kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Tử Vi: Định Mạng hay Tự Do?

  1. #1

    Mặc định Tử Vi: Định Mạng hay Tự Do?

    Tử Vi: Định Mạng hay Tự Do?
    (Mọi sao chép xin vui lòng ghi rõ nguồn: TuviGLOBAL.com)

    Đây là bài của ông Thu Giang Nguyễn Duy Cần, giáo sư Triết học Đông Phương tại Đại Học Văn Khoa và cũng là một chuyên gia Tử Vi. Ông nêu lên sau đây một quan niệm Triết về Tử Vi, để chứng tỏ rằng con người tuy có số mạng sẵn, nhưng cũng có cái quyền tự do để sửa đổi số mạng của mình. Số mạng của mình thế nào thì lá số Tử Vi đã nêu rõ. Còn lạ hơn thế: lá số Tử Vi mang đủ các chi tiết để cho thấy tiềm thức con người và chỉ đường cải tạo, thay đổi số mạng của mình…

    Thử lấy một thí dụ: người có tính tham gian bạc ác là vì có nhiều chủng tử gian tham bạc ác huân tập nơi tiềm thức (alava), và khi mình quyết tâm sửa đổi, mình phải cố tạo ra những “thiện nhân bố thí” (tức là tự tạo ra những “tương vi nhân”) để mà tiêu giảm hoặc tiêu trừ cái sức tàn phá của những “ác nhân” trong túc nghiệp (nghiệp quá khứ). Nhất là khi mình từ chối không tạo những “tiếp thụ nhân” (nhân thụ lãnh, thì các nhân khác cũng khó lòng mà kết hợp để tạo thành ác nghiệp). Bởi vậy, tôi mới nói trên đây: con người là đấng Tạo Hóa (Le Cr’eateur) của chính mình mà cũng là vật thọ tạo (La Cr’eature) của chính mình.

    Theo nhà Phật, luật Nhân Quả không bị hạn chế bởi thời gian: có cái đời trước trồng Nhân, nhưng cũng đến đời hiện tại mới gặp duyên mà thành Quả. Có cái đời trước trồng nhân, mà mãi đến đời sau và đời sau nữa mới thành Quả. Có cái đời này trồng Nhân, lại thành Quả ngay trong đời này-người ta gọi là Quả báo Nhân tiền. Ta cần phải xem những Duyên, coi có đầy đủ hay không, mà đoán định sự mau chậm.

    Bởi không rõ lẽ ấy, cho nên mới có kẻ thấy có người kiếp này tu nhiều Nhân tốt (tu nhân tích đức), nhưng lại bị tai họa đau thương. Còn kẻ, kiếp này làm nhiều điều ác, lại được nhiều may mắn hạnh phúc nên mới kêu rằng luật Nhân Quả sai lầm. Họ nào có dè: ác báo hay phúc báo đều do tạo nhân ở kiếp trước mà đến kiếp này mới hưởng được, còn những nhân ác tạo ở kiếp này chưa đủ thời gian để thành “Quả” ác.

    Tóm lại, động lực chính của sự tạo nghiệp là ý thức. Ý thức có một tác dụng vô cùng mạnh mẽ, nó chi phối tất cả mọi thứ khác, lại có quyền sáng tạo và thay đổi cả một cuộc đời của con người. Trong giai đoạn hiện tại, cá nhân phải gánh chịu tất cả những Quả báo của nghiệp quá khứ (túc nghiệp) và nghiệp hiện tại (hiện nghiệp). Nhưng ý thức với sự phụ họa của các thức khác trong giai đoạn sống hiện tại, lại cũng có quyền năng tạo nghiệp mới, để làm động lực cho sự phát sinh sinh mạng sau này.

    Theo nhà Phật, nghiệp quá khứ là nguyên nhân động lực của cái kiếp sống hiện tại: nó chỉ huy tất cả, thành ra con người giống như một bộ máy bị một định mạng vô hình chi phối (ta thường gọi là “số mạng”). Cái túc nghiệp (nghiệp quá khứ) ấy giống như sức của mũi tên đang bay, khi hết sức nó sẽ rơi xuống. Bởi vậy, tạo nghiệp trong hiện tại, tuy cũng phá được phần nào nghiệp báo của quá khứ, nhưng nếu vẫn bất lực trước một định mạng khắt khe, đó là vì sức của mũi tên vẫn còn quá mạnh.

    Để đánh tan nghiệp ác:

    Tuy vậy, nghiệp mới tạo lại có nhiều ảnh hưởng đến sinh mạng của nhiều cá nhân khác, nên trong sự tự biến (nghiệp riêng) cũng được hưởng về cộng biến (nghiệp chung) do mình tạo nên, và nhờ vậy cũng phá tan được nhiều nghiệp chướng do ác tập gây nên. Bởi vậy người ta thường nhận thấy những ai gây được nhiều công đức xã hội, như gieo rắc mầm tư tưởng “từ bi hỷ xả”, giúp con người phá được tà kiến, gây được lòng yêu thương trong loài người, là người tích chứa được nhiều thiện nhân thiện đức…nên cho dù có gặp tai họa gì cũng được qua khỏi một cách mầu nhiệm. Đó là nhờ cái công “tự biến” đã gieo được nhiều chủng tử cho mình và cho chung quanh nên đã gây được một Tự nghiệp và Cộng nghiệp tốt đẹp, đánh tan được cái mũi tên độc của túc nghiệp (nghiệp quá khứ) của mình.

    Trái lại, cũng như cá nhân có tạo một cách hoàn toàn tự do những giai đoạn sinh mạng đẹp ở tương lai…thì cá nhân cũng có thể tạo cho mình những giai đoạn sinh mạng đen tối ở hiện tại và tương lai. Cứ gieo mãi những mầm mống tư tưởng giải thoát thì sẽ tiêu trừ được tất cả các chủng tử tập nhiễm (mà lá số tử vi ghi rất kỹ, rất chi tiết), đồng thời huân sinh và huân trường các chủng tử giải thoát để vượt khỏi cảnh giới vô minh và sanh diệt. Cũng như Nguyễn Du nói:

    Đã mang lấy Nghiệp vào thân,
    Cũng đừng trách lẫn trời gần, Trời xa
    Thiện căn ở tại lòng ta…

    Cái nhìn chính đáng vào Tử Vi

    Nghiên cứu số Tử Vi, với một lối nhìn siêu hình, hình nhi thượng học như trên, lá Tử Vi của ta có thể giúp ta nhìn rõ cái túc nghiệp (nghiệp quá khứ) của ta, biết được ta phải làm gì cho hiện tại, để chuyển mê khải ngộ, chuyển bại vi thắng, chuyển ác vi thiện..chứ không phải tin Mạng một cách thụ động như nhiều người lầm tưởng.

    Con người đã tự tạo lấy nghiệp chướng cho mình, và tự giam lấy mình trong khám cung chật hẹp, đó là số mạng do mình tạo nên. Lá số Tử Vi giúp ta thấy rõ: con người là tiểu kiền khôn cùng với: đại kiền khôn, là một lẽ tương quan vô cùng mật thiết. Ảnh hưởng liên quan giữa ta và xã hội chung quanh ta, giữa ta và gia đình ta, an hem cùng máu thịt ta, an hem bạn bè ta, kẻ dưới người trên…đều được ghi rõ ràng. Nhìn vào lá số Tử Vi, người sành sỏi và am hiểu tận tường phép đoán, không bao giờ nhìn từ cung mà đoán. Tất cả 12 cung đều chằng chịt như các cơ năng trong một cơ thể.

    Nhìn ở cung Mạng để biết tinh thần hữu thức của mình đã đến đâu, đồng thời phải nhìn ở cung Thân để biết tiềm lực vô thức của mình như thế nào. Rồi phải nhìn qua cung Thiên Di, cung Quan, cung Tài (Tam hợp, Nhị hợp), các cung Thê, Tử, Huynh Đệ và Nô Bộc. Nhìn cung Giải Ách để xem thiện nhân hay ác nhân cũng như xem ở cung Phúc để tìm hiểu túc nghiệp của ta rõ ràng. Các vì sao Giải Ách luôn là những phúc tinh, như Thiên Quang, Thiên Phúc, Ân Quang, Thiên Quý, Nguyệt Đức, Lộc Tồn, thường là những vì sao tượng trưng cho những thiện đức của lòng ta.

    Kết luận:

    Để tạm kết luận, tôi xin nhường lời cho W.Y.Evanswentz ở Jesus College; tác giả quyển “Le Livte Tibe’tain de la Grande Libe’ration”. Trong quyển sách này nói về cuộc đời của vị Phật sống PADMA SAMBHAVA, xin dịch như sau:

    “Tiểu sử của Đức Padma Sambhava sẽ chứng minh ảnh hưởng của khoa Chiêm Tinh trong đời sống của các bậc Thánh Tăng khác trong phái Đại Thừa, nếu không nói là của tất cả mọi người Đông Phương hiện nay vẫn còn trung thành với truyền thống …”

    Các nhà Chiêm Tinh thạc học đều cho rằng khoa Chiêm Tinh là khoa quan trọng nhất trong các khoa bởi ngoài nó, không có một nghệ thuật nào chân chính hơn. Nhìn khoa Chiêm Tinh, với khía cạnh ấy, tức là họ đã loại trừ, cho là không xứng đáng với danh hiệu ấy những gì mà hiện nay ở Tây Phương cũng như phần đông ở Đông Phương thường được gọi là khoa Chiêm Tinh.

    Khoa Chiêm Tinh chẳng những xem Người là một tiểu vũ trụ trong đại vũ trụ, và cũng là một sản phẩm chịu vô số ảnh hưởng của các vì tinh tú cũng như của cả vũ trụ, như tất cả mọi sự vật hiện hữu trên đời, là vì mỗi người là nơi tập trung các ảnh hưởng ấy để kết thành một thể trạng, một tâm trạng, một thần trạng riêng biệt của mình.

    Tuy vậy khoa Chiêm Tinh đâu bắt buộc ta phải tin Định mạng là bậc thầy về khoa Yoga, và là bậc thầy chỉ huy ảnh hưởng của các tinh tú, bởi họ biết rõ những ảnh hưởng ấy, nên họ cũng có thể lèo lái được chiếc thuyền Cứu Rỗi của họ trên mặt bề Nhân Sinh. Như thế họ tránh được các rạn đá ngầm cũng như các lòng biển cạn, và sẵn sàng chống lại với các phong ba, các luồng sóng nghịch…để đưa chiếc thuyền của mình đến cảnh yên ổn của “Bờ Bên Kia”.

    Mặc dù thể xác, thần trí và hoàn cảnh đều bị ảnh hưởng của các tinh tú, bậc Hiền giả vẫn làm chủ được vận mạng của mình. Cũng như số phận của chiếc thuyền trên biển cả mênh mông, đều nằm trọn trong bàn tay điều khiển khéo léo của vị thuyền trưởng, cho nên dù có ít hay nhiều khuyết điểm và yếu đuối bẩm sinh, vị thuyền trưởng kia vẫn có quyền tự do điều khiển chiếc thuyền theo chiều hướng mà mình thích, và dù qua bao nhiêu gian lao cũng sẽ đưa chiếc thuyền về nơi mà mình muốn thả neo cập bến.

    Khác với một số nhà bác học, có một số đông các triết gia và thi sĩ Tây Phương khác, trong đó có Roger Bacon và Shakespear cũng rất quan tâm đến các khoa Chiêm Tinh. Cả Thiên Chúa Giáo cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của nó, trong sách sử đã chứng minh rằng, sỡ dĩ các vị Thánh Đông phương kia tìm đến bái yết Jesus lúc mới sinh là cũng nhờ theo dõi ngôi sao sáng của Bethle’em. Khi sinh Đức Thích Ca, cũng chính những nhà Chiêm Tinh này được mời tới để lấy lá số Thái Tử, và họ đã tiên đoán sau này Ngài sẽ thành, hoặc sẽ là một bậc Đế vương toàn cõi thế gian, hay là một vị Phật. Trên thân mình Thái tử, họ thấy hiện lên đủ 32 dấu ghi rõ sự nghiệp phi thường sau này của Thái tử, đó là những dấu hiệu ghi lại công phu của vô lượng kiếp của Ngài ở tiền thân (như nó đã ghi rõ trên lá số Tử Vi của mỗi chúng ta vậy).

    Thái Tử Sidhartha đã bỏ con đường công danh phú quý mà lựa con đường tu hành nên đắc thành Chánh quả. Tự do của con người là ở chỗ đó. Mình là “vật thọ tạo” mà cũng là “Đấng Tạo Hóa” của chính mình.

    Sư rằng: “Họa phúc đạo trời”
    Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra
    Có Trời mà cũng có Ta…
    (Kiều)
    Thu Giang NGUYỄN DUY CẦN

  2. #2

    Mặc định

    Thanks. Lần sau đọc lại

  3. #3

    Mặc định

    hay thật, nghiệp của trời, nhưng cũng do mình.

  4. #4

    Mặc định

    E có vài điều thắc mắc
    - Vậy con người được sinh ra để làm gì, tại sao đấng sáng tạo lại sinh ra con người, để họ tạo nghiệp và chịu quả, cứ luân phiên như vậy là có mục đích gì ???
    - Con người luôn đề cao làm việc thiện, đỉnh điểm là sự đắc đạo, vậy sau khi đắc đạo thì ra sao, chẳng lẽ con người cứ mãi theo vòng nhân quả mà sống thôi sao, kể cả k biết đến đích
    - Nếu con người ai cũng đắc đạo,k còn cái ác, vậy là k có diệt vong, k có ham muốn để sáng tạo, 1 cuộc sống như vậy liệu còn ý nghĩa, vậy ta vẫn cần cái ác. Cái ác có tầm quan trọng như vậy tại sao con người vẫn để cao cái thiện mà k bh dung hòa đc chúng ???

  5. #5

    Mặc định

    Bạn thử đặt câu hỏi liệu không làm việc ác, việc xấu thì con người có tồn tại không ?

    Tôi nghĩ là vẫn tồn tại bình thường.

    Khi con người đắc đạo, không còn cái ác, nhưng vẫn còn sinh lão bệnh tử, nhưng bảo không còn ham muốn để sáng tạo thì cũng chưa hẳn đúng.

    Trong 1 xã hội đại đồng, mọi người dựa vào từ bi, yêu thương mà sống, lấy hy sinh vị tha làm trọng, xã hội đó vẫn có thể phát triển thịnh vượng, tràn đầy ham muốn sáng tạo được chứ ?

    Ví dụ như năm 1945 có nạn đói, nhưng có 1 làng theo đạo CG gần như không có người chết đói, đấy là tác dụng tức thời của việc đắc đạo.

    Hay 1 gia đình đắc đạo thì cha mẹ con cái sống hòa hợp, không đổ vỡ, đấy là đắc đạo ở đời sống gia đình, người ta sẽ ham muốn được sống vì người khác, như vậy không tốt sao ?

    Nên xem tử vi đôi khi còn dựa vào Thời, thời nay con người bám trụ vào vật chất, 1 cung Phu hội không kiếp+lộc, đó là vì vấn đề tiền bạc mà đổ vỡ hôn nhân.
    Còn thời của chính đạo thì ngược lại, trong khó khăn về tiền bạc mà vợ chồng dựa vào nhau mà sống, qua đó nghèo nhưng tìm được hạnh phúc.

    Vì vậy 1 lá số như nhau, hoàn cảnh giống nhau, nhưng hạnh phúc hay đau khổ thì khác nhau.

    Việc của ông trời là gieo hoàn cảnh, trời đâu có phân biệt Thiện-Ác, việc của con người là tìm kiếm hạnh phúc trong hoàn cảnh đó, chỉ là con người không biết cách tìm kiếm nó thôi.

    Ví dụ như 1 clip sau, ai bảo rằng lá số của người mẹ này có cung tử xấu, và lá số của đứa con kia là xấu, họ vẫn hạnh phúc đó thôi.Xấu-đẹp, thiện-ác, sáng-tối là do con người phân ra trong cái tương đối của mình, chứ khởi đầu mọi sự đều tốt lành.

    http://dantri.com.vn/c36/s36-597250/...-khong-mat.htm

  6. #6

    Mặc định

    - Câu hỏi của e vẫn là con người sinh ra để làm gì, để tiếp thu trí tuệ tối cao hay tự sinh tự diệt theo quy luật.
    - Khi con người đắc đạo thì e nghĩ họ cũng gạt hết lão bệnh tử
    - 1 xã hội toàn người tốt, tức là khi lòng tham có thể k còn, động cơ để làm việc cũng k còn,chắc lúc đấy cũng k còn xem trọng quyền cao chức vị, cái đẹp cũng chỉ là phù phiếm, con người ai sinh ra cũng như ai. Vậy con người chắc chỉ dùng sức sáng tạo cho vệ sinh cá nhân, chả cần làm việc nữa vì cũng chả có nhu cầu gì nữa.
    Nói chung e nhĩ vẩn vơ thôi, chứ bản chất là người lương thiện chứ k có đề cao cái ác gì đâu

  7. #7

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi HongAlex Xem Bài Gởi
    - Câu hỏi của e vẫn là con người sinh ra để làm gì, để tiếp thu trí tuệ tối cao hay tự sinh tự diệt theo quy luật.
    - Khi con người đắc đạo thì e nghĩ họ cũng gạt hết lão bệnh tử
    - 1 xã hội toàn người tốt, tức là khi lòng tham có thể k còn, động cơ để làm việc cũng k còn,chắc lúc đấy cũng k còn xem trọng quyền cao chức vị, cái đẹp cũng chỉ là phù phiếm, con người ai sinh ra cũng như ai. Vậy con người chắc chỉ dùng sức sáng tạo cho vệ sinh cá nhân, chả cần làm việc nữa vì cũng chả có nhu cầu gì nữa.
    Nói chung e nhĩ vẩn vơ thôi, chứ bản chất là người lương thiện chứ k có đề cao cái ác gì đâu
    Sau khi xem vài tập Tây Du Kí thì e đã tự ngộ ra được r, biết thế đã k post câu hỏi :
    - Con người sinh ra và lao động để trả lời cho chính câu hỏi họ sinh ra để làm gì
    - Cần cái ác để con người phải trải qua khổ hạnh, kiếp nạn để lấy được chân lý trả lời cho câu hỏi trên.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Đúng là ma của KH
    By ddn in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 8
    Bài mới gởi: 13-02-2012, 07:48 PM
  2. Tự tử dưới cái nhìn TLH & Phật giáo
    By Nicholas268 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-12-2011, 08:41 AM
  3. TỬ VI KIẾM TÔNG-KIM HẠC
    By thaiduong162 in forum Tử Vi
    Trả lời: 34
    Bài mới gởi: 30-04-2011, 10:20 AM
  4. Bát Nhã tâm kinh giảng giải (HT.Thanh Từ)
    By lunchu_m in forum Đạo Phật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 01-02-2011, 02:02 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •