Hỏi : Thế nào là hành đúng theo chánh pháp?
Đáp: Không chấp thật, lại phá chấp thật là chánh; không chấp ngã, lại phá chấp ngã là chánh
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:whistling:
Hỏi : Thế nào là hành đúng theo chánh pháp?
Đáp: Không chấp thật, lại phá chấp thật là chánh; không chấp ngã, lại phá chấp ngã là chánh
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:whistling:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi : Thông thường, người đệ tử nhìn vào sự tu hành của người thầy có chứng đắc hay không, ví dụ : Con là người tu hành, sau này con chết rồi, đem đi thiêu, nếu có xá lợi thì mọi người nói là con đắc đạo; nếu không thì mọi người cho là con không có tu. Quan niệm của Thầy ra sao?
Đáp: Tôi chẳng có cái đó. chữ Phật nghĩa là giác ngộ, nếu tu đến giác ngộ thì biết không có sanh tử, tức liễu thoát sanh tử . Tại có sanh tử mới có xá lợi của xương, sanh tử đã không thì những cái kia cũng là thừa.
Tâm Kinh nói “Vô lão tử diệc vô lão tử tận,” bây giờ có xá lợi đâu có ích lợi gì ! Những thứ đó do chấp sanh tử mới có, người không chấp sanh tử thì có hay không chẳng vấn đề, có cũng được, không có cũng được, tất cả hiện tượng mình thấy đều là vọng tưởng, do vọng tâm tạo. Trong kinh Lăng Nghiêm giải thích rất kỹ.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:shame_on_you:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi : Tại sao học Phật pháp có thể thành tà đạo ?
Đáp: Trên thực tế, người hiểu giáo lý nhiều dễ trở thành tà đạo, vì chấp thật sự hiểu biết của mình, dùng sự hiểu biết của bộ não kiến lập tri kiến, mà chẳng biết sự hiểu biết đó sai lầm.
Kinh Lăng Nghiêm nói “Tri kiến lập tri, tức vô minh bổn.”Họ chẳng những lọt vào tà đạo, lại còn hoằng dương tà đạo, cho lời nói của Phật là Phật pháp của mình để dạy người, tạo tội địa ngục mà chẳng tự biết, cứ tự cho là thuyết pháp theo lời Phật dạy. Nên Trí Giả đại sư nói là :” Học Phật pháp thành ngoại đạo, sau này tiêu diệt Phật pháp là bọn người này.” Tức là chỉ có con cháu của nhà Phật mới tiêu diệt Phật giáo, chứ chẳng phải tôn giáo khác. Đối với hạng người đó, chẳng cách nào vãng hồi, đành phải chịu thôi.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
green3
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Thần thức đi đầu thai là sao?
Đáp: Thần thức đi đầu thai là chưa nhảy ra ngoài chiêm bao, từ chiêm bao này qua chiêm bao khác chưa thức tỉnh, phải kiến tánh rồi mới thức tỉnh. Còn chưa kiến tánh, thức thứ bảy cứ ôm A-lại-da thức cho là ta, đã có ta rồi làm sao cùng khắp được? Nhưng bản thể cùng khắp, nên năng lượng của Phật tánh cùng khắp. Bây giờ máy vi tính có thể chứng tỏ cùng khắp, nhưng nhà khoa học không chịu tin. Tất cả chủng tử thiện, ác, vô ký đều ở trong A-lại-da thức mang theo.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:p
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Sư phụ nói những thức nào khi thân chết nó vẫn còn tồn tại?
Đáp: Nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức đều tồn tại vĩnh viễn, không phải các căn. Tức Tánh thấy, tánh nghe, tánh ngửi, tánh xúc, tánh nếm, tánh biết tồn tại vĩnh viễn không mất, cùng khắp không gian và thời gian, nên không có đi và ở. Nếu có đi đâu thì chẳng phải cùng khắp.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:idea:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi : Xin Thầy nói rõ: Không tin và không chấp?
Đáp: Nếu giải thích triệt để thì Phật nói: “Phàm có lời nói đều chẳng có nghĩa thật”. Bây giờ nói không chấp là đã chấp rồi, tại có chấp nên mới nói không chấp, vì còn nằm trong tương đối. Nếu chấp vào một bên, là nằm trong một của 5 thứ ác kiến:
Chấp nhất định có Phật cũng lọt vào biên kiến, chấp nhất định không có Phật cũng lọt vào biên kiến. Cho nên nói: “Lấy vô Trụ làm gốc”, tức là không trụ bên nào, có trụ là không được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:money_eyes:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Nếu người đã kiến tánh mà không có thầy ấn chứng thì người đó có thể tự biết không?
Đáp: Thì người đó tự biết, mà cái biết đó không phải là cái biết của bộ não. Như Trịnh 13 đã ngộ thì tự biết, còn Sư cô chẳng biết gì. Vì sự hiểu biết của người thế gian là cần có cái gì để chứng minh, nhất là dùng logic để chứng minh. Logic chỉ chứng minh được những việc tương đối; còn kiến tánh là phủ nhận tương đối, dùng logic không thể chứng minh được, và người thường cũng không thể lấy cái gì để chứng minh, chỉ có người ngộ với người ngộ tự biết. Nhưng nói với người chưa ngộ thì không được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:rock_on:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Đức Phật là muốn chúng ta ngộ, chứ không phải muốn chúng ta hiểu. Nếu đuổi theo cái hiểu đó thì không bao giờ ngộ được.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:silly:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Người tham thiền khi lâm chung bị đau đớn lại sợ, lúc đó phải làm sao?
Đáp: Nếu hành giả tham thiền giữ được cái không biết thì làm sao có sợ hãi, biết sợ hãi là biết rồi, tức không có tham thiền.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:D
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
A MA LA THỨC: 阿摩羅識 Amala
Tiếng Hán dịch là Vô cấu, tức là cái thức thanh tịnh vô cấu, cũng gọi là thức thứ chín.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:rolling_on_the_floo
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
BÁT XÚC: 八觸
Là tám thứ cảm giác của thân: động, ngứa, nặng, nhẹ, lạnh, ấm, trơn, rít. Thực ra còn nhiều cảm giác như: mềm, cứng, kiến bò, điện giựt, quên thân, bay bổng… đều là quá trình lúc tĩnh tọa thường có.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
object-004
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
GIẾT PHẬT: 殺佛
Ngài Lâm Tế nói: “Gặp Phật giết Phật”, là muốn phá trừ cái kiến giải chấp Phật của đương cơ, nghĩa là chẳng trụ nơi Phật.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
:icon_evil:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
HÀN LU TRỤC KHỐI, SƯ TỬ GIẢO NHÂN: 韓驢逐塊 , 獅子咬人
(Hàn Lu là con chó mực rất thông minh của nước Hàn vào thời Xuân Thu Trung Quốc). Có người quăng ra cục xương, con chó đuổi theo cục xương mà cắn, sư tử thì phát hiện người quăng cục xương mà cắn ngay người đó. Người đó dụ cho tự tánh, cục xương dụ cho lời nói của chư Phật chư Tổ. Nếu hướng vào lời nói lãnh hội là con chó, hướng vào vào tự tánh lãnh hội mới là con sư tử.
(trích Từ điển Phật học của Hòa Thượng Thích Duy Lực)
rose4
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Nói là từ chỗ không có bắt đầu, rồi đến chỗ không cuối cùng. Nhưng Phật Giáo chia ra nhiều thừa (Tiểu thừa, Trung thừa, Đại thừa, Tối Thượng thừa). Như vậy việc ấy như thế nào?
Đáp: Phật thuyết pháp vừa xong liền phủ định không có thừa nào cả. Thiền Sư Bổn Tịnh nói: “Phật còn không có, Tâm cũng không”. Giáo pháp là để hiển bày tâm, nếu tâm còn không thì hiển bày cái gì?
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:D
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
Hỏi: Thập Nhị Nhân Duyên ở trong kinh nào?
Đáp: Thập Nhị Nhân Duyên không ghi ở trong kinh nào, nhưng tất cả kinh nào cũng có, vì đó là nhân duyên. Phật pháp là do nhân duyên hòa hợp nên sanh, nhân duyên tan thì diệt. Phật pháp nói đến nhân duyên, nhưng nhân duyên là tánh không, là phương tiện để phá chấp của ngoại đạo và Tiểu thừa.
Ngưỡng Sơn thí dụ: Lục căn như căn nhà có sáu cửa sổ, giữa nhà thắp một cây đèn, ánh sáng rọi ra sáu cửa sổ ra ngoài. Tiểu thừa đem màng đen che sáu cửa sổ, để cho ánh sáng khỏi tiếp xúc cảnh ngoài, có khi cũng có thể ánh sáng lọt ra ngoài. Tối Thượng thừa khỏi cần che cửa sổ, chỉ cần tắt cây đèn là xong, thì đâu còn ánh sáng để tiếp xúc bên ngoài. Cửa sổ vẫn y nguyên, và ánh sáng trong nhà và ánh sáng ngoài nhà đều giống nhau.
(trích sưu tầm DUY LỰC NGỮ LỤC)
:love_struck:
(Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks