Trang 4 trong 7 Đầu tiênĐầu tiên 1234567 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 61 tới 80 trên 125

Ðề tài: NGHĨ VỀ THƯỢNG ĐẾ.

  1. #61
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn Avatar của tritue
    Gia nhập
    Nov 2009
    Bài gởi
    5,553

    Mặc định tìm hiểu qua Caodaitudien

    Tam thập lục Thiên:

    三十六天

    A: Thirty six Heavens.

    P: Trente-six Cieux.

    Tam: Ba, số 3, thứ ba. Tam thập lục: 36. Thiên: từng Trời.

    Tam thập lục Thiên là 36 từng Trời, cũng gọi là 36 cõi Thiên Tào trong bài Kinh Khi Đã Chết Rồi.

    Tam thập lục Thiên nầy không phải là 36 vì tinh tú, hay 36 Thiên can, mà là 36 từng Trời thuộc về Vũ trụ vô hình. Đây là phần cao nhất, tinh khiết nhứt, thanh nhẹ nhứt, ở tại trung tâm của CKVT.

    Đức Chí Tôn có dạy: "Thầy kể: Tam thập lục Thiên, Tứ Đại Bộ Châu, ở không không trên không khí, tức là không phải tinh tú, còn lại Thất thập nhị Địa và Tam Thiên thế giới thì đều là tinh tú." (TNHT)

    Trong một bài thuyết đạo của Đức Phạm Hộ Pháp, đăng nơi báo Thông Tin số 9 ngày 27-7-1970, trang 7, Đức Hộ Pháp thuật lại lời Đức Chí Tôn dạy về Vũ trụ quan của Đạo Cao Đài, khi mới khai đàn tại Cần Thơ, xin trích ra một đoạn sau đây:

    "Thái Cực sanh Lưỡng Nghi tức là Tam Thiên Vị. Dưới ba ngôi ấy có Tam thập tam Thiên (33 từng Trời), cộng với 3 ngôi trên là 36 từng Trời nên gọi là Tam thập lục Thiên.

    Trong mỗi từng, Thầy chia chơn linh, có một vị Thiên Đế chưởng quản. Chỗ Thầy ngự là Bạch Ngọc Kinh, là kinh toàn ngọc trắng, rộng cao vòi vọi, ngoài có Huỳnh Kim Khuyết, là cửa ngõ bằng vàng cực kỳ mỹ lệ.

    Dưới 36 từng Trời còn có một từng nữa là nhứt mạch đẳng tinh vi, gọi là Cảnh Niết Bàn. Chín từng nữa gọi là Cửu Thiên Khai Hóa, tức là chín phương Trời, cộng với Niết Bàn là mười, gọi là Thập phương chư Phật. Gọi Chín phương Trời, Mười phương Phật là do đó."

    Như vậy theo bài Thánh Ngôn trên của Đức Chí Tôn, 36 từng Trời là phần cao nhất trong CKVT, mà từng thứ nhứt là Thái Cực, có Bạch Ngọc Kinh, ở tại trung tâm của CKVT.

    Hai từng Trời kế tiếp là Lưỡng Nghi: Ngôi Dương và Ngôi Âm. Mỗi Ngôi là một từng Trời.
    Vậy: Từng Trời thứ nhứt là Thái Cực.
    Từng Trời thứ nhì là Ngôi Dương.
    Từng Trời thứ ba là Ngôi Âm.

    Ba từng Trời nầy họp thành Tam Thiên Vị (3 ngôi Trời).

    Dưới ba từng Trời nầy là 33 từng Trời nữa, hiệp chung lại đủ 36 từng Trời, nên gọi là Tam thập lục Thiên.

    Dưới 36 từng Trời nầy là Niết Bàn Cảnh, cõi của chư Phật. Đây chính là cõi Cực Lạc Thế giới, có Lôi Âm Tự.

    Dưới Niết Bàn Cảnh là Cửu Trùng Thiên tức là 9 từng Trời có các Đấng Cửu Thiên Khai Hóa.

    Từng Trời cao nhứt của Cửu Trùng Thiên là từng thứ 9, có tên là Tạo Hóa Thiên, do Đức Phật Mẫu chưởng quản.

    Như vậy, Niết Bàn Cảnh nằm bên trên Cửu Trùng Thiên, chính là từng Trời thứ 10.

    Do đó mới có các từ ngữ: Chín phương Trời (chỉ Cửu Trùng Thiên) và Mười phương Phật (chỉ từng Trời thứ 10 là Niết Bàn Cảnh, cõi của chư Phật).

    Tóm lại:

    Tất cả các từng Trời đều là phần vô hình của Càn Khôn Vũ Trụ.

    - Ở trên tất cả là 3 từng Trời gọi là: - Thái Cực, - Ngôi Dương, - Ngôi Âm, gọi chung là Tam Thiên Vị nghĩa là Ba Ngôi Trời. Nơi từng Thái Cực có Bạch Ngọc Kinh, là trung tâm của Càn Khôn Vũ Trụ.

    - Kế tiếp bên dưới là 33 từng Trời. 33 từng Trời nầy hợp với 3 từng Trời bên trên, tổng cộng 36 từng Trời, gọi là Tam thập lục Thiên.

    Trong Tam thập lục Thiên, mỗi từng Trời có một vị Thiên Đế chưởng quản. Thiên Đế chỉ là hóa thân của Đức Chí Tôn Thượng Đế.

    - Dưới Tam thập lục Thiên là Niết Bàn Cảnh, là cõi của chư Phật ngự.

    - Dưới Niết Bàn Cảnh là Cửu Trùng Thiên, tức là 9 từng Trời, mà từng Trời thứ 9 gọi là Tạo Hóa Thiên, do Đức Phật Mẫu chưởng quản. Từng Trời thứ 9 là Tạo Hóa Thiên, thì Niết Bàn Cảnh của chư Phật thuộc từng Trời thứ 10, nên người ta gọi đây Thập phương chư Phật
    VÔ MÊ RA TỈNH
    MỚI TỊNH ĐƯỢC TÂM
    TRÍ TUỆ PHẬT MÔN
    http://thienynhiemmau.com.vn/forum/

  2. #62

    Mặc định

    Đúng vậy con người là phần tử của Thượng Đế thì tất cả là đều có Thượng Đế vậy.
    Nên Đức Giê Su nói ta ở trong Cha, và Cha ở trong ta hay ta với Cha là một.
    Thì Giê Su chính là Đức Chúa Trời vậy. Thì Giê Su là con người bằng xương bằng thịt là Thượng Đế chứ gì nữa ? Khi Đức Chúa Trời là Giê Su nói với môn đồ: Ta làm được gì thì các ngươi cũng làm được như Ta vậy thì đó nói con người là Thượng Đế là nói gọn lại thôi chớ tất cả là Thượng Đế. Nên Chúa Giê Su mới chịu đổ máu vì biết rõ chúng sanh là Thượng Đế tạo ra. Như khi Phi lát đặt tay chạm vào Giê Su như bị điện giựt hết hồn thì Giê Su nói nếu không phải do ý Thiên Chúa thì ngươi không thể chạm được vào Ta. Ngài nói xong thì để cho phi lát chạm vào dễ dàng./.

  3. #63

    Mặc định

    Giáo hội CG tiên khởi khi tranh luận về bản tính của Chúa Giê Su Ki tô cũng đã tranh luận Chúa Giê su là người, hay là Chúa.Kết luận là Chúa Giê Su vừa là con người, vừa là Thiên Chúa, tức là 2 bản tính Nhân tính-Thiên tính trong 1 con người.Ở Chúa Giê Su thì cuộc đời Ngài là con đường để Nhân tính quy phục hoàn toàn về Thiên tính.Cuộc đời Chúa Giê Su có thể coi là Thiên Chúa làm mẫu cách thức như thế nào để Nhân tính chuyển thành Thiên tính thông qua chính cuộc sống, cuộc khổ nạn của chính Thiên Chúa làm người là Đức Ki tô.

    Điều này cũng giống như trong Phật Giáo thì Phật Thích Ca là Hóa thân của Pháp thân Phật để độ chúng sinh.

    Do đó bảo con người là con người cũng chưa đủ, mà bảo con người là Thượng đế cũng chỉ đúng 1 nửa. Con người có 2 bản tính: Bản tính Thiên Chúa và Bản tính Con người. Đây là những giáo lý mà trẻ con Công Giáo học Kinh bổn ê a từ lúc bé tí tẹo, nhưng hiểu và sống được theo nó thì ..... :D

    Tại sao lại có 1 Thượng đế tính hiện hữu song song với Nhân tính trong con người ?

    Dưới góc độ các tôn giáo tin có Thượng đế sáng tạo thì Tại sao Thiên Chúa phải sáng tạo nên 1 con người vừa mang hình ảnh Thiên Chúa, vừa mang hình ảnh của chính mình (con người) ? Nếu vạn vật, con người không tồn tại thì điều gì sẽ xảy ra ?

    Câu hỏi này có lẽ trong Phật giáo cũng sẽ tương đương với câu hỏi : Tại sao lại có lý nhân duyên luân chuyển bánh xe luân hồi để đưa con người trở về với Niết bàn ? Nếu vạn vật, con người không tồn tại thì điều gì sẽ xảy ra ?

  4. #64
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dangbao2007 Xem Bài Gởi
    Phật trước khi đản sanh vào cõi Ta Bà thì Ngài đã là Hộ Minh Bồ Tát trụ ở Cung Trời Đâu Suất rồi bạn à:).Ko phải ng phàm đâu nhé:).Nếu Ngài là 1 người phàm mà đã tu giải thoát,dám phê bình những vị thần ban phúc giáng họa thì Ngài đúng là Thiên Nhân Sư (Nghĩa là Thầy của cõi Trời và cõi Người)
    Ki Tô Giáo có những bằng chứng về Đấng Ki Tô sẽ sinh ở đâu,là dòng dõi ai,chịu chết thế nào đều trong Kinh Cựu Ước,Kinh Cựu Ước cách Chúa Giê Su chừng 1000 năm {không biết chính xác} đấy bạn . Vậy thì còn hoài nghi gì nữa đúng ko nè?
    Last edited by kiếp mù lòa; 09-01-2012 at 12:40 AM.
    haiz...........................

  5. #65
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi huhu Xem Bài Gởi
    Đúng vậy con người là phần tử của Thượng Đế thì tất cả là đều có Thượng Đế vậy.
    Nên Đức Giê Su nói ta ở trong Cha, và Cha ở trong ta hay ta với Cha là một.
    Thì Giê Su chính là Đức Chúa Trời vậy. Thì Giê Su là con người bằng xương bằng thịt là Thượng Đế chứ gì nữa ? Khi Đức Chúa Trời là Giê Su nói với môn đồ: Ta làm được gì thì các ngươi cũng làm được như Ta vậy thì đó nói con người là Thượng Đế là nói gọn lại thôi chớ tất cả là Thượng Đế. Nên Chúa Giê Su mới chịu đổ máu vì biết rõ chúng sanh là Thượng Đế tạo ra. Như khi Phi lát đặt tay chạm vào Giê Su như bị điện giựt hết hồn thì Giê Su nói nếu không phải do ý Thiên Chúa thì ngươi không thể chạm được vào Ta. Ngài nói xong thì để cho phi lát chạm vào dễ dàng./.
    ý bạn nói Đức Chúa Trời không có thật? vậy bạn hay nền khoa học giải thích rõ vì sao người Do Thái thông minh không? ngoài Kinh Thánh mới giải nổi điều đó?
    haiz...........................

  6. #66

    Mặc định

    Nếu vạn vật, con người không tồn tại tức Thượng Đế không có vậy thì đương nhiên là không có chi cả trong càn khôn vũ trụ nầy.
    Hễ có bầu trời, có quả đất thì phải có vạn vật mà con người là chúa của vạn vật thì con người chính là Đức Chúa Trời là Thật.
    1 tay chỉ Trời, 1 tay chỉ Đất và con người làm trung gian. Khi có con người thì mới có được Đức Chúa Trời thông qua con người thật vậy. Nên bản tính con người làm chủ sự sống đó là bản tính của Thiên Chúa./.

  7. #67

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kiếp mù lòa Xem Bài Gởi
    ý bạn nói Đức Chúa Trời không có thật? vậy bạn hay nền khoa học giải thích rõ vì sao người Do Thái thông minh không? ngoài Kinh Thánh mới giải nổi điều đó?
    -----------------------------------------------------------------
    Khi xưa tôi từng đọc qua quyển kinh TIN LÀNH tựa là CUỘC SỐNG ĐỜI ĐỜI ,nói về sự khai sanh A ĐAM và Ê va ,trong đó có nói đến sự sinh khai của đức chúa giêsu ,nguồn gốc đức chúa là nước DO THÁI .
    Và người cũng đi truyền giáo ,cứu người ,và dùng nhiều phép thần thông như BỒ TÁT ,và chính người sáng lập ra lịch tính ngày DƯƠNG ,NGƯỜI LẤY CÂY CỌC ĐẶT GIỮA TRỜI tính theo mặt trời di chuyển ,rồi tính nước dâng ,nước xuống ,rồi chia ngày chia giờ 24 tiếng ,quyển kinh đó quả là hay lắm .
    Vậy suy ra rằng đức chúa ,cũng là một vị BỒ TÁT trong trần gian
    Last edited by minh đài; 09-01-2012 at 07:15 AM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  8. #68

    Mặc định

    Bổ sung cho đúng hơn tức là Đức Chúa Giê Su các bạn có thể coi như là 1 vị bồ tát hay hóa thân Phật trong trần gian (Vì đức Chúa của người Ki tô giáo có tới 3 Ngôi Vị Cha-Con-Thánh Thần, và Chúa Giê Su chính là Ngôi Hai nhập thể làm người).

  9. #69

    Mặc định Thay lời muốn nói

    GIVE ME STRENGTH

    This is my prayer to Thee, my Lord – strike,
    strike at the root of penury in my heart.
    Give me the strength lightly to bear my joys and sorrows.
    Give me the strength to make my love fruitful in service.
    Give me the strength never to disown the poor or bend my knees before insolent might.
    Give me the strength to raise my mind high above daily trifles.
    And give me the strength to surrender my strength to Thy will with love.
    (from GITANJALI, or “Song of Offerings”,

    translated by R. TAGORE from the original Bengali)

    LỜI NGUYỆN CẦU

    Lạy Thượng đế đây lời khẩn nguyện
    Xin đập tan đê tiện trong con
    Khi vui chẳng muốn vui hơn
    Khi buồn đủ sức để buồn trôi qua
    Tình thương yêu trải ra dâng hiến
    Phụng sự đời xin vẹn nên công
    Đường trần kẻ khó đoái trông
    Trước quyền cường bạo lòng không sờn lòng
    Xin cho con tâm trong trí đại
    Vượt lên trên thấp thỏi thường tình
    Vững vàng một dạ đinh ninh
    Thuận tùng Thiên ý với tình Chí tôn.
    LÊ ANH DŨNG dịch

    Rabindranath TAGORE (1861-1941)

    giải Nobel văn chương 1913.



    THƯỢNG ĐẾ CÓ MÀU GÌ HỞ MẸ?



    I. Những đứa con:

    Thượng đế có màu gì hở mẹ
    Phải chăng Ngài da cũng trắng như con
    Tóc Ngài sáng như con vàng óng ả
    Ở trời Âu, một em bé hỏi dồn
    Thượng đế có màu gì hở mẹ
    Phải chăng Ngài da đen thẫm như con
    Tóc Ngài xoắn như con từng lọn nhỏ
    Góc trời Phi, một em bé hỏi dồn
    Thượng đế có màu gì hở mẹ
    Phải chăng Ngài da cũng đỏ như con
    Ngài đội mão bằng lông chim rực rỡ
    Bộ lạc kia, một em bé hỏi dồn
    II. Các bà mẹ:

    Con nhìn xem trên bao la muôn trượng
    Rất huy hoàng, rất biến ảo sắc màu
    Riêng Thượng đế mới tỏa màu đẹp nhất
    Màu của Ngài, là màu của thương nhau
    Sẽ đến ngày con rời xa trái đất
    Hồn con bay tìm lối trở lại Ngài
    Con sẽ thấy giữa hư không bát ngát
    Đang chờ con, Thượng đế mở vòng tay
    Con sẽ thấy chốn Thiên đường tôn kính
    Không có màu, không có sắc phân ly
    Ai đến đó cũng tương đồng nhất thể
    Tên mà chi? Da với tóc mà chi?
    Trước Thượng đế, con không còn căn cước
    Nhận diện con, Ngài sẽ dõi tìm màu
    Màu đẹp nhất mà hồn con tỏa sáng
    Màu di truyền, là màu của thương nhau
    (Mượn ý bài thơ The Beautiful Color of Love của Arnold Watts)

    LÊ ANH DŨNG
    (Phú Nhuận, 29-4-2003)
    Last edited by tinhkhithan; 09-01-2012 at 09:30 AM.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  10. #70

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
    ---------------------------------------------------------------------
    Không thể nói như thế này được ,THƯỢNG ĐẾ là một chân khí hư vô ,ngược lại PHẬT là đấng toàn giác ,không có PHẬT chúng sanh biết nương vào đâu để giải thoát ,vì THƯỢNG ĐẾ khi tạo muôn loài đã có 6 cửa luân hồi rồi ,đây là tự nhiên ,nên PHẬT là người đầu tiên tìm ra cửa giải thoát cho chúng sanh,không thể so sánh ai cao ai thấp ,giống như một người tạo ra cái hộp nhốt ,một người tạo ra cửa để ra ,cũng là sự tái tạo hoàn chỉnh của tự nhiên mà thôi
    Với PG thì Phật là nơi chúng sanh nương vào để đc giải thoát

    Với các tôn giáo tin vào Thiên Chúa thì TC là thượng đế, là đấng giải thoát con người.

    Vậy nên có tranh luận đến tận thế thì cũng chẳng bao giờ có GIAO ĐIỂM

  11. #71
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
    -----------------------------------------------------------------
    Khi xưa tôi từng đọc qua quyển kinh TIN LÀNH tựa là CUỘC SỐNG ĐỜI ĐỜI ,nói về sự khai sanh A ĐAM và Ê va ,trong đó có nói đến sự sinh khai của đức chúa giêsu ,nguồn gốc đức chúa là nước DO THÁI .
    Và người cũng đi truyền giáo ,cứu người ,và dùng nhiều phép thần thông như BỒ TÁT ,và chính người sáng lập ra lịch tính ngày DƯƠNG ,NGƯỜI LẤY CÂY CỌC ĐẶT GIỮA TRỜI tính theo mặt trời di chuyển ,rồi tính nước dâng ,nước xuống ,rồi chia ngày chia giờ 24 tiếng ,quyển kinh đó quả là hay lắm .
    Vậy suy ra rằng đức chúa ,cũng là một vị BỒ TÁT trong trần gian
    tính lịch Dương thì do vua Xê Da La Mã rồi,hj
    không biết tại sao Tin Lành lại bậy bạ vậy nữa,mặc dù Kinh Thánh vẫn là 1
    haiz...........................

  12. #72

    Mặc định

    Lịch ngày nay chúng ta đang dùng là lịch Gregorian lấy theo tên Đức Giáo hoàng Gregorio VIII

    http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch_Gregory

    http://diendankienthuc.net/diendan/l...uong-lich.html

  13. #73

    Mặc định

    Luca: Ông Phê-rô tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa (Mt 16: 13 -20; Mc 8:27 -30 ).

    18 Hôm ấy, Đức Giê-su cầu nguyện một mình. Các môn đệ cũng ở đó với Người, và Người hỏi các ông rằng: "Dân chúng nói Thầy là ai? "19 Các ông thưa: "Họ bảo Thầy là ông Gio-an Tẩy Giả, nhưng có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một trong các ngôn sứ thời xưa đã sống lại."20 Người lại hỏi: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? " Ông Phê-rô thưa: "Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa."21 Nhưng Người nghiêm giọng truyền các ông không được nói điều ấy với ai.
    Có Chúa dẫn đưa tôi, đời tôi chan chứa bao niềm vui.
    Có Chúa bước bên tôi, nhịp chân tôi bước trong thảnh thơi.

  14. #74

    Mặc định

    Quý vị ơi! cho MINH ĐÀI hỏi nghen ,tại sao? khi làm dấu lễ thiên chúa ,năm đầu ngón tay chụm lại đưa lên trán =nhân cha,xong đưa xuống ngực =nhân con ,xong đưa qua vai trái =thánh ,đưa qua phải =thần xong A MEN ,mỗi cử động mang ý nghĩa gì?AMEN là gì ?
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  15. #75

    Mặc định

    Nói về Dương lịch và Lễ Giáng sinh cũng có nhiều điểm kỳ thú, đó là ngày sấp xỉ của Đông Chí, Khí Dương bắt đầu khởi trong cái Khí âm cực thịnh, nguồn gốc xa xưa cũng là ngày Lễ mặt trời ( Dương khởi).Trong Dịch học là quẻ Phục :)

    Các bạn đọc lại đoạn đầu Tin mừng Gioan " Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối không diệt được ánh sáng", đó là thời của quẻ Phục.

    Đọc thêm quẻ Phục cũng thấy những bất ngờ thú vị về cái Đạo của trời đất:

    Vật không bao giờ tới cùng tận; quẻ Bác, hào dương ở trên cùng thì lại quay trở xuống ở dưới cùng (cùng thượng phản hạ); cho nên sau quẻ Bác tới quẻ Phục. Phục là trở lại (phát sinh ở dưới). Như vậy là đạo tiểu nhân thịnh cực thì phải tiêu, đạo quân tử suy cực thì lại thịnh lần.
    Thoán từ.
    復: 亨, 出入无疾, 朋來无咎.
    反復其道, 七日來復, 利有攸往
    Phục: Hanh, Xuất nhập vô tật, bằng lai vô cữu.
    Phản phục kì đạo, thất nhật lai phục, lợi hữu du vãng.
    Dịch: Trở lại: Hanh thông. Ra vào không gặp tai nạn, bạn bè sẽ lần lượt tới, không lầm lỗi nữa. Vận trời phản phục (tráo đi trở lại), cứ bảy ngày thì trở lại, hành động việc gì cũng có lợi.
    Giảng: Khí dương bây giờ trở lại, cho nên hanh thông. Người quân tử (dương) ra vào tự do, không bị tai nạn; rồi sẽ có các hào dương khác kéo nhau tới, cũng như bạn bè tới, không còn lầm lỗi nữa (ý muốn nói; sau quẻ này sẽ tới quẻ Lâm, có hai hào dương ở dưới, rồi tới quẻ Thái, có ba hào dương ở dưới, tới quẻ Đại tráng (4 hào dương) quẻ Quải, (5 hào dương) quẻ Càn (cả 6 hào đều dương), thế là sáu quẻ dương cứ tăng lần. đó là vận phản phục của trời đất, cứ bảy ngày thì trở lại. Chữ nhật (ngày) ở đây thay cho chữ hào; bảy ngày mới trở lại vì sau quẻ Càn, tới quẻ Cấu, một hào âm sinh ở dưới 5 hào dương, ngược lại với quẻ Phục (một hào dương ở dưới 5 hào âm), lúc đó mới hết một vòng (1).
    Thoán truyện giảng thêm: Sở dĩ ra vào không bị tai nạn, bạn bè kéo tới, không còn lầm lỗi, vì tượng của quẻ: nội quái Chấn là động, ngoại quái Khôn là thuận; hoạt động mà thuận theo đạo trời thì tốt. Cái đạo của trời đó là tĩnh lâu rôi thì động, ác nhiều rồi thì thiện, có vậy vạn vật mới sinh sôi nẩy nở. Xem quẻ Phục này thấy một hào dương bắt đầu trở lại, tức là thấy cái lòng yêu, nuôi dưỡng vạn vật của trời đất (kiến thiên địa chí tâm).
    Đại tượng truyện bảo các vua đời xưa tới ngày đông chí, ngày mà dương bắt đầu sinh (tượng của quẻ Phục: sấm nấp ở dưới đất) thì đóng các cửa ải, không cho khách đi đường và con buôn qua lại mà vua cũng không đi xem xét các địa phương, là có ý muốn yên lặng để nuôi cái khí dương mới sinh.

    http://vnthuquan.net/truyen/truyen.a...ookieSupport=1

  16. #76

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
    Quý vị ơi! cho MINH ĐÀI hỏi nghen ,tại sao? khi làm dấu lễ thiên chúa ,năm đầu ngón tay chụm lại đưa lên trán =nhân cha,xong đưa xuống ngực =nhân con ,xong đưa qua vai trái =thánh ,đưa qua phải =thần xong A MEN ,mỗi cử động mang ý nghĩa gì?AMEN là gì ?
    Amen là 1 từ cổ, có nghĩa là : Đúng là như vậy, tin là như vậy,vv...
    http://www.xuanha.net/Hoidesongdao/6...nAlleluia.html

    Cha-Tư tưởng, suy nghĩ. PG có thể tương đồng với Pháp thân.

    Con-Tư tưởng trở thành Hành động, đặt ở Ngực là trái tim, Ki tô giáo hay có biểu tượng Chúa Giê su và quả tim yêu thương, nhỏ máu ở giữa ngực.

    Thánh Thần-Hành động trở thành kinh nghiệm, 2 bên vai có thê hiểu là tính 2 mặt của mọi vấn đề."Nó trở nên giống chúng ta, biết phân biệt Thiện-Ác".

    Amen thì Thánh Thần quy trở về Ngôi Cha-Đầu.Ba ngôi này thống nhất sau khi đã hoàn tất nghĩa là Amen.

    Giống như con người có bộ Ba: Tư tưởng-Hành động(sáng tạo)-Kinh Nghiệm.

    Ba trong Một thì vạn vật hiện hữu và tồn tại nhờ vận động.

  17. #77

    Mặc định

    Có nhiều cách giải thích, theo các Cha đạo thì:
    Trán-Nước Trời.
    Bụng-Đất.
    Vai-Sức mạnh.


    Motion
    The sign of the Cross is made by touching the hand sequentially to the forehead, lower chest or navel area, and both shoulders, accompanied by the Trinitarian formula: at the forehead In the name of the Father (or In nomine Patris in Latin); at the stomach or heart and of the Son (et Filii); across the shoulders and of the Holy Spirit/Ghost (et Spiritus Sancti); and finally: Amen.

    There are several interpretations, according to Church Fathers:[1] the forehead
    symbolizes Heaven; the stomach, the earth; the shoulders, the place and sign of power.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Sign_of_the_Cross

    Amen=So be it: nguyện xin được như thế.
    The word amen ( /ˌɑːˈmɛn/ or /ˌeɪˈmɛn/; Hebrew: אָמֵן, Modern amen Tiberian ʾāmēn; Greek: ἀμήν; Arabic: آمين‎, ʾāmīn ; "So be it; truly") is a declaration of affirmation[1][2] found in the Hebrew Bible and New Testament. Its use in Judaism dates back to its earliest texts.[3] It has been generally adopted in Christian worship as a concluding word for prayers and hymns.[2] In Islam, it is the standard ending to Dua (supplication) and the "Opening" chapter of the Qur'an. Common English translations of the word amen include "verily" and "truly". It can also be used colloquially to express strong agreement,[2] as in, for instance, amen to that.[4]

    http://en.wikipedia.org/wiki/Amen
    Có Chúa dẫn đưa tôi, đời tôi chan chứa bao niềm vui.
    Có Chúa bước bên tôi, nhịp chân tôi bước trong thảnh thơi.

  18. #78

    Mặc định Có thể bạn không tin (St)

    SỨ MẠNG CỦA DÂN TỘC ĐƯỢC CHỌN
    Thánh Thất Bàu-Sen (Chợ Lớn - Việt Nam)
    Ngọ thời 23 tháng 11 Đinh-Mùi (24-12-1967)
    Ma-Thiêu (Mathew) chào chư Thiên mạng nam nữ. Vâng lịnh báo đàn có Thánh Chúa giá lâm. Chào chư liệt vị, thăng...
    (Tiếp điển)
    Ta đến với một mùa đông đầy gió rét,
    Để hy sinh cứu rỗi cho nhân loài;
    Ta lại đến trong cơn lửa bỏng dầu sôi,
    Để cất tiếng từng hồi gọi đàn chiên lạc lõng.
    Chúa Cứu Thế muôn đời còn mãi sống,
    Sống muôn đời và sống mãi muôn đời;
    Việt-Nam ơi! Hồng-Lạc ơi!
    Đấng Thượng-Đế, Đức Cao-Đài đang ngự trị.
    GIA-TÔ GIÁO-CHỦ JÉSUS CHRIST, Ta chào chư sứ mạng, chào chư hiền nam nữ.

    Điển lành của Thượng-Đế vẫn toàn vẹn nơi lòng chư hiền trên mọi bước đường thế Thiên hoằng Đạo. Miễn lễ, chư hiền an tọa.

    Một lần nữa, đông thiên lại đến với nhân loài, tuyết lại rơi băng giá lạnh lùng, cái rét mướt se da cắt thịt bao trùm cho nhân loại.

    Thêm lần nữa, chư hiền kỷ niệm ngày Ta giáng lâm. Khi thái dương bừng sáng, Ta lại đến, đến để hành tròn sứ mạng thiêng liêng.

    Hỡi dân tộc được chọn! Hỡi dân tộc được thương yêu! Nầy chư hiền nam nữ! Quốc gia nầy còn tan tác là dân tộc nầy chưa vừa ý trong sứ mạng của Thượng-Đế Chí-Tôn.

    Một hân hạnh lớn lao, một hãnh diện to tát, chư hiền được đem ra từ một dân tộc của một quốc gia trong muôn vàn quốc gia mà Đại-Từ-Phụ điểm nhuận. Trách vụ cam go chỉ giao cho người chí khí. Mọi thử thách sẽ định giá cho thành quả của sự vụ mai sau.

    Ta nói với chư hiền: Chính sự dày vò của tâm tư, sự nhọc nhằn của thể xác, sự gò ép, sự chết chóc sẽ điểm Đạo cho hàng Thiên mạng. Xem gương Ta đi trước mà mạnh bước vượt qua rừng sâu bể khổ. Ta đã đến với nhơn sinh trong đau khổ lạnh lùng, đem thân mình hòa đồng trong băng tuyết, trong gió rét đêm Đông.

    Có người đã bảo chư hiền: Không vào tận hang cọp làm sao bắt được hùm con. Ta lại nói: Chỉ có đem mình vào bể khổ mới cứu vớt sự đắm chìm của nhơn loại.

    Hãy xem gương Do-Thái, lấy đó làm gương cho chư hiền. Không một phần thưởng nào không ban cho đứa khôn ngoan. Không một trách phạt nào không ban cho đứa phản lại ý thành của Bề Trên.

    Hỡi chư hiền của dân tộc được chọn! Sứ mạng mà chư hiền được Chí-Tôn giao phó, không phải là người vun phân, mà là người gieo giống. Sự quan trọng không phải những điều kiện khởi phát mà là mầm khởi phát.

    Có ai bảo cái hoang phế của mùa Đông, cái trơ trọi dưới lớp tuyết dày mà không có sự sống, hay cái nguy nga rực rỡ, cái đồ sộ của lâu đài mà bảo rằng không có sự tàn tạ suy vi. Đừng thấy cái cháy bỏng của sa mạc mà bảo rằng sau một cơn mưa, bãi cát chết mà không là đồng cỏ đầy sinh khí.

    Kìa xem quá khứ, hiện tại và tương lai, có bao giờ Ta ngự trên ngai vàng vua Do-Thái. Chính cái ngai vàng David đã vùi chôn về cho David, mà cái tâm tư của nhơn sinh âu vẫn là ngai vàng bất diệt. Hãy noi gương Ta mà hành tròn sứ mạng.

    Điều cần nhứt cho người được mang danh là Thiên mạng, không phải chỉ biểu tượng hình thể của Chí-Tôn tại bên ngoài, mà chính là phải quyết lòng biểu dương Thiên ý vào ở mọi từng lớp nhân sinh. Những cái tạm bợ cũng trở về cho tạm bợ, cái bất diệt đều trả về cho bất diệt.

    Tất cả mọi sự ở thế gian đều là một phương tiện, một cứu rỗi vô sanh bất diệt cho nhân sinh. Gieo một giống tốt, dầu sớm hay muộn, hãy chờ ngày gặt hái. Không chú trọng cái tạm bợ, nhưng mượn cái tạm để thi hành cứu cánh.

    Chư hiền hãy dọn mình cho sẵn. Ngày giờ đến đang sửa soạn đến. Cái sống của mùa Xuân đang luân lưu trong mùa Đông chết chóc, trong đêm tối âm u là bình minh dọn đường bừng sáng.

    Hỡi dân tộc được hiến dâng! Đừng mê ngủ, đừng say đắm, đừng mơ màng trong bóng tối đêm đông. Hãy bừng tỉnh, hãy đợi chờ ánh Xuân quang đến khi không ai ngờ đến.

    Sứ mạng của kẻ chăn chiên trong mùa Đông là canh chừng. Phải hiền từ hơn tất cả kẻ hiền từ, phải khôn ngoan hơn tất cả sự khôn ngoan. Cái lạnh lùng nó ru ngủ con người trong mê dại để rồi đi vào cõi chết. Chỉ có những kẻ tỉnh mới thoát khỏi quyến rủ của giá lạnh đêm đông.

    Kìa đàn chó sói đói khát đang rình rập chư hiền và đàn chiên trong mọi lối. Hãy cố gắng lên! Lấy sức mạnh của người được đặt để, đem dũng cảm của người dọn đường mà hành Đạo.

    Chư hiền nên lưu ý: Sứ mạng vẫn là sứ mạng. Kẻ được chọn vẫn là được chọn. Nên lấy quá khứ để làm đà tiến, đem hiện tại để làm phương tiện, lấy tương lai làm cứu cánh. Càng bão tố phủ phàng, càng biểu dương tinh thần của kẻ vững lèo vững lái. Sự nhứt tâm trong sứ mạng, sự đoàn kết trong thực hành sẽ giúp chư hiền vượt qua muôn ngàn thử thách. Đừng dại dột phân tranh trên phi cơ khi gió loạn. Ngoại cảnh phũ phàng, nội bộ điên nguy sẽ đua nhau nhận chư hiền đắm chìm trong phong đô hỏa ngục.

    Hỡi chư hiền! Hãy thương những người đi trước chư hiền, vì đó mới có vết chân đi trước. Hãy thương những bực đi sau chư hiền, vì đó mới có vết chân đi sau. Nhạc trùng dương không bao giờ dứt. Vì mọi làn sóng cứ kế tục theo nhau ngày đêm chẳng cách ngăn rời rạc.

    Cuối cùng Ta muốn nói với chư hiền về Thiên mạng vi nhơn là hãy làm con chiên khôn ngoan hơn là làm người chăn chiên u tối. Giá rét nào không trở lại mùa Đông, sứ mạng nào không trao cho người đã chọn.

    Việt-Nam ơi! Hồng-Lạc ơi!
    Đấng Thượng-Đế, Đức Cao-Đài đang ngự trị!
    Ta chào chư hiền nam nữ được toàn vẹn ân điển trong mọi chư hiền. Đêm nay, Ta ban ơn lành cho tất cả con người nơi thế gian được bằng an và làm sáng danh Ta, danh Đạo trong muôn thuở. Ta cũng giáng khắp nơi và để lời dạy dỗ nhơn sanh tùy trình độ, tùy hoàn cảnh. Chào chư sứ mạng, chào chư hiền nam nữ, Ta trở lại nước Thiên-Đàng.

    Thăng...
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  19. #79

    Mặc định

    GIA-TÔ GIÁO CHỦ

    dạy về TỨ GIÁO MỘT NGUỒN

    Huờn Cung Đàn, Tý thời, 17 rạng 18-11 Tân Sửu (24-12-1961)

    GIA đạo nhà Nam phát triển lần,
    TÔ bồi âm chất giúp nhân dân ;
    GIÁO truyền chơn lý tông đồ nghiệm,
    CHỦ định nhứt tâm mới vẹn phần.
    Ta mừng Tông đồ Thiên mạng lưỡng ban. Ta cho phép, miễn lễ, an tọa.

    Giờ nay, Ta được thấy các tông đồ Thiên mạng trong nền Đại đạo hằng năm đến ngày giờ này đều có lòng thành nhớ đến kỷ niệm Giáng sinh của Ta, tức là các tông đồ Thiên mạng đã hiểu rõ ràng chữ Đạo chỉ có một tôn chỉ và hành động đều tương tợ, duy về hình thức và âm thinh sắc tướng khác nhau là do phong tục hoàn cảnh mà mỗi vị giáng sinh truyền đạo vậy.

    THI BÀI
    Lễ Giáng sinh tông đồ thiết lập,
    Lòng chí thành bất chấp tư riêng,
    Trời cùng với Phật Thánh Tiên,
    Xem qua thấu rõ hậu tiền giống nhau.
    Về hình thức thì sao cũng khác,
    Nhưng tinh thần chẳng lạc sai đâu,
    Phận Ta giáng thế trời Âu,
    Thích-ca bổn phận độ thâu Ấn, Hồi.
    Lão Khổng Tử rồi phận sự,
    Châu Á truyền đạo tự Tiên Nho,
    Thế gian ai cũng qua đò,
    Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên.
    ……..
    Trong Tam giáo lý chơn như một,
    Thánh công bình là một giống thương,
    Tiên thì bác ái tứ phương,
    Phật thường chuyên luyện con đường từ bi.
    Suy cho kỹ đều y mục đích,
    Tùy mỗi nơi khuyến khích môn đồ,
    Nhà lành nẻo chánh lần vô,
    Xa điều ác ý điểm tô tâm hiền.
    Mắt trần tục thấy riêng Giáo chủ,
    Nhưng tinh thần gồm đủ phương châm,
    Hầu gieo giống tốt nảy mầm,
    Đơm hoa trổ quả cho năm châu nhờ.
    GIA-TÔ GIÁO CHỦ
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  20. #80

    Mặc định

    Bạn TinhKhiThan (không biết có phải là Tinh Khí Thần không) đến từ đạo Cao Đài?
    Theo như tôi biết thì đạo Cao Đài phát triển trên nền tảng Cơ bút (Cầu Cơ).
    Mặc dù trên thế giới, các cơ bút có vẻ như giải thích được hầu hết các sự kiện huyền bí, như Lemura, Atlantis, kim tự tháp...và phát triển một mô hình Thượng Đế phổ quát cho các tôn giáo cùng với mô hình các tầng trời và tần số rung...
    Tuy nhiên, cũng như các tôn giáo khác, các cơ bút cũng đòi hỏi phải có một niềm tin và không có một minh chứng khoa học nào.
    Công Giáo vốn coi các cơ bút là các thông điệp của ma quỷ dùng để mê hoặc loài người. Chúa Jesus nói "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai có thể đến được với Cha mà không qua Thầy". Chúa Jesus cũng nói Người chăn chiên đích thực là người qua cửa chính mà vào, những người không qua cửa chính mà vào thì chính là kẻ trộm. Như vậy, Đạo Cao Đài cũng như các niềm tin dựa trên các cơ bút đều không có ý nghĩa đối với Công Giáo.
    Vì vậy, theo tôi nghĩ Tam Kỳ Phổ Độ khó mà dung nạp được Công Giáo.
    Không biết ý của bạn như thế nào?
    Có Chúa dẫn đưa tôi, đời tôi chan chứa bao niềm vui.
    Có Chúa bước bên tôi, nhịp chân tôi bước trong thảnh thơi.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Đền thờ Vua cha Ngọc Hoàng Thượng Đế
    By muidocmung in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 01-05-2013, 07:15 AM
  2. Đối thoại với Thượng đế-Neal Donald Walsch
    By minhthai in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 43
    Bài mới gởi: 03-10-2012, 08:02 AM
  3. Đối thoại với thương đế
    By Itdepx in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 27-01-2012, 05:37 PM
  4. Thượng đế là ai ?
    By kiennguyen in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 371
    Bài mới gởi: 09-01-2012, 09:31 PM
  5. THƯỢNG ĐẾ
    By kiếp mù lòa in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 18
    Bài mới gởi: 05-02-2011, 04:56 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •