nồng,

    Trong ngày lập chí đề công,

    Mở mang phước thiện gọi lòng phát sanh.

    Dạy cho nhau học thành nghĩa cả,

    Giữa Đạo nhà một dạ thương yêu,

    Đệ huynh lớn nhỏ dắt dìu,

    Giúp vừa đạm bạc cao nêu tinh thần,

    Làm được nghĩa trọn phần nhơn phẩm,

    Nghĩa có làm mới ấm hòa phong,

    Mới nêu danh thể cao tông,

    Còn ngày dự thưởng phước hồng ân Thiên.

    “Liêm” tận giải mối giềng thanh bạch,

    Liêm suốt đời trong sạch không tham,

    Tánh liêm ai cũng muốn làm,

    Ngặt vì bả lợi còn ham khó thành.

    Làm được liêm, thanh danh rạng tiếng,

    Liêm giữ tròn phát triển lòng nhân.

    Xưa kia mấy bực Thánh, Thần,

    Một đời liêm khiết trong ngần sáng soi,

    Đứng trước cảnh vàng thoi bạc nén,

    Lòng thản nhiên mới vẹn hiếu trung,

    Sống trong quyền tước nói chung,

    Chữ liêm thiệt quý vô cùng khó mua.

    Liêm ví tợ lá bùa hộ mạng,

    Người có liêm mới hản là Thiên,

    Xưa kia có Lỗ Trọng Liêng.

    Không dùng của Lễ định yên lòng người.

    Liêm tư chất vốn Trời ban sẵn,

    Cho thế gian hưởng đặng thanh bình,

    Ở ăn là việc thường tình,

    Liêm không buộc lận giữ mình phần hơn.

    Xét đời nay lòng nhơn đã thiếu,

    Nên tiết liêm khó hiểu được rành,

    Tưởng rằng sống để cạnh tranh,

    Thua hơn quyền tước đủ vành tham gian.

    Bởi thiếu liêm, người toan làm dữ,

    Sương hơi mồi chẳng cứ lòng nhân;

    Muốn cho ổn định cuộc trần,

    Chữ liêm truyền để đôi vần thô sơ.

    Trong cửa Đạo tôn thờ đại nghĩa,

    Quyết từ nay gieo tỉa giống lành,

    Tu thân đề khởi thực hành,

    Cho liêm đức sáng truyền thành giác linh.

    “Sỉ” là hổ, hổ mình quấy quá,

    Biết hổ hem chơn giả mới rành,

    Hổ vì chưa trọn đức lành,

    Chưa thông đạo lý, chưa thành lương tri.

    Thiếu thảo thân so bì tủi nhục,

    Mất thuận hòa một khúc càng đau,

    Chưa trung dạ héo gan xào,

    Một lời thất tín trước sau hổ thầm.

    Lễ chẳng trọn trầm ngâm thô bỉ,

    Nghĩa chưa thành khắc kỷ xấu xa.

    Liêm còn ẩn ánh lòng ta,

    Sỉ đời thấp kém khó mà nên thân.

    Người biết sỉ học lần tiến hóa,

    Kẻ không ngơ như đã mất hồn,

    Đường đời bao lớp dại khôn,

    Nghiệm suy cho rõ bảo tồn lương năng.

    Đạo luận giải sỉ tăng cao độ,

    Tu luyện nên khỏi hổ công truyền,

    Lý Trời đem lại cho nguyên,

    Trong ngày mẫn cán thường xuyên trau giồi.

    Tám báu linh thu hồi toàn diện,

    Làm pháp môn vận chuyển linh căn,

    Noi theo đại lộ hóa hoằng,

    Theo nguồn quang tuyến huệ đăng sưởi hồn.

    Mong sao tất cả cao tôn.

    THI

    Cao tôn phép báu giải oan khiên,

    Thường bữa trau giồi chí nhẫn kiên,

    Hiếu, Đễ gia phong tô đậm nét,

    Tín, Trung, hoạt cảnh điểm thêm duyên.

    Lễ nghi chỉnh lại đời thô nghịch,

    Liêm, Sỉ, thâu về khí hạo nhiên,

    Cho rõ Kỳ Ba Trời cứu thế,

    Định an sanh chúng lý công truyền.

    Cám ơn Thầy mẹ cám ơn Phật Tiên Thánh Thần đã vì nhân loại mà chỉ bày điều hay lẽ thiệt cho chúng con trên đường tu học mau được trở về
    Phật tại Tâm
    Thầy là chúng con chúng con là Thầy
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  9. #9

    Mặc định Làm sao thoát khỏi luân hồi ?

    Kính Quý Đạo Hữu quý yêu

    Hằng thế kỹ rất nhiều thắcmắc xoay quanh câu hỏi trên ?và trong hàng tỹ tỹ

    con người có luân hồi cũng xoay quanh câu hỏi nêu trên ?Câu trã lời rất đơn

    giãn đã có từng thế kỹ xong việc thực hành rất rất khó để thực hành cho

    được ? Cho dù đó là Hòa Thượng hay Thượng Tọa đã nhiều năm xuất gia .Như

    vậy có điều kiện Tu Hành có duyên Tu Hành còn rất khó ?Như vậy có chí

    hướng một lòng một dạ đễ Tu hành như các gương cũa chư Tỗ .Vậy Lập chí

    Tu Hành không phải dễ nhưng không phải không làm được?Vậy chĩ còn cố

    gắng cố gắng để sang nhiều kiếp còn có thể quay đầu về.

    Nay Kính....................vuive

  10. #10

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuive Xem Bài Gởi
    Kính Quý Đạo Hữu quý yêu

    Hằng thế kỹ rất nhiều thắcmắc xoay quanh câu hỏi trên ?và trong hàng tỹ tỹ

    con người có luân hồi cũng xoay quanh câu hỏi nêu trên ?Câu trã lời rất đơn

    giãn đã có từng thế kỹ xong việc thực hành rất rất khó để thực hành cho

    được ? Cho dù đó là Hòa Thượng hay Thượng Tọa đã nhiều năm xuất gia .Như

    vậy có điều kiện Tu Hành có duyên Tu Hành còn rất khó ?Như vậy có chí

    hướng một lòng một dạ đễ Tu hành như các gương cũa chư Tỗ .Vậy Lập chí

    Tu Hành không phải dễ nhưng không phải không làm được?Vậy chĩ còn cố

    gắng cố gắng để sang nhiều kiếp còn có thể quay đầu về.

    Nay Kính....................vuive
    Kính huynh vì khó vậy nên mọi người đều phải nỗ lực phấn đấu. Trước hết làm trọn nhân đạo rồi từ từ tiến lên. Chúc huynh lập nhiều công quả.Huynh thì muốn quay lại chứ nhiều người nghĩ giải thoát là đi luôn chứ. Kính huynh.
    Last edited by tinhkhithan; 27-10-2009 at 08:05 PM. Lý do: Thêm từ
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  11. #11

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuive Xem Bài Gởi
    Kính Quý Đạo Hữu quý yêu

    Hằng thế kỹ rất nhiều thắcmắc xoay quanh câu hỏi trên ?và trong hàng tỹ tỹ

    con người có luân hồi cũng xoay quanh câu hỏi nêu trên ?Câu trã lời rất đơn

    giãn đã có từng thế kỹ xong việc thực hành rất rất khó để thực hành cho

    được ? Cho dù đó là Hòa Thượng hay Thượng Tọa đã nhiều năm xuất gia .Như

    vậy có điều kiện Tu Hành có duyên Tu Hành còn rất khó ?Như vậy có chí

    hướng một lòng một dạ đễ Tu hành như các gương cũa chư Tỗ .Vậy Lập chí

    Tu Hành không phải dễ nhưng không phải không làm được?Vậy chĩ còn cố

    gắng cố gắng để sang nhiều kiếp còn có thể quay đầu về.

    Nay Kính....................vuive



    Gởi Chư Huynh Đệ / Tỷ

    GiàLam
    ( Tạm gởi thêm ít tài liệu về Kinh NGỌC LỘ KIM BÀN - CÙNG THAM KHẢO - ĐỂ BIẾT ĐƯỜNG VỀ QUÊ MỘT CÁCH CỤ THỂ HƠN , trong thời Mạt Pháp )
    Mong các Chư huynh đệ vui nhận

    NGỌC LỘ KIM BÀN

    (Bài viết của Bửu Minh Ðàn)


    Kinh Ngọc Lộ Kim Bàn

    Là người Cao Đài không ai tránh được thổn thức khi đọc hay nghe lời nhắn gởi của Đức Diêu Trì Kim Mẫu Vô Cực Đại Từ Tôn, Mẹ linh hồn của chúng sanh:

    Hỡi Tàng linh ơi! Hỡi Tàng linh!
    Có nhớ quê xưa chốn Ngọc Đình,
    Quay gót mau về nơi cựu vị,
    Thôi đừng dan díu kiếp phù sinh.

    Hay là:

    Lệ hòa mực Mẹ đề thơ gởi,
    Cho các con trần thế đôi câu,
    Con ôi ! Mẹ luống u sầu,
    Vì tình mẫu tử bấy lâu chia lìa.

    Ý tưởng Mẹ nhớ thương 92 ức linh căn còn lạc loài nơi trần thế xuyên suốt thánh ngôn thánh giáo Cao Đài, được trình bày chi tiết trong kinh Ngọc Lộ Kim Bàn.
    Nội dung chủ yếu quyển kinh là Diêu Trì Kim Mẫu cho nguyên nhân xuống trần.

    Về sự, kinh này mô tả một cuộc đấu trí, nỗ lực giữa Thần Thánh Tiên Phật, tuân lời Mẹ dạy xuống trần đem linh căn về cựu vị, và Cù Tán Đởm, muốn nhốt linh căn vào địa ngục.

    Về lý, kinh này là chơn kinh dạy tu luyện để trở về, như Đức Diêu Trì Kim Mẫu dạy trong bài tựa “tỏ bày chỗ diệu chỉ, thiệt là vô tự linh văn.”

    Nổi bật suốt quyển kinh là nỗi nhớ nhung linh căn của Mẹ và những gian nan lo lắng của Thần Thánh Tiên Phật khi xuống trần giải cứu linh căn khỏi họa trầm luân.

    I. Hình Thức:
    “Ngọc Lộ là nước mắt của ta than khóc, Kim Bàn là lòng ta nhớ tưởng mà làm ra sách này, tỏ bày chỗ diệu chỉ, thiệt là vô tự linh văn.”
    Mỗi giọt nước mắt của Đức Diêu Trì Kim Mẫu là một chữ, rơi thành một hột châu ngọc, kết thành những bài thơ, những quyển kinh để chữa bịnh cho người đời.
    Đó là ý nghĩa bốn chữ Ngọc Lộ Kim Bàn.
    Ngọc 玉: loại đá quí, đẹp; chỉ các bậc tôn quí.
    Lộ 露: sương, hơi nước gần mặt đất, đêm bám vào cây cỏ, gặp khí lạnh đọng lại từng giọt; còn gọi là móc; thí dụ, vũ lộ: mưa móc; ơn phước của Trời Phật ban xuống thế gian.
    Kim 金: vàng; là kim loại quí nhất; chỉ các bậc tôn quí; chỉ Đức Diêu Trì Kim Mẫu.
    Bàn 盤: là vật dụng để đựng.

    *Kinh gồm 3 phần:

    Phần I :
    gồm ba bài tựa do Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Đức Thuần Dương Lữ Tổ và Ngộ Đạo Chơn Nhơn giáng dạy, và một “Lời Văn Tỏ Dạy.”

    Phần II: gồm 17 đấng cho 21 bài thơ, một bài Vịnh Đạo, và Đức Diêu Trì Kim Mẫu Cho Nguyên Căn Xuống Trần.

    Phần III: gồm ba bài thi khen Ngọc Lộ Kim Bàn và bài Kỉnh Thơ của soạn giả.

    2. Ngày và nơi tả Kinh:

    Theo những lời ghi cuối ba bài tựa thì kinh có thể bắt đầu tả vào ngày 27-10 Canh Thìn, 29-11-1880, tại Đơn Thành Đài, tòa Bửu Liên, thuộc đời Đại Thanh, Trung Quốc, vua Quang Tự, năm thứ Sáu; còn khi nào kết thúc tả kinh thì không rõ.

    Người sao lục. Bìa quyển kinh ghi:
    Soạn giả: Lâm Xương Quang.
    Nơi soạn: Chùa Phổ Đức Đường làng Thanh Phú Long, tổng Thanh Mục Hạ, tỉnh Tân An.
    Soạn xong ngày Rằm tháng Tư năm Tân Mùi, 31-05-1931, Dân Quốc năm thứ 20.
    In tại nhà in tư đường Lê Lợi, Saigon. Xuất bản năm 1952.


    II. Nội dung

    A. Đức Diêu Trì Kim Mẫu cho nguyên căn xuống trần; thành lập Tài Nhân.

    Sau khi tạo thiên lập địa, phân định trời đất, lúc đó chưa có con người. Cách nay khoảng 60.000 năm, Đức Diêu Trì Kim Mẫu đem chơn tánh của mình hóa thành 96 ức linh căn chơn tánh đựng trong một cái hộp để trên Kim Bàn và dặn rằng:
    “Linh tánh, linh tánh, thảy đều nghe dặn, cho xuống hồng trần, thế Mẹ thành mạng.”
    Chín mươi sáu ức linh căn nghe dặn, lãnh túi Vạn Bửu chứa tám món báu do Mẹ ban cho, xuống trần, mà lòng quyến luyến không muốn đi. Tám món báu đó là Hiếu Đễ Trung Tín Lễ Nghĩa Liêm Sỉ.Linh căn phải luôn giữ bên mình tám món báu, nếu làm mất món nào thì khó trở về, nếu mất cả túi và các món báu thì đọa địa ngục đời đời, còn đem đủ gồm túi và các món báu về thì được Đức Mẹ cho ngồi tòa sen.

    Cù Tán Đởm xuống theo.
    Linh căn ngày đó xuống trần ai,
    Con cái vui mừng nhập mẫu thai...
    Linh căn bái từ Đức Diêu Trì Kim Mẫu mà không chào Cù Tán Đởm. Cù Tán Đởm lòng nham hiểm, tánh cao ngạo; thấy linh căn chào Đức Diêu Trì Kim Mẫu mà không ngó ngàng gì đến mình, vô cùng tức giận, sinh lòng thù oán, trốn Đức Diêu Trì Kim Mẫu, dắt theo năm con ma lén xuống trần, quyết tâm ngăn cản không cho linh căn trở về.

    Chỉn vâng lời Mẹ khiến,
    Ai dè Tán Đởm cường,
    Oan cừu do đó kết,
    Chẳng đặng đến Thiên đường.

    Năm con ma đó là Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, hay Tửu Sắc Tài Khí Yên.

    Kim ma biến thành của báu, tiền bạc buộc thân của con người.
    Mộc ma biến thành mỹ sắc, làm mê muội chơn tánh của con người.
    Thủy ma biến thành rượu, làm mạnh cái đởm của con người.
    Hỏa ma biến thành khí giận, làm động cái oai của con người.
    Thổ ma biến ra nha phiến, làm khô thân thể của con người.
    Năm con ma ngày ngày quyến rũ linh căn.


    B. Cuộc chiến giữa Thần Thánh Tiên Phật và Cù Tán Đởm.

    Thiết lập Long Huê Hội để dẫn Linh căn về cựu vị.
    Chín mươi sáu ức linh căn chơn tánh đều bị Tửu Sắc Tài Khí Yên phá thành điên đảo, loạn mê chẳng nhớ gì đến lời Mẹ dặn, không muốn ngồi tòa sen.

    Bạc tiền chói mắt, lại yêu thương,
    Tửu tửu, hoa hoa luyến nạo trường,
    Bằng chẳng Phật Tiên kêu chỉ tỉnh,
    Bị tha lôi kéo, thấy vô thường.

    Đức Diêu Trì Kim Mẫu lòng thấy xốn xang, biết Cù Tán Đởm phản bội đi hại linh căn, nhưng không đuổi theo kịp, nên tìm cách cứu linh căn.Đức Diêu Trì Kim Mẫu hội họp chư Phật Tiên lập Tiên Thiên Long Huê Hội, do Đức Lão Quân lãnh lịnh, nguyện xuống hồng trần cứu độ linh căn phó hội. Đức Lão Quân phí hết biết bao nhiêu công sức đem về được hai ức linh căn.

    Đức Diêu Trì Kim Mẫu than thở không sao tả xiết, ra lệnh thiết lập Trung Thiên Long Huê Hội, có Đức Nhiên Đăng Cổ Phật lãnh lịnh, nguyện xuống trần cứu độ linh căn phó hội. Đức Nhiên Đăng lao nhọc bôn ba, Đức Phật Thích Ca dẫn về có hai ức.

    Đức Diêu Trì Kim Mẫu than khóc, gần hết thời hạn 60.000 năm mà 92 ức tàng linh chẳng chịu trở về. Đức Diêu Trì Kim Mẫu lập Hậu Thiên Long Huê Hội, có Đức Di Lạc Phật và tất cả Thần Thánh Tiên Phật trong Tam Giáo tìm cách cứu độ 92 ức tàng linh, đem về cho hết.

    *Những phương cách cứu độ trong Hậu Thiên Long Huê Hội.

    1. Đại phát hồng ân, chư Phật Tiên Thánh Thần đều phân tánh xuống trần.

    Đức Di Lạc Phật tâu với Đức Diêu Trì Kim Mẫu:

    Thời Tiên thiên linh căn còn giữ linh tánh, mà chỉ độ được hai ức về Trời; thời Trung thiên, phí bao công sức cũng chỉ độ đặng có hai ức trở về. Nay đời mạt kiếp, tàng linh ở chốn sông mê đã lâu, không chịu phản tánh tu thân, mà trở lại phỉ báng chánh đạo. Nay Đức Diêu Trì Kim Mẫu muốn phổ độ nữa thì tôi phải chịu một phen lao khổ, xin cho nhiều Tiên Phật, đại phát hồng ân mới mong thành công.
    Đức Diêu Trì Kim Mẫu tức thì cử chư tiên động phủ, hải đảo bồng cung, chư chơn tùng lịnh; các tiểu đại thánh thần đều phân tánh xuống trần. Bốn ức linh căn trở về trước đều xuống thế lập công.
    Đức Di Lạc lãnh hết chơn linh xuống trần để độ dương, và gúp Địa Tạng độ âm.

    2. Thiết lập đàn cơ

    Trong khi đó Hoàng Cực Chủ Nhơn thấy tàng linh lấp đầy trong dục hải cất tiếng kêu khắp bốn biển mà không thấy tàng linh nào quay trở lại, càng kêu, tàng linh càng bỏ đi mau. Không phải chỉ có 92 ức tàng linh mà bốn ức nguyên nhân trở lại trần cũng không thèm nghe tiếng kêu hồi đầu.

    Hoàng Cực Chủ Nhơn tính đà hết kế, khóc than báo cùng Đức Diêu Trì Kim Mẫu.
    Đức Diêu Trì Kim Mẫu, họp chư thần ở thế gian tính kế, bèn cho thiết lập đàn cơ khai kinh, khai ân xá, Thần Thánh Tiên Phật giảng dạy tại thế gian để tỉnh thức người đời. Nhờ đó tàng linh và bốn ức nguyên nhân có dịp thực hành công quả, tỉnh ngộ hồi đầu trở về được một số.

    Còn một số quá chìm sâu trong dục hải, Đức Mẹ ban thêm Ngọc Lộ Kim Bàn cho Hoàng Cực Chủ Nhơn để độ tàng linh. Hoàng Cực Chủ Nhơn chống thuyền, trước ghe có huệ kiếm, hai bên kết thêm nhiều bè chống thẳng vào dục hải để vớt những tàng linh sắp chết, cùng rất nhiều túi Vạn Bửu và các món báu bị bỏ rơi rớt, lăn lóc trên bờ biển.

    Ngài ca rằng:

    Ngày tháng lẹ mau hề, điên đảo càn khôn,
    Tang điền nó biến thương hải hề, tích cũ khó tầm,
    Tàng linh cười ta hề, chèo ghe chưa vững,
    Ta cười tàng linh hề, thân thể gần chìm.
    Muốn chịu trở đầu hề, Linh Sơn đường cận,
    Chấp mê chẳng tỉnh hề, núi lở biển khô.


    Đức Hoàng Cực Chủ Nhơn giải thích các pháp môn, những lợi ích của tịnh luyện không phải chỉ cho bản thân mà cả cửu huyền thất tổ, cùng nhân quần xã hội.
    Tàng linh tình nguyện học tịnh, luyện công.

    3. Dùng huệ kiếm.

    Thấy tàng linh lo tu luyện, các ma lớn bèn bàn kế xui ma nhỏ âm thầm phá các khiếu của linh căn.
    Khi biết tu hành, tàng linh không phải qua Quỉ Môn Quan, oan gia trái chủ không đòi được, nên hợp với ma nhỏ cùng khuấy phá linh căn khiến linh căn phá giới, bỏ đạo … Hoàng Cực Chủ Nhơn phải khuyên tàng linh càng phải thực hành công quả cho nhiều như in kinh, phóng sanh, sám hối … mới trừ cho hết yêu nghiệt.
    Cù Tán Đởm thấy thế phong chức cho chúng ma, sai chúng ma biến thành các vị chưởng giáo Tam Giáo, các thánh thần mà con người tin tưởng thờ kính.
    Đứa nhanh chân biến thành Quan Âm, Phật Mẫu, Lữ Tổ, kẻ chậm chân biến thành các vị thần như Thần Tài, Thần Nông … đi khắp nơi khuấy phá tàng linh.
    Những người tu không chơn chánh, tu chưa bỏ hết tham sân si, tu không lo tu mà mong có chức tước, vọng tưởng dự yến bàn đào đều bị Quan Âm giả, Diêu Trì giả, giả ban ân xá làm loạn động, xa lìa chánh đạo.
    Hoàng Cực Chủ Nhơn thấy thế, đem huệ kiếm đánh mấy chục trận mới trừ hết yêu tinh.

    Sau khi triệt trừ được Cù Tán Đởm, Hoàng Cực Chủ Nhơn dẫn 92 ức linh căn cùng bộ công quả của linh căn trình đức Diêu Trì Kim Mẫu.

    Đức Diêu Trì Kim Mẫu căn cứ sổ công quả mà phong chức:

    Hiếu tử, trung thần, liệt phụ… được thượng phẩm liên đài.
    Người giữ qui giới thanh nghiêm … được trung phẩm liên đài.
    Người làm lỗi biết ăn năn, giữ trai giới … được phong hạ phẩm liên đài.

    Còn bốn ức nguyên nhân đều được phục vị.

    Đức Diêu Trì Kim Mẫu mở Yến Bàn Đào, ban ngự tửu, Thiên đình tưng bừng hoa nở.
    Những điều giới thiệu trên chỉ trình bày được vài nét căn bản của quyển kinh, độc giả có thể tìm đọc kinh Ngọc Lộ Kim Bàn tại Thư Viện Cơ Quan PTGLĐĐ.
    Thanh Bình st.

    *CHÚ THÍCH:-

    (1) Mục lục ở phần sau, do người giới thiệu thêm vào, nguyên bổn không có.
    (2) Là một tiên nữ vì phạm tội xuống trần 76 năm, khổ luyện, thoát xác trở về chầu Đức Diêu Trì, được phong là Ngộ Đạo Chơn Nhơn.
    Còn gọi là Phổ Đức Phật Đường.
    (3) Vạn (muôn) = 10.000.
    Ức = 10 vạn, 100.000; 96 ức = 9 triệu sáu trăm ngàn.
    (4) Khi Đức Mẹ cho linh căn xuống trần, Cù Tán Đởm đứng bên phải.

    (5) Tửu: rượu; sắc: vẻ đẹp của người nữ; tài: tiền bạc; khí: giận dữ; yên: khói.
    Hoa: chỉ người phụ nữ đẹp.
    Nạo: yêu mến.
    Chỉ: dừng lại
    Tha: kẻ khác; sai lầm.
    Không phá công khai mà phá âm thầm.
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Tam giáo kim tùng cổ hoá sanh,
    Tiên thiên phương hữu thi Tam Thanh.
    Phật pháp Nho hề quy nhứt bổn,
    Tự nhiên tả đạo thống trương tranh.
    Vạn ức sơn hà giai hữu thử,
    Tổng quy nhất phái đắc an thành.
    Xà vĩ, mã đầu khai đại hội,
    Tam Kỳ hậu thế hiển phương danh


    Thân kính
    gialam

  12. #12

    Mặc định

    -''làm sao thoát khõi luân hồi.."" topic bài nhiều quá lại dài,mình lại bận chuyện,ráng đọc thì kg được bõ đị lại khó nặng nề trong người,.thôi mình thãy đại lên cho nhẹ người...muốn thoát luân hồi chĩ cần chạy trốn ra đằng sau là xong..đãm bão các bạn thữ đi thì biết..ayza các bạn bị vướn chưa mỡ cữa sau...chết luân hồi
    trần gian là 1 chốn nô đùa ta chơi cho đã 4 mùa về 0'''...0937532387 anhhungdenhatngu

  13. #13

    Mặc định

    Theo gialam
    Đây là thời kỳ cuối cùng ( Tam kỳ phổ độ ) và ở giai đoạn Hạ Hạ Mạt ( Màn chiều ) 92 ức linh căn đã nói trên phải trở về . Nói không về được sẽ chịu quy luật đào thải hóa ngũ hành - súc sinh để tiến hóa lại chu kỳ mới Tứ Kỳ đả và đang bắt đầu.

    Thân
    gialam

  14. #14

    Mặc định

    theo như mình nghĩ 92 hay là96 gì đó muốn về thì về ai thích ỡ thì ỡ,ai khỗ quá biết sợ lo về..quyền độc lập tự do mà..như con cốc đó là cậu ông trời ỡ trần gian có sao đâu..đừng có nhãy lung tung mắc công thành chà bông..ayza
    trần gian là 1 chốn nô đùa ta chơi cho đã 4 mùa về 0'''...0937532387 anhhungdenhatngu

  15. #15

    Mặc định

    bể khổ vô biên , khi sanh tiền chúng ta đã mắc nợ , đi vào u minh giới , chịu phạt nhưng chưa đủ, khi sanh ra là chúng ta phải sống, sống để trã nợ tiền kiếp ,hoặc căn duyên trời định người này khi sanh ra là làm sư hay làm thầy đều tùy vào âm đức cả .
    tại sao thời nay lại có nhiều trẻ con hư là vì sao ?
    tự vì chiến tranh , người này bị người kia giết chết , trc khi chết họ có rủa rằg khi chết tao sẽ đầu thai vào con cháu nhà mày để phá gia đình mày, rồi khi người đó chết lời hứa mang theo và đc lưu vào sổ sách dưới địa phủ
    => nói chung còn sống hay chết rồi vẫn còn luân hồi, thời nay ít người ngộ đc chân lý thoát ra luân hồi lắm
    Vài dòng ngu muội

  16. #16

    Mặc định

    Theo kinh nói đạo mở là để cửu nhị ức nguyên nhân qui hồi cựu vị. Từ đó thấy rằng ko phải ai tu cũng có thể đạt chách đẳng, chánh giác. Nên đa số vẫn phải chấp nhận luân hồi. Nhưng dù sao như đi đường biết luật vẫn hay hơn. Vậy thì thoát được hay ko vẫn phải tu thôi.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  17. #17

    Mặc định

    nếu mà thời nay ai cũng piết luật mà họ cũng phạm luật thì cũng hà rầm !!
    người ko piết ko phải ko có tội mà là suy ra cũng nhẹ thôi .

  18. #18

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ThiênĐịaNhân Xem Bài Gởi
    nếu mà thời nay ai cũng piết luật mà họ cũng phạm luật thì cũng hà rầm !!
    người ko piết ko phải ko có tội mà là suy ra cũng nhẹ thôi .
    Kính huynh ThienDiaNhan .

    Đó là huynh nói cho vui chứ lý Đạo cũng có tuyên thuyết rồi , giống như Thủ tướng đã ra tôi hậu thư rồi - Không còn Pháp lệnh nửa mà trờ thành luật được Quốc Hội ( Tam Giáo ) thông qua rồi , được phổ biến rộng rãi nên các cấp phải chấp hành và thi hành - Không thể nói là " Tôi Không Biết hay Tôi chưa học xin giãm nhẹ đâu hì hì ( Luật đội nón Bảo hiễm , và quy định vận tốc khi lưu thông trước đây vài năm và bây giờ khác nhau ở tính thực thi và hình phạt rất nhiều )

    Cũng vậy , Tại Việt Nam - Phật giáo Bữu Sơn Kỳ Hương - Tứ Ân Hiếu Nghĩa , Hòa Hảo , Cao đài - Nói chung tam giáo đã có Sấm cơ tức là các chiếu pháp thời cuối là thời tổng kết nhân quả trước khi có sự tái lập giáo mới ,có thông báo rõ , thời gian này đã kéo dài đến nay là 150 năm rồi hì hì huynh đừng nói không biết gì ...Huynh tin hay không thì tùy ...phận đệ đệ cũng báo rõ với huynh rồi hì hì mai mốt đừng nói hổng biết gì về thời này nhé...

    Việc tại sao các giáo ở VN lại biết trước và đồng thanh loa vang về thời này và luật tổng kết nhân quả , xét quả trên khắp thế giới không nằm trong bài viết này ...nếu Huynh muốn hiễu thêm hôm nào có diễn đàn phù hợp đệ sẽ có ý kiến cùng tham khảo nhé...

    Thân
    gialam

  19. #19

    Mặc định

    @ ACE
    Đệ gởi một bài thơ của Tứ Thánh xem chơi ngẫm nghĩ sự đời cho vui nhé .......

    ...........................

    Cả kêu các vị Đạo Tiên.

    Ai mà muốn đánh để tiền năm quan.

    Có thua xin chớ thở than.

    Sắp cờ ngồi lại năm quan để liền.

    Các Tiên nghe nói chịu liền.

    Nước đỏ nước trắng chớ phiền lộn con.

    Đi đầu chốt trắng quá ngon.

    Bên kia pháo đỏ lòng son cập kề

    Chốt trắng ra bị xe nghề.

    Xe đỏ nghề nghiệp đem về chốn ngăn.

    Pháo đỏ tượng trắng đã ăn.

    Xe nghề đương chống đón ngăn nước cờ.

    Pháo đầu xuất tướng bơ phờ.

    Xe đâm tượng chết thẫn thờ tướng thua.

    Thiếu tướng bắt sĩ làm vua.

    Cờ ai đánh vậy mà thua uổng tiền.

    Bá gia hãy rán chịu phiền.

    Thiên cơ bất lậu khó quyền tôi phân.

    Rán mà hết trí tỏ phân.

    Để sau chẳng biết cựu tân hư mình.

    Tắt hơi xác nọ phải sình.

    Không chôn để đó thúi ình ai thương .

    Mặc tình giục ngựa buông cương.

    Khôn thời làm tướng dại xương không còn.

    Hạ nguơn mỗi việc mỗi mòn.

    Mòn sông mòn biển, lại còn mòn non.

    Đổi chồng, đổi vợ, đổi con.

    Đổi sông, đổi núi, đổi hòn Hà-Tiên.

    Đổi Châu-Đốc, đổi Tịnh-Biên.

    Thất- sơn lại đổi Hoa liên Nhà-Bàn.

    Qua liền năm nước chật đàng.

    Qua lộ Văn giáo máu tràn như sông.

    Đổi nhật, đổi nguyệt, đổi phong.

    Đổi năm, đổi tháng, đổi trong ngày giờ.

    Đổi cha lại đổi nhà thờ.

    Đổi cồn, đổi bãi, đổi cờ Nam-bang.

    Trời xây Âu-Á bốn phang.

    Nước tràn bờ cõi khó an thời kỳ.

    Chuyển luân bỏ bực biên thùy.

    Ngửa nghiên Trời Đất lập kỳ Thượng-nguơn.

    ..........................................

    Thân
    gialam

  20. #20

    Mặc định

    -- giàlam nói đúng vn bây giờ kg kg cấm đoán về tín ngưỡn nữa,,bất cứ đạo nào cũng hình thành được đăng ký theo luật đễ cấp giấy phép hoạt động..nênca1c đạo hiện hành kg thễ nói tà đạo được ,,nếu pháp luân công có giấy phép hoạt động thì vẫn hợp pháp như các đạo khác..hê hê
    trần gian là 1 chốn nô đùa ta chơi cho đã 4 mùa về 0'''...0937532387 anhhungdenhatngu

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. hoi chut ve van' de` y thuc thoat khoi the xec
    By thoatxacls in forum Hỏi Đáp, Tư Vấn
    Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 03-01-2011, 11:52 PM
  2. Một thắc mắc khó hiểu ?
    By Thanhbinh123 in forum Hỏi-Đáp, Tư Vấn
    Trả lời: 24
    Bài mới gởi: 14-05-2010, 08:47 AM
  3. Đối thoại tử vi đông - tây
    By wudang in forum Tử Vi
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 03-08-2008, 09:57 AM
  4. Chửa Bệnh Khó Ngủ
    By Thanhbinh123 in forum Y, Dược Thuật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-05-2008, 08:43 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •