Trang 2 trong 8 Đầu tiênĐầu tiên 12345678 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 21 tới 40 trên 145

Ðề tài: Tôi kể chuyện...ma!

  1. #21

    Mặc định

    (Quý vị và các bạn hãy nhấn vào link bên dưới để xem hình ngôi mộ ông FAREZ.)
    http://a367.yahoofs.com/lifestory/Ag..._____D1lyBn9VA

    (Hãy nhấn vào 2 link dưới đây xem hình ngôi mộ con dâu ông FAREZ.)
    http://a367.yahoofs.com/lifestory/Ag..._____DR_Zr6h33

    http://a367.yahoofs.com/lifestory/Ag..._____Dm3Q9QvR1
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  2. #22

    Mặc định

    (Quý vị và các bạn hãy nhấn vào link bên dưới để xem hình ngôi mộ ông FAREZ.)
    [IMG]http://a367.yahoofs.com/lifestory/AgRbB7CGGBaWC_GxrXuersrLSoT_jQA-_1/blog/ap_20090427104100336.jpg.jpg?lb_____D1
    lyBn9VA[/IMG]

    Hãy nhấn vào 2 link dưới đây xem hình ngôi mộ con dâu ông FAREZ.)

    http://a367.yahoofs.com/lifestory/Ag..._____DR_Zr6h33

    http://a367.yahoofs.com/lifestory/Ag..._____Dm3Q9QvR1
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  3. #23

    Mặc định

    Cám ơn Huynh! hv Huynh sẽ sớm đc đọc nữa! chuyện hay quá
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

  4. #24

    Mặc định

    (Tiếp theo 8)
    Sau khi đồn Tây bị bứng đi chừng hơn một tháng,một hôm ,người ta thấy có đám tang đưa đến chôn ở thổ mộ. Đám tang là của người Việt Nam, nhưng trong đám tang có ông Heo con ông Farez và một vài người Tây nữa.Hỏi ra mới biết đó là đám tang vợ ông Heo.(Heo là tên do người mình phiên âm ra,còn tên gốc viết bằng chữ Pháp thế nào thì không ai rõ). Ông Heo không phải là lính Pháp mà ông qua Việt Nam ở với cha của mình là ông Farez-người sở hữu nhiều ruộng đất ở Ninh Thuận này. Ông Heo không ác ôn gì, nhưng hay ỷ lại mình là người Pháp,có cha là điền chủ giàu có nên ăn chơi trác táng, lập băng ,lập đảng đánh lộn gây rối với nhóm thanh niên người Việt- con nhà có máu mặt. Ông ta cưới cô vợ người Việt Nam,cô này khoảng chừng 18-19 tuổi-con gái một tá điền của cha ông.Qua một đêm “động phòng huê chúc” cô gái đã ‘ra đi’ trong đau đớn.Vì thân thể nhỏ bé kia chưa quen với việc tiếp nhận những bộ phận to lớn quá khổ,những thủ thuật của một tên ăn chơi từng trải.Ngay khi cái lần đầu tiên phải tiếp nhận một “ vật lạ” to lớn đưa vào thân thể,cửa mình cô gái đã bị thương tổn rất nặng,máu ra rất nhiều.Lại còn phải chờ “ con quỷ dâm dục’’ kia thoả mãn xong,mới đưa tới nhà thương cứu chữa thì đã muộn quá rồi,do đã mất nhiều máu quá mà phần máu ít ỏi còn lại nhà thương cũng không còn cách nào có thể cầm lại được!

    Cô ấy được chôn cất dưới ngôi mộ mà tôi đã chụp hình ở trên .Ngay cái tối hôm đó những người đi về khuya có thấy bóng một người đàn bà trong bộ đồ trắng ngồi khoanh tay gục đầu bên ngôi mộ mới chôn.Tiếp những đêm về sau,cô gái còn đi ngoài đường lộ xin quá giang những chuyến xe ngựa chở hàng khuya từ chợ PR qua các vùng thôn quê như:Thuận Hoà,Phước Đồng,Trường Sanh, Đá Hàn,Phước Thiện…Những chuyến xe đêm gặp đàn bà con gái lỡ đường đêm hôm khuya khoắt thì cho quá giang.Xe cứ cộc cạch mãi miết chạy trong đêm tối một lúc người đánh xe quay lại thì chẳng thấy ai,không biết người đẹp quá giang đã xuống xe hồi nào.Có xe không cho quá giang mà phải trả tiền,cho xe chạy được một quãng tới chỗ hoang vắng,người chủ xe quay lại định bắt chuyện với khách cho vui. Thì hởi ôi,một cảnh tượng hãi hùng!!!Người khách quá giang bây giờ là một xác chết-mặt mày, mình mảy đầy máu me,tóc tai rũ rượi, đang nằm dài thược dưới thùng xe ngựa,lắc qua ,lắc lại theo sự chuyển động gập ghềnh của xe.Thất kinh hồn vía gã chủ xe bỏ xuống chạy thục mạng. Chạy được một chút lấy lại bình tỉnh,anh ta cố trở lại xe để tìm cách kéo cái xác chết xuống,kẻo lại mang hoạ vào thân.Nào ngờ,vừa tới xe thì cái xác ban nãy chẳng thấy đâu mà thấy một bộ xương khô đang ngồi trên băng xe ngựa chỗ người khách ban nãy.Bây giờ lòng can đảm (Gan,mật) đã bay đi đâu hết rồi ,hồn bất phụ thể, anh ta ngã quỵ chết giấc.Cho đến khi có chuyến xe sau đi tới, người ta tưởng gã đánh xe trúng gió,họ cấp cứu mãi một hồi lâu mới tỉnh. Sáng lại thấy tiền người khách trả hồi hôm toàn là vàng bạc! (Sự việc này xảy ra trước đình Ninh Nhuận -Cầu Nhơn.Người đánh xe ngựa này lúc tôi được kể câu chuyện này vẫn còn sống ở Ninh Quý(Đá Hàn).

    Chuyện ma nữ quá giang được lan ra,nhất là trong giới xe chở hàng khuya.Sau cái vụ này giới xe khuya thận trọng hơn trong việc cho khách quá giang giữa đêm khuya.Song vẫn có những người đánh xe chưa biết chuyện,hoặc những anh hiếu sắc,thấy bóng hồng một mình giữa đêm khuya khoắc dại gì mà không cho quá giang để tán tỉnh cho đỡ buồn trên quãng đường xa!!! Có một anh đánh xe khuya từ Trường Sanh về PR để kịp chở chuyến hàng sớm, đang đánh xe ngang qua khu nghĩa địa Trường Sanh thì gặp một cô gái xin quá giang về chợ TC. Đêm hôm khuya khoắt có người lạ quá giang,anh ta cũng thấy rờn rợn,nhưng cô gái khẩn khoản quá,lại nghĩ tới cảnh có bóng hồng ngồi bên cạnh trong đêm vắng nữa,nên anh không đành lòng từ chối.Có gì thú cho bằng đêm khuya trên đoạn đường dài vắng vẻ mà được một bóng hồng ngồi thỏ thẻ cạnh bên!Phải chóp ngay “ cơ hội ngàn năm một thuở”, anh bèn mở lời tán tỉnh và cũng được cô gái đưa tình đáp lại. Được lời như cởi tấm lòng,hai bên nói chuyện càng lúc càng tình tứ thân mật cho tới mức không còn khoảng cách giữa chủ và khách quá giang nữa, mà thay vào đó là những cử chỉ âu ếm,những xúc cảm khoái lạc của cuộc ái ân dâng tràn chìm ngập tâm hồn chàng trai háo thắng.Trong lúc chàng trai đang ngất ngay trong xúc cảm khoái lạc, thì cũng là lúc cô gái nói lời tạm biệt trong luyến tiếc và hẹn ngày tái ngộ; còn anh chàng tiếp tục đánh xe trong mơ màng sau cơn khoái lạc và mong ước đến ngày gặp lại!!!

    Sáng dậy thấy chiếc xe ngựa dừng trước lối vào khu thổ mộ,người ta nghĩ có lẽ người đánh xe đã vào trong thổ mộ vệ sinh.Nhưng sao cứ thấy xe đứng hoài mà không thấy người chủ xe trở lại,người ta mới vào thổ mộ xem thử sao.Sau một hồi tìm kiếm,thì trời ơi,người ta phát hiện một người đàn ông trần truồng như nhộng,miệng đầy cứt bò và miểng sành đang ngồi thu lu chỗ ngôi mộ vợ ông Heo.Mặc dù có nhiều người bao quanh,nhưng người này vẫn tự nhiên như là chẳng thấy ai vậy,khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt ngơ ngơ ngác ngác như kẻ mất hồn.Biết là bị ma giấu nên người ta lấy nước tiểu cho uống và rửa mặt cho anh ta,phải một hồi anh ta mới bình phục và kể lại chuyện này.Sau này anh ta còn tâm sự với người quen,mặc dù sự việc xảy ra tuy sợ thiệt,nhưng anh ta không thể nào quên cái cảm giác ái ân với người con gái tuyệt đẹp này!

    Có anh chàng kia bản tính ương ngạnh cứng đầu hay sất láo,không tin ma quỷ.Khi đi qua thổ mộ,thấy ngôi mộ vợ ông Heo,anh mới buông lời chọc ghẹo sất láo. Đại khái ý anh ta muốn chọc gheo người dưới mộ là sao không ‘lấy’anh,mà đi “lấy”Tây để “chịu” không nổi phải chết. Đêm hôm đó anh ta cùng hai người bạn đi gánh củi trộm của nhà đèn(hồi đó nhà đèn còn chạy bằng máy hơi nước,mấy ông Tây nhà đèn mới thuê nhân công VN đi chụm lửa.Rồi nửa đêm mấy người này mới lén chủ Tây quăng củi ra ngoài tường nhà đèn cho người bên ngoài gánh về chụm bếp.).Lúc đi thì không sao,lúc gánh về ngang qua thổ mộ thì anh ta dường như ở trong trạng thái mơ mơ màng màng,nghĩ là anh ta đang đi qua một nơi nào đó mà cảnh vật hữu tình lắm.Trong khi đang thẩn thơ ngắm cảnh,anh thấy một người con gái tuyệt đẹp lúng luyến đưa tình với anh.Trong cảnh đẹp đẽ thế này mà còn có một giai nhân tuyệt mỹ như thế chẳng khác nào đã lạc vào chốn thiên thai!Anh bèn tới bên cô gái ngỏ lời ong bướm làm quen.Nào ngờ, như được duyên trời đặt trước nên cô gái thuận tình đồng ý làm quen.Hai người cùng dìu nhau đi ngắm cảnh “thần tiên”.Vừa ngắm cảnh vừa trao tình đến lúc nàng thấy chàng tình trong như đã mà mặt ngoài còn…chưa dám nói nên nàng bèn ngỏ lời muốn được ái ân…Trong lúc cơ thể anh ta đang rung rung,giật giật từng hồi trong cơn hoan lạc tột đỉnh, thì anh cố mở mắt để ngắm nhìn người yêu,vì anh nghĩ có lẽ người yêu của anh cũng đang chìm đắm trong cơn hoan lạc với mình,lúc này có lẽ trông nàng càng xinh đẹp hơn!Nhưng… Ôi,trời ơi,cái khuôn mặt diễm kiều của người yêu anh đâu mất rồi,mà thay vào đó là gương mặt chầm vầm,hai mắt đỏ ngầu như hai hòn than đang đượm lửa,trong miệng lộ ra hai cái răng nanh to như hai trái chuối xanh,cái miệng rộng toang hoát hôi rình đang thè cái lưỡi đỏ choét liếm liếm vào mặt anh .Vừa chợt thấy thế, anh ta gục xuống chết giấc ngay trên xác con quỷ luôn.

    Đến sáng người nhà không thấy anh ta gánh củi về mới toả ra đi tìm.Thấy gánh củi ngoài thổ mộ,nên mới vào bên trong tìm xem thì mới phát hiện anh đang loã lồ,hơi thở thoi thóp nằm cứng đờ bên ngôi mộ người vợ ông Heo.Người ta làm đủ mọi cách mà anh ta không thể hồi tỉnh lại được.Gia đình đưa xác anh ta về và thỉnh Pháp sư về làm phép đưa hồn về nhập xác,sau đó anh ta mới hồi tỉnh,nhưng không được bình thường như trước nữa.Sau khi tỉnh ông ta có kể lại sự việc này cho người nhà và bà con tới thăm nghe.

    Tin đồn về chuyện vợ ông Heo tác quái ngày càng lan ra làm ai nấy cũng khiếp đảm đến nỗi ít ai dám đi ra đường kể từ lúc chập choạng tối.Sau đó người thân của cô gái đã cho lập cái khám thờ vong hồn người con vắn số của họ.Từ khi cái khám được lập lên để thờ phụng, hương khói vào mồng một, ngày rằm ,người ta ít thấy bóng cô gái lang thang ngoài đường đón xe đêm nữa!
    (.Sở dĩ tôi dùng từ anh ta để chỉ những người lớn tuổi bị nạn như ông đánh xe ngựa, ông gánh củi là vì tôi muốn giữ lại phần nào nguyên lời kể của các cụ).

    (Còn nữa)
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  5. #25

    Mặc định

    Sao chuyện ngày càng thấy có nhiều tình tiết "Người Lớn" vậy T_H :D? DPT mới vừa đi Ninh Thuận về...và đi qua rất nhiều đường phố. DPT thấy một đặc trưng trên mấy con đường DPT đi qua đó là những cây cổ thụ to..........khá lạnh người! Theo như người bạn ở đó nói là ở đấy là những con đường nổi tiếng về MA....k biết chuyện của T_H có liên quan gì k??Nế T_H có chuyện gì về những con đường đó hãy viết lên nhé! cám ơn T_H nhiều!
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

  6. #26

    Mặc định

    Cám ơn bạn đúng là truyện có nhiều tình tiết ''người lớn''.Mình thật sự cảm thấy khó viết quá,nhưng bỏ thì mất sự thật của câu chuyện!
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  7. #27

    Mặc định

    Không sao đâu bác Thanh Hoài ơi , tuy có "người lớn" chút xíu nhưng đệ thấy bác dùng cách nói tránh rất hay mà . Câu chuyện của bác thật cuốn hút , lúc nào đệ cũng trong mong có bài post mới .
    Xin chúc bác được sức khỏe!
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH !

  8. #28

    Talking

    Trích dẫn Nguyên văn bởi THANH HOÀI Xem Bài Gởi
    Qua một đêm “động phòng huê chúc” cô gái đã ‘ra đi’ trong đau đớn.Vì thân thể nhỏ bé kia chưa quen với việc tiếp nhận những bộ phận to lớn quá khổ,những thủ thuật của một tên ăn chơi từng trải.Ngay khi cái lần đầu tiên phải tiếp nhận một “ vật lạ” to lớn đưa vào thân thể,cửa mình cô gái đã bị thương tổn rất nặng,máu ra rất nhiều.Lại còn phải chờ “ con quỷ dâm dục’’ kia thoả mãn xong,mới đưa tới nhà thương cứu chữa thì đã muộn quá rồi,do đã mất nhiều máu quá mà phần máu ít ỏi còn lại nhà thương cũng không còn cách nào có thể cầm lại được!
    Doan nay se bi cac chuyen gia tinh duc hoc phan doi am i cho xem.

    Kinh bac!
    Tận nhân lực, Tri thiên mạng

  9. #29

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi zen Xem Bài Gởi
    Doan nay se bi cac chuyen gia tinh duc hoc phan doi am i cho xem.

    Kinh bac!
    Cám ơn bạn Zen đã quan tâm đến bài viết của mình!
    Có chuyên gia tình dục học nào đó phản đối thì mình cũng chịu thôi vì câu chuyện này mình viết theo lời kể của các cụ về một nhân vật có thật chớ không phải mình tự nghĩ ra.Nhưng dù sao chăng nữa cô gái cũng đã chết trong cái đêm đầu tiên ấy.
    Như trên đã nói,mình kể lại những gì chính mắt mình thấy,hay chính tai mình nghe,mình không thêm bớt hay bàn luận gì thêm.
    Còn các chuyên gia có phản đối ra sao thì tuỳ,mình không có ý kiến gì đâu.Vì đây là chuyện ma mà,dĩ nhiên phải có những tình tiết thực thực hư hư mới ra câu chuyện chớ.Trong chuyện ma nhiều khi có nhiều tình tiết tưởng chừng như vô lý nhưng thực tế lại xảy ra đó bạn!

    Thân ái!
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  10. #30

    Mặc định

    (Tiếp theo 9)
    Nhìn chung những nhà ở trên khu thổ mộ không nhiều thì ít đều gặp những hiện tượng dị thường rùng rợn xảy ra. Nhiều lúc xảy ra ngay cả giữa ban ngày.Có nhà đang nghỉ ngơi giữa buổi trưa yên tĩnh bỗng nhiên nghe như có hàng chục đứa nhỏ đang đùa giỡn la hét ngay trong nhà mình nhưng nhìn chẳng thấy ai.

    Có nhà hai vợ chồng đang nằm nghỉ trưa trong phòng,bất chợt người vợ phát hiện thấy một ông già tuổi ngoài sáu mươi mặc chiếc áo bà ba đen cổ kiền, “vào” phòng lúc nào không biết, đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường mà nhìn chầm chầm vào hai thân thể.Giật mình vì thấy người lạ,chị ta la lên “Ông ở đâu mà vô đây!”,lúc đó người chồng cũng vừa quay lại, thì cả hai đều nhìn thấy bóng ông già mờ dần,mờ dần…rồi như mây, như khói tan biến vào không gian.

    Sau cái chuyện kỳ dị đó hai vợ chồng có đi coi thầy.Thầy nói trong phòng có nhiều mộ bên dưới.Những vong hồn của những người dưới mộ còn vất vưởng ở xung quanh .Cho nên khi họ thấy vợ chồng sinh hoạt với nhau,bản năng con người trong tiềm thức của họ được khơi dậy,họ cố hiện lại hình hài của họ trước đây để được rung động cùng sự khoái lạc của hai vợ chồng.Muốn ở yên phải bốc hết hài cốt bên dưới đem cải táng nơi khác,thỉnh thầy về làm lễ kỳ siêu bạt độ cho họ .

    Tội nghiệp !Hai vợ chồng ở đâu đó,nghe nói tận vùng ngoài lận, vào đây lập nghiệp, mới mua ngôi nhà này chừng vài tháng của người chủ trước bán rẻ lại.Người chủ trước này cũng đã mua ngôi nhà này từ một người chủ trước nữa.Hai người chủ này cũng giống nhau ở chỗ là sống trong ngôi nhà này được một thời gian thì âm thầm ra đi ở chỗ khác, còn ngôi nhà thì đóng cửa rồi sau đó bán lại.Ngôi nhà này người ta gọi là nhà ma.Khi ngôi nhà chưa có người mua còn bỏ hoang thì không ai dám lai vãng tới gần dù ban ngày.Không biết hai vợ chồng này không biết lý lịch ngôi nhà,hay là không tin có ma quỷ mà dám mua ngôi nhà này.Nghe thầy bảo đào nền nhà để bốc hết hài cốt,nhưng biết cốt nằm ở đâu mà đào,không lẽ dỡ hết cả nền nhà lên?!Hai vợ chồng không theo lời thầy dặn mà cố về ở chừng hơn một tháng nữa thì dọn đi chỗ khác.

    Có nhà thì lúc chạng vạng tối thì thấy có dạng một người đàn bà như bị rút ngược hai chân lên xà nhà,đầu dốc ngược xuống đưa qua qua đưa lại tòn ten,mái tóc dài rối bù xoã ngược quét qua,quét lại dưới đất.Sau đó cái đầu rớt xuống,kế tiếp đến hai tay…rồi đến cái mình…cuối cùng là cặp giò.Khi từng phần thân thể rớt xuống biến mất hết, lại thấy cái xác treo tòn ten,rồi rớt tiếp.Người ta nói dưới nền nhà có cái mộ chôn một người đàn bà bị tra tấn đến chết.Nay làm nhà đè lên mộ, bị ém quá nên mới hiện hồn làm như vậy.Sau này người trong nhà còn chứng kiến nhiều hiện tượng rùng rợn nữa nhưng họ không dám nói ra.Có những đêm khuya vợ chồng con cái tung cửa bỏ chạy ra ngoài sân ngồi ôm nhau mà run.Hàng xóm có hỏi nhưng họ không nói là họ đã gặp chuyện gì.Một thời gian sau họ cũng bán nhà đi ở nơi khác.

    Ngôi nhà này được bà Tư D mua để cho cháu bà ở.Nhưng cháu bà dọn tới được ít hôm ở căn nhà phụ, rồi cũng cuốn gói ra đi.Nghe người này nói lại là ở trong nhà đó thấy nhiều hiện tượng rùng rợn lắm,nhất là nằm ngủ thì thấy có người tới đuổi đi,kéo bỏ xuống đất,sáng dậy thấy mình nằm dưới đất.Sợ quá họ không dám ở nữa,cho nên ngôi nhà trở lại cảnh hoang vắng vô chủ.Những nhà gần đó hay những người qua đường vào lúc khuya khuya họ nói là thường thấy một người đàn bà mặc bộ đồ trắng để tóc xõa đứng trước cửa nhà nhìn ra đường. Một hôm có người đi về khuya nhìn thấy có bóng một người đàn bà khoanh tay đứng tựa vào gốc me ở phía đầu dưới nhà chừng một chập thì tan mất.Nhưng ngay sau đó, lại thấy xuất hiện hai cục lửa như đang đuổi bắt nhau bay vờn vờn luồn lách qua những nhành me.Hai cục lửa chơi trò rượt đuổi chừng một lúc thì có một cục bay đi đâu không biết;cục lửa còn lại bay vọt thẳng ra phía đường cái hướng đúng chỗ người đang rình xem.Làm cho anh chàng một phen hồn vía lên mây lên mưa,vì tưởng rằng cục lửa biết anh ta đang rình xem nó, nên bây giờ nó bay tới anh để…cho anh ta một “bài học”! Nhưng may phước cho anh ta,cục lửa bay tới còn cách anh ta độ chừng hơn mét thì đổi hướng bay quật lên phía trên sân vào tới cửa cái rồi biến mất.Thật tội nghiệp cho anh chàng một phen hoảng vía cho bỏ cái tật coi ma!

    Hôm sau anh ta kể lại ai cũng tức cười.Anh ta nói là lúc thấy cục lửa bay về phía anh,anh thấy lạnh cả mình mẩy,da gà nổi lên cục cục,tay chân run cập cập,muốn chạy mà chạy không được. Bởi lẽ một là do run quá chạy không nổi;còn hai là nếu bỏ chạy thì sợ con ma phát hiện đuổi theo thì càng khốn nữa!Thôi cứ nhắm mắt đánh liều!!!

    Mãi tới sau này mới có vợ chồng người cháu khác của bà Tư D dọn về nhà này ở.Nghe nói họ có mời thầy về trấn ếm dữ lắm mới không bị ma đuổi nữa, nhưng chỉ được ở nhà phụ (căn phòng hông bên dưới) mà thôi,còn nhà trên(nhà chính)thì bất khả xâm phạm.

    Thực vậy,từ trước tới giờ hầu như ít ai thấy chủ nhà mở cửa căn nhà chính này.Vợ của người cháu bà Tư này cũng thường hay kể lại với hàng xóm, cứ nữa đêm thì nghe tiếng nói chuyện rì rầm ở nhà trên,rồi sau đó thì nghe tiếng xoong nồi,chén bát khua nhau loảng xoảng ở nhà bếp.Bật đèn lên thì chẳng thấy ai.Hoặc những lúc đi vào nhà tắm nhà vào lúc chập choạng tối thì hay bất chợt thoáng thấy bóng một người con gái mình trần hình như đang tắm vậy.

    Theo như những lời kể về bóng người đàn bà đứng dưới gốc me rồi biến thành cục lửa bay trên cây me ,rồi người con gái đang “tắm”…Liệu có liên quan gì đến cục lửa bay về cây me này từ cây sung nhà bà Nhơn không?Cục lửa-người đàn bà đứng dưới gốc me hay đứng trước cửa cái ngôi nhà này có liên quan gì đến cô gái bị Tây hãm hiếp chết trước đây không?
    (còn nữa)
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  11. #31

    Mặc định

    (Tiếp theo 10)
    Sau khi thằng Sáu Sụt chết trong xóm,nhất là chỗ cây sung nhà bà Nhơn đã xảy ra nhiều hiện tượng quái dị ,rùng rợn lắm.Chẳng hạn:

    Vào những hôm trời mưa, người ta thấy có vệt nước đỏ nhờ nhờ như máu loãng xuất hiện từ chỗ thằng Sáu Sụt nằm chết hoà cùng dòng nước mưa chảy loang tới tận trước ngõ nhà bà Nhơn,dòng nước đỏ này loang theo đúng đường dòng máu thằng Sáu sụt chảy trước đây.Cũng ngay vào tối những hôm đó, trong tiếng mưa đêm rả rích bà con chung quanh còn nghe có tiếng người rên từng hồi.Tiếng rên nghe yếu ớt, đứt quãng,như thể của một con người không còn chút khí lực nào đang cố gượng lấy hơi lên.Rồi sau đó lại nghe tiếng khóc hu hu như là của một kẻ nào đó khóc tiếc thương số phận bị người đời ức hiếp,bạc đãi vậy.Trong đêm trường thanh vắng nằm nghe tiếng mưa rơi như thấy cõi lòng buồn miên man trống vắng;rồi lại nghe thêm tiếng khóc than,rên rỉ,ai oán của những vong hồn bạc phước nữa thì ai mà chẳng thấy “lạnh” cả người?!Tôi cũng vậy, đang nằm yên ấm với những người thân,nghe tiếng khóc,trùm kín người trong hai ba lớp chăn mà còn thấy “lạnh” cả châu thân!!!Huống hồ những người nằm một mình,cô đơn trong đêm vắng?!

    Có một hôm độ chừng chín mười giờ đêm cả nhà lão C-người mua nhà bà ba đang quay quần xem TV,thì có người bất chợt nhìn thấy một bóng người đứng ngoài cửa sổ đang nhìn chăm chăm vào mọi người.Cái bóng,trông vẻ mặt xanh xao,nhợt nhạt,buồn thảm,khổ đau lắm!…Hoảng quá,chị ta la toáng lên.Khi bị cả nhà nhìn thấy,cái bóng người đó mới dần dần tan biến đi,song mọi người cũng kịp nhận ra cái bóng người đó là thằng Sáu Sụt.

    Thấy thế,chờ tới tuần 49 ngày,Ba-Má thằng Sáu Sụt mới rước thầy về làm lễ cầu hồn cho nó, mong vong hồn nó được siêu thoát, hay chí ít cũng về được nhà để gia đình cúng kiến.

    Lễ cầu hồn thằng Sáu Sụt được thực hiện ngay chỗ nó bị đâm.Lễ vật chuẩn bị cho lễ cầu hồn này gồm nhang, đèn,hoa quả,bánh trái cùng với một dải lụa trắng dài và một hình nộm được bện bằng rơm mặc quần áo cũng bằng vải lụa trắng. Nghe nói các thầy tụng kinh,làm phép cho vong hồn nó nương theo dải lụa mà về nhà.Khi buổi lễ kết thúc,các thầy đốt hình nộm,rồi cho một thằng nhỏ kéo dải lụa về nhà nhưng phải kéo làm sao để dải lụa bay theo phất phơ,chớ không được để chạm đất.

    Sau lễ cầu hồn,không biết thằng Sáu Sụt có về nhà được hay không thì không ai biết.Nhưng tối hôm đó cả chòm chỗ nhà bà Nhơn hầu như chẳng ai dám ngủ cả.Vì tối hôm đó lũ chó thi nhau tru cả đêm;trời lặng yên mà cứ nghe rào,rào trên cây Sung như thể là trời nổi dông,nổi tố vậy.Trong cơn “dông tố’’lại vang lên tiếng cười sằng sặc,sằng sặc,nghe như từ một cõi xa xăm nào vọng lại,cảm thấy rợn người!Sau những tràng cười “lạnh lùng ma quái” ấy là tiếng khóc than kể lể với giọng éo éo như của người gần đứt hơi nghe còn ghê rợn nữa! Cái đêm hôm ấy, cả chòm lặng yên dường như không có một tiếng ho hay đằng hắng, cả chòm tối hôm đó, được dành cho lũ chó và những loài ma quỷ làm chủ tình hình!

    Cách đó chừng hai ba đêm sau, đang ngủ nửa chừng,tôi bị đánh thức bởi tiếng sủa của con chó nhà ông Minh.Không biết sao mà con chó cứ sủa hoài cả nửa tiếng đồng hồ,tiếng sủa lung vô định,chứ không có chủ đích vào một đối tượng nào.Bực mình quá,tôi mở cửa ra ngoài, định tìm cục gạch ném hờ con chó.Tôi còn nhớ đêm hôm đó chừng hai mươi hay hai mươi mốt âm lịch,trăng lên hơi cao, ánh trăng mờ mờ, vàng vọt,héo úa vì mặt trăng đang lẫn trong đám mây mù,cùng với trời mưa bay bay,làm cảnh vật chung quanh như chìm đắm trong không gian lạnh lùng u tịch, đầy ma quái.Trong ánh trăng,những đám bụi mưa bay bay mờ mờ như sương như khói nhìn giống như từng đoàn âm hồn đang dắt díu nhau đi đến nơi trai đàn chẩn tế! Đang loay hoay mò tìm cục gạch thì bỗng thấy một cục lửa chừng bằng cái chén con từ trên cây khế bay ra.Lúc đó con chó càng sủa dữ.Cục lửa bay lờ lờ theo đường vòng qua cây sung nhà bà Nhơn.Tôi thấy nó tương đối rõ ràng vì nó bay chỉ cách tôi chừng hơn mươi thước.Tự nhiên tôi thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên tới trên đầu,rồi lan toả khắp toàn thân.Cũng kịp lấy lại bình tỉnh,tôi nép mình vào bụi bông trang rồi cẩn thận quan sát cây sung.May có con chó làm bạn nên bớt sợ,vì con chó nhà thấy tôi đứng đó,nó cũng tới bên vẫy đuôi mừng rồi nằm dưới chân.

    Chừng 5 phút sau thì xuất hiện một vùng sáng từ hướng Nam đang di chuyển càng lúc càng gần.Khi vùng sáng di chuyển đến gần nhất,làm sáng rực một vùng trời đêm,thì lúc đó tôi cũng thấy trên gần đọt cây sung là một bóng ngườì con trai đang đứng nhìn về phía vùng ánh sáng.Bên dưới bóng người này là một dải lụa trắng phất phơ dài gần tới gốc sung.Bóng người này cứ dõi theo vùng sáng đèn của đoàn tàu cho đến khi đoàn tàu về ga Tháp Chàm.

    Nhiều lúc tôi tự hỏi:Có phải chăng đó là hồn thằng Sáu Sụt đã nương theo dải lụa trắng của buổi lễ cầu hồn hôm trước, rồi không thể tách rời,để bây giờ mỗi khi hiện hồn thì luôn có dải lụa trắng vấn vương?!

    Chừng một tuần sau,có một ông thầy bói mù đến xóm tôi xem bói.Nơi ông chọn để ngồi coi bói là gốc cây sung. Ông thầy bói này bói đúng lắm!Tôi cũng có “xem” thử,kết quả hết sức chính xác!Tin đồn lan ra,người ta kéo nhau tới “xem” thật đông.Bà con yêu cầu ông ở lại vài hôm để “xem” cho những người chưa được “xem”.Thấy ông phải ngủ dưới gốc sung tội quá,tôi cho ông ngủ nhờ ở hiên nhà.Tôi cũng bị công an mời làm việc vì chuyện cho ông ngủ nhờ này.Tôi phải đấu tranh mãi;rồi anh công an khu vực có tới “xem” thử, được ông nói trúng phốc,lúc đó mới chịu yên!

    Ông có kể lại với tôi là đêm ông ngủ ở gốc sung đã bị hai vong trên cây sung quạy phá cả đêm không ngủ được.Một vong là nữ chết đã rất lâu rồi,bản lĩnh nó cao lắm;còn một vong nữa là con trai mới chết bị vong nữ này buộc theo.Chúng nó cứ nói chuyện xì xầm bên tai ông làm ông không ngủ được.Hết nói chuyện, chúng chuyển sang lấy cát ném rào rào xuống mặt,làm ông phải ngồi chòng gộc suốt đêm.

    Hôm sau có bà T- má thằng Sáu Sụt tới “xem” bói.Bà T hỏi ông về gia đạo,con cái như thế nào (tuyệt đối bà T không tiết lộ chuyện con bà bị đâm chết).Qua vài câu trả lời về gia đạo,rồi tiếp đó ông nói ngay: “Bà có một người con trai bị đâm chết ở chỗ này,hiện thời nó đang ở trên cây sung chờ nói chuyện với bà”. Ông nói câu này làm bà T và mọi người chung quanh tái mặt!Bởi lẽ, ông thầy mù,từ xa tới làm sao biết chuyện thằng Sáu Sụt bị đâm,làm sao biết người đang ngồi trước mặt là mẹ thằng Sáu Sụt?!

    Bà Tr chấp nhận nói chuyện với thằng Sáu Sụt qua trung gian ông thầy bói,vì thằng Sáu Sụt mới chết khó nhập xác lắm.Bà T hỏi nhiều chuyện riêng ít người biết để kiểm tra có phải đó là hồn thằng Sáu Sụt không.Nó trả lời đúng cả (dĩ nhiên là qua ông thầy bói thông dịch lại).Bà Tr hỏi thăm về tình hình của nó sau khi chết.Nó nói là nó chết oan.Hôm trước có cầu hồn mà nó không vào nhà được vì thần cửa không cho vào, do mấy thầy không làm phép xin thần cửa.Gia đình có cúng kiến gọi tên nó,nó có về nhưng chỉ đứng ngoài ngõ,thấy đồ cúng thơm phức,nó thèm lắm,thấy đói cồn cào.Nó nói thà đừng cúng, đừng vái tên nó thì nó còn không thấy đói;chớ cúng ,vái gọi nó về mà không vào hưởng được,nó thấy đói lắm.Nó còn cho biết hiện giờ vết thương ở cổ và hai bàn chân nó đau nhức lắm. Vì lúc trước,khi chở nó đi cấp cứu, hai bàn chân nó thòng xuống,chà sát trên mặt đường bị mòn tới lòi xương.Nó xin bà Tr cho một ít thuốc để uống và xức.Bà Tr có cho thuốc thì đem tới gốc sung vái tên nó rồi đốt,nó sẽ nhận được.Chỉ cúng thuốc thôi đừng cúng theo bánh trái,vì cúng theo bánh trái bọn cô hồn sẽ giành hết,nó không giành nổi với bọn này đâu…

    Chiều hôm rằm tháng Bảy,người ta tổ chức cúng thí cô hồn ở chùa Địa Tạng(nói là chùa theo thói quen của bà con,chớ đúng ra đó chỉ là cái miếu nhỏ được cất lên ở thổ mộ mỗi khi có đám chết vào thổ mộ đều dừng tại đây để cúng kính trước khi chôn).Các sư cô đang cúng thì có một đứa con gái chừng 16,17 tuổi,không biết từ đâu chạy tới trước đàn thí,mặt mày hầm hầm,chóng nạnh nói lớn: “Các người từ trước tới giờ không biết cúng.Cúng có ít mà kêu cho đông,họ kéo nhau tới đông nghịt mà đồ cúng thì ít quá đâu có đủ, nên họ tranh nhau giành giật,ai mạnh thì giật được,ai yếu thì chịu đói. Họ tranh giành đánh đá nhau kịch liệt,nhiều lúc tôi phải đứng ra phân giải,họ mới chịu yên.Họ tức mấy người lắm. Mặc dù mấy người có tụng Chú biến thực,biến thuỷ,nhưng trong lúc tụng Chú, tâm lại nghĩ chuyện xằng bậy nên đồ cúng biến thành những thứ xằng bậy hết.Sau này cúng thì cứ khấn vái bình thường đừng có bày đặt tụng Chú nữa,Chú để cho các thầy đạo cao đức trọng trì tụng;còn các người trì tụng chẳng những không lợi mà còn mang hoạ.Còn đừng cúng kẹo,người âm không biết ăn kẹo;còn vàng bạc thì cúng ít thôi,chứ cúng nhiều bọn nó đánh bạc hết.”Nói xong nó(đứa con gái) xin ăn những đồ cúng.Nó ăn một hơi bằng hai ba người ăn.Nó cho biết nó là một vong nữ chết do bọn Tây hãm hiếp cách đây đã lâu rồi.Hiện thời nó ở cây me cổ thụ ở phía dưới (ý nói cây me nhà ông Chín Cường).,Trên cây me này còn nhiều vong khác trú nữa,nhưng những vong này công lực yếu hơn nó.Nó còn trách là bao nhiêu năm chiến tranh giặc giã,nó cùng các vong khác cố giữ làng giữ xóm được yên ổn,mà khi bình yên rồi thì chẳng có ai quan tâm đoái hoài tới cả,không lập được một đàn tràng cầu siêu tế độ để an ủi người âm.Vì thế,nên tức quá,nó mới quay lại quấy phá cho bõ ghét.Nó còn cho biết thêm là vừa rồi nó quậy phá khiến cho bọn loai choai đâm chém nhau,làm một thằng chết để theo hầu nó.Nó còn nói là nếu không sớm lập đàn tràng cầu siêu,tế độ cho các vong linh đã khuất thì nó sẽ còn quậy phá nữa làm cho làng xóm không yên ổn được.

    Ăn uống xong thì nó(đứa con gái) ngã bật ra,nằm song sượt trên đất một hồi mới tỉnh.Sau đó người ta hỏi lại chuyện thì nó chẳng biết gì cả!

    Những người trong buổi cúng hôm đó mới thuật lại toàn bộ câu chuyện xảy ra cho bà Tám (má nuôi con Tân) nghe .Với tấm lòng rộng rãi, ưa bố thí cúng dường,bà mới phát tâm lập một đàn tràng cầu cho âm siêu,dương thới,cho quốc thái,dân an.Bà vận động con cháu ở ngoại quốc đóng góp. Đàn tràng này được thiết lập lớn lắm,có mời thầy ở Sài Gòn về cúng tế ba ngày ba đêm,có thả cá,thả chim phóng sanh,thả hoa đăng xuống sông để các vong hồn dưới nước nương theo cho khỏi lạnh lẽo.

    Sau cuộc làm chay siêu độ này,thì thấy tình hình trong làng xóm được yên ổn hơn.Còn không biết sau này thì ra sao!

    Câu chuyện về hồn ma thằng Sáu Sụt đến đây là hết.Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn đã quan tâm theo dõi.

    Xin quý vị xem tiếp câu chuyện: “Chiếc Xe Đòn Rồng” hay còn gọi là câu chuyện: “Chiếc Quan Tài Bay Trong Gió”.
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  12. #32

    Mặc định

    Phải nói là quá hay huynh Thanh Hoài ơi . Đọc hấp dẫn đến từng chữ .
    Mong câu chuyện tiếp theo sẽ sớm ra mắt.
    Chúc huynh sức khỏe nha.
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH !

  13. #33

    Mặc định

    Câu chuyện:CHIẾC QUAN TÀI BAY TRONG GIÓ.

    Nhớ hồi đó tôi được điều động đến tăng cường công tác ở một nơi xa nhà hơn năm mươi cây số.Lần đầu tiên phải nhận công tác ở miền sơn cước xa xôi,hẻo lánh,vùng mà trước đây được xem như vùng rừng thiêng nước độc,tôi thật bị động vô cùng.Cho dù cấp trên chưa đúng trong việc phân công,nhưng trước mắt phải nhận sự phân công cái đã,còn chuyện đúng sai tính sau.

    Trước ngày chính thức nhận công tác,tôi đã tới nơi này quan sát,làm quen với đường đi nước bước ở một nơi mà mình chưa hề đặt chân đến;mà cũng là để tìm hiểu nhân tình ở đây và tìm cho mình một nơi trọ tương đối tin tưởng.

    Trong lúc chạy xe dạo vòng quanh cách chỗ tôi sẽ công tác chừng hai cây số, tôi bỗng phát hiện một ngôi chùa.Lòng mừng khấp khởi, vì nghĩ chỉ có chùa là chốn an toàn và lý tưởng nhất để cho con người lần đầu tiên đến một nơi xa lạ không một người quen biết như tôi chọn làm chỗ dung thân.Nghĩ thế,nên tôi đánh bạo vào chùa xá sư trụ trì,kể rõ tình cảnh của mình,và xin được tá túc.Với tâm từ bi nhà Phật luôn thương xót ,mong muốn cứu vớt chúng sinh,sư trụ trì đã hoan hỷ cho tôi trọ tại chùa.Lòng vui mừng khôn xiết,tôi đảnh lễ sư tỏ lòng tri ân.

    Ngôi chùa được xây dựng đơn sơ trên khu đất tương đối rộng với nhiều cây cối sầm uất,hơi cách xa khu dân cư.Nhìn ngôi chùa ẩn hiện sau những tán cây cổ thụ thấy toát lên vẻ thanh thoát, u trầm,tĩnh mịch,trang nghiêm,cổ kính làm cho ta có cảm giác bình yên,tạm quên đi bao nỗi muộn phiền,những vất vả, lo toan của cuộc sống thường ngày cứ luôn đè nặng tâm trí.

    Trừ những ngày lễ,kỵ còn ngày thường,ban ngày chùa vắng lắm vì bà con bận đi làm,buổi tối thì có các cụ,các cô lớn tuổi đến tụng kinh một chút rồi về. Chùa chỉ còn lại một mình sư trụ trì thui thủi!

    Tôi được sư cho trọ ở gác trống sấm.Cơm nước ăn chung với sư.Sau mỗi buổi làm về tôi nhận công việc quét dọn chùa,xách nước tưới mấy cây cảnh xung quanh.Còn sư thì kinh kệ công phu hai buổi sớm chiều.

    Sau buổi cơm chiều hai thầy trò ngồi ở bàn nước bên hiên chùa hủ hỷ tâm sự chuyện đời,chuyện đạo,cùng ngắm cảnh núi rừng chìm dần trong tối.Trong đó có những câu chuyện thầy kể về lịch sử,địa lý, con người của vùng đất nơi đây.Mỗi câu chuyện đều gắn liền với bao điều linh thiêng bí ẩn,nhưng nó là sự thật đối với người dân nơi đây,nhất là bậc tiền nhân một thời có công “mở đất”.

    Khi có công tác Phật sự ở xa,thầy thường vắng chùa cả mươi ngày nửa tháng.Mỗi lần như vậy,thầy có nhờ một bác Phật tử đến ngủ và công phu vào ban đêm.Còn tôi sau mỗi buổi đi làm về cũng một mình thui thủi! Trong những ngày thầy đi vắng còn lại một mình thơ thẩn vào ra,tôi thật sự thấy lòng cô đơn,trống vắng dành cho bao nỗi buồn,vui,giận,hờn,thương,nhớ cứ liên tục tràn về đầy,vơi.

    Có những buổi chiều sau những cơn mưa dông,một mình ngồi nhìn dãy núi xa xa phía trước đã chuyển sang một màu xanh thẳm làm hiện rõ những luồng khí đang tung tăng uốn lượn bốc lên từ chân núi,những sợi khí bốc lên khi nhặt,khi khoan,khi mờ khi tỏ,khi tụ,khi tán tạo thành những hình thù mông lung,kỳ quái…,rồi cuối cùng kết thành một dải trắng đục bồng bềnh nơi lưng chừng núi.Người ta nói ở miền sơn cước nhiều khí núi,các hồn ma bóng quế thường hay nương tựa vào những dòng khí này mà hiện hình nên thường có nhiều ma quỷ lắm.Cách lý giải như thế nghĩ cũng có phần hữu lý.Vì hồn ma bóng quế suy cho cùng cũng là một dạng khí mà thôi.Nhớ có lần nhà văn Tchya cũng đã thấy nương theo luồng hơi đất sau một buổi chiều mưa là vong hồn hai anh em cụt đầu đang luyện võ với nhau trên đồi nương vắng.Thì bây giờ cũng biết đâu nương theo những luồng khí kia là những vong hồn,oan hồn của tiền nhân một thời đi “mở đất” phải đối mặt,chống chọi với bao gian lao nguy hiểm, đến nỗi phải bỏ mạng làm mồi cho hùm,beo, thú dữ,hay bởi độc tà sơn lâm chướng khí nơi nước độc,rừng thiêng. Để rồi vì lý do gì đó,họ không siêu thoát được mà cứ mãi vấn vương với núi rừng.

    Chuyện cây ráy hấp thụ quái khí của núi rừng mà thành tinh giết chết không biết bao nhiêu người là một trong nhiều chuyện gắn liền với lịch sử khai phá vùng đất này, mà ngày nay thế hệ con cháu đều được nghe ông bà kể lại như là một điển hình cho muôn vàn sự kỳ bí nơi đây.

    Mãi miên man với những dòng suy nghĩ mông lung mà màn đêm buông xuống lúc nào không hay cho đến khi mấy cụ đến tụng kinh thời Tịnh Độ mới chợt nhớ trời đã tối thui rồi.

    Tụng kinh xong,các cụ,các bác ra ngoài uống nước chuyện trò.Tôi nhân thuận tiện nhắc lại câu chuyện cây ráy thành tinh mà sư trụ trì kể hôm trước.Trong đó có cụ bà trên 80 tuổi xác nhận về sự thực của câu chuyện này vì cụ là nhân chứng chứng kiến trong một quá trình dài lúc cây ráy còn gây chết chóc cho cư dân nơi đây cho đến lúc người Pháp điều động cả trung đội lính tới đây dùng đại bác triệt hạ mà nhưng không thành công…

    Tôi xin bà vui lòng kể lại câu chuyện.Bà vui vẻ nhận lời.Bà chậm rãi têm miếng trầu cho vào miệng nhai móm mém,rồi dõi mắt về một nơi xa xăm phía trước một hồi lâu dường như bà đang làm sống lại cái ký ức của một thời ở cái tuổi thanh xuân.Nhìn mái tóc bạc phơ, đôi mắt hơi mờ đục,những nếp thời gian chất chồng hằn sâu trên da mặt nhăn nheo khắc khổ cho ta cảm giác bà cụ là hình ảnh đại diện cho thế hệ tiền bối từng song pha,tranh đấu mưu cầu cuộc sống ở vùng đất này,là lớp người nhân chứng của bao biến thiên thời cuộc ở nơi đây.

    Bà nhổ miếng trầu,lấy khăn lau vệt nước trầu hai khoé mép,rồi bà thong thả kể câu chuyện,vừa kể vừa dõi mắt xa xăm như để ký ức lần lượt hiện về,hiện về tiếp thêm câu chuyện.Mọi người ngồi chung quanh đều lặng yên chăm chú lắng nghe câu chuyện của bà,mặc dù ai cũng đã ít nhất một lần được nghe hoặc biết câu chuyện.Nhưng câu chuyện bà kể có sức lôi cuốn kỳ lạ, được sắp xếp có lớp lang,mạch lạc;vì như thế cũng có thể là những tình tiết trong câu chuyện có gắn liền với những thực tế mà bà đã tận chứng kiến.Trong cái không khí rờn rợn của câu chuyện kể,bỗng đâu một luồng gió núi lạnh ngắt thổi tới,cùng với tiếng éc,éc của con chim heo ma quái đang bay trên bầu trời đêm vắng lặng làm cho mọi người đều có cảm giác chung quanh toàn bao phủ bởi thế giới vô hình mà trong đó là những oan hồn,cô hồn là nạn nhân nơi nước độc rừng thiêng đang sinh hoạt theo cách riêng của họ,hay là đang lang thang, vất vưởng,hoặc hoà quyện với tà khí núi rừng thành một thứ ma chướng trở lại tác hoạ cho người còn sống!

    Câu chuyện bà kể dài lắm,trong đó có xen lẫn những kỹ niệm riêng tư một thời của bà.Bây giờ tôi xin lược lại vắn tắc mong được hầu quý vị cùng các bạn.

    Câu chuyện kể rằng: Ngày xưa vùng đất này là rừng hoang vắng lắm mọc phần lớn là cây dầu và toàn là dã thú.Rãi rác đó đây vài buôn Thượng,chứ chưa có người Kinh.Tới thời Pháp thuộc,người Pháp mở đường xe lửa đi qua vùng này,họ mới khai phá,xây dựng một nhà ga để làm nơi tiếp thêm nhiên liệu,cũng là để kiểm tra lại tàu trước khi leo đèo.Nên họ mới mộ nhân công người Việt tới đây làm cu li làm đường sắt hay làm phu chặt củi thước để chạy máy xe lửa.Biết nơi đây là nơi nước độc rừng thiêng,song vì phải mưu sinh nên người phải chấp nhận đến đây sinh cơ lập nghiệp.Khí hậu và nguồn nước độc địa lắm,ai vốn sức khoẻ yếu mà tới đây thì chẳng bao lâu cũng ngã gục vì bệnh chói nước,hay sốt rét rừng.Tuy vậy,song thiên nhiên vẫn có luật bù trừ của nó.Hễ có thế đánh,tất phải có thế giải.Chẳng hạn như lỡ bị phải rắn độc cắn ở một nơi nào đó,tất cây cỏ xung quanh đó có khả năng giải được nọc rắn. Ở đây cũng vậy,sơn lâm chướng khí gây ra cái bệnh sốt rét rừng nguy hiểm chết người, thì cây ráy tía mọc vô số theo hai bên mé nước nơi đây chính là liều linh dược cứu không biết bao nhiêu sinh mạng.Ngoài khả năng chữa bệnh sốt rét,thương hàn đại tài,cây ráy còn được dùng trong nhiều vấn đề trừ tà,sát quỷ nữa.Còn phép phòng bệnh chói nước:người ta chỉ đơn giản chọn một nơi đất sạch,đào lấy một cục đất bỏ vào lửa nung đỏ rồi nhúng vào một gáo nước,xong uống hết gáo nước đó thì sau này có thể tránh được bệnh chói nước.

    Tuy cây ráy có công dụng chữa bệnh đại tài như thế nhưng càng ngày người ta càng thấy có nhiều người mắc bệnh sốt rét đã dùng cây ráy chữa trị mà không mang lại một chút hiệu quả nào.Hễ ai không may mắc phải bệnh là chỉ có con đường chết mà thôi,cho dù họ có điều trị bằng thuốc Tây thuốc Tàu gì đi nữa.Số người chết càng lúc càng đông đến nỗi người ta gần như không dám tiếp tục ở đây nữa.

    Sau đó người ta mới phát hiện là những người sống dọc theo khúc sông đó mới mắc chứng bệnh sốt rét không chữa được này;còn những người sống xa hơn không dùng nước khúc sông đó thì dù có mắc bệnh cũng được chữa khỏi.Nghi ngờ dòng nước sông có độc tà,người Pháp mới cho các nhà bác vật đến phân chất nguồn nước thì cũng thấy chẳng khác gì hơn so với mẩu nước ở những nguồn khác chảy qua nơi đây.Dù vậy nhưng người ta vẫn hoài nghi về nguồn nước sông này.

    Về sau người ta mới được các người dân tộc Thượng cho biết là trên đầu nguồn khúc sông này có một cây ráy cổ thụ thân to độ hai người ôm vì sống lâu năm do thụ nhiều tà khí của sơn lâm nên đã thành tinh làm hại chết rất nhiều người Thượng rồi.Cứ đến khoảng đầu tháng cây này còn có kinh kỳ làm đỏ cả một khúc sông,hễ ai dùng nước sông này vào những ngày cây ráy có kinh kỳ là bị bệnh chết ngay;không những có kinh kỳ, mà vào những ngày đó nó còn tiết ra khí độc nữa,người nào hít phải thì bị phù mình phù mẩy,khó thở mà chết.Trước đây có những buôn còn ở gần đó cứ ba đến năm năm phải làm lễ tế một trinh nữ mới được yên ổn.Bây giờ các buôn đã chuyển đi nơi khác xa hơn, không còn cúng tế nữa cho nên cây ráy mới tác quái hại người trở lại.

    Mà thực vậy,cứ vào những ngày đầu tháng là người ta thấy nước sông có màu nhờ nhờ như huyết loãng trên một khúc dài chừng hơn ba cây số bắt đầu nơi cây ráy mọc.Còn khúc chỗ người ta ở thì nước không còn màu đỏ nữa,song vẫn còn độc.

    Biết cây ráy là thủ phạm hại chết người thân của mình,một số người quyết ra đi tiêu diệt cây ráy yêu tinh để trả thù.Nhưng tội nghiệp thay,họ một lần ra đi không bao giờ trở lại và không ai có thể biết tông tích họ nơi đâu.

    Vì như vậy,người ta mới hiểu ra là tiêu diệt cây ráy không phải là chuyện dễ dàng gì.Nên họ mới bàn kế hoạch nhầm triệt hạ cây ráy yêu tinh như thế nào mà an toàn không tổn hao đến sinh mạng.

    Kế hoạch được trù tính rất chu đáo.Họ tìm đến buôn Thượng bàn với các thầy mo về chuyện triệt hạ cây ráy bằng cách: trước khi chặt phá cây ráy,thầy mo giúp họ cúng tế cho cây ráy một lần cuối cùng để con Tinh trong cây ráy khi không còn chỗ trú ngụ thì trở lại rừng xanh có phẩm vật mang theo.Nhưng kỳ này thay trinh nữ bằng một con dê cái.Khi cúng xong thì nhờ mấy người đàn ông Thượng chặt dùm cây ráy.Nhưng thầy mo chỉ nhận công việc cúng tế chứ không dám cho người chặt cây,vì thầy mo sợ con tinh quay lại làm hại người của dân trong buôn.

    Cuối cùng kế hoạch cũng được thực hiện,tuy nhiên những người chặt cây ráy là những người Kinh tình nguyện-những này đã có thân nhân chết vì chất độc cây ráy.

    Đến ngày đã định,người ta chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cả.Thầy mo đảm nhận công việc tế lễ cây ráy.Còn pháp sư người Kinh thì lập một pháp đàn quy mô làm phép.Vị pháp sư cũng trang bị cho tám người thanh niên tham gia chặt cây ráy rất là kỹ lưỡng:Mỗi người mặc một chiếc áo kiểu pháp sư,mặt trước và mặt sau chiếc áo có vẽ hai chữ sát quỷ to tướng,phần còn lại được vẽ rất nhiều chữ bùa ngoằn ngoèo,bùa bát quái,hình ông Tề Thiên cầm thiết bản múa…;đầu và tứ chi của họ, pháp sư còn cho quấn vải điều có đính ở mỗi chỗ ba đồng tiền cổ thuộc ba đời vua.

    Khi thầy mo làm cúng tế xong,tám người đàn ông được lệnh của vị pháp sư tiến đến cây ráy “khai đao”.Nhưng khi “đao” mới chạm những nhát đầu tiên vào thân cây thì tự nhiên toàn thân cây ráy bắt đầu chuyển động càng lúc càng mạnh,càng dữ dội hơn.Nhiều người đi xem thấy hiện tượng quái lạ như thế thì không dám xem nữa mà lật bỏ chạy trối chết.Cùng lúc đó bỗng đâu một trận cuồng phong đen ngòm không biết từ đâu kéo tới ầm ầm,lúc đầu chuyển động dữ dội trên không trung các cành cây nơi trận cuồng phong đi qua bị bẽ gãy kêu răng rắc, đổ xuống rầm rầm.Thấy tình thế quá nguy cấp,vị thầy mo,vị pháp sư,cùng tám chàng “đao phủ”toan bỏ của chạy lấy người.Nhưng không còn kịp nữa rồi,trận cuồng phong bắt đầu hạ xuống xô những người hiếu kỳ ngã rạp xuống,rồi xoáy mấy vòng,cây cối ngã đổ rào rào…một lát sau trận cuồng phong tan đi đi đâu mất.Thấy yên tỉnh trở lại,mấy người bị trận gió xô ngã hồi nãy mới kịp hoàn hồn thì thấy cây ráy còn đứng y nguyên,mà vị thầy mo,vị pháp sư,và tám người kia cùng lễ vật,pháp đàn thì không còn thấy đâu nữa.

    Mấy ngày sau,có người thấy xác vị thầy mo,vị pháp sư và tám người kia nằm chồng một đống nát nhừ ở một nơi cách chỗ làm phép hôm trước rất xa.
    (còn nữa)
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  14. #34

    Mặc định

    (tiếp theo)

    Như thế là kế hoạch tiêu diệt cây ráy không thành mà còn thiệt hại thêm về nhân mạng nữa.Chuyện cây ráy thành tinh không ai có thể diệt được lập tức được theo các chuyến xe lửa lan đi khắp nơi rất nhanh làm mọi người hiếu kỳ đáp xe lửa đến đây ngày một đông để được thấy cây ráy tận mắt.

    Việc này làm cho chính phủ Pháp lo ngại.Vì họ rất sợ tụ tập đông đảo để chống lại họ;với lại họ không ưa chuyện ma quái,khi vừa đặt bộ máy thực dân cai trị ở Việt Nam họ lập tức cấm các trò chơi huyền bí thịnh hành trong dân chúng thời đó như:trò chơi sai roi,sai quạt,sai vung, đánh đồng thiếp cho người dương gian gặp người âm phủ.v.v…Nếu để các trò đó tồn tại thì họ khó lòng truyền đạo Thiên Chúa!Bởi thế,họ quyết định dùng vũ khí tiêu diệt cây ráy;một là để giải tán những đám đông hiếu kỳ,và cũng là để giữ chân người làm thuê cho họ ở đây.

    Một ngày nọ,họ kéo đến đây một trung đội lính,một khẩu đại bác cùng súng ống to nhỏ đủ loại.Họ lên phương án “tác xạ”rất kỹ lưỡng.Họ còn lên phương án tháo chạy phòng hờ khi trận cuồng phong thình lình kéo tới.Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi,tới giờ “ khai hoả”,một tiếng nổ vang động núi rừng, quả pháo đầu tiên bay vọt ra khỏi nòng súng rồi rơi xuống nghe…cái bịch, như ai đứng trên cao ném cục đá ba lông xuống vậy.Họ bắn tiếp quả thứ hai,quả này rơi đúng mục tiêu… nổ tung,nhưng chưa suy suyễn gì cây ráy,chỉ làm xây xát sơ sơ lớp vỏ bên ngoài.Tuy nhiên người ta cũng thấy những dòng nước đỏ túa ra từ thân cây ráy.Rồi tiếp là tiếng nổ long trời của quả pháo thứ ba,người ta kịp thấy cây ráy rướng lên một cái rồi ngã bật ra,từ phần gốc còn dưới mặt đất phụt lên ba vòi nước màu đỏ trông như máu tươi cao chừng một thước,rồi sau đó thấp dần,thấp dần cho đến khi chỉ còn tứa ra trên bề mặt của gốc cây.Dòng nước đỏ chảy ra từ thân và gốc cây ráy là đỏ cả một khúc sông, loang dài bốn năm cây số.

    Cây ráy ngã rồi,tưởng đã yên,họ cho rút quân đem vũ khí về.Nhưng thực tế thì trái lại:Từ khi cây Ráy ngã,nước sông vẫn đỏ ngầu liên tục,không ai dám dùng.Còn quanh vùng nơi đây luôn xảy ra những hiện tượng bất thường ma quái.Tự nhiên những vật nuôi như gà vịt,heo gà,mèo chó lăn ra chết một cách quái lạ:con nào khi chết, máu từ trong họng cứ chảy ra, đầu dường như bị bẽ quẹo ra sau.Có người còn nói là vào những đêm khuya họ còn thấy có nhiều người từng đoàn,từng đoàn dắt díu nhau đi trông họ khổ sở, đói khác,rách rưới,bẩn thiểu lắm;lớn có,nhỏ có,già có,trẻ có-người cụt đầu,kẻ cụt chân,cụt tay đủ hết.Người ta cho rằng đó là những ma thương,ma đói,là những cô hồn,oan hồn đã bỏ mạng nơi đây vì nhiều lý do như bệnh hoạn,tai nạn cây ngã, đá đè…Những cô hồn,oan hồn đó có lẽ một thời đã bị con tinh trú trong cây ráy ràng buộc,chi phối nên không thể siêu thoát được.Bây giờ con tinh không còn lãnh địa nữa,mất khả năng chi phối họ nên họ mới được thoát khỏi sự kiểm soát của con tinh mà lang thang tìm nơi nương tựa.Trong đó có những người hiểu biết ít nhiều về vấn đề bùa phép,luyện ngãi, âm binh cho biết:những cô hồn,vong hồn này mà bị ai đó thu phục luyện thành âm binh thì họ sẽ trở thành công cụ phục vụ đắc lực cho người đó.Họ sẽ làm bất cứ chuyện gì theo sự sai khiến của anh ta,ngay đến chuyện hại người họ cũng không từ nan!Do vậy nên phải lập tức làm cho họ sớm không lọt vào tay những tên pháp sư bất lương, để tránh hậu quả khó lường.

    Mọi người bàn với nhau định nhờ thầy chùa đến siêu độ cho họ được siêu thoát.Nhưng có người bàn thêm,nếu chỉ thỉnh thầy chùa thì không thể giải quyết dứt điểm cây ráy cho nên cần phải thỉnh pháp sư phối hợp với thầy chùa để giải quyết cho ổn thoả đôi đường. Ý kiến đó liền được chấp thuận.Họ cho người rành đường đi nước bước vào tận tới miệt thất sơn,tà lơn,núi cấm để thỉnh cho được một vị pháp sư và một vị cao tăng phật giáo.Họ phải băng rừng leo núi cực kỳ gian nan vất vả để đến được nơi các vị sư đang trụ tu.Trời không phụ lòng người hữu tâm,mà có lẽ cũng do người dân ở đây trả xong nghiệp dữ rồi.Nên họ mới có duyên lành gặp và thỉnh được hai vị đắc đạo phép thuật cao cường.

    Đến nơi hai vị cho lập một đàn tràng để kỳ siêu bạc độ cho các vong hồn,oan hồn, và một pháp đàn để làm pháp ngũ lôi thần chưởng.Hai đàn được thiết lập rất kỹ lưỡng bằng tất cả bản lĩnh của hai vị sư đắc đạo, đắc thần thông.

    Từ giờ Dậu chiều hôm đó,hai vị sư bắt đầu đăng đàn tác pháp, đến đầu giờ Tý thì người ta thấy gió thổi ào ào,mây đen kéo tới cuồn cuộn đen kịt bầu trời,rồi sấm nổ ầm ầm,chớp nháy liên hồi soi sáng liên tục một vùng núi rừng.Sau một tiếng sét khởi điểm,mưa bắt đầu tuôn xối xả,mưa như trút nước trong tiếng sấm chớp không dứt.Mưa kéo dài đến giữa giờ Tý thì một tiếng sét đinh tai,buốt óc,chấn động núi rừng,tiếng sét to gấp mấy lần tiếng sét lúc đầu,mưa nhỏ dần rồi dừng hẳn,trời quang mây tạnh trở lại.

    Sáng sớm người ta kéo nhau tới chỗ dựng đàn chiều hôm qua thì mọi người kinh ngạc vì không thấy bóng dáng hai vị sư đâu cả và cũng chẳng còn gì dấu vết của hai đàn.Có người cho rằng do mưa hồi hôm to quá nên nước lũ đã cuốn trôi đi tất cả.Họ dẫn nhau tới chỗ cây ráy thì mọi người đều không khỏi ngạc nhiên khi thấy toàn bộ gốc rễ cây ráy bị cháy đen nằm phơi một đống chình ình trên mặt đất,chỗ gốc cây mọc là một hố sâu hun hút, đường kính mấy sải tay, đất nám đen thui;còn nước sông thì không còn đỏ ngầu nữa.Nhìn thấy cảnh tượng trên,mọi người đều vui mừng khôn xiết.Lúc này họ đều tin rằng tiếng sét hồi hôm đã đánh bật gốc ráy,và mưa thật lớn để cuốn trôi những độc địa…;còn hai vị sư đã vận thần thông trở về lại núi tu hành.Nghĩ như vậy nên mọi người đều quỳ xuống hướng mặt về núi cấm khấu đầu lạy tạ hai vị sư đắc đạo.

    Câu chuyện bà kể tới đây thì trời đã khuya rồi,cảnh vật bên ngoài như chìm trong lớp sương mù dầy đặc,không gian miền sơn cước yên ắng như vốn dĩ của nó,chỉ có tiếng suối chảy rào rào ở sau chùa,và thỉnh thoảng con chim rừng ăn đêm bay qua kêu quát quát làm xé tan vùng không gian tĩnh lặng của trời đêm.

    Tới lúc mọi người phải ra về,tôi theo tiển ra tới tận cổng chùa.Mới dợm bước quay vào thì tôi bỗng thấy từ hướng đông bắc xuất hiện năm khối cầu sáng nối đuôi nhau bay chầm chậm về hướng tây nam.Khi năm khối cầu bay ngang trên đầu,tôi mới kịp thấy rõ:khối cầu đầu tiên to bằng cái tô lớn,còn các khối phía sau cứ nhỏ dần theo một tỷ lệ nhất định.Có điều đặc biệt là các khối cầu đều sáng với những màu hơi khác nhau,sáng như kiểu sáng của chất lân tinh,chứ không phát ra tia sáng chiếu rọi.Lúc này tôi thấy các vị phật tử ban nãy cứ hướng theo mấy khối sáng đó mà quỳ lạy không biết bao nhiêu lạy mà tính,chờ cho tới khi các khối sáng khuất dạng rồi sau đó nghe một tiếng ầm thì mới thôi.Tôi hỏi các vị các khối cầu đó là gì,các vị cho tôi biết đó là năm bà ngũ hành giáng hạ vào miếu. Ở đây bà thường giáng hạ về lắm,một năm các bà giáng về hai ba lần.Các vị còn nói:tôi là người từ xa mới tới,có duyên lắm mới thấy được bà giáng hạ.Nghe nói thế,lòng tôi thấy vui vui.
    .................................................. .................................................. ....
    (Kính thưa quý vị và các bạn,vì nhầm lẫn tựa đề câu chuyện,nay tôi xin được đính chính lại tựa đề câu chuyện là:CÂU CHUYỆN CÂY RÁY THÀNH TINH.
    Xin chân thành cáo lỗi cùng quý vị và các bạn.Xin mời quý vị và các bạn đón xem câu chuyện tiếp theo: “HỒN MA XUÂN NỮ”-là câu chuyện mà chính bản thân tôi đã trải qua ở vùng đất này.
    Xin chân thành cám ơn quý vị và các bạn.Chúc quý vị và các bạn an vui!)
    Last edited by THANH HOÀI; 08-06-2009 at 10:55 AM.
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  15. #35

    Mặc định

    Thiệt là đệ không biết nói gì hơn là cảm ơn và chúc huynh sức khỏe, thuận lợi trong cuộc sống. Những câu chuyện huynh chia sẻ làm đệ hết sức say mê.
    Mến chào huynh,
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH !

  16. #36

    Mặc định

    [QUOTE=rongrose;74978]Thiệt là đệ không biết nói gì hơn là cảm ơn và chúc huynh sức khỏe, thuận lợi trong cuộc sống. Những câu chuyện huynh chia sẻ làm đệ hết sức say mê.
    Mến chào huynh,[/QUOTE


    Quý vị huynh đệ kính mến!
    Bạn Rongrose thân mến!
    Mình thật vui và xúc động với những cảm nghĩ chân tình của bạn và cũng như những cảm nghĩ của quý huynh đệ đã dành cho mình trước đây.

    Thật sự, trước những tình cảm chân tình của bạn và cùng toàn thể quý vị mình không biết nói gì hơn,mình xin chân thành cảm ơn và kính chúc bạn và toàn thể quý vị huynh đệ cùng toàn gia quyến sức khoẻ,an vui.

    Những lời cám ơn,những nhận xét chân tình của quý vị huynh đệ quan tâm đối với mình thật quý báu,vì đó là sự động viên,niềm an ủi,khích lệ cho mình có thêm hưng phấn viết những chuyện tiếp theo để được chia sẻ cùng diễn đàn.

    Mình không có năng khiếu về viết lách và kể chuyện,song những gì mình cố gắng viết lên đây để được chia sẻ cùng quý vị và các bạn,tuy có quê mùa,cục mịch nhưng bằng tất cả tình cảm và lòng trân trọng.Nên trong quá trình viết nếu có gì sai sót mong quý vị và các bạn thông cảm bỏ quá cho.

    Trân trọng.

    Thanh Hoài
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  17. #37

    Mặc định

    CÂU CHUYỆN: HỒN MA XUÂN NỮ.
    (Câu chuyện:HỒN MA EM PHƯƠNG YẾN.)

    Khi sư trụ trì đi vắng,sư có nhờ một bác Phật tử đến chùa ngủ để tụng kinh công phu khuya.

    Nhà bác cách chùa khoảng hơn cây số, phải qua một khu nghĩa địa.Tối đến cơm nước xong,bác mới nhờ đứa cháu dắt vào chùa,vì đường tối lắm.

    Chùa vắng sư nên buồn,mà nay có bác thì cũng thấy đỡ buồn hơn phần nào.Tôi nhanh chóng kết thân với bác và thấy bác cũng quyến luyến tôi. Đêm nào hai bác cháu cũng ngồi uống nước nói chuyện tới khuya mới đi ngủ.Bác ngủ ở gác chuông để tiện việc công phu;còn phần tôi thì “ thủ phần” gác trống.

    Buổi chiều làm về,lo công việc quét dọn,tưới cây,cơm nước xong là tôi tranh thủ đi ra nhà bác Bảy để chơi.Chờ bác ăn tối xong tôi dẫn Bác vào chùa - là để bác vào sớm cho vui, mà cũng là để đứa cháu khỏi phải dắt.

    Như thường lệ,buổi chiều hôm đó,tôi ra nhà bác.Khi tới khu nghĩa địa,thấy mát mẽ,yên lặng,tôi dừng chân, ngồi trên trên tấm bia đá một ngôi mộ cũ hóng mát.Nhìn ánh hoàng hôn dần khuất sau đồi,cảnh vật núi rừng như nhuộm màu vàng hiu hắt.Những vạt nắng yếu ớt còn lại hắt vào những ngôi mộ,làm thành những dãy tối sáng nhấp nhô.Lâu lâu có ngọn gió từ đâu thổi lại làm phất phơ những ngọn cỏ bông mây úa vàng trên mộ; làm xào xạc cành lá cây đa cây đề nghe như những lời than van não nùng của những vong hồn từ cõi vô hình xa xăm vọng lại.Tôi ngồi đó,nhìn những ngôi mộ ngàn đời yên lặng mà lòng miên man nghĩ ngợi vẩn vơ:Những người nằm dưới những nấm mộ kia chắc bây giờ chỉ còn là bộ xương tàn trắng hếu,ai cũng giống ai, đang nằm yên bất động làm món tiệc dài cho côn trùng trong lòng đất!Bây giờ thì như vậy,chớ trước đây một thời họ là những người thuộc đủ mọi giai tầng trong xã hội:Người giàu sang,kẻ nghèo khó;người quyền chức,kẻ bạch đinh;người hiền lành,người gian ác;người mạnh,kẻ yếu;người lành lặn,kẻ đui què…Đủ cả! Để rồi lại…cũng lần lượt ra nằm ở đây với cùng một lý do là…chết!Mình rồi đây cũng thế! Ôi,có là gì rồi cũng phải chết,thân xác giả hợp này từ các bụi phải trở về cùng các bụi,chẳng mang theo được gì,cũng sẽ chẳng còn lại gì,có chăng chỉ là dòng tâm thức cứ mãi chảy trôi!Mặc dù biết vậy,nhưng chẳng có mấy ai buông xả được, để thanh thản lúc “ra đi”-suy cho cùng,tất cả cũng vì nghiệp duyên từ nhiều đời, nhiều kiếp trói buộc, níu kéo mà thôi!Chính vì thế, mà có những vong hồn cứ vương vấn tại nơi tài sản của mình;cũng có vong hồn mãi quẩn quanh với các xác của mình đang thối rửa,mục nát.Biết đâu xung quanh tôi đây có biết bao nhiêu người :lớn có,bé có,già có, trẻ có….Người lớn thì kẻ đứng người ngồi;kẻ vui cười,người thì khóc than buồn khổ;hoặc cũng có người đang hỏi tôi: “Ông từ đâu tới mà ngồi chình ình một đống nơi đây?!”;còn trẻ nhỏ thì đang nô đùa chạy quanh chạy quẩn!

    Đang mãi suy nghĩ miên man thì một cơn gió thổi tới mát rợi,một chiếc lá vàng trên cây rơi xuống trước mặt làm tôi giật mình trở về với thực tại, mới biết mặt trời xuống núi đã lâu rồi.Trời chập choạng nhá nhem tối nhưng còn nhìn rõ mặt người.Tôi nhỏm đứng dậy,mặt cũng vừa ngó tới trước chỗ miếu Thanh minh thì chợt nhìn thấy một cô gái đang nhìn về phía tôi.Tôi định thần để nhìn lại thì cô gái chợt quay mặt đi và bước nhanh xuống hè phía dưới rồi khuất dạng làm tôi không kịp nhìn rõ mặt,mà chỉ nhìn thấy phía sau lưng.Cô gái mặc bộ đồ bộ màu sáng may theo kiểu thường thấy của các bạn trẻ bây giờ,chiếc áo ngắn tay để lộ đôi tay trần trắng trẻo,dáng người nhỏ nhắn,thon thả,mái tóc buông bờ vai. Sau khi cô gái khuất ở sau miếu,tôi cũng chẳng quan tâm lắm.Bởi nghĩ rằng cô gái chắc là con chủ vườn bên dưới được cha mẹ sai tới miếu quét dọn hay làm gì đó.Rồi thấy tôi là người lạ mà ngồi trên mộ nên nhìn vậy thôi,khi biết tôi nhìn lại thì bẽn lẽn quay mặt bỏ đi vậy thôi.Lúc này tôi nghĩ vui:giá mà cô gái còn đứng đó thì tôi tới chào vài câu xã giao,mong được làm quen...Một người xa nhà như tôi ở nơi đất lạ mà được làm quen,nói chuyện với một cô gái vào lúc này chắc là nỗi nhớ nhà sẽ phần nào vơi đi!.

    Nghĩ thế,mĩm cười một mình rồi tôi vội quay gót rảo bước tới nhà bác Bảy.Chờ bác ăn xong,tôi cùng bác vào chùa.Chuyện thấy cô gái hồi chiều tôi cũng chóng quên đi.

    Độ chừng hai ba hôm sau,tôi còn nhớ hôm đó là tối 14, tôi cùng bác Bảy đi vào chùa,khi ngang qua khu thổ mộ,tôi chợt thấy một bóng người trước mặt đang đi ngược chiều về phía chúng tôi.Khi giáp mặt,tôi ngước nhìn thì thấy cô ấy cũng đang nhìn tôi,dưới ánh trăng vừa lên sang sáng,tôi cũng thoáng kịp nhìn thấy mặt cô gái.Cô gái có gương mặt tuy hơi nhợt nhạt ,hốc hác,nhưng cũng dễ nhìn;dù không đẹp lắm, song cũng đủ làm sao xuyến lòng… tôi!!!Khi cô gái đi qua,tôi còn ngoảnh trông theo muốn gần trật ót! Trông dáng cô đi sao thanh thoát quá,từng bước thoăn thoắt,nhẹ nhàng dường như đang lướt nhẹ trên mặt đất.Cũng mái tóc buông bờ vai,cũng bộ đồ bộ kiểu mới ngắn tay để lộ đôi tay trần làm tôi liên tưởng tới cô gái mà tôi đã thấy trước miếu cách đây mấy hôm.Sao mà giống quá!Vừa lúc đó bác Bảy vỗ vai giục tôi đi,và hỏi tôi vừa nhìn cái gì vậy.Tôi trả lời là nhìn con nhỏ mới đi qua. Ông Bảy lại hỏi: “Con nhỏ nào?Tôi có thấy ai đi qua đâu!” Hỏi vậy,nhưng rồi dường như chợt hiểu ra điều gì, ông nắm tay tôi kéo đi.Tôi yên lặng bước đi và không nói gì thêm mà trong lòng ngổn ngang bao thắc mắc!

    Vào đến chùa,tôi có hỏi lại bác Bảy về chuyện vừa rồi,song bác chỉ trả lời qua quit: “Tại mắt kém tôi không nhìn rõ.Chắc người đi đường đó mà!”Rồi ông vội lãng sang chuyện khác.Cái từ “Chắc” của ông làm tôi càng thêm suy nghĩ,rồi suy diễn đủ điều:Là người sao ông Bảy không thấy(không thể đổ vì mắt kém được)?Hay là…ma?!Không thể được,cô gái tôi thấy rõ ràng ấy lại là ma sao?! Cả đêm hôm ấy, tôi mãi quẩn quanh với suy nghĩ:Cô gái là người hay ma? Nên có câu thơ con cóc: “Em là ai,cô gái hay là ma?/Là người sống hay hồn ma vất vưỡng?....”

    (Còn nữa)
    (Hình chỉ mang tính minh hoạ)
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  18. #38

    Mặc định

    Câu chuyện HỒN MA XUÂN NỮ (Tiếp theo)

    Cứ suy nghĩ hoài rồi cũng mệt mõi,tôi chợp mắt thiếp đi hồi nào không biết.Trong lúc mơ màng nửa mê nửa tỉnh,tôi thấy mình đang lạc đến một xóm nọ.Tôi không biết xóm này ở đâu,mà sao thấy cảnh vật xung quanh tối tăm, u ám,buồn bã lắm.Còn tôi thì thấy mình như mơ mơ, hồ hồ,ngơ ngơ, ngẩn ngẩn dường như không còn đủ minh mẩn sáng suốt để làm chủ mình được nữa.Không gian trước mặt tôi thì tối không ra tối,sáng không ra sáng,u mê, mờ ảo!Khu xóm đó toàn là nhà cửa lụp xụp,tối tăm,không thấy có nhà nào to lớn.Hình như xóm này nghèo lắm!Tôi đi ngang qua mấy ngôi nhà,thấy có mấy đứa trẻ đang chạy đùa giỡn với nhau. Đứa nào đứa nấy ốm nhom,đen đủi,dơ dáy lắm.Thấy có tôi, chúng đứng lại nhìn, rồi tiếp tục chạy giỡn bình thường.Còn tôi thì cứ mơ hồ lang thang vô định!Tôi đi ngang qua một nhà,trông tồi tàn gần đổ nát,thấy có một bà già vẻ mặt khắc khổ đang ngồi nhặt thóc.Tôi bước vào sân nhà,thấy có người,bà ngước mặt lên nhìn tôi rồi cúi xuống tiếp tục công việc của mình,dường như không quan tâm gì đến sự hiện của tôi.Tôi hỏi bà:Thưa bà, cho con hỏi thăm nơi đây là đâu vậy bà?Bà vẫn không ngước lên,không trả lời tôi mà bà hỏi lại: “Cậu muốn tìm ai ở đây?”.Tôi trả lời: “ Con muốn tìm đường về chùa SP,xin bà chỉ giúp con”.Bà vẫn cúi mặt, nhưng đưa tay chỉ về hướng trên rồi trả lời cộc lốc: “Đi lên trên đây.”Tôi cúi chào,cảm ơn bà rồi đi theo hướng bà chỉ.

    Mơ mơ màng màng rảo bước theo lối mòn qua mấy cái nhà lụp xụp buồn hiu.Tôi thấy trong một ngôi nhà nọ cũng không khác gì mấy nhà kia có một cô gái trẻ trông buồn bã ngồi bó gối cúi mặt trên bộ phản ọp ẹp kê ở hiên nhà.Như biết có người đi qua,cô gái ngẩng mặt lên.Vừa thấy mặt cô gái,tôi nhận ra ngay đó là cô gái mà tôi vừa gặp hồi tối,cũng khuôn mặt,mái tóc và chiếc áo ngắn tay đó.Tôi nói trong bụng: “A, Em đây rồi!Là người sống mà,chớ đâu phải là ma!”Tôi làm dạn bước vào sân nhà,tới gần chào cô gái.Cô gái gật đầu đáp lại.Bên ngoài bờ rào có mấy đứa nhỏ lấm lem đang đứng dòm tôi.(Mặc dù lúc đó tôi như mơ mơ màng màng.Song những gì đã diễn ra,khi thức dậy tôi còn nhớ rõ lắm.)Tôi đến ngồi gần cô rồi hỏi: “Hình như hồi hôm tôi gặp cô chỗ đường trước thổ mộ? Cô gái gật đầu đáp: “Phải,em đang đi về nhà.”Tôi hỏi: “ Em ở đây một mình?” Cô gái gật đầu rồi nói: “Trước đây em ở với bà ngoại.Bà ngoại em chết,người ta đuổi em ra ở đây.Ở đây cũng là nhà của em.Nói xong,cô gái khóc nức nở.Tôi cũng cảm thấy ấy náy trong lòng,dù chẳng biết chuyện gì xảy ra với cô!Tôi lấy khăn tay ra lau những dòng nước chảy dài trên đôi má cô.Thấy cô không phản ứng gì,tôi được nước nói thêm: “Người ta không cho ở thì về nhà mình ở,chớ buồn làm gì!”Dường như cảm thấy tủi thân,cô càng thổn thức nhiều hơn. “Bây giờ anh chưa hiểu được đâu.Nhưng rồi anh sẽ hiểu”-cô gái nói với tôi như thế.Nghe thế,tôi cũng không tiện hỏi đi hỏi lại làm gì,chỉ tỏ lòng thông cảm,chia sẻ nỗi niềm của cô gái.Rồi như nỗi xúc cảm mỗi lúc càng dâng cao,cô gái nấc nấc lên mấy tiếng thì tôi thấy một dòng máu đỏ tươi từ chân tóc trước tai chảy dài một bên má.Bất ngờ thấy máu thì giật mình,bang hoàng,lúng túng quá,chẳng biết làm sao!Vẫn biết thường ngày tôi quen với chuyện thuốc men,nhưng bây giờ trong tay không có một thứ gì thì làm sao mà cầm máu!Biết kêu ai đây!Nhưng có ai đâu để mà kêu!Chỉ biết lấy khăn chậm máu trên má.Máu càng lúc càng chảy nhiều,ướt đẩm cả chiếc khăn.Biết làm sao đây,lòng tôi hoang mang,lo lắng quá!Hình như biết được cảm giác của tôi lúc này,cô gái mở mắt nhìn tôi một hồi rồi nói: “Em đã chết lâu rồi!”.Nói rồi cô gái gục đầu vào ngực tôi.Một tay đỡ đầu,còn tay kia ôm lấy bờ vai vừa lắc lắc, vừa nói: “Em ơi tỉnh lại đi,em đừng có chết!”Miệng cứ lập lại câu đó,còn tay cứ lắc mãi.Lắc hoài,mà thấy cô gái cứ lặng yên,tôi hoảng quá,tim đập thình thịch,chưa biết xoay sở ra sao… Thì bỗng đâu một tiếng “boong”làm tôi choàng tỉnh giấc.Tôi giât mình tỉnh dậy,tim còn đập thình thịch.Nhìn quanh quất thì thấy mình đang ở tại lầu trống chớ đâu có đi đâu.Coi lại tay nhìn áo cũng không thấy dính máu!Mới biết là vừa nằm mơ,và tiếng chuông chùa đã làm tỉnh giấc. Ôi giấc mơ kỳ lạ quá,dễ sợ quá,mà cũng tình tứ quá!!!

    Thường thì tỉnh giấc khi nghe tiếng chuông công phu,tôi ngồi dậy niệm Phật khoảng 15 phút rồi mới nằm xuống ngủ lại.Hôm nay cũng ngồi mà lòng cứ miên man nghĩ vẫn vơ về giấc mơ, chớ không thể tập trung niệm Phật được!Tôi nghĩ giấc mơ đó chẳng qua là hệ quả của những suy nghĩ lúc đầu hôm mà thôi.Thực tình,tôi cũng chẳng mấy tin tưởng vào cái chuyện mộng mị quàng xuyên!Dù biết vậy,nhưng mà lòng sao lại cứ nghĩ tới hoài! Rồi lại tự dặn lòng: thôi không nghĩ nữa,người hay ma gì mặc kệ,nghĩ ngợi làm gì! Thật là kỳ lạ! Vừa nghĩ tới đây,tự nhiên tôi cảm thấy như có một động lực vô hình nào len vào tâm trí tôi,thôi thúc tôi phải tìm sự thật.
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  19. #39

    Mặc định

    Thưa quý vị và các bạn,
    Do tranh thủ đánh online,vì sợ bị cúp điện.Nên câu chuyện vừa đăng có một số lỗi chính tả và dấu câu.
    Khi có điện,kiểm tra lại mới phát hiện,mà đã quá thời hạn quy định có thể sửa bài của diễn đàn.
    Nay xin cáo lỗi cùng quý vị và các bạn.Mong được thông cảm!
    Trân trọng!
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

  20. #40

    Mặc định

    Hồn ma em Phương Yến (TT)

    Cả buổi sáng hôm ấy,tôi thấy trong lòng bồn chồn chẳng yên.Tâm trí tôi lúc nào cũng nghĩ tới chuyện phải tìm cho ra tông tích,gốc gác cô gái mới được.

    Trưa hôm đó,khi đi làm về,cơm nước xong,tôi đi ngay ra khu thổ mộ.Bởi tôi nghĩ:Chiều hôm trước thấy cô gái từ trước miếu đi vòng ra sau;nếu cô gái là con ai ở mấy khu vườn bên dưới thì hàng ranh phía dưới đó tất phải có lối đi xuống.Tôi vào thổ mộ,đi thẳng tới ngôi miếu.Thấy miếu không đóng cửa,tôi vào tận bên trong.Cái không khí hoang tàn,lạnh lẽo trong miếu khiến cho tôi cảm thấy rờn rợn.Trên trần mạng nhện treo lòng thòng;dưới thì bụi đất, cứt dơi, cứt chuột,lá khô cả lớp dầy.Trên bệ thờ, chân đèn ,lư lửa ngã nghiêng, ngã ngửa,cái đứng,cái nằm!Cảnh ngôi miếu hoang phế thế này chứng tỏ đã lâu không được ai chăm sóc quét dọn.Mà cũng phải,nghe nói khu thổ mộ này không cho chôn nữa đã mấy năm nay rồi.Mà như vậy thì lúc chạng vạng,cô gái một mình tới ngôi miếu hoang làm gì?Không sợ sao?!Nghĩ tới đây tôi cảm giác có một luồng hơi lạnh từ cuối sống lưng chạy dần lên tận ót,rồi lan ra cả hai tay.Giữa trưa nắng mà tôi thấy lạnh đến nổi da gà!

    Tôi quay trở ra rồi xuống đầu dưới-nơi cô gái khi thấy tôi nhìn lại đã bỏ đi ra phía sau.Tôi nhìn tứ phía thấy toàn là mộ và ranh,chứ không có lối nào dẫn vào các khu vườn bên dưới. Đứng hồi lâu,lòng nghĩ vẩn vơ:chắc cô gái này không phải là người sống,mà là hồn ma hiện ra từ ngôi mộ nào trong những ngôi ở đây thôi!Tôi tiếc sao trong giấc mơ mình không hỏi tên cô gái để mình có thể tìm hiểu ở những người chủ vườn kia.Còn các ngôi mộ ở đây đều không có bia, bây giờ mà có biết tên cô gái đi nữa thì cũng bó tay, chứ chẳng biết mộ nào!Tôi tính quay về thì bỗng ở đâu một con chim rừng nhỏ bay tới đậu trên cái khám lật úp bên một ngôi mộ dưới lùm cây kêu chíp chíp.Tiếng con chim kêu làm tôi không khỏi chú ý đến nó.Tôi đứng nhìn nó;nó không kêu nữa mà nhảy từ cái khám qua nấm mộ dưới lùm cây cạnh đó,rồi nhảy đậu lại trên cái khám,cứ như vậy.Nhìn con chim nhỏ một hồi,tôi quay bước trở về.Vừa mới dợm bước thì con chim lại cất tiếng kêu.Tiếng nó nghe,mình cảm thấy sao sao đó khó tả lắm; nó như van xin,hay cầu cứu vậy.Lúc này,linh cảm cho tôi hay rằng dường như có chuyện gì không bình thường ở con chim này,cũng như cả nơi đây. Óc tò mò đã giữ chân tôi lại.Tôi bước tới chỗ cái khám-nơi con chim đậu.Có lẽ như con chim thấy người tới gần,nó liền bay lên đậu ở bụi cây trên mộ.Thấy cái khám nằm chỏng chơ dính đầy bùn đất,tôi dựng nó dậy.Lúc vừa dựng cái khám lên,một cảnh tượng bất ngờ đến rợn người ập vào mắt tôi.Một luồng khí lạnh tự nhiên từ bụng dưới chạy dọc theo sống lưng lên tận đầu và lan ra khắp châu thân.Lông, tóc toàn thân như dựng đứng.Giữa trưa nắng chói chang mà tôi thấy bầu trời như tối sầm lại,tay chân bủn rủn.Trời ơi,cô gái hiện hồn về, đứng trong cái khám!!!Sau một thoáng,kịp lấy lại bình tỉnh,nhắm mở mắt hai ba lượt,tôi nhìn lại kỹ hơn.Thì ra đó không phải là cô gái hiện hồn về mà là bức hình một cô gái trong khung được treo trên vách khám.Nhìn tấm hình bị nhòe,bị bong tróc nhiều chỗ do hình bị nước thấm và dính sát vào kính,nước màu đã phai nhiều.Tuy nhiên,tôi vẫn có thể thấy rõ hình người trong đó.Cô gái chừng ngoài hai mươi,nét mặt hiền lành lẫn chút ngây thơ,phảng phất nỗi buồn xa xăm đang tựa má trên đôi cánh tay trần khoanh lại. Trời ơi,sao mà giống thế!Giống cô gái mà tôi đã mơ hồi hôm quá,cũng mái tóc buông bờ vai,cũng chiếc áo ngắn tay làm lộ đôi tay trần nõn nà,trắng trẻo!Không lẽ giấc mơ là sự thật sao?Như vậy là em đã chết rồi sao?Mà sao em lại chết khi tuổi xuân còn đang phơi phới,hở em?!Lòng tôi bàng hoàng quá!Tôi ngồi lặng nhìn em,trên bụi cây con chim rừng kêu lên chíp chíp,rồi bay cái vù qua trước mặt tôi.Có lẽ nó đã làm tròn nhiệm vụ chỉ em cho tôi rồi,bây giờ nó trở lại với non ngàn của nó!Cảm ơn nhiều con chim nhỏ!

    Tôi mở dây thép,lấy khuôn hình ra ngoài,lau mặt kính lại sạch sẽ,quay ra mặt sau,thấy có dòng chữ bút bi :Nguyễn Thị Phương Yến,sinh năm Bính Thìn (1976),chết ngày 22 tháng 6 năm Kỷ Mão (1999).Tôi thầm tính,như vậy là em lìa đời lúc vừa 23 tuổi, ôi,cái tuổi thơ mộng nhất của đời con gái!Lau chùi các thứ sach sẽ tôi xếp đặt lại ngay ngắn.Tôi rinh cục đá ba long xanh gần đó lại,rồi đặt chiếc khám của em lên,mặt quay ra ngôi mộ phía trước.Nhìn ngôi mộ và chiếc khám lòng tôi như thầm nói với em: “Không biết người nằm dưới mộ này có phải là em không?!Nhưng,từ nay tôi biết rằng : trước giờ linh hồn em luôn phảng phất nơi đây và chiếc khám nhỏ xinh này là nơi em trú ngụ.Em ơi,vẫn biết em ra đi phải mang theo biết bao niềm tiếc nuối của cái tuổi thanh xuân tràn đầy mộng đẹp,cũng như luyến tiếc cái thân xác tràn đầy nhựa sống cho nên em không đành rời xa được mà cứ quanh quẩn nơi đây.Nhưng mà cứ mãi thế này được sao?! Ở trong cảnh giới này sao tối tâm,u buồn quá!Linh hồn ta cứ u u minh minh,mơ mơ màng màng,vơ vơ vưởng vưởng không định hướng được tương lai.Tôi biết em khát khao cháy bỏng được sống lại trong cái thân xác của em đây!Song em có biết ước vọng của em không thể thành sự thật được rồi!Cái thân xác một thời xinh đẹp kia nay đã bị côn trùng trong lòng đất làm huỷ hoại mất rồi còn đâu!Có chăng chỉ còn lại bộ xương khô!Mà có ai mong sống lại dương trần trong bộ xương khô trắng hếu?!Người ta làm sao dám nhìn mình,phải không em?Như vậy,sao ta lại không sống trong một thể xác mới tốt đẹp hơn,khoẻ mạnh hơn?!Nếu muốn thế,xin em hãy theo tôi về chùa để sớm chiều được nghe tiếng kệ lời kinh,ngộ được Phật pháp mà sớm giải thoát cảnh tối tăm đầu thai kiếp khác,em nhé?!

    Chợt nhìn lại đồng hồ thấy đã một giờ,mới đó đã đến giờ đi làm!Tôi thầm nói lời tạm biệt em rồi quay về.

    Tối hôm đó tôi kể lại chuyện thấy hình cô gái cho các cô bác phật tử nghe mong tìm được tông tích cô gái.Khi nghe tôi kể vắng tắc câu chuyện,ai nấy cũng không khỏi chạnh lòng cảm thương người vắn số.

    Qua các cô bác,tôi biết được về hoàn cảnh đáng thương của Phương Yến.
    Cha mẹ Phương Yến đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông khi em vừa chừng 3 tuổi.Chiều hai lăm tháng chạp năm đó,hai vợ chồng đèo nhau trên chiếc xe Honda 67 đi sắm tết. Đang cho xe chạy tà tà trên đường thì một chiếc xe tải cùng chiều chạy tới.Còn cách hai vợ chồng chừng vài thước,thì một chiếc bánh sau chiếc xe tải tự nhiên tuột ra chạy một mình với vận tốc thật lớn để rồi tung vào đuôi chiếc xe Honda.Do bị húc bất ngờ bởi một lực quá mạnh làm chiếc xe ngã xuống đập đầu hai người trên đường. Đã vậy lúc đó chiếc bánh xe còn đang đà, nó chạy cán qua mình hai người làm họ chết ngay tại chỗ.Nghe nói sau khi họ chết cũng linh lắm.Có lẽ vì họ chết bất “đắc kỳ tử” còn tức tưởi,thương đứa con thơ dại,nên tối nào cũng nghe tiếng khóc hai người trong nhà.

    Còn Phương Yến được bà ngoại ẳm về nuôi từ đó.Hai bà cháu sống lây lất dựa vào số huê lợi ít ỏi thu được từ hai sào vườn cây ăn trái sau nhà.Rồi tháng lại ngày qua,con bé Tí ngày nào mũi dãi còn lòng thòng đã là con bé Yến xinh đẹp,nết na,hiền lành,lễ phép.Hàng xóm ai cũng mến thương!

    Hình như là có cái huông.Như dòng họ nào mà có người chết nước thì trước sau gì cũng sẽ có người chết tiếp vì nghiệp đó;nghe nói người chết vì xe cộ cũng vậy.Chắc có lẽ gia đình nhà bé Yến cũng không ngoài trường hợp đó!Chiều hôm đó bé Yến đi làm về,trời vừa chập choạng tối, đang đạp xe tới cầu thì hai thằng choai choai cỡi xe phân khối lớn chạy hết tốc độ,thấy con gái chúng lạng tới định chọc ghẹo.Rủi thay,tay lái của chúng móc vào tay lái bé Yến làm em ngã xuống đầu va mạnh vào thành cầu.Thấy vậy,chúng phóng xe chạy luôn,bỏ mặc cô bé tội nghiệp nằm bất động máu me lênh láng. Đến khi những người đi sau chứng kiến toàn bộ sự việc kịp đến thì cô bé cũng vừa trút hơi thở cuối cùng trên vòng tay của họ.

    Vụ tai nạn thương tâm của bé Yến làm hàng xóm không khỏi đau lòng!

    Sau khi bé Yến chết những người hàng xóm chung quanh chứng kiến nhiều chuyện dị thường,rùng rợn lắm!Chẳng hạn, cứ vào lúc tám, chín giờ tối,ai có việc đi ngang qua nhà bà ngoại bé Yến đều thấy bóng một đứa con gái thấp thoáng đi qua đi lại trong sân nhà,hoặc đứng khoanh tay tựa vào gốc cây sau vườn.

    Từ ngày bé Yến chết,bà ngoại sống thui thủi một mình.Phần vì buồn đứa cháu ngoại duy nhất của mình bị tai nạn mất đi;phần vì tuổi già, sức yếu,mắt lờ không còn ai chăm sóc nên bà cũng ngã bệnh chừng vài tháng sau bà cũng theo đứa cháu xấu số của bà!Nói bà không còn ai chăm sóc,không có nghĩa là bà tuyệt tự không còn ai!Thực ra,bà còn một đứa con trai (cậu của bé Yến) ở cách đó mấy nhà.Nhưng Hắn là một tên bê tha,rượu chè,cờ bạc chẳng chịu làm ăn.Có cái miệng hắn mà hắn cũng nuôi không nổi, lấy đâu nuôi mẹ!

    Bà già chết chừng vài bữa,hắn kêu người bán nhà,bán vườn.Nghe đâu,hắn ra giá 5 chỉ vàng.Khoảng gần tháng sau có người tới mua.Vợ hắn nói số tiền bán được,hắn đã nướng hết vào sòng bạc sau một đêm.

    Từ cái bữa hắn treo bảng bán nhà,hình như hai bà cháu bé Yến cũng biết được nên đêm nào người ta cũng nghe tiếng già lẫn trẻ khóc than kể lể trong ngôi nhà dễ sợ lắm.

    Người mua đất này chủ yếu là chú vào khu vườn cây,còn ngôi nhà đất lụp xụp của hai bà cháu họ dùng để cất nông cụ,hay để nghỉ trưa sau khi làm vườn.Vậy mà có buổi trưa hắn phải tung cửa chạy ra ngoài la bài hãi: “maaaaa!Có maaaaa!Bà con ơi,cưưưuuú!”La rồi,hắn ngã cái uỵch xuống.Mấy người gần đó chạy lại xem sao.Thì, ôi thôi,mình mẩy hắn lấm lem,cái quần đùi hắn bận trên mình ướt mem,mùi xú uế bay ra nồng nặc khó chịu vô cùng!!!

    Bà con giúp đỡ hắn vệ sinh xong,hắn mới hoàn hồn kể lại là khi thiu thiu ngủ, hắn thấy một người con gái mặt mày trắng lợp như trát một lớp phấn dày,hai mắt sâu hóm đỏ như lửa,máu me chảy ròng ròng đưa hai tay lạnh ngắt đè trên cổ hắn và đuổi hắn đi.Lúc đó, hắn thấy toàn thân lạnh buốt, cứng ngắt ,bất động.Hắn nghĩ là hắn sắp chết rồi chớ không thể nào sống nổi.May sao,trong lúc cận kể giữa cái ranh giới của sống và chết ,cái phản ứng sinh tồn trong người hắn được khơi dậy, hắn cố lấy chút tàn lực còn sót lại vùng một cái làm bung đôi tay lạnh ngắt đó ra khỏi cổ, rồi tung chạy ra ngoài.Hắn nói là hắn hoảng hồn ông, hồn cha,không bao giờ hắn dám vô trong nhà đó nữa.Rồi hai ba hôm sau hắn cho dỡ ngôi nhà đó đi chỉ còn lại nền đất.Cái khám thờ bé Yến hắn sai người đem để ngoài thổ mộ.

    Hắn tưởng dỡ nhà xong là yên, đâu có đơn giản như thế!Nhà người ta mình tới ở,vườn người ta mình tới thu hoạch mà không xin phép người ta tiếng nào,cứ ngang nhiên làm bừa,đã thế còn rinh bàn thờ người ta quẳng đi nữa!Ai chịu hành động sất xược như vậy được!Người sống mà gặp phải cảnh như vậy còn lộn gan lên đầu,chớ huống chi người chết-người ta ở trong trạng thái oan ức mà bất lực, muốn tỏ bày mà chẳng có ai nghe!Cây trái trong vườn mấy mùa liên tục hắn không ăn được trái nào hết.Cây trái mơn mởn,to bự,trông hấp dẫn lắm,nhưng tới khi chín thì trong ruột nủng, thúi hết.Hắn đã làm hết biện pháp canh nông hiện đại,thậm chí cho mời cả kỹ sư cây trồng nghe nói đâu ở tận miệt Cần Thơ nữa,nhưng tình hình chẳng cải thiện chút nào!Cuối cùng có người mách cho hắn phải giết 10 con chó mực lấy máu cho vào hủ chao đem chôn ở mỗi gốc cây.Rồi sau đó dùng đồ nhỏ mặc trong của phụ nữ đem treo trên đọt mỗi cây một cái.Xong,tới mùa thu hoạch thì trái thối cũng hoàn trái thối!

    Bây giờ vườn cây đó bỏ hoang rồi.Hắn cũng bỏ đi đâu không ai biết!

    Còn tên cậu của bé Yến thì nghe nói tới mấy buôn đồng bào dân tộc Thượng gạt lường cái gì đó bị họ phục kích bắn mấy phát tên độc rồi vứt xác xuống vực.Mấy ngày sau có người phát hiện thấy hắn nằm chết dưới vực.Sau đó vợ con tứ tản đi hết.

    Khi người chủ vườn bỏ đi,khu vườn trở thành hoang vắng vô chủ,chẳng có ai dám bén mảng tới chỉ có tụi nhỏ chăn bò.Mặc dù bỏ hoang không ai chăm sóc nhưng cây trái vẫn tốt tươi,trĩu quả khi tới mùa. Đến khi trái chin, không ai hái, rụng đầy gốc.Mấy đứa chăn bò tha hồ hái ăn,bọn nó nói trái ngon ngọt chớ không có úng thối gì hết.

    Những người có vườn xung quanh đó cho biết cứ trưa tròn bóng hoặc lúc chạng vạng tối họ thấy một người con gái qua lại cây này,cây kia như xăm xoi từng trái giống như lúc con bé Yến còn sống vẫn thường làm thế.Người ta bàn tán rằng cái bóng người đó chính là hồn ma con bé Yến vẫn ở lại để chăm sóc khu vườn của bà ngoại.

    Chỗ cầu,nơi bé Yến xảy ra tai nạn,kể từ đó đến sau này những vụ tai nạn xe cộ cứ liên tiếp xảy ra, độ chừng mươi bữa,nửa tháng là xảy ra một vụ:Xe Honda có,xe khách có.

    Theo như lời kể thì trong những vụ tai nạn đó có một vụ mà nạn nhân là một anh làm cùng cơ quan với tôi.Chuyện là thế này:

    Hôm đó chừng 9-10 giờ tối,anh ta trên đường chạy xe về nhà,sẵn trong người cũng có chút hơi men làm hưng phấn thần kinh,vã lại đường khuya vắng người nên cho xe chạy hơi nhanh.Tới gần cầu ,anh thấy một người con gái đang đứng tựa vào thành cầu mé bên trái.Vừa chạy xe vừa ngắm cô gái,trong lòng tự hỏi không biết cô gái đợi ai trên đường vắng đêm khuya thế này?!Thì bỗng nhiên như có một sức mạnh kinh khủng đẩy dội ngược chiếc xe lại làm chiếc xe bị nhấc bổng lên rồi đập xuống một cái rầm.Anh thấy bị đau nhói ở mặt một cái rồi không còn hay biết gì nữa!

    Những người đi sau chứng kiến vụ tai nạn kể lại là nạn nhân lái xe đâm vô thành cầu (thành cầu bên phải) rồi ngã đập đầu xuống.Cũng theo những người đó,thì họ thấy anh ta lái xe chệch hướng cầu từ khi còn ở xa.Thấy anh ta càng lúc càng lệch đường,họ nghĩ anh ta muốn lái xe bay xuống sông để tự tử.Họ định la lên kêu anh ta lại nhưng không còn kịp nữa!

    Khi họ kịp chạy tới thì thấy nạn nhân nằm bất động trên vũng máu lênh láng,một bên mặt bị biến dạng ,con mắt phải lòi ra. Còn chiếc xe thì toàn bộ phần trước bị sụn vào,chiếc bánh trước uốn cong thành hình số tám và rớt ra khỏi phuộc xe.
    Tưởng anh đã chết rồi,nhưng thử sờ vào mũi thì thấy còn thoi thóp thở nên họ đã đưa anh tới nhà thương.

    Nhờ bác sỹ tận tình cứu chữa,anh ta đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần.Sau này về nhà,một nửa mặt bên phải phía trên bị lún vào;con mắt lòi gần rớt ra hôm trước được bác sỹ nhét vào nay thì lúc nào cũng đỏ kè,ghèn tủa chảy đầy.

    Chuyện thấy cô gái đứng tựa thành cầu chính anh ta kể cho tôi trước đây.Nay nghe các vị kể lại lần nữa.

    Còn vụ tai nạn hai tên choai choai lái xe bay thẳng xuống cầu làm một tên gãy cổ chết ngay tại chỗ;còn tên ngồi sau may mắn thoát chết chỉ gãy tay ,gãy chân.Tên còn sống kể lại:Khi cho xe chạy vừa tới cầu bọn chúng thấy có cô gái đứng nhìn bọn chứng mĩm cười như mời gọi.Khoái trong ruột,nghĩ bụng chuyến này gặp “hàng”,tính chạy cho bốc khói tới sát bên cô gái rồi thắng một cái “két” cháy bố luôn để cho cô gái biết thế nào là “yên hùng” xa lộ!Ai dè,xe vừa chạy tới chưa kịp đạp thắng thì cô gái đâu chẳng thấy,mà cả người với xe lộn nhào xuống sông cái “rầm” làm chấn động cả không gian yên tỉnh.Nghe tên còn sống sót kể lại,người ta mới luận ra là chiếc cầu nơi chúng thấy cô gái đứng không phải chiếc cầu thật mà là chiếc cầu ma nằm song song với chiếc cầu thật.

    Hai vụ tai nạn kinh hồn vừa xảy ra làm bà con chưa kịp hoàn hồn thì chừng vài ngày sau xãy ra tiếp một vụ tai nạn xe khách hú hồn cách đó chừng 15,20 mét.Vụ tai nạn hôm đó là một xe chở đầy hành khách chúi đầu xuống một cái hố cạn bên lề đường làm cho hành khách một phen hú vía.May mà không ai bị thương!Tên tài xế hoàn hồn kể lại:xe đang chạy ngon trớn thì bỗng dưng một cô gái xuất hiện cách đầu xe chừng 2 mét,vẫy xe như có ý muốn đón xe, anh ta giật mình phản ứng lách xe qua để tránh cô gái làm chiếc xe quá đà lao xuống hố.Còn cô gái thì chẳng thấy đâu.May mà không ai bị thương!

    Người ta nghi ngờ cô gái gây những vụ tai nạn trên là hồn ma của Phương Yến.

    Nghe tới đây thì bà thím vợ của chú Năm Cao thêm vào kể chuyện người em bà gặp hồn ma bé Yến quá giang.

    (Còn nữa)
    Last edited by THANH HOÀI; 24-06-2009 at 10:40 PM.
    E.D

    THIỆN CĂN Ở TẠI LÒNG TA,
    CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •