Sending to Khoai...
Em trở về với đúng nghĩa lại là em...
Em ko thể yêu anh bằg 1 tìh yêu thiên sứ...
Em thực dụng...người em yêu pháp đáp lại tình yêu của em bằng hoặc hơn chứ em ko chấp nhận một người tình lặng lẽ.
Con người quả là 1 sinh vật lạ...có vẻ như khi đi đến tận cùng của niềm đau...người ta sẽ ko còn đau nữa.
Em bắt đầu nghi ngờ...nghi ngờ tìh cảm anh dàh cho em...
Em ko tiếc tìh yêu của em, nhưg em tiếc vì đã đặt vào 1 nơi ko cần nó.
Anh đã thờ ơ...và em chỉ biết đứg đó với nhữg cùg cực đau khổ của thươg yêu...
Gió...gió ko quá lớn...nhưg đủ làm hanh và lạh lẽo 1 tâm hồn...Cũg giốg như kỉ niệm là nhữg gì ko trọn vẹn...nó chợt đến...rồi chợt đi...nhưg nó biết cách làm con người ta đau đớn....
Và nhữg kỉ niệm ấy...làm sao để hàn gắn đc trái tim...đag dần tan vỡ của em...
....................
Em sẽ ra đi...bởi em sợ ánh mắt người ta thương hại em ....
Bookmarks