kết quả từ 1 tới 16 trên 16

Ðề tài: TRUYỆN MA - BÊN EM @.@

  1. #1
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Unhappy TRUYỆN MA - BÊN EM @.@



    Bên Em.

    (Gửi lời trân thành cám ơn tới bạn Lê Thị Kiều Trang đã đóng góp và giúp đỡ cho cuốn sách này)

    … “Trời ơi, sao lại có một người con gái đẹp như thế này nhỉ”… đó là cái ý nghĩ nảy sinh trong đầu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi tôi gặp bạn Trang. Nghe thì thực là buồn cười, nhưng tôi phải thú nhận một điều rằng, Trang là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp. Nhưng mà, nói là xinh đẹp cũng không đúng, phải nói là lộng lẫy và rất quyến rũ, từ thân hình, đến mái tóc. Đặc biệt nhất là khuôn mặt đầy trẻ chung và hớp hồn của Trang, đôi mắt, chính đôi mắt đó đã làm tôi ngây ngất cùng với đôi môi nhỏ nhắn. Có lẽ ngay tại cái giây phút này đây, nhìn thấy khuôn mặt lộng lẫy của Trang, tôi mới thực sự thấu hiểu được cái câu thế nào là “ sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành”. Tôi ngồi đừ ra một lúc, khiến cho Trang phải bật cười rồi lấy tay khua khua lên trước mặt tôi thì tôi mới hoàn hồn. Trang nhìn tôi hỏi đùa:

    - Hưng làm sao zậy, bị ma nhập hả?

    Tôi lúc này thì ngượng đỏ cả mặt, rồi tôi nói lại:

    - Trang à, Hưng đã gặp được nữ thần thứ ba rùi đó.

    Trang lại càng ngây người ra, không hiểu tôi nói gì, tôi vội giải thích:

    - Hưng có hai người bạn nữa, tính cách hay, mà cũng xinh đẹp như Trang ý. Nên Hưng coi đó là hai nữ thân của mình, và giờ đây Trang là nữ thần thứ ba của Hưng đó.

    Trang lúc này cũng đỏ mặt rồi vội nói:

    - Thôi, Hưng đừng có giỡn Trang nữa mà.

    Trang cũng như một số bạn đọc miền Nam khác, rất thích những câu truyện do tôi đăng trên truongton.net. Ngồi nói chuyện một lúc, Trang nói rằng có lẽ câu truyện mà Trang thích nhất là câu truyện số “17: Lạnh Lẽo Cô Độc”, truyện mà tôi viết dựa trên truyền thuyết “con ma nhà họ Hứa”. Trang nói rằng Trang thích câu truyện đó vì nó nói về một chuyện tình đầy lãng mạn, nhưng cũng không kém phần sóng gió. Trang nói ước gì cũng sẽ tìm được người nào trung tình như Tống Ngọc Thư hoặc Jack ở trong truyện. Tôi ngồi nghe Trang nói mà vẫn chìm đắm trong cái sắc đẹp của Trang. Thế rồi Trang bắt đầu kể tôi nghe những chuyện kì quái sảy ra với Trang, trong khi đó tôi vội lấy giấy bút ra ghi lại cho nhanh. Rồi tôi quay ra hỏi Trang muốn viết cốt truyện như thế nào, Trang nói là muốn có một cái kết thúc mở và muốn truyện của mình vừa lãng mạn, nhưng cũng phải thật rùng rợn y như câu truyện số 17 kia, thậm chí là còn sợ hơn cũng được. Tôi chỉ mỉm cười, rồi Trang nói thêm rằng mình muốn làm nhân vật chính trong truyện. Tôi quay ra nói nếu Trang muốn, thì tôi sẽ lấy tên nhân vật chính là “Trang”. Sau Khi đã ghi hết đầy đủ ý chính, tôi bắt đầu viết lên câu truyện hoàn chỉnh dưới đây. Xin nói trước, những sự kiện dưới đây gần hết là do tôi dàn dựng lên, chỉ có một vài chi tiết nhỏ nhặt là có thật, vậy nên xin bạn đọc lưu ý và hiểu cho.

    Đoạn 1: Con Hãy Hiểu Cho Mẹ.


    - Bệnh nhân … Trang, mời vào phòng số 3.

    Trang lúc này đang ngồi ở ghế chờ đợi, chợt vừa nghe thấy tên mình, nàng vội đứng lên và bước vào phòng mổ số ba. Bước vào phòng mổ, Trang có một cái cám giác rờn rợn, dường như nàng đang có một cái suy nghĩ thứ hai về việc mình sắp làm. Ông bác sĩ đang đeo găng tay quát:

    - Cô kia nhanh lên, còn để tới lượt người khác nữa chứ.

    Trang chợt rùng mình, rồi nàng từ từ tiến lại chiếc ghế bằng sắt. Trang đặt bàn tay mình lên thành ghế, thật là lạnh lẽo quá, cái lạnh đó dường như làm cho Trang nổi da gà sợ hãi. Thế rồi ông bác sĩ thúc dục một lần nữa. Trang mới chèo lên chiếc ghế sắt đó, ngồi trên chiếc ghế sắt này đây. Một cái cảm giác rờn rợn, và vô cùng tội lỗi. Giờ đang là mùa hè, nhưng dường như cái hơi lạnh từ chiếc ghế đã làm Trang cảm thấy mình đang ở giữa một mùa đông giá rét, hay như đang đứng tại cái cõi âm lạnh lẽo vậy. Ông bác sĩ bắt đầu cầm dụng cụ sáng bóng loáng, lạnh lẽo tiến lại gần Trang. Nhìn thấy những dụng cụ đó, mà người Trang run lên bần bật, rồi Trang cắn môi mình, mắt nhắm ngiềm. Một giọt nước mắt đã tuôn rơi trên đôi má của nàng, trong đầu nàng lúc này chỉ còn hiện diện môt ý nghĩ:

    - Tha lỗi cho mẹ, con ơi.

    Trang nhớ lại cái hôm đáng nguyền rủa hồi học lớp chín đó, cái hôm mà có lẽ cả cái cuộc đời Trang cũng sẽ không bao giờ quên được. Nhớ cái hồi đó, cũng còn đang là cái tuổi nghịch ngợm, Trang và bốn nhỏ bạn khác cùng bàn nhau chơi cầu cơ. Hồi đó, trường Trang có một vụ tự tử thương tâm tại trường. Nghe đâu có một học sinh nữ học lớp tám, không biết vì làm cái gì mà nhà trường đuổi học. Thế rồi tối hôm đó, nhỏ trốn ở lại trường và thắt cổ tự tử ngay tại cái lớp mà mình đang học. Truyện này bị báo chí tung ra, ngồi trường của Trang phải khốn khổ, khốn nạn lắm mới chặn họng bọn báo lá cải lại được. Nhưng còn một việc còn đáng sợ hơn nữa là, oan hồn của nhỏ này cứ mãi luẩn quẩn tại ngôi trường này mà không bao giờ siêu thoát được. Không biết đã bao nhiêu lần, ngay cả học sinh trong trường, cũng như những nhân viên thầy cô giáo đã bị oan hồn nhỏ đó trêu, mà còn giữa ban ngày ban mặt nữa. Điển hình như bạn làm sao có thể giải thích được việc một học sinh đang đứng trả bài trên bục giảng, cái tấm khẩu hiểu học tốt trên tường chợt tuột xuống rơi thẳng vào đầu em này. Cuối cùng học sinh đó phải vào viện khâu ba mũi trên đầu. Hay như trong một cuộc họp, các giáo viên đang họp thì bỗng chiếc ghế của một thầy giáo gẫy một trân là thầy này ngã đau điếng. Còn có muôn vàn chuyện lạ để kể về ngôi trường này, nhưng ban giám hiệu đã ra lệnh cấm tuyệt đối không một ai, kể cả học sinh lẫn giáo viên được phép bàn tán về vấn đề này, vì họ nghĩ rằng nếu như cứ làm ngơ coi như không có chuyện gì, thì rồi lâu ngày, oàn hồn sẽ tự tan biến mà thôi.

    Nói về oan hồn của người treo cổ, có thể nói đây là một trong những oan hồn ác nhất và có thể nói là khó siêu thoát nhất. Khi một người nào đó treo cổ tự tử, thì ngay tại cái giây phút họ tắt thở, linh hồn sẽ tuột khỏi xác mà chìm xuống đất, sau đó mãi mãi ở tại cái nơi đó mà không bao giờ siêu thoát. Nếu xếp hạng theo thứ tự cách chết nào khiến cho oan hồn trở nên ác độc nhất thì đầu tiên là treo cổ, rồi chết đuối, chặt đầu, và cuối cùng là cắt mạch máu tự vẫn. Nói là nếu chết bởi một trong số những cách đó, thì sau này sẽ thành oan hồn độc ác cũng chưa đúng, vì nó còn tùy vào từng người nữa.

    Cái tối tháng chín đó, mấy đứa bạn rủ Trang là đêm tới sẽ vào trường chơi cầu cơ để hỏi chuyện tương lai. Nhớ hồi đó đứa nào cũng thuộc loại lì lợm, nên chưa biết sợ là gì, hay như đúng câu “chưa thấy quan tài, chưa nhỏ lệ”. Tối hôm đó, đợi gần chín giờ tối, cả bọn cúi người lẻn vô trong trường. Cả hội từ từ bước chậm rãi len theo cái hành lang tối tăm đó, cuối cùng đã đến trước cửa của cái lớp mà nhỏ học sinh kia treo cổ chết. Cả bốn đứa chợt như cảm nhận được một cái luồng gió lạnh lẽo thổi vào gáy. Đứa nào đứa đấy bây giờ cũng dựng hết cả da gà, người run lẩy bẩy. Rồi một nhỏ thử mở cửa nhưng không được, nhỏ đó quay ra và nói:

    - Cửa khóa rồi các bà ơi.

    Cả bọn chán nản đang tính bỏ về, thì chợt Trang tiến lại, thử vặn cái nắm đấm một lần nữa nhưng quả thật là cửa đã khóa. Cả hội tỉu nghỉu bỏ về, chợt vừa bước được mấy bước, tiếng cửa kêu lên ken két. Cả hội rùng mình quay lại, tất cả đều há mồm ra như không tin vào mắt mình. Mới có chưa đầy một phút trước đây, hai đứa lên thử mở cửa mà không được, vậy mà mới quay mặt đi, giờ cánh cửa đã tự động mở ra, như kiểu có một ai ở bên trong mở cửa ra vậy. Lúc này đây Trang mới dúm dó lại, ôm lấy nhỏ bạn bên cạnh mà nói:

    - Ghê quá mấy bà ơi …. Thôi hay chúng mình về đi…

    Một nhỏ bạn của Trang lúc này mặt có hơi tái đi, nhưng cố làm ra vẻ, cất tiếng nói lớn:

    - Không việc gì phải về cả, đã mất công rồi thì phải chơi thôi.

    Mặc dù nói xong, nhưng cái nhỏ này vẫn đứng đó mà nhìn chằm chằm vô cách cửa mới mở. Một nhỏ khác cầm đền pin liền gạt nhỏ đó qua một bên:

    - Bà chỉ được cái to mồm, để tôi vào trước.

    Nói rồi, nhỏ này tiến lại, đẩy từ từ cái cửa ra, rồi như nhìn thấy cái gì đó. Nhỏ này đánh rơi cả cái đèn pin, vội lấy hai tay lên bịt mồm rồi quay đầu chạy núp sau mấy nhỏ khác. Cả bọn lúc này mới hỏi làm sao, nhỏ kia mặt cắt không còn giọt máu, hai tay thì lạnh cựng vì đã quá sợ. Nhỏ đó nói giọng run run:

    - Tôi … tôi … vừa mở cửa thì thấy có người …. Có người đang treo cổ lủng lẳng trong đó.

    Vừa nghe xong, ba người còn lại da gà dựng đứng hết cả lên. Giờ thì đứa nào đứa nấy cũng thực sự sợ hãi. Cuối cùng, nhỏ Nhi, cái người mà Trang đang bám lấy, vội đẩy Trang ra. Nhi tiến tới cái cửa, cầm đèn pin lên rồi soi thẳng vô trong lớp học, nhỏ này quay ra và nói:

    - Làm gì có cái gì, mau vào đi.

    Rồi Nhi đi mất hút sau cánh cửa đó. Ba người còn lại mới từ từ run rẩy tiến vô cửa. Vừa tới được trước cửa, nhỏ Nhi từ trong bóng tối lao ra, hù ba đứa kia. Cả bọn ngã chổng vó, mặt cắt không còn giọt máu. Nhi đứng đó cười sạc sụa đến nỗi phải lấy tay bịt mồm lại cho đỡ ồn. Nhi cứ đứng đó nhìn vào khuôn mặt của ba con nhỏ bạn mình bị dọa cho sợ té đái mà tức cười. Cuối cùng Trang đứng lên, một tay giữ ngực để tim mình khỏi văng ra ngoài, rồi nàng nhìn Nhi mặt dận dữ:

    - Mày điên à? Chơi ngu thế? Có đứa nào bị đau tim thì sao?

    Cái Nhi vẫn chưa hết cười, nhỏ đó nói:

    - Tôi đùa chút cho vui thôi mà.

    Vào đến nơi, tất cả ngồi xuống cái bàn hàng đầu tiên, hai nhỏ kia lấy ghế đặt ra đằng trước để ngồi đối mắt với nhau. Bốn người chọn cái bàn đầu ở dãy dữa này là vì nghe đồn, chính nhỏ học sinh đã đứng lên cái bàn này và treo cổ trên cây quạt trần. Cả bon bầy tấm bản đồ ra, thắp đủ bốn ngọn nến cho mỗi đứa. Rồi thì trải cái bản đồ chữ và giấu ra, cái Nhi lấy trong cặp ra cái miếng gỗ mà lúc nãy nhỏ nhặt được dưới sân trường. Theo như truyền thuyết, muốn gọi hồn người chết treo cổ, rất khó để nhét người ta vào các vật không quen thuộc, vì thế phải lấy một vật gì gần nơi vong hồn chết, để hồn bị đánh lừa mà hiện về. Khác với cầu cơ thông thường, cách này vong không nhập vào vật, mà chỉ hiện về ngồi cạnh, trực tiếp điểu khiển vật để nói chuyện mà thôi. Chuẩn bị xong xuôi, cả bốn người xõa hết tóc ra, rồi cùng đặt một ngón tay lên mảnh gỗ và bắt đầu đọc thần chú (chú ý là lời thần chú đã được tôi sửa đổi. Trang có đọc cho tôi đủ bốn câu đó, nhưng tôi quyết định không ghi vô, để bạn đọc khỏi nghịch dại):

    - Hỡi những kẻ lầm đường lạc bước còn tồn tại. Bị Ngăn cách bởi âm dương, sống chết. Hay tạm quên đi mọi oan hận, khổ đau. Mau mau hiện về, để chúng ta cùng làm bạn.

    Vừa dứt câu nói, mấy cánh cửa sổ gỗ bật mở cái rầm, khiến cả bọn giật bắn mình. Rồi thì cả bốn ngọn nến như bị gió thổi bắt đầu bập bùng. Và rồi cái gì đến cũng đã đến, miếng gỗ bắt đầu động đậy và rung lên bần bật. Một tiếng hét trói tai, khiến cả bốn người nhăn mặt. Miếng gỗ được đặt ở nửa vòng tròn trắng, giờ đã từ từ di chuyển qua nửa vòng tròn đen, đó là giấu hiệu cho biết oan hồn đã hiện về. Thấy vậy, cả lũ khoái lắm, một con nhỏ hỏi rằng đó là vong nữ hay nam. Chỉ thấy tấm gỗ di chuyển tạo nên chữ “nữ”. Cả hội lúc này mới hơi lạnh gáy, rồi thì một nhỏ khác hỏi có đúng là nhỏ học sinh đã treo cổ ở trường này không, miếng gỗ dịch chuyển và trả lời “đúng”. Lúc này đây, cả bọn mới tái mặt, quả nhiên những lời đồn đại về vong hồn của nhỏ học sinh lởn vởn là có thật. Rồi lần lượt từng đứa khác hỏi về bản thân và chuyện tương lai, đến lượt Trang, nàng hỏi là đứa con đầu lòng của mình sẽ là trai hay là gái. Cái miếng gỗ trả lời “chết”, đọc đến đây, Trang hết sức bất ngờ, nàng thụt tay lại rồi đứng lên hét lớn:

    - Nhảm nhí quá đi mấy bà.

    Chợt vừa nói xong câu đó, trang nhìn về phía hai con bạn đối diện. Trang mặt tái đi, và trố mắt ra khi nhìn thấy giữa hai con bạn đang ngồi, là một người con gái tóc dài, mặt trắng bệch với đôi mắt hằn lên những mạch máu. Như nhận ra đó chính là vong hồn của nhỏ học sinh đã treo cổ, Trang hết lên thất thanh, nàng chưa kịp bỏ chạy ra ngoài thì chợt bên tai vẳng vẳng tiếng người gọi tên, Trang vừa quay đầu lại thì nàng rơi vào trạng thái không biết gì.

    Trang từ từ mở mắt, một y ta đang lay nàng gọi dậy. Người y tá đỡ Trang ngồi lên một cái xe đẩy rồi đưa nàng về phòng hồi sức. Sau khi đã đặt Trang lên giường, người ý tá nói Trang cứ nằm đây đến khi nào cảm thấy khỏe lại thì có thể ra về. Đáng lẽ ra sau khi hút, bênh nhân cần ít nhất là mấy ngày để hồi sức. Nhưng do cái thai trong bụng Trang còn quá bé, nên nàng chỉ cần nghỉ một lúc là phục hồi. Trang nằm đây mà trong đầu nàng lại hiện về cái ý nghĩ của tối hôm đó. Đêm đó, lúc Trang tỉnh dậy thì đã thấy mình đang nằm trên cái giường ở phòng bác bảo vệ, bên cạnh là ba đứa kia vẻ mặt lo lắng. Cái Nhi hỏi nàng:

    - Bà Trang, bà tỉnh lại rồi hả?

    Trang từ từ ngồi dậy, nàng nói dọng mệt mỏi:

    - Có chuyện gì vậy? sao tui không nhớ gì hết vậy?

    Cái Nhi vội nói:

    - Bà chạy ra khỏi buồng học đó, chúng tôi cũng chạy ngay theo, lúc ra thì thấy bà đang quằn quại trên mặt đất, người co giật nhìn đáng sợ lắm. Tôi với mấy đứa chạy lại lay bà mãi, chợt bà vùng dậy, đòi chèo khỏi lan can mà nhảy xuống. Tôi với mấy nhỏ kia cứ vừa dữ vừa kéo. May mà có bác bảo vệ chạy lên kịp thời, không có là bà tiêu rồi đó.

    Nghe đến đấy, Trang mới rùng mình sợ hãi, hóa ra là mình đã bị ma nhập. Còn chưa hết nổi da gà, thì bác bảo vệ lên tiếng:

    - Các cháu quả lạ nghịch dại, tại sao lại đi chọc phá oan hồn người treo cổ chứ. Cũng may mà bác chạy lên kịp, không có cháu đã bị nó kéo đi thế chỗ rồi.

    Cả hội ngồi nghe mà thấy thấm thía, rồi một nhỏ hoi:

    - Bác ơi, bác bảo thế chỗ là sao ạ?

    Bác bảo vệ thở dài, quay ra nói với mấy cô nhóc:

    - Thường thường, người chết vì treo cổ, hay như chết đuối, và một số chường hợp khác, khi chết oan hồn họ chứa đựng một nỗi oán hận. Họ cứ lởn vởn ở cái nơi mình chết, họ ở đó để chờ đến cái ngày, mà có người xấu số hoặc hợp tuổi để mà kéo người đó về bên kia thế giới, thế chỗ cho họ. Cháu có thể được coi là một ví dụ của việc thế chỗ.

    Nghe đến đây, da gà của Trang dựng đứng hết cả lên. Mấy đứa kia cũng tái mặt. Cả hội cứ ngồi đó mà đờ mặt ra, nghĩ ngợi về những việc mà mình đã làm. Chợt, bác bảo vệ lên tiếng:

    - Thôi các cháu về đi, bác không báo cáo lại việc này với nhà trường đâu. Nhưng nhớ là lần sau không có được nghịch dại như thế này nữa nghe chứa? May mắn không phải lúc nào cũng đến lần thứ hai đâu.

    Cả bốn nhỏ đứng lên cám ơn bác bảo vệ rồi lẳng lẳng ra về, trên đường về không ai nói với nhau một lời nào. Có lẽ tất cả đang thực sự suy nghĩ về những điều mình đã làm.

    Sau khi đã cảm thấy khỏe hơn, Trang liền đứng lên rời khỏi bệnh viện. Nàng lái xe về mà trong đầu lúc nào cũng ám ảnh bởi đứa bé và lời bác bảo vệ nói hồm nào. Buổi trưa đường thật là vắng, Trang tính sẽ phi thẳng về nhà cất xe máy, rồi sẽ ra cái chợ gần nhà làm một đĩa bánh cuốn nóng. Khi tạt vào một con đường nhỏ. Trang thực sự bực mình vì không hiểu sao con đường lớn thì vắng vẻ, mà mới rẽ vô đây đã chật cứng người. Tiếng còi xe cộng khói bụi thật sự làm nàng cảm thấy khó chịu. Người và xe phải nhích từng tí một, Trang nhìn lên phía đằng trước thì thấy đám đông đang bu lại làm cái gì đó chật cứng đường. Rồi thì từ xa, tiếng xe cứu thương hú inh hết cả tai, nhưng coi bộ cái xe đó cũng chả lách vào được vì đường chật cứng rồi. Trang còn đang nhìn chợt nàng đoán rằng có một vụ tai nạn giao thông. Cứ nhích lên dần dần, cuối cùng Trang đã tới được cái chỗ đấm người đó. Lúc đí ngang qua Trang không dám nhìn đâu, nhưng vì tò mò, nàng hơi liếc mắt về phía hai cái xe máy nát bét, Trang hết hồn khi mà cái xác người thanh niên đó đang mở trừng trừng mắt nhìn về phía Trang. Nàng vội quay mặt đi, và cố lách xe ra nhanh khỏi chỗ đó.

    Phải mất hơn nửa tiếng Trang mới về được đến tận nhà. Cả buổi tối hôm đó, Trang cứ nghĩ mãi về đứa con mà mình đã ruồng bỏ, nàng cảm thấy mình có tội. Nhưng cứ suy đi nghĩ lại mãi, thì nàng làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho đứa bé. Hi vọng đứa bé kiếp sau sẽ được đâu thai vào một gia đình khá giả và có điều kiện nuôi dưỡng nó tốt hơn. Trang cầm di động lên, và nhắn tin cho anh chàng người yêu, tức là cha của đứa bé, “em mới đi phá thai hồi sáng xong”. Đợi một lúc không thấy tin nhắn lại, Trang bật ti vi lên coi thì đúng chương trình thời sự cuối ngày. Người ta đang nói về vụ tai nạn giao thông hôm nay. Phong viến nói vụ tai nạn thương tâm đã cướp đi sinh mạng của một chàng trai trẻ, người này chết ngay tại chỗ. Nguyện nhân dẫn đến vụ tai nạn là vì anh chàng này thấy có xe máy đi qua giật túi đang tiến về phía mình, liền phóng xe chặn đầu. Phóng nhanh, mà đường lại bé, để chánh tông vào người đi bên đường. anh đã lao xe thẳng vào xe của bọn cướp giật. Cuối cùng hai tên kia bị ngã gãy tay, còn chàng thanh niên thì đập đầu xuống đất. Hiên cơ quan chức năng đang điều tra thêm về vụ việc. Lúc này Trang chợt như có cái cảm giác lạnh sống lưng, nàng buông rơi cái điều khiển ti vi. Trang có cảm giác lạnh gáy lắm và dường như có một ai đó đang nhìn mình, rồi nầng từ từ quay đầu ra cái cửa sổ, Trang hét lên kinh hãi khi thấy người con trai bị chết bởi tai nạn giao thông hôm nào đang đứng nhìn nàng từ cái cửa sổ tầng hai. Nghe tiếng hét, mẹ Trang với chị Trang chạy lên hỏi coi làm sao. Trang chỉ vô cái cửa sổ kêu là nhìn thấy bóng ngưởi đứng ngoài đó. Mẹ Trang vội chạy ra ngó nghiêng, nhưng không thấy ai, với cả cái cửa sổ đó ở trên tầng hai làm gì có ban công mà có ai đứng đó được. Cuối cùng tối hôm đó, Trang phải xuống ngủ cùng bà chị vì quá sợ hãi.


    NGUỒN: BÊN KIA CỦA CUỘC SỐNG - TÁC GIẢ HƯNG THẾ NGUYỄN.

  2. #2
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Đoạn 2: Người Con Trai Đó.

    Mấy hôm sau, có một lần đang ngồi uống nước với nhỏ bạn thân. Chợt người yêu cũ của Trang là Khoa tới. Khoa tiến tới, hắn cầm tay Trang kéo mạnh và nói:
    - Đi với anh ra ngoài này nói chuyện.

    Trang dằng tay mình ra và nói:

    - Chúng ta chẳng còn gì để nói cả, em với anh đã chia tay nhau rồi còn gì.

    Khoa nóng mặt, hắn cầm tay Trang và kéo ra. Nhưng Trang nhất quyết không đi. Qua hơi thở, Trang có thể nhận ngay ra rằng Khoa đã say mềm từ lâu rồi. Cứ dằng co như vậy một hồi, Khoa bức mình quát lớn:

    - Tại sao em lại giết bỏ con của anh chứ? Ai cho phép em làm như vậy.

    Trang nghe vậy, nàng mới dận giữ quát lớn hơn:

    - Con của anh? Anh nhìn lại bản thân mình đi. Liệu anh có sứng đáng được làm cha của đứa bé không?
    Người dân xung quanh đã bu lại từ lúc nào, Khoa cảm thấy ngượng ngùng vì bị Trang nói xỏ xiên như vậy. Chợt hắn vung tay tát Trang một cái thật mạnh, Trang ngã xuống bàn. Nhỏ bạn Trang lúc này mới chạy lại đỡ Trang dậy.

    Khoa nóng máu hắn chỉ tay vô Trang mà quát:

    - Mày câm mồm ngay, cái con giết người người kia, chính mày giết con tao.

    Trang vẫn ngồi đó, nàng bắt đầu khóc. Nàng khóc không phải vì cái tát đau điếng, mà nàng khóc vì không thể ngờ mình đã tin lầm một con người như hắn. Trang quay mặt lên nhìn thẳng vào mặt Khoa mà quát:

    - Em thà giết con em, còn hơn để cho nó phải sống với một người cha như anh!

    Khoa càng điên tiết hơn vì nhưng lời nói thâm thía đó. Hắn kéo nhỏ bạn Trang qua một bên, định đánh Trang thêm vài cái nữa. Chợt cái trùm đèn vàng không hiểu vì sao mà tuột ốc rơi thẳng vào đầu hắn. Những mảnh thủy tinh găm vào đầu và vào mặt Khoa. Hắn điên tiết với một bộ mặt đầy máu. Trang ngồi đó nhìn thấy mà như không tin vào mắt mình. Khoa ôm mặt gào thét, Trang lúc này mới nói lớn:

    - Đó là quả báo cho việc anh đánh em đó!

    Điên người, Khoa móc một con dao gập trong tui ra, định đâm Trang thì chợt một người từ đằng sau giữ tay hắn lại. Khoa đang định quay ra chửi người này thì một phát đấm đau điếng nằm trọn vẹn trên khuôn mặt hắn. Người thanh niên này đè khoa xuống rồi gập hai tay hắn ra đằng sau. Chàng trai trẻ này lấy con dao khỏi tay Khoa rồi ngồi trên người Khoa, một tay bẻ hai tay Khoa ra đằng sau, một tay bấm điện thoại gọi cho ai đó. Qua cuộc nói chuyện, Trang đoán là anh chàng này làm trong ngành công an. Chỉ năm phút sau, dân phòng rồi cảnh sát 113 đã có mặt. Khoa bị còng tay lại và được các chiến sĩ công an tống cổ lên trên xe. Lúc này đây, người thanh niên mới tiến tới chỗ Trang và nói:

    - Bạn có làm sao không?

    Trang còn chưa biết nói gì, khuôn mặt của người thanh niên trẻ này như hớp hồn Trang. Thấy Trang cứ ngồi xững ra đó, chàng thanh niên vội nói:

    - Mình tên là Trung, mình cần bạn lên đồn cùng để lấy lời khai được không? bạn của bạn có thể đi cùng được.

    Nói rồi Trung và nhỏ bạn đỡ Trang dậy và đưa lên xe. Lúc đã ngồi lên xe rồi, Trang quay mặt ra nhìn về phía đám đông. Nàng giật mình kinh hãi khi nhận ra người thanh niên bị tai nạn giao thông hôm nào đang đứng đó nhìn theo nàng. Lên đến nơi, Khoa đáng lẽ phải đi tù vì ba tội đó là gây rối loạn trật tự nơi công cộng, đánh người, và có ý đồ hành hung. Nhưng do Trang thương tình không đâm đơn kiện và thêm nữa do có cả người nhà của Khoa xin vào, nên hắn chỉ phải nộp phạt một khoản tiền thôi.

    Vậy Khoa là ai và hắn có liên quan gì đến Trang? Khoa vốn là một thằng con nhà giầu nứt đố đổ vách. Trang gặp hắn trên một quán bar, thế rồi hắn để mắt tới Trang và gạ gẫm cưa Trang. Hồi đó Trang còn ngây thơ chưa biết gì, thấy hắn có vẻ thật lòng và khá ngọt ngào. Cuối cùng, nàng đã đồng ý làm người yêu hắn. Nhưng rồi “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, càng ở bên hắn lâu, Trang cầng nhìn nhận ra hắn không phải là người như Trang đã nghĩ. Vốn là con nhà giầu, nên Khoa chẳng phải lo gì đến việc tiền bạc cả. Hắn bỏ ngang học hành, suốt ngày tụ tập chúng bán đi ăn chơi, nhậu nhẹt. Đáng buồn nữa, hắn còn nghiền và thường xuyên chơi “đập đá”, một thứ ma túy tổng hợp. Trang đã nhiều lân khuyên bảo và can ngăn Khoa, nhưng hắn nào có nghe. “Đập đá” cũng như những thứ ma túy tổng hợp khác, tác dụng của nó là làm tê liệt các tế bào hệ thần kinh, dẫn đến một cái trạng thái mà bên Mỹ những người sử dụng gọi là “high”, tức là bay. Những loại ma tuy này có chung một điểm, tuy nói là mang đến cho con người ta cái cảm giác nhẹ nhõm, bay bổng. Nhưng nếu dùng lâu dài, nó sẽ giết chết các tế bào thần kinh, dần dần dẫn đến một số tình trạng như mất trí nhớ tạm thời, nói năng không lưu loát, mặt lúc nào cũng ngơ ngơ. Trang hiểu hết được những tác hại của việc sự dụng “đập đá”, nàng hiểu chư. Thêm vào đó nàng còn lo ngại rằng đứa con trong bụng mình cũng đã phần nào bị ảnh hưởng bởi tác dụng của ma túy. Thêm vào đó, nghĩ đến việc Khoa sau này sẽ không chuyên tâm làm việc, chỉ ăn chơi theo đúng như câu “đời cha cơ hội, đời con phá”. Nàng đã đi đến một cái quyết định, đó là từ bỏ cái đứa con đầu tiên trong bụng này.

    Cái tối hôm đó, nằm ở nhà mà Trang cứ nghĩ tới cái hình ảnh người con trai, và hơn thế nữa là nghĩ về đứa bé mà mình đang bỏ rơi, nhất lạ lại ngay sau cái sự việc sáng nay. Đã hơn mười hai giờ rồi mà Trang vẫn không tài nào ngủ được. Nàng nằm trằn trọc với những hình ảnh, những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu. Nằm một lúc, rồi Trang đi xuống nhà làm một ly sữa lạnh cho nó thoải mái. Thế rồi nàng nhìn về phía bàn thờ, nơi để một bức tượng Quan Thế Âm Bồ Tát. Nghĩ thế nào, Trang liền tiến tới trước bàn thờ. Nàng với tay lấy một nén nhang thắp lên rồi chấp tay lại lậy, thì thầm mà khấn:

    - Kính lạy Quan Thế Âm Bồ Tát rộng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn. Con cầu mong bà hãy phù hộ độ chì cho đứa bé mà con đã bỏ rơi, xin bà cho nó được đầu thai vào một gia đình tốt đẹp hơn. Kiếp này con đã không làm tròn bổn phận của một người mẹ với đứa trẻ đó, xin được trả đủ nợ vào kiếp sau. Cũng xin bà phù hộ chỉ đường dẫn lối cho người thanh niên xấu số kia mau mau được đầu thai, vì dù sao anh ta cũng là một người tốt.

    Khấn xong Trang vái ba vái, rồi nàng cắm nén nhang ngay ngắn giữa bát hương. Vừa bước lên gác, chợt Trang nghe như có tiếng cười khúc khích của một đứa trẻ con vang vọng trong căn nhà. Trang lúc này có hơi nổi da gà vì sợ. Rõ ràng là nhà làm gì có trẻ con, không lẽ là vong hồn đứa nhỏ hiện về trêu ghẹo Trang? Trang vừa mới thắp nhang xong mà? Với cả nhà Trang còn thờ phật thì làm sao mà ma quỷ dám vào cơ chứ. Lấy hết bình tĩnh đi lên nhà, Trang chui lên giường và đắp chăn lại. Cả đêm hôm đó, Trang không tài nào ngủ được, vì thi thoảng cứ nghe tiếng chạy quanh buồng như của một đứa trẻ nào đó. Nằm mãi thì cuối cùng trang cũng nhắm mắt ngủ. Đến gần năm giờ sáng, chợt Trang mở mắt tỉnh dậy vì như có cái cảm giác ai đó gọi mình. Vừa mới mở mắt quay qua bên phải, Trang giật mình khi thấy người thanh niên hôm nào đang nằm ôm mình. Quá sợ hãi Trang vùng dậy, ngồi bẹp dí vô góc tường, nhưng chỉ vừa mới chớp mắt thì cái người này đã biến mất. Lúc này đây Trang thực sự sợ hãi.
    Nàng quyết tâm dậy sớm, đánh răng rửa mặt rồi lấy xe lao vù ra ngoài chợ. Hôm nay là ngày cuối tuần Trang không phải đi làm đến gần tối mới phải đi học. Nàng ra chợ mua ít vàng mã và hương. Rồi nàng phi xe thẳng về con đưởng nhỏ mà chàng trai kia chết hôm nào. Đang đi nửa đường, chợt Trang bắt gặp Khoa đang phóng xe đuổi theo. Khoa phóng lên bằng Trang rồi giải thích về việc hôm nọ không phải do cố ý mà vì quá say với nghe tin Trang đi phá thai. Khoa thực sự muốn Trang quay về với mình. Trang cướng quyết không chịu và cũng không biết làm cách nào để Khoa không đuổi bám theo mình nữa. Cứ bị đuổi bám như vậy một hồi, chợt Trang sợ hãi khi nhìn thấy hình ảnh người thành niên hôm nào đang ngồi đằng sau Khoa. Trang nhìn như không tin vào mắt mình vội rú ga phóng. Khoa thấy ngạc nhiên lắm, liền vội vít ga đuổi theo. Chợt xe Khoa đang phóng nhanh đuổi theo Trang thì chợt tay phanh như có ai đó bóp cái xe đứng khựng lại ngay giữa ngã tư, khiến cho Khoa ngã chổng vó. Trang nghe tiếng động, vội tạt xe vô lề và quay lại nhìn. Khi thấy Khoa nằm lăn ra đường những hắn vẫn đứng lên được thì mới an tâm phóng xe đi tiếp. Tới cãi chỗ mà chàng trai hôm nào chết, Trang dựng xe và đứng xuống. Người nhà đã để một bát hương nhỏ ở đó kèm theo một vòng hoa be bé. Trang thắp nhang vái mấy vái rồi cắm hương vô bát. Sau đó nàng bầy vàng mã ra. Chợt đang sắp xếp đồ thì có một người tiến lại. Trang lúc đầu không để ý đâu nhưng thấy người đó cứ đứng đó hoài, nàng mới ngửng mặt lên nhìn thì giật bắn mình khi mà người đó chính là chàng trai hôm nào, mà lại còn ngay ban ngày ban mặt. Trang giật mình té ngửa ra đằng sau, nhưng cũng may là chống tay xuống được. Mấy người đi qua thấy vậy vội chạy lại đỡ Trang dậy. Một người đàn bà hỏi:

    - Cháu làm sao thế? Bộ cháu quen anh chàng này hả?

    Trang đáp:

    - Dạ, không ạ.

    Sau đó người đàn bà này nhìn kĩ sắc mặt Trang thì thấy có cái gì đó không ổn, liền nói với Trang:

    - Chả giấu gì cháu, bác vốn làm nghề coi tướng số. Cháu có muốn ghé qua nhà bác để bác coi cho không?

    Trang vốn cũng mê bói toán, giờ lại còn bao nhiêu việc xảy đến, nàng đành chiều lòng đi theo người đàn bà đó.

    Nhà của bà thầy bói này không xa lắm, chỉ nằm ngay đầu phố. Nhà ngoài được làm một quán bán trà đá chắc là để cho khách nghỉ ngơi hoặc chờ đợi. Trang có thể thấy bà thầy bói này có vẻ ăn nên làm ra, vì có khá nhiều khách đang đợi, nếu như đó không phải là những tên cò mồi. Bà thầy này đưa Trang vào căn buồng trong khá là yên tĩnh, với những ánh đèn mờ và một mùi hương thơm của nhang phảng phất. Bà thầy này mời trang ngồi xuống cái tấm nệm trước bàn thờ, còn bà ta ngồi đối diện. Ngồi xuống xong xuôi, bà hỏi ngày tháng năm sinh của Trang. Sau đó coi chỉ tay, rồi lật sách ra coi cái gì đó. Trang để ý đó là một cuốn sách toàn tiếng hán giầy cộp và rất cũ kĩ. Cuối cùng, bà ta mời nàng uống một ly trà rồi bảo Trang nhắm mắt lại và thả lỏng người. Bà thầy này đưa hai tay lên trước mặt Trang rồi cùng nhắm mắt. Như vậy được tầm mấy phút, bà thầy bảo Trang có thể mở mắt ra được rồi. Bà ta nhìn Trang nở một nụ cười và nói:

    - Con có phúc lắm đấy con có biết không?

    Trang nghe xong thì có vẻ ngơ ngác không hiểu. Bà ta nắm lấy tay Trang trên bàn và nói giọng ấm áp:

    - Con có một đứa con khỏe mạnh và một người chồng hết lòng thương yêu.

    Trang nghe xong thì rùng mình, mặt tái đi, không còn giám nhìn thẳng vào mắt bà thầy nữa. Thấy vậy bà thầy mới từ tốn nói:

    - Con à, tất cả là duyên số mà nên. Còn không có tội và cũng không ai trách tội con hết.
    Chưa nói hết câu, thì Trang đã nói chen vô:

    - Bác nói coi, có đúng là có vong hồn đang theo con không?

    Bà thầy nghe thấy Trang hỏi vậy thì chỉ cười nhỏ rồi từ tốn đáp:

    - Con à, người xưa có câu “bói ra ma, quét nhà ra rác”. Câu này ngoài ý chỉ lắm thầy nhiều ma ra, nó còn có một ý nghĩa khác đó là ai trên đời chẳng bị vong theo đuổi. Có điểu không phải cứ vong nào theo đuổi cũng là vong xấu. Có người hành thiện tích đức, thì được vong đi theo bảo vệ. Có người ăn ở bất nhân, thì lại bị vong theo đòi mạng. Cũng lại có một số người do duyên phận mà được vong đi theo để bảo vệ, mạ cũng có thể là vì hợp số mà đi theo. Trường hợp của con chính là do duyên số tạo thành đấy con ạ.

    Trang nghe xong thì như hiểu ra được phần nào. Có điều, nàng vẫn cảm thấy ái nghại vì từ lớn tới giờ không có cái quen cái khái niệm bị người cõi âm bám theo. Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi bà thầy:

    - Vậy bác có cách nào giúp con để cho hai cái vong này không đeo bám con được nữa không ạ.

    Bà thầy này nghe xong thì hốt hoảng vội vàng nói:

    - Chết, con nói thể là phải tội đó. Hai cái vong này là do duyên số mới theo con. Giờ con muốn đuổi họ đi, thì chẳng phải là gây oan nghiệt rồi hay sao?

    Nghe bà thầy nói vậy, Trang có phần nào do dự, vẻ mặt nàng vẫn có hiện lên một chút lo lắng. Thấy vậy bà thầy vội an ủi:

    - Còn đừng quá lo lắng. Bác bảo đảm là hai cái vong này không có ý hại con đâu. Hơn nữa, cái vong đứa bé gái có vẻ quý mến con lắm. Chắc chắn con và nó phải có một mối quan hệ sâu nặng lắm.

    Nghe đến đây, Trang chợt rùng mình. Thì ra cái đứa bé mà Trang đã nhắm mắt bỏ đi lại là một đứa bé gái. Mắt Trang đã bắt đầu ướt nhưng nàng cố kìm nén. Rồi Trang hỏi bao nhiêu tiền coi bói, bà thấy nhất định không lấy tiền vì thấy cái cuộc gặp gỡ ngày hôm nay cũng do duyên số mà nên. Tiễn Trang ra về, bà thầy cứ an ủi rằng hai cái vong này chỉ đi theo do duyên số, chứ quyết là không làm hại. Trên đường chạy xe về, Trang cứ băn khoăn mãi một câu hỏi, giờ hai cái vong hồn đó đang ở đâu.



  3. #3

    Mặc định

    ui..truyện nào cũng hay hết ^^,viết nhanh nhanh nha chủ thớt!!!

  4. #4
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi cari Xem Bài Gởi
    ui..truyện nào cũng hay hết ^^,viết nhanh nhanh nha chủ thớt!!!
    có ngay đây tiểu thư :)

  5. #5
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Đoạn 3: Cõi Song Song.

    Sau cái ngày được bà thầy coi bói cho, giờ đây Trang biết chắc chắn rằng không chỉ có một mình nàng trong căn buồng nhỏ này, mà luôn luôn có hai người nữa bên cạnh. Ở đời có mốt số chuyện rất khó hiểu, có nhưng thứ khi mà bạn đã biết được thì nó sẽ làm cho bạn cảm thấy an tâm và thoải mái hơn. Nhưng mà lại còn có những chuyện, một khi bạn đã biết được câu trả lời, nó lại làm cho bạn có cảm giác run sợ. Chỉ với những thay đổi, hay những biến động rất nhỏ cũng có thể làm cho bạn nghĩ ngay tới cái điều đó, mà ở đây có thể nói Trang là một trong số những người đó. Do Trang cả tuần đi làm kiếm tiến, hai ngày nghỉ cuối tuần lại phải đi học, nên nàng thường phải thức khuya để lo cho công viêc, đồng thời để bắt kịp tiến độ dạy ở trường. Có lẽ cà phê với nước trà đã làm bạn với nàng được mấy năm rồi, kể từ cái ngày mà nàng bắt đầu học cấp ba.
    Nhớ cái đêm đó, đang ngồi đau đầu với giấy tờ sổ sách bên công ty. Trang thở dài nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ sáng rồi. Trang uể oải vươn vai, nàng rời bàn học đi xuống dưới nhà và làm cho mình một ly trà nóng thật đặc. Cầm cốc trà lên buồng, Trang khao khát ước gì nàng có thể ngủ ngay bây giờ. Làm một ngụm trà rồi nàng lại ngồi vào ghế, vùi đầu vào công việc. Công ty Trang dạo này đang có mấy mối hàng lớn, nên nàng cần phải thống kê tài chính, hàng hóa, số liệu và mấy thứ nhức đầu khác. Đang ngồi mệt mỏi gõ văn bản, chợt Trang như cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mình. Rồi thì dường như từng cái lông trên da của nàng dựng đứng lên, một cái cảm giác rờn rợn. Trang gập máy tính lại, và ngồi vuốt mặt cho tỉnh táo. Chợt cái cảm giác như có một ai đó đang đứng đằng sau, nhìn mình chăm chú dần dần chiếm chỗ trong đầu Trang. Nàng từ từ ngoảnh mặt ra đằng sau thì không có một ai. Rồi nàng quay đầu lại như chờ đợi một cái gì đó. Trang cứ ngồi như vậy phải hơn năm phút, nàng cứ ngồi đó như chờ đợi một ai. Đêm nay trời quang lắm, trăng sáng vằng vặc, chỉ là một đêm mùa hẻ oi ả khác, nhưng gió nổi lên từ lúc nào không hay. Trang quyết tâm ngồi đó chợp mắt một lúc để nghỉ ngơi, nói là nghỉ ngơi, nhưng có lẽ nàng đã bắt đầu có một cái cảm giác sợ hãi, một cái cảm giác mà nàng đã từng trải qua, cái cảm giác lần đầu gặp ma. Tiếng gió luồn qua cái khe cửa gỗ tầng hai nhà nàng rít lên từng hồi. Cứ mỗi lần nghe thấy cái tiếng gió đó Trang lại khẽ rùng mình. Rồi chợt cái cánh cửa buồng đi xuống lúc nẫy Trang khép hờ hờ, từ từ mở ra kêu lên một tiếng két dài. Trang bắt đầu đổ mổ hôi hột, nàng từ từ mở mắt và nhìn ra phía cái cánh cửa đó, Trang thực sự kinh hãi, nàng không hiểu là do làm việc quá lâu nên mắt mình đã nhìn thấy áo giác hay đó là hiện thực. Đằng sau cái cánh cửa dẫn xuống tầng một kia, ngay trong cái bóng đêm đen đó là hình dáng một người con trai. Người này cứ đứng đó, do đèn cầu thang không bật, với cả trong buồng này trang không bật đèn neon, nên không thể nhìn rõ mặt. Trang dụi mắt mấy lần, nhưng cái hình ảnh một ai đó đứng ngay ngoài cửa buồng vẫn hiệnh hữu. Cảm thấy run sợ thật sự, Trang mới nhắm mắt lại và chắp tay khấn mong thần phật bảo về mình. Rồi nàng mở mắt nhìn lại, thì coi bộ cái bóng đen kia đã đi rồi. Tối hôm đó, Trang quyết định đi ngủ luôn. Và nàng để nguyên đèn góc buồng và đèn bàn học. Trang lên giường rồi nhưng vẫn nằm đó thao thức, nàng thao thức vì nàng tự hỏi lòng mình rằng cái vong hồn người thanh niên cần cái gì ở mình? Và liệu mình có nợ người ta điều gì chăng?

    Sau cái đợt thi đầu tiên Trang được nghỉ học, mà lại trùng vào với giỗ tổ Hùng Vương, nên Trang được nghỉ công ty luôn. Thế là Trang được bọn bạn mời đi ăn rồi lên bar làm một bữa tới bến. Nói về Trang, nàng không bao giờ uống cả, nhưng vì đợt này đi bọn bạn nó nài nỉ ghê quá, thế là nàng đành chiều theo. Kết quả là, tối hôm đó Trang xỉn quá nên một nhỏ bạn thân phải đưa về đến tận nhà. Đến trước cửa nhà, nhỏ bạn cứ khăng khăng đòi đưa Trang lên tới tận buồng. Nhưng nàng không cho, bảo nhỏ cứ về đi, tự nàng lên được. Đứng đôi co một lúc, cuối cùng nhỏ bạn Trang đành về và bảo về đến nhà nhỏ sẽ gọi điện kiểm tra Trang. Trang đứng đợi nhỏ bạn đi khỏi mới mở cửa vô nhà. Nàng đi thẳng lên buồng, hôm nay có lẽ là cái lần xỉn nhất trong đời Trang, nàng đi cũng không thẳng được nữa mà cứ xiên xiên, vẹo vẹo. Lên đến buồng, Trang quẳng cái cặp túi đất rồi nàng để cho cả người mình đổ uỳnh lên giường. Nàng đang nằm chuẩn bị ngủ thì chợt có tiếng chân nhè nhẹ bước ở dưới tầng một lên. Trang ngồi dậy và nhìn ra cái cửa buồng. Tiếng bước chân nhè nhẹ đó bước lên đến cửa. Cái cánh cửa từ từ mở, Trang lúc này thì quá say rồi, đầu óc đã bay bổng trên mấy. Cái bóng đen lúc này từ từ tiến lại phía giường. Trang lúc này người còn lâng lâng, nàng nhìn vào cái bóng đen đó một cách đắm đuối, rồi nàng nói một cái giọng nhỏ nhẹ:

    - Lại là anh à?

    Cái bóng đen đó tiến đến trước mặt Trang rồi dừng lại, Trang nói giọng còn âu yếm hơn:

    - Em chả biết kiếp trược nợ nần gì anh, mà sao kiếp này anh cứ theo em vậy?

    Cái bóng đen đó tiến lại gần hơn nữa, rồi đưa hai tay lên chạm vào khuôn mặt của Trang. Trang dường như cảm nhận được cái đôi bàn tay đó mềm mại và dịu dàng lắm. Rồi nàng cũng vươn tay níu cái đầu của cái bóng đó xuông và hôn một nụ hôn ngọt ngào. Rồi cả hai người cũng ngả mình xuống giường để có những phút ân ái mặn nồng. Đến buổi sáng, một cánh tay lay lay gọi Trang dậy, nàng từ từ mở mắt và nhận ra Trung, chàng thanh niên hôm nào đã đánh Khoa ở quán nước. Trang dụi mắt rồi quay qua nhìn Trung âu yếm. Trung cất tiếc nói:

    - Em thay quần áo đi rồi chúng mình đi ăn.

    Trang zướn người lên đặt một nụ hôn ngọt ngào nữa lên môi anh ta rồi nàng chui ra khỏi chăn, một thân hình thật đầy đặn và trắng ngần. Mặc quấn áo xong, Trung đưa Trang đi ăn tại một tiệm phở gần nhà. Trang ngồi đằng sau ôm Trung thật chặt. Con phố đông người qua lại, nhưng Trang cảm thấy hạnh phúc lắm. Bầu trời hôm nay nhiều mây nên mát hẳn hơn mọi ngày. Vào đến tiệm phở, Trung hỏi Trang muốn ăn gì, rồi gọi hai phần. Bát phở vừa bê ra bốc khói nghi ngút, Trang thử hít vài hơi để cảm nhận lấy cái mùi thơm ngon của tô phở. Nhưng lạ thay, không có một chút hương thơm nào. Trang nghi hoặc nhưng quay qua nhìn thì lại thấy Trung đang ăn rất ngon lành. Rồi Trang vắt chanh và cho tương ớt vô. Đưa miếng phở đầu tiên lên miệng, “sao lại nhạt thế này? ”, Trang tự hỏi mình, gần như là không có mùi vị gì. Rồi Trang quay qua nhìn Trung như không tin rằng anh ta có thể ăn một cách ngon lành. Trung thấy Trang nhìn mình thì cất tiếng hỏi:

    - Em không thích ăn phở à?

    Trang nhìn thấy ánh mắt của Trung thì như bị hớp hồn. Nàng chỉ mỉm cười rồi cố gắng ăn thêm mấy miếng rồi bỏ với lý do là nhiều quá ăn không có hết. Ăn phở xong, hai người lại đèo nhau ra cái quán cà phê hôm nào. Trung uống một ly cà phê đen đá, còn Trang thì uống bạc sỉu. Lúc đầu thì hai người ngồi cạnh nhau, nhưng một lúc sau, Trang ngồi gần Trung hơn rồi tựa người vào anh. Như hiểu ý, Trung cũng vòng một cánh tay ra ôm lấy Trang. Nằm trong vòng tay anh ý, Trang cảm thấy thực sự an toàn và hanh phúc, có lẽ Trang đã yêu anh ý say đắm mất rồi. Nhưng có một điều Trang để ý, đó là thời tiết như càng ngày càng lạnh dần. Hơn thế nữa, từ lúc ra khỏi nhà đến giờ, mọi người đi đường, rồi khách ở quán phở, hay như tại quán cà phê này, tất cả đều nhìn Trang với một ánh mắt đầy nghi hoặc. Trang cảm thấy thực sự khó hiểu. Nàng ngồi thẳng dậy, đang vừa lúc quay ra hỏi Trung thì một đứa nhóc chạy vô quán cà phê tay cầm con gấu bông cũ kĩ nói:

    - Ba!

    Trung vội đứng lên tiến lại nhấc bổng đứa nhóc lên, ôm vào lòng và nói:

    - Con gái của ba.

    Trang thì ngồi đó chố mắt ra nhìn như không hiểu có chuyện gì đang sảy ra, chợt đứa nhóc quay qua Trang nói lớn:

    - Mẹ tới thăm con à? Con nhớ mẹ lắm.

    Trang lại càng ngơ ngác hơn, “sao đứa nhóc đó gọi mình là má nhỉ? Mình đã có con đâu?”, Trang tự hỏi mình. Chợt một tia ý nghĩ lóe lên trong đầu, cái cảm giác lành lạnh dọc sống lưng lại xuất hiện. Trang như hiểu ra điều gì đó, cả người nàng sụp xuống, đứa nhóc kia tính ra chắc tầm sáu tuổi là cao, chẳng lẽ… Vừa nghĩ đến đó, chợt bầu trời tối xầm lại, cảnh vật xung quanh thay đổi chỉ trong một cái chớp mắt. Mọi thứ không còn mầu mè nữa, mà chuyển qua một mầu cũ kĩ chủ yếu là trắng với đen. Rồi thì tất cả những người xung quanh bỗng chốc đều mặc một bộ quần áo đen hoặc trắng. Trang lại càng không tin vào mắt mình hơn, khi mà Trung kia giờ đã biến thành cái chàng trai chết do tai nạn giao thông hôm nào. Đứa nhóc thì vẫn vậy, nhưng Trang giờ đã nhận ra con gấu bông cũ kĩ trên tay nó, đó là con gấu bống mà Trang thích nhất từ hồi còn học tiểu học. Rồi chàng trai quay về phái Trang mà nói:


    - Con của chúng mình đó em. Cám ơn em đã cho anh đứa con này.

    Giờ đây toàn thân Trang da gà dựng đứng. Quá sợ hãi, Trang đứng bật dậy chạy ngay ra khỏi quán, bỏ lại phái sau là bao cặp mắt nhìn theo. Trang cứ chạy, nàng vừa chạy vừa tự hỏi “mình đang ở đâu thế này? Chả lẽ mình đã chết xuống âm phủ rồi sao?” Chạy được một đoạn thì Trang vấp phải cái gì đó trên đường, nàng té ngã bổ nhào.

    Trang mở mắt hốt hoảng, thì ra nàng đang nằm trong buồng mình. Trang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nàng có cái cảm giác đang nằm cạnh một cái gì đó lành lạnh. Quay đầu qua thì Trang hốt hoảng giật nẩy người, một cái bóng đen với thân hình vạm vỡ vụt khỏi giường lao ngay ra phía cửa sổ rồi biết mất. Trang ngồi bẹp dí vào góc tường, nàng nhìn toàn thân thì thấy rõ ràng là vẫn cái váy đầm mầu trắng trên người, vậy tức là nàng đã nằm mơ. Nhưng còn cái bóng đen kia thì sao? Và cả con nhóc đó nữa? chả lẽ nó là đứa con Trang đã bỏ đi, bây giờ nó hiện về báo mộng? Với nhiều câu hỏi trong đầu, Trang cảm thấy mệt mỏi. Nàng nhìn đồng hồ thì mới có ba giờ rưỡi. Trang từ từ hạ mình xuống giường và cố kiếm lại cái giấc ngủ, nhưng trong đầu luôn tự nhủ là không được mơ như lần trước nữa.



  6. #6

    Mặc định

    Hóng tiếp :d bạn viết hay quá

  7. #7

    Mặc định

    tiếp tục đi bạn ơi

  8. #8
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuy83vn Xem Bài Gởi
    tiếp tục đi bạn ơi
    mình sẽ up lên sớm nhất tks bạn nhé :D

  9. #9
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Đoạn 4: Phải Đi Rồi.

    Đến tầm gần tám giờ rưỡi thì chuông điện thoại reo inh hỏi. Trang uể oải nhấc máy thì hóa ra là nhỏ bạn hôm qua gọi kêu đi ăn sáng uống cà phê. Nhỏ đó kêu Trang chuẩn bị nửa tiếng nữa sẽ có mặt ở đó để đưa Trang đi. Trang ngồi dậy trên giường, cuối cùng cũng có được một giấc ngủ ngon, tuy nhiên cái giấc mơ trước đó thì Trang không thể nào quên được. Một lúc sau, nhỏ bạn qua, Trang với nhỏ đó đi ăn bánh cuốn, món mà Trang khoái nhất. Rồi hai người lại vòng ra cái quán cà phê quen thuộc hôm nào. Trang ngồi xuống nhìn quanh, cái quán cà phê trong mơ đó cũng chính là cái quán này đây, nên Trang vẫn còn cái cảm giác hơi sờ sợ. Hai người đang ngồi nhâm nhi mỗi đứa một ly bạc sỉu, vừa tán dóc thì một người thanh niên tiến lại. Trang nhìn lên thì người đó chính là Trung. Trung mỉm cười và đáp:
    - Chào bạn, chắc bạn còn nhớ mình chứ?

    Trang thấy Trung thì liên tưởng tới tối hôm qua, nàng hơi đỏ mặt thẹn thùng. Trung đứng đó cười mỉm, rồi Trang vội nói:

    - Trung đó hả? làm sao mình quên được.

    Rồi Trang và nhỏ bạn mời Trung ngồi xuống. Trang nói rằng rất muốn cảm ơn Trung chuyện hôm trước, Trung đỏ mặt và nói không có gì. Qua nói chuyện, Trang thấy Trung quả là con nhà có giáo dục. Trung hiện đang học đại học năm ba trường đại học ngân hàng thành phố Hồ Chí Minh. Bố của Trung đang làm giám đốc tại khách sạn Hyatt, và Trung hiện đang làm kế toán trưởng ở đó. Càng ngồi nói chuyện, Trang càng nảy sinh tình cảm đối với Trung, và dường như Trung cũng biết được điều này, và có lẽ, Trung cũng đã phải lòng Trang mất rồi. Cuối cùng hai người đã cho nhau số điện thoại di động và bắt đầu liên lạc, quan hệ với nhau. Nói về phần Trang, từ hồi quen Trung cũng vui hẳn lên, và việc Trang nhìn thấy vong hồn theo mình cũng hầu như giảm dần.

    Có một đêm, đang nằm nhán tin cho Trung, chợt cái cảm giác lạnh gáy lại hiện diện. Trang từ từ đặt máy điện thoại xuống và nhìn quanh buồng. Chợt tiếng cười ở đâu đó vang vọng lại, Trang bắt đầu hơi rùng mình sợ hãi. Chợt nàng nhìn về phía góc bàn làm việc, có một đứa nhóc đang đứng đó tay cầm con gấu bông cũ kĩ. Lúc đầu mới thấy thì Trang sợ lắm, nhưng rồi nhớ đến giấc mơ hôm nào. Trang ngồi hẳn dậy rồi vậy tay và nói:

    - Lại đây con, lại đây.

    Nói xong câu đó, có lẽ bản thân Trang cũng không tin được rằng mình lại dạn như thế, chắc tình cảm mà nàng dành cho đứa con đã mất vẫn còn quá sâu nặng. Đứa nhóc đó từ từ tiến lại trước mặt nàng. Trang ngắm nhìn cái oan hôn nhỏ bé này, ôi giống quá, con nhỏ này giống Trang như đúc. Trang đưa tay lên vuốt má đứa nhỏ đó, rồi nàng khóc, khóc nhiều lắm. Oan hồn đứa nhỏ đứng đó nhưng mặt nó cũng có vẻ buồn theo. Trang vòng tay ôm lấy đứa nhỏ và nói trong nước mắt:

    - Mẹ xin lôi con, mẹ không biết làm cách nào khác cả… Mong con sớm ngày được siêu thoát. Nếu con còn sống thì mẹ sẽ đặt tên con gái của mẹ là Thùy Linh.

    Trang nhìn kĩ hơn cái oan hồn đứa con của mình. Cái oan hồn này có vẻ như hiểu được lời Trang nói, nó mỉm cười rồi đưa một tay lên vuốt má Trang. Chợt đâu đó vọng lại tiếng nói:

    - Mẹ đừng khóc nữa.

    Rồi chỉ sau cái chớp mắt, oan hồn đứa nhóc biến mất. Trang cố nhìn quanh buồng, nhưng không thấy đâu cả. Sau buổi hôm đó, Trang mua rất nhiều gấu bông và đồ chơi cho con gái về bầy khắp phòng với hi vọng rằng sẽ bù đắp lại được phần nào cho con gái. Nhưng rồi cuộc đời thì cuộc vui nào cũng phải tàn mà thôi.

    Không lâu sau, vào một buổi đêm, Trang đang nằm ngủ say thì chợt nàng mở mắt tỉnh giấc. Trang dụi mắt ngồi dậy, thật kì lạ, đang ngủ không mơ màng gì sao tự nhiên lại tỉnh giấc. Trang quay mặt ra phía cái bàn thì thấy chàng thanh niên hôm nào đang bế Linh đứng đó rồi. Trang còn đang ngơ ngác không biết chuyện gì thì hai người đó tiến lại phía giường. Nhìn mặt hai người này, Trang thấy có nết thoáng buồng. Rồi chàng thanh niên đặt Linh xuống, Hà tiến lại ngồi lên giường với Trang. Trang đưa tay lên xoa đầu đứa con gái, đang định hỏi thì tiếng ai từ đâu vọng về:

    - Em à, anh và con đã đến lúc phải đi rồi.

    Trang thực sự bất ngờ, vì ngay cái lúc mà nàng đã cảm thấy gần gũi với hai oan hồn này thì cũng là lúc hai người đó phải rời xa Trang mãi mãi. Trang vội ôm Linh vào lòng và nàng bắt đầu khóc, cái Linh đưa tay lên ma Trang lau đi những giọt nước mắt, rồi tiếng của Linh từ đâu vọng lại:

    - Mẹ đừng khóc, con với bố đi rồi, má nhớ chăm sóc cho bản thân nha.

    Nghe xong câu đó, Trang càng khóc tợn hơn. Rồi oan hồn người thanh niên tiến lại phía Trang, anh ta đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt của Trang, rồi cả hai người này biến mất. Bỏ lại Trang một mình với những giọt nước mắt buồn bã. Bất chợt, có tiếng nói ở đâu vang vọng lại:

    - Em đã tìm được đúng người rồi đó, chúc em và anh ta mãi mãi hạnh phúc.

    Sáng hôm sau, đang ngồi làm việc, Trang nhận được tin nhắn của Trung “chiều em có rảnh không? chúng mình đi uống nước nhé. Anh có chuyện muốn kể cho em”. Trang nhắn lại hỏi có chuyện gì, Trung trả lời “Đêm qua có hai người hiện về nói với anh là phải chăm sóc người anh đang yêu cho thật tốt”. Đọc đến đây, một giót nước mắt Trang tuôn rơi, nàng nhắn tin lại bảo Trung giải thích kĩ hơn. Trung bảo là chuyện dài dòng lắm, muốn gặp Trang nói cho rỗ ràng. Rồi Trang nhắn lại “Vậy tí anh qua nhà đón em nghen, em cũng có chuyện muốn kể cho anh”.

    *Chú Thích: “Duyên khởi duyên diệt” là cái lẽ tất yết trong cuộc sống này. Xin nhắc lại bạn đọc thêm một làn nữa là nhân vật nữ trong truyện chỉ mang tên giống với người đã kể chuyện chứ tuyệt đối không phải, và những sự kiện trong câu truyện trên hầu hết là hư cấu. Nói về nhân vật chính, tuy rằng cô ta có tội là đã giết bỏ đứa con chưa thành hình, nhưng xét cho cùng cũng chỉ vì lý do chính đáng và cũng một phần vì cô gái quá cả tin. Buồn thay khi mà hiện tại có nhiều thanh niên trai gái chỉ vì một chút nông nổi để rồi lúc nào cũng tìm đến cái biện pháp cuối là nạo phá thai với niềm tin rằng tất cả rồi sẽ “mới” như cũ. Tôi không biết các bạn có làm hay không, nhưng tôi cảnh báo trước, làm cái gì thì nên suy nghĩ cho nó kĩ. Đừng để đến cái lúc oán nghiệt nặng nề hay như đến cái mức không quay đầu được thì đến thần phật cũng không cứu được các bạn đâu đấy. Luôn luôn ghi nhớ câu này của tôi “cái gì cũng có cái giá của nó, chỉ có khi nào bạn trả đủ nợ thì lúc đấy mới yên được”.

    Để bàn luận về câu truyện trên, các bạn có đọc được cách cầu cơ ở đoạn 1, và cách này cũng đã được áp dụng rất nhiều ở miền Nam Việt Nam chứ cũng không thịnh hành lắm ở ngoài miền Bắc. Ở đoạn 3 có nhắc đến một cái thế giới của người chết mà không phải địa phủ, vậy cái thế giới này là sao? Theo như người phương Tây ghi nhận, họ tin rằng cái thế giới trên là điểm kẹt giữa cõi sống và thiên đàng. Những linh hồn trước khi lên được thiên đàng thì bị kẹt ở đây nếu chưa giải tỏa được hết oán hận hay cũng như nỗi niềm, tiếng anh gọi đây là “limbo world”. Còn theo tôi, đây chính là cái thế giới mà tôi muốn giới thiệu tới bạn đọc thông qua toàn bộ cuốn sách này, một cái thế giới mà tồn tại song song với cái thế giới của người sống, có khi lại hòa làm một. Nói là hòa làm một, nhưng người sống thường thì chỉ nhìn thấy cái thế giới nời theo phương diên người sống, và điều tương tự đối với người chết. Tuy nhiên, cũng có một số trường hợp do vô tình hoặc cố ý cũng đã bước sang cái phía khác của thế giới người sống, để đi vào thế giới người chết.

    Ngoài ra, còn có một câu hỏi nữa mà bạn đọc băn khoăn đó là làm sao mà người có thể chạm được vào oan hồn đúng không nào? Cái việc mà có chạm được vào oan hồn hay không rất khó mà nói, vì giả sử như có nhiều người đêm nằm ngủ bị vong hồn sờ chân, vậy tức là oan hồn chạm được vào mình và mình cũng cảm nhận được nó. Nói cho cùng, truyện cũng chỉ là truyện mà thôi.



  10. #10

  11. #11

    Mặc định

    mới đọc tựa cứ tưởng tiểu thuyết tình cảm chứ @_@

  12. #12
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi trachanh Xem Bài Gởi
    hay.cám ơn bạn
    không có gì bạn à rất vui khi có người vào đọc truyện của mình hỳ peace

  13. #13

    Mặc định

    hay lém, có nhiều cái thấy ...

  14. #14

    Mặc định Ky qua nhe

    ban warming hình sam cua qui,,,, sao không thay viet tiếp,, chuyen do moi hay:votay:
    Ngày đó sẽ rất gần!

  15. #15
    ™Unknow™
    Guest

    Mặc định

    hay quá :D

  16. #16
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ™Unknow™ Xem Bài Gởi
    hay quá :D
    hay thì phải cảm ơn chứ :sigh:

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Huyền Khải Fatima
    By Bin571 in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 41
    Bài mới gởi: 22-06-2017, 08:43 AM
  2. Có phải em đã gặp ma hoàng gia ở Campuchia???
    By kimme in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 05-01-2012, 12:35 AM
  3. Truyện ma có thật : gốc cây sung gần nhà
    By nhozshin2 in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 28-10-2011, 06:22 PM
  4. Wake me up
    By trango in forum Tâm sự nhỏ to, chia sẻ, suy ngẫm
    Trả lời: 1179
    Bài mới gởi: 02-06-2011, 07:20 PM
  5. truyện ma sưu tầm
    By nghichngom85 in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 18
    Bài mới gởi: 18-03-2011, 01:38 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •