Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 27

Ðề tài: mẫu chuyện để suy

  1. #1

    Mặc định mẫu chuyện để suy



    Nhà Thờ Cho Người Da Màu


    Trong quyển tự thuật, Mahatma Gandhi, cha đẻ của chủ trương tranh đấu bất bạo động và là người đã giải phóng Ấn Ðộ khỏi ách thống trị của người Anh, đã kể lại rằng: Trong những ngày còn làm sinh viên, ông đã đi lại khá nhiều tại Nam Phi. Ông đã say mê đọc kinh thánh và vô cùng cảm kích về bài giảng trên núi của Chúa Giêsu. Chính Tám Mối Phúc Thực đã gợi hứng cho chủ trương tranh đấu bất bạo động của ông.

    Mahatta Gandhi xác tín rằng Kitô giáo là giải pháp cho mối ung nhọt phân chia giai cấp đang đục khoét xã hội Ấn từ bao thế kỷ qua. Ông đã nghĩ đến chuyện gia nhập vào Giáo Hội. Thế nhưng, ngày nọ, khi đến nhà thờ để dự lễ và đón nhận một vài lời chỉ dẫn, ông đã thất vọng: Ông vừa vào đến cửa nhà thờ thì những người da trắng chận ông lại và nói với ông rằng nếu ông muốn tham dự thánh lễ thì hãy tìm đến một nhà thờ dành riêng cho người da màu.
    Mahatma Gandhi đã ra khỏi nhà thờ và ông đã không bao giờ trở lại bất cứ nhà thờ nào nữa.

    Câu chuyện trên đây của Mahatma Gandhi đáng cho chúng ta suy nghĩ: vô tình hay hữu ý, ai trong chúng ta cũng có thể là một chướng ngại vật ngăn cản nhiều người muốn tìm đến với Giáo Hội. Một lời nói, một cử chỉ, một cách sống, nếu đi ngược lại với tinh thần của Tin Mừng, đều có thể là một cách xua đuổi người khác ra khỏi nhà thờ.

    Không ai là một hòn đảo. Chân lý này đúng cho những tương quan giữa người với người mà còn có giá trị hơn nữa trong tương quan của niềm tin. Không có một hành động nào của người Kitô hữu mà không ảnh hưởng đến người khác. Trong mầu nhiệm của sự thông hiệp, chúng ta biết rằng tất cả mọi chi thể của Ðức Kitô đều liên kết khăng khít với nhau đến độ sức mạnh của người này là nơi nương tựa cho người khác, sự yếu đuối và tội lỗi của người này có thể làm tổn thương đến người khác... Trong Thân Thể Mầu Nhiệm của Ðức Kitô, tất cả mọi chi thể đều liên đới với nhau, tất cả mọi người đều có trách nhiệm đối với nhau...

    Không ai là một hòn đảo. Chân lý này cũng đúng cho tương quan của người tín hữu đối với người ngoài Giáo Hội. Mỗi người tín hữu đều phải là trung gian nhờ đó con người tìm đến với giáo Hội. Nói cho cùng, người tín hữu không sống cho mình mà sống cho tha nhân. Thật thế, có lẽ không ai trong chúng ta có thể vào Thiên Ðàng nếu chúng ta chưa giúp cho một người nào đó cũng vào Thiên Ðàng với chúng ta. Ðó chính là luận lý của Tin Mừng: Khi mất đi bản thân vì tha nhân, chúng ta mới tìm gặp lại chính mình.

    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  2. #2

    Mặc định Người Ta Sao, Tôi Vậy!

    04 Tháng Chín
    Người Ta Sao, Tôi Vậy!


    Theo khuynh hướng tự nhiên, có lẽ ai trong chúng ta cũng thích dựa theo đám đông để hành động.
    Chúng ta thử quan sát trong sự đi lại trong các thành phố. Cũng như xe cộ, khách bộ hành cũng phải tuân theo đèn xanh, đèn đỏ. Những buổi chiều khi tan sở, người ta thường thấy các xe cộ nối đuôi nhau ở các ngã tư. Ðối lại với một chuỗi dài của những xe cộ, người ta cũng thấy lố nhố cả một đoàn người đang chờ đèn xanh để qua đường.


    Quan sát cho kỹ, thỉnh thoảng người ta thấy một điều rất buồn cười, nhưng cũng rất bình thường: nếu có một người trong đám bộ hành này, vội vàng vì công việc hoặc không đủ kiên nhẫn, đã lợi dụng lúc vắng xe để băng qua đường bất chấp đèn đỏ, thì lúc đó, một số người trong đám đứng đợi cũng sẽ làm theo, nghĩa là cũng sẽ băng qua đường ngay giữa lúc đèn còn đỏ... Những người đi theo này có lẽ không nhìn thấy những dấu hiệu của luật lệ đi đường, mà chỉ làm theo người khác. Ðối với những người này, dấu hiệu để băng qua đường này không phải là đèn xanh, mà là gương của người khác.


    Trong cuộc sống hằng ngày cũng thế, nhiều người trong chúng ta có lẽ không hành động, không cư xử theo những dấu hiệu, theo những chỉ dẫn của chân lý, mà có lẽ theo gương kẻ khác nhiều hơn. Người ta làm sao, tôi làm vậy! Ðó là lý luận thông thường của chúng ta. Như thế người vượt đèn đỏ để băng qua đường chỉ làm một hành động cá nhân cho riêng mình, mà còn trở thành dấu hiệu để cho không biết bao nhiêu người làm theo.


    Không ai có thể tự phụ sống cho riêng mình mà hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến người khác. Bằng lời nói hay hành động, tất cả mọi hành xử của chúng ta đều gây một chấn động nào đó với người khác. Một cách nào đó, chúng ta không sống như một hòn đảo, mà là một dấu hiệu đối với người khác.
    Riêng với những môn đệ của Ðức Kitô, thì vai trò dấu hiệu ấy càng hiển nhiên hơn. Thật thế, Chúa Giêsu đã quả quyết: "Các con là muối đất, các con là ánh sáng thế gian".


    Ước gì cuộc sống chứng ta của bác ái, của nhẫn nhục, của tha thứ, của quảng đại, của phục vụ và của sự cần kiệm liêm chính mà người Kitô luôn phải thể hiện, có sức trở thành dấu hiệu của chân lý, của Sự Sống. Và để trở thành dấu hiệu cho người khác, người Kitô cần phải luôn hướng nhìn về Ðấng là Ðường, là Sự Thật và là Sự Sống. Sống theo Ngài, cư xử như Ngài, người Kitô cũng sẽ lôi cuốn nhiều người đến với Ngài.
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  3. #3

    Mặc định

    mình thấy những tấm gương tốt thì ít người học tập làm theo,còn những việc xấu thì con người học rất nhanh vì đơn giản nó có lợi cho mình mà,giá như 1 ngày nào đó con người có thể thay đổi đc nhỉ,1 thế giới ko có chiến tranh,ko phân biệt giai cấp

  4. #4

    Mặc định

    Tôi Là Người Hạnh Phúc Nhất Trần Gian



    Một ông vua giàu có nọ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, bởi vì tất cả tài sản mà ông có đều do sự miễn cưỡng đóng góp của thần dân. Ông tự so sánh mình với những người hành khất: người hành khất nhận được tiền của do lòng thương của người khác, còn ông, ông nhận được tiền do sự cưỡng bách.
    Ngày nọ, ông vua giàu có đã quyết định làm một việc táo bạo: đó là cải trang thành người hành khất để cảm nghiệm được những đồng tiền bố thí... Thế là mỗi ngày Chúa Nhật, ông biến mình thành một người ăn xin lê lết trước cửa giáo đường. Ông cho tất cả những tiền ăn xin được vào một chiếc hộp nhỏ. Tuy không là bao so với cả kho tàng của ông, nhưng có lẽ nó vẫn có giá trị hơn... Ông tự nghĩ: bây giờ ta nới thực sự là người giàu có nhất trên đời, bởi vì tiền của ta nhận được là do lòng thương xót của con người, chứ không do một sự cưỡng bách nào.


    Khi đã gom góp được một số tiền khá lớn sau những năm tháng ăn xin trước cửa các giáo đường, ông đã xin từ chức khỏi ngai vàng và đi đến một phương xa, nơi không ai có thể nhận ra ông. Ông mua một mảnh đất, và tự tay cất được một ngôi nhà tranh đơn sơ. Không mấy chốc, do sự hòa nhã, vui tươi của ông, mọi người trong lối xóm đều mến thương ông, nhất là các em bé. Ông kể chuyện cho chúng nghe, ông đem chúng đi câu cá, ông dạy chúng ca hát.

    Trong đám trẻ nhỏ, có một cậu bé gia đình còn nghèo hơn cả ông nữa. Cậu bé chỉ có vỏn vẹn một con chim họa mi. Nghe tin ông đau nặng, cậu bé đã vội vàng mang con chim đến tặng ông, với hy vọng rằng con chim sẽ hót cho ông được khuây khỏa.

    Ðón nhận món quà, con người đã từng là vua của một nước mới thốt lên: "Từ trước đến nay, tất cả những gì tôi có, tôi đều lãnh nhận do lòng thương xót của người khác. Người ta cho tôi, nhưng không phải là cho tôi mà là cho một người hành khất. Giờ đây, với món quà tặng là con chim này, người ta tặng cho tôi với tất cả tấm lòng yêu thương... Chắc chắn, tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian".

    Một thời gian sau đó, trong vùng, có một người táđiền nghèo bị người chủ đe dọa lấy nhà và trục xuất ra khỏi mảnh vườn đang canh tác. Nghĩ đến cảnh hai vợ chồng và 7 đứa con dại bị đuổi ra khỏi nhà, ông vua không thể nào ăn ngủ được... Cuối cùng, ông quyết định tặng chính mảnh vườn và ngôi nhà của mình cho gia đình người tá điền nghèo... Và một lần nữa, không một đồng xu dính túi, ông lên đường trẩy đi một nơi khác.
    Bùi ngùi vì phải chia tay với những người quen biết trong vùng, nhưng ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng, bởi vì lần đầu tiên ông cảm nghiệm được niềm vui của sự ban tặng. Ông hiểu được rằng cho thì có phúc hơn là nhận lãnh... Lần này, ông thốt lên với tất cả xác tín: "Tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian này".


    Câu chuyện của ông vua đi tìm hạnh phúc trên đây có thể gợi lên cho chúng ta về hình ảnh của chuyến đi cuộc đời của chúng ta... Người Kitô là một người lữ hành đi tìm hạnh phúc. Và hạnh phúc đích thực của chúng ta là gì nếu không phải là trao tặng, trao tặng cho đến lúc trống rỗng, nhưng bù lại, chúng ta được lấp đầy bằng chính Chúa.
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  5. #5

    Mặc định

    Phóng viên: Lạy Chúa, điều gì khiến cho Chúa ngạc nhiên về Nhân loại này ?

    Chúa: Con người mau chán với tuổi thơ của mình, họ chỉ muốn lớn thật nhanh, rồi sau đó lại mong mỏi nhỏ trở lại, trở về với tuổi thơ của mình.
    Rằng con người tiêu hao sức khỏe của mình để kiếm tiền, rồi lại mất rất nhiều tiền để phục hồi sức khỏe.

    Rằng họ suy nghĩ và lo lắng quá nhiều về tương lai, đến nỗi quên đi hiện tại, và cuối cùng thế là họ không sống trong giây phút hiện tại lẫn tương lai.

    Rằng họ sống như thể không bao giờ chết, và chết như thể chưa từng sống bao giờ.

    http://www.trungtammucvudcct.com/web...ine.php?id=955

  6. #6
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Lạy Chúa!
    Xin ban cho con sức mạnh
    và sự can đảm khi lâm trận
    để con tiêu diệt kẻ thù của Người
    Như gió đi trước hoàng hôn
    amen.

  7. #7

    Mặc định

    KML sinh vào thời chiến thì tốt, ngôn từ như chiến binh cảm tử :D

  8. #8
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minhthai Xem Bài Gởi
    KML sinh vào thời chiến thì tốt, ngôn từ như chiến binh cảm tử :D
    A MT biết câu kinh đó hok?

  9. #9
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nothing0k Xem Bài Gởi
    nhà thờ thì làm gì có chuyện phân biệt màu da ở đây ?
    có khi đó cũng là sự xuyên tạc

  10. #10

    Mặc định

    :icon_wink: wellcome1

  11. #11

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kiếp mù lòa Xem Bài Gởi
    có khi đó cũng là sự xuyên tạc
    Có đó bạn, cha chỗ mình cũng từng kể, cũng như chuyện cậu bé bụi đi vào phòng áo gặp Don Bốc bị ông quản đuổi ra, sau đó đã bị Donbosco băt đi tìm. Sau này cậu bé đó đã làm linh mục nổi tiếng. Thật ra cũng có nhiều người khi trước có những quan niệm sai lắm đó bạn. Không phải nhà thờ nhưng đôi khi những người có chức trách làm sai.

  12. #12

    Mặc định

    CHUYỆN CÂY TÁO

    Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn ...và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

    Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

    - Hãy đến chơi với ta.

    - Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

    - Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

    Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

    Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

    - Hãy đến chơi với ta.

    - Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

    - Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

    Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

    Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

    - Hãy đến chơi với ta.

    - Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

    - Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

    Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

    Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

    - Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

    - Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

    - Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

    - Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

    - Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

    - Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

    - Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

    Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

    Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

  13. #13

    Mặc định

    Bà Vợ Của Socrate

    Nhà hiền triết Hy Lạp Socrate chẳng may có một người vợ khó tính như chằng tinh. Nhưng ông đã chịu đựng tất cả những dở chứng của bà một cách kỳ diệu� Một ngày nọ, ông đang làm đạo với các môn sinh ngay trước cửa nhà, bà vợ bắt đầu dùng một lời lẽ thô tục để rủa sả ông. Nhưng ông vẫn một mực điềm nhiên như không nghe biết gì. Bà vợ không cầm nổi cơn giận, đã múc một gáo nước tạt vào người ông. Nhà hiền triết cũng không để lộ một phản ứng. Mãi một lúc sau, ông mới bỗng đùa với đám môn sinh: "Sau cơn sấm sét thì lại có mưa giông".


    Thánh Basiliô khuyên dạy như sau: "Ðừng ăn miếng trả miếng". Kẻ chiến thắng trong một cuộc chiến phi lý là người bất hạnh nhất, bởi vì người đó sẽ mang theo tất cả phần lỗi� Hãy để cho kẻ thù ta là thầy dạy ta. Ðừng bắt chước điều ta ghét bỏ. Ðừng trở nên gương soi cho một kẻ đang giận dữ bằng cách phản chiếu chính khuôn mặt giận dữ của người đó.
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  14. #14

    Mặc định

    Thực ra nếu Socrate không có 1 bà vợ như thế, chưa chắc ông đã trở thành nhà hiền triết :D

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minhthai Xem Bài Gởi
    Thực ra nếu Socrate không có 1 bà vợ như thế, chưa chắc ông đã trở thành nhà hiền triết :D
    trong cái xấu có cái tốt :)
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  16. #16

    Mặc định

    Thiên Chúa Nói Không



    Có một bài thơ của một tác giả vô danh mà Hồng Y Jaime Sin, Tổng giám mục Manila, Phi Luật Tân, lấy làm ưng ý nhất và thường trích dẫn trong các bài giảng của Ngài. Bài thơ ấy như sau:

    Tôi đã xin Chúa cất khỏi sự kiêu hãnh của tôi và Chúa trả lời: "Không". Ngài nói rằng không phải Ngài là người cất khỏi mà chính tôi mới là người phấn đấu để vượt thắng nó.

    Tôi đã xin Chúa làm cho đứa con tàn tật của tôi được lành lặn và Chúa trả lời: "Không". Ngài nói rằng tinh thần mới lành lặn, còn thể xác chỉ là tạm bợ.

    Tôi đã xin Chúa ban cho tôi sự kiên nhẫn và Chúa đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng kiên nhẫn là trái của thử thách. Ngài không ban cho tôi trái ấy mà để tôi tự tìm lấy.

    Tôi đã xin Chúa ban cho tôi được hạnh phúc và Chúa đã trả lời: Không". Ngài nói rằng Ngài ban ân phúc cho tôi, còn hạnh phúc hay không là tùy tôi.

    Tôi đã xin Chúa gia tăng tinh thần cho tôi và Chúa đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng tôi phải tự lớn lên, nhưng Ngài sẽ cắt tỉa để tôi mang nhiều hoa trái.

    Tôi đã xin Chúa đừng để tôi đau khổ và Ngài đã trả lời: "Không". Ngài nói rằng đau khổ là cho tôi được xa cách với những vướng bận trần gian và mang tôi đến gần Ngài.

    Tôi đã hỏi: "Liệu Ngài có yêu tôi không" và Ngài đã trả lời rằng: "Có". Ngài nói rằng Ngài đã ban cho tôi Người Con Một, Ðấng đã chết vì tôi và một ngày nào đó, tôi sẽ được lên Thiên Ðàng vì tôi đã tin.
    Tôi đã xin Chúa giúp tôi yêu mến tha nhân như Ngài yêu thương tôi và Chúa nói: "Cuối cùng con đã xin đúng điều ta chờ đợi".

    Nhìn lên thập giá Ðức Kitô, chúng ta được mời gọi để tin nhận rằng Thiên Chúa đã yêu thương con người, Ngài đã yêu thương đến độ đã ban Người Con Một của Ngài cho thế gian. Tình Yêu của Thiên Chúa nhiệm màu thẳm sâu đến độ sự thất bại, cái chết ô nhục đã trở thành Một Dấu Chứng.

    Tình yêu ấy nhiệm màu thẳm sâu đến độ ngay cả khi Thiên Chúa xem ra nói không với chúng ta, Ngài vẫn yêu thương chúng ta. Ngài nói không khi chúng ta xin được khỏe mạnh, và bệnh hoạn vẫn bám lấy chúng ta. Ngài nói không khi chúng ta xin được thành công và thất bại lại đến với chúng ta. Ngài nói không khi chúng ta xin được cơm bánh hằng ngày và đói khổ lại cấu xé chúng ta... Qua những cái không ấy, Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương chúng ta...

    Xin cho chúng ta cảm nhận được tình yêu ấy mỗi khi chúng ta nhìn lên cái chết ô nhục của Người Con Một Thiên Chúa trên thập giá. Và cũng giống như Người Con Một ấy, xin cho chúng ta vẫn tiếp tục dâng lời chúc tụng ngay giữa niềm đau tưởng chừng như không còn chịu đựng nổi. Và giữa trăm nghìn đắng cay chua xót, xin cho chúng ta cũng được tiếp tục thốt lên lời xin tha thứ như Ngài... Mãi mãi, xin cho chúng ta luôn phó thác như Ngài.
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  17. #17

    Mặc định

    SAO CÁC CON SỢ HÃI THẾ? CÁC CON KHÔNG CÓ ĐỨC TIN Ư? (CHÚA NHẬT XII/B)



    LỜI CHÚA: Máccô 4,35-40


    Ngày ấy, khi chiều đến, Đức Chúa GIÊSU phán cùng các môn đệ rằng: ”Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi thuyền sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: ”Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: ”Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: ”Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: ”Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người”?


    SUY NIỆM


    Trình thuật Phúc Âm theo thánh Matthêu nơi chương 4 câu 18-22 cho biết bốn môn đệ đầu tiên theo Đức Chúa GIÊSU làm nghề đánh cá. Khi Đức Chúa GIÊSU gọi các ông thì hai anh em Phêrô và Anrê ”đang thả lưới xuống biển”, còn hai anh em Giacôbê và Gioan thì ”đang ở trong thuyền vá lưới với cha”. Do đó, khi di chuyển bằng thuyền thì chính các môn đệ chở Đức Chúa GIÊSU đi, như trình thuật Tin Mừng thánh Máccô ghi lại.

    Điều đáng chú ý là thuyền đang ngon trớn, bỗng có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến độ thuyền sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ!


    Thái độ của Đức Chúa GIÊSU quả lạ lùng! Sao Chúa lại có thể ngủ yên trong khi con thuyền bị chao động mạnh, và nhất là, trong lúc các môn đệ cực nhọc chèo chống, kinh hãi đối diện với cái chết? Chúa không hay biết gì về các hiểm nguy đang xảy ra chung quanh sao?


    Thưa Đức Chúa GIÊSU biết rất rõ! Với tư cách THIÊN CHÚA, Đức Chúa GIÊSU biết rõ tất cả những gì đã xảy ra, đang xảy ra và sẽ xảy ra. Thế nhưng, khi lên thuyền, hẳn các môn đệ tự nhủ: ”Thầy là Con THIÊN CHÚA, Thầy chuyên nghề giảng dạy mọi người. Nhưng trong lãnh vực chèo thuyền, đánh cá, chắc chắn Thầy không có kinh nghiệm gì hết, chính mình mới là người chuyên môn. Và đây là dịp chứng tỏ cho Thầy thấy mình cũng có tí chút khả năng!” .. Do đó, lúc bình thường đã đành, mà ngay cả khi bắt đầu gặp hiểm nguy, các môn đệ vẫn chưa kêu cầu cùng Đức Chúa GIÊSU trợ giúp. Mãi đến lúc nước ùa vào đầy thuyền khiến thuyền sắp chìm, các môn đệ mới kinh hãi và nghĩ đến Chúa. Các ngài đánh thức Người dậy và còn dám mở lời trách: ”Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?”


    Thái độ của các môn đệ là thái độ muôn thưở của con người ở mọi thời đại, mọi nơi, mọi chốn. Đó là thái độ tự cao, tự đại và tự tin quá mức. Đôi lúc còn dám tự xen vào những lãnh vực không phải quyền hạn của mình, đặc biệt là lãnh vực tôn giáo và lãnh vực sự sống. Trong lãnh vực tôn giáo, các nhà cầm quyền độc tài và vô thần tự xen vào nội bộ Giáo Hội của các tín hữu Công Giáo. Trong lãnh vực sự sống, con người tự cho phép quyền giết hại các thai nhi còn trong lòng mẹ, giết chết các người già nua, những người bị bệnh nan y. Con người tự cho phép lèo lái vấn đề truyền sinh, tiêu diệt các chủng tộc. Đó là những tội ác khủng khiếp nhất, vừa chống lại con người, vừa chống lại THIÊN CHÚA... Con người quên rằng chính THIÊN CHÚA là Chủ Tể sự sống của muôn vật muôn loài. Chỉ duy nhất THIÊN CHÚA có quyền quyết định mọi sự.


    Trở lại với trình thuật Tin Mừng. Các môn đệ tự cho mình chuyên nghiệp trong vấn đề thuyền chài hơn Đức Chúa GIÊSU. Nhờ hiểm nguy, các ngài mới nhận ra khả năng giới hạn và cái bất lực của con người trước sức tàn phá khủng khiếp của vũ trụ. Nhờ hiểm nguy, các môn đệ mới biết chạy đến kêu cầu cùng Chúa. Kinh nghiệm cho thấy, đôi lúc, hoạn nạn và hiểm nguy là những bài học quý giá, những kinh nghiệm vàng ngọc giúp con người nhận ra sự thật về cái nhỏ bé, giòn mỏng của mình và về quyền năng cùng Tình Yêu vô bến vô bờ của THIÊN CHÚA. Phải, chỉ có Tình Yêu của Chúa mới vô tận, vô biên, không ai lường được cũng chẳng ai hiểu thấu.


    Vừa khi nghe các môn đệ nói: ”Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Tức thì, Đức Chúa GIÊSU chỗi dậy ngay. Người đe gió và phán với biển rằng: ”Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì, gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: ”Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?”


    ”Các con không có đức tin sao?” Đó cũng là Lời Chúa trách cứ từng người, mỗi khi các tín hữu Công Giáo bấn loạn âu lo quá đáng về những hiểm họa vật chất và tinh thần đang diễn ra trong xã hội và trong Giáo Hội. Đừng nên quên rằng trong xã hội loài người và đặc biệt trong con thuyền Giáo Hội Công Giáo, Đức Chúa GIÊSU KITÔ luôn luôn ngồi ở đàng lái. Người không ngủ nhưng Người ngồi im chờ đợi. Người chờ đợi bởi vì Người tôn trọng tự do của mỗi người. Người chờ đợi con người biểu lộ cùng Người lòng tin tưởng tuyệt đối nơi sự trợ giúp vạn năng và tình yêu vô biên của Người.


    Hãy tôn thờ và cảm tạ tri ân THIÊN CHÚA hàng ngày. Không nên đợi đến lúc gặp hiểm nguy mới kêu cầu cùng Người. Mỗi giây phút trong cuộc sống, cá nhân cũng như cộng đoàn, ước chi từng tín hữu Công Giáo biết đặt trọn đức tin, niềm hy vọng và tình yêu nơi THIÊN CHÚA là CHA Nhân Ái và giàu lòng Từ Bi.
    Mt5:37 Hễ "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.

  18. #18

    Mặc định

    HÃY PHỤC VỤ THEO Ý CHÚA.


    Chuyện khôn dại ở đời thì mênh mông vô chừng, lại thường thay đổi theo thời gian, nên không thể có tiêu chuẩn để xác định khôn dại trong cuộc đời. Với khả năng của trí tuệ, tất nhiên rồi cuộc sống sẽ cho ta biết nhiều giá trị khác nhau. Nhưng con người vẫn khó thẩm định hết các thực tại vật chất và tinh thần. Vì điều đáng tiếc trong cuộc đời là tính vụ lợi, ích kỷ đã khiến con người sống không đúng sự thật…, như tình trạng phô trương, quảng cáo, gian dối, thêm bớt… ở đâu cũng thấy. Do đó, phải trải qua thực tế - có khi đau xót – ta mới có được kinh nghiệm. Nếu trên bình diện những thực tại vật chất cụ thể mà con người còn bị lừa dối, lầm lẫn, thì trên bình diện tinh thần làm sao có thể đơn giản được. Matta tưởng mình phục vụ Chúa và các tông đồ về ăn uống như vậy là điều tốt. Nhưng Chúa Giêsu đã chỉ dạy cho cô và chúng ta hiểu rằng việc nghe lời Chúa mới là điều quan trọng và cần thiết hơn. Bởi vì thái độ đức tin căn bản của người tin vào Chúa chính là đón tiếp Chúa vào trong cuộc đời của mình. Sự đón tiếp không chỉ thuần túy là mời khách vào nhà, lo cho khách của ăn vật chất mà là thái độ biết lắng nghe, đón nhận những tâm tình của khách.

    Tổ phụ Abraham rất giàu kinh nghiệm về lòng hiếu khách. Ông là một người đạo đức, đầy lòng thương người, luôn vui vẻ ân cần chủ động đón tiếp những vị khách không hề quen biết từ phương xa đến, và hết lòng quan tâm lo lắng cho mọi người. Nên mặc dù hôm ấy, sức nóng của mặt trời đúng ngọ nơi sa mạc không một chút gió, làm thân thể ông uể oải và buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng ba người khách đang tiến về phía lều của mình, ông liền bỏ lều chạy ra về phía khách và thành khẩn mời họ vào nghỉ chân ở lều của mình. Sau khi sai vợ chuẩn bị thức ăn, ông mời khách ngồi dùng bữa lót dạ trước khi tiếp tục cuộc hành trình, còn ông khúm núm đứng hầu chuyện và hầu bàn. Ông không chờ đợi gì cả, cũng không nghĩ gì đến mình. Ông chỉ biết có khách và hết lòng phục vụ vừa quảng đại vừa hồn nhiên. Đáp trả lòng hiếu khách của ông, các vị khách đã báo tin bà Sara vợ ông sẽ sinh hạ con trai và họ sẽ trở nên tổ phụ của một dân tộc vĩ đại. Abraham trong câu chuyện này đã được nhiều danh họa vẽ lại vì người ta muốn tấm gương của ông được treo lên để mọi người ở mọi thời nhìn ngắm.

    Thế mà thánh Luca trong bài Tin mừng Lc 10, 38-42 lại cho ta một cách nghĩ khác về tinh thần phục vụ. Matta cũng phục vụ Chúa như Tổ phụ Abraham từng phục vụ ba vị khách phương xa nọ, nhưng dường như cô đã bị chê trách, và Chúa thích Maria hơn.

    Hai chị em Matta và Maria cùng đón tiếp Chúa Giêsu nhưng mỗi người mỗi cách. Matta thì rối rít chuẩn bị bữa ăn, cô lo toan sao cho vị khách quý của gia đình được hưởng bữa ăn ngon nhất, được đón tiếp ân cần nhất. Tuy nhiên, lo lắng băn khoăn quá khiến cô không còn chú ý tới chính Chúa Giêsu là đối tượng của sự tiếp đón. Theo lẽ thường tình, khi một người khách đến thăm gia đình chắc hẳn họ sẽ hài lòng khi thấy gia chủ ân cần tiếp chuyện hỏi han, và nhất là biết lắng nghe họ trao đổi tâm sự. Thái độ của cô em Maria đã làm hài lòng Chúa hơn khi cô này tiếp đãi Chúa bằng việc hầu chuyện, ngồi dưới chân Chúa và lắng nghe lời Người.

    “Matta con lo lắng bối rối về nhiều chuyện, chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và không ai lấy đi được”. Qua lời khiển trách Matta, Chúa Giêsu mời gọi mỗi Kitô hữu chúng ta hãy rũ bỏ những lo toan vật chất, tiện nghi cuộc sống, rũ bỏ những lo âu trần thế để chọn phần tốt nhất không ai lấy mất được như cô Maria đó là lắng nghe và thực thi lời Chúa trong cuộc sống. Đón tiếp Chúa là đặt mình phục vụ theo ý Người.

    Trong thư gửi tín hữu Côlôsê, thánh Phaolô cho biết, bị cầm tù và đau khổ trong thân xác, nhưng dù có thử thách thế nào đi nữa, thánh nhân vẫn cảm thấy vui mừng vì được liên kết và thông phần đau khổ với Chúa Giêsu. Chính trong mầu nhiệm thập giá mà Ngài được mời gọi trở nên người phục vụ Giáo hội, để rao giảng niềm hy vọng là chính Đức Kitô, để những ai đang phải vác thập giá, đang phải chịu nhiều đau khổ và thử thách, hãy tín thác và vâng nghe thánh ý Chúa qua chính cuộc đời của mình.

    Phanxicô Xaviê
    Cỏ dại ven đường

  19. #19

    Mặc định

    Ðánh Nhau Bằng Gậy Gộc



    Họa sĩ Goya, người Tây Ban Nha vào đầu thế kỉ 19, đã để lại một loạt những bức tranh mô tả thân phận con người thật ý nghĩa. Một trong họa phẩm mà ông đã thực hiện trong thời nội chiến của người Tây Ban Nha vào cuối thế kỷ 18 mang tựa đề: "Ðánh nhau bằng gậy gộc".

    Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân xô xát nhau. Mỗi người cầm trong tay một chiếc dùi cui sần sùi. Một người đang giơ chiếc dùi cui để bảo vệ mặt mình. Nền trời không để lộ một nét nổi bật nào. Người ta không đoán được trời sắp giông bão hay sắp sáng rỡ.

    Thoạt nhìn qua cũng nghĩ đây chỉ là một bức tranh tầm thường như những bức tranh khác. Thế nhưng có một chi tiết nói lên tất cả ý nghĩa của bức tranh: đó là hai người nông dân đang hầm hầm sát khí để loại trừ nhau này lại mắc cạn trong cồn cát. Từng cơn gió thổi, cát bụi đang kéo tới phủ lấp hai người đến quá đầu gối.

    Goya muốn cho chúng ta thấy rằng cả hai người nông dân này sắp chết. Họ sẽ không chết vì những cú dùi cui giáng trên nhau cho bằng chính cát bụi đang từ từ chôn vùi họ.Thế nhưng thay vì giúp nhau để ra khỏi cái chết, họ lại cư xử chẳng khác nào thú dữ: họ cắn xé nhau. Họa phẩm "Ðánh nhau bằng gậy gộc" trên đây của danh họa Goya nói lên phần nào tình cảnh mà nhân loại chúng ta đang trải qua.Thay vì giúp nhau để ra khỏi không biết bao nhiêu tai họa, con người lại giành giật chém giết lẫn nhau.

    Bức tranh ấy có lẽ không chỉ diễn ra ở quy mô thế giới, một nơi nào đó ngoài cuộc sống của chúng ta, mà không chừng đang diễn ra hằng ngày trong các mối tương quan của chúng ta với những người xung quanh. Cơn cám dỗ muốn thanh toán và loại trừ người khác có lẽ vẫn còn đang gặm nhấm tâm hồn chúng ta.

    Bức tranh của họa sĩ Goya cũng chính là bức tranh của thân phận con người chúng ta. Ngay chính trong cơn quẫn bách và đe dọa tứ phía, thay vì liên đới để bảo vệ nhau, người ta vẫn có thể đâm chém lẫn nhau.

    Một nhạc sĩ nào đó đã có lý để tra vấn chúng ta: giết người đi thì ta ở với ai? Một trong những phương thế tốt đẹp nhất để tiêu diệt một kẻ thù chính là biến kẻ thù ấy trở thành một người bạn.

    Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta khuôn vàng thước ngọc: nếu có ai vả má bên phải của ngươi, hãy chìa luôn cả má còn lại... Trong những giờ phút cuối đời, khi đứng giữa những người đang đằng đằng sát khí muốn hủy diệt mình, Chúa Giêsu đã xin Chúa Cha tha thứ cho họ.
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

  20. #20

    Mặc định

    Lau Chùi Làm Gì?



    Trong những mẩu chuyện giáo lý ngắn, Ðức Gioan Phaolô I có thuật lại câu chuyện sau đây: "Những người xem thường việc năng đi xưng tội nhắc tôi nhớ đến anh giúp việc của ông Jonathan Swift. Một lần kia, sau khi ngủ đêm trong một quán trọ, ông Swift bảo người giúp việc đem cho ông đôi giày ống mà ông đã mang hôm qua. Khi thấy đôi giày còn dính đầy bụi đất của cuộc hành trình vất vả xuyên qua những cánh đồng lầy lội, ông Swift nhíu mày tỏ vẻ khó chịu và bảo anh giúp việc: "Tại sao anh lại không lau chùi đôi giày cho sạch sẽ?".

    Thấy chủ bất bình và xẵng giọng, anh giúp việc hơi áy náy nhưng cũng gãi đầu, ấp úng thưa: "Tôi nghĩ là... lau chùi cũng không ích lợi gì. Vì hôm nay, sau khi ông đi vài dặm đường, đôi giày lại bị dơ bẩn trở lại".

    Nghe người giúp việc biện luận như thế, ông Swift giả vờ gật đầu đồng ý rồi bảo người giúp việc: "Anh cho thắng yên ngựa, chúng ta khởi hành càng sớm càng tốt kẻo muộn".

    Một lúc sau, mọi việc đã được thu xếp xong và ông Swift ra lệnh lên đường. Nhưng người giúp việc chạy vội đến kéo nài: "Thưa ông, chúng ta không thể lên đường ngay được vì tôi chưa ăn sáng".

    Ông Swift vừa leo lên ngựa vừa bảo: "Ăn uống làm gì cho uổng công vì sau vài dặm đường, dạ dày anh lại cồn cào kêu đói".

    Cũng thế, có nhiều người bảo: năng lãnh nhận bí tích Giải Tội có ích lợi gì. Vì thông thường sau khi xưng tội, linh hồn chúng ta lại bị dơ bẩn trở lại vì những tội tái phạm. Có lẽ họ cũng có lý. Nhưng giữ linh hồn thanh sạch một thời gian, dù ngắn ngủi, cũng là một việc nên làm. Lại nữa, những người hiểu đúng nghĩa của phép Giải Tội và Xưng Tội đúng cách sẽ được nghiệm thấy là phép Giải Tội không những rửa sạch mọi tì ố của tội lỗi, nhưng còn hiệu lực giúp chúng ta tránh tái phạm những lỗi lầm thường vấp ngã với mục đích củng cố tình thân hữu của mình với Ðức Giêsu và sống trọn tình hiếu thảo Cha con đối với Thiên Chúa.

    Không ai trong chúng ta dùng cơm xong lại thu dọn ngay những chén đĩa, nồi niêu đã dùng vào sóng chén, viện cớ là: rửa làm gì cho uổng công, đến bữa an sau chúng lại dơ bẩn trở lại.

    Cũng không ai bảo: giặt quần áo hay tắm gội làm gì cho hoài công, tốn nước. Một thời gian sau thân thể và quần áo lại bị dơ bẩn trở lại.

    Vâng, Ðức Gioan Phaolô I dạy chúng ta: hãy năng đi xưng tội, dù biết rằng con người yếu đuối hay tái phạm những lỗi lầm mình đã vấp ngã. Và trong lúc lãnh nhiệm phép Giải Tội, hãy nhớ lời Ðức Giêsu bảo người phụ nữ ngoại tình: "Này chị, những kẻ tố cáo chị đâu cả rồi, không ai lên án chị ư? Ta cũng vậy, Ta không lên án chị. Hãy về và từ nay, đừng phạm tội nữa".
    chắc chắn


    Childlike Masterrose4

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Hành trình một linh hồn
    By TuTam in forum Thông thiên học
    Trả lời: 33
    Bài mới gởi: 18-10-2013, 02:27 PM
  2. Trả lời: 17
    Bài mới gởi: 29-02-2012, 09:22 PM
  3. 15 ĐIỀU ĐÁNG ĐỂ CHÚNG TA SUY GẪM
    By luckyboy624 in forum Thiền Tông
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-12-2011, 10:59 PM
  4. Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 29-03-2011, 07:05 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •