kết quả từ 1 tới 15 trên 15

Ðề tài: Bài trí tượng thờ trong chùa

  1. #1

    Mặc định Bài trí tượng thờ trong chùa

    Do lịch sử truyền nhập Phật giáo ở Việt Nam, phần lớn chùa Việt Nam là chùa Đại thừa. Do đó, ở nhà chính điện cũng như các tòa nhà khác trong chùa, chúng ta thấy có nhiều tượng Phật, Bồ Tát cùng với các tượng thuộc những hệ phái Phật giáo khác.
    Tượng bày trong chính điện

    Chính điện bao giờ cũng là nơi trung tâm của sự thờ cúng trong chùa. Ở đây có nhiều lớp bàn thờ làm thành bậc từ cao xuống thấp. Vị trí các tượng được thay đổi linh hoạt theo từng chùa. Có những chùa có rất nhiều tượng như chùa Mía ở Hà Tây, có tới 278 pho tượng, chùa Trăm Gian ở Hà Tây có 153 pho tượng… Các lớp bàn thờ được sắp xếp theo nguyên tắc sau: lớp bàn thờ cao nhất ở sâu trên cùng giáp mái chùa, sau đó các lớp bàn thờ đặt tượng cứ thấp dần, tiếp sau lớp bệ thờ cuối cùng bao giờ cũng là hương án. Nguyên tắc bài trí khá uyển chuyển và linh hoạt đối với mỗi chùa. Tuy vậy, một số nét chung thường thấy như sau:

    * Tầng cao nhất của bàn thờ ở chính điện, sát vách, thường có 3 pho tượng gọi là “Tam thế Phật”, tức là các vị Phật của ba thời gian: quá khứ, hiện tại và vị lai. Một trong các Phật quá khứ là Phật A Di Đà, Phật hiện tại là Phật Thích Ca Mầu Ni, Phật tương lai là Phật Di Lặc. Ba tượng Tam thế có kích thước và hình dáng giống nhau, đỉnh đầu có gồ thịt nổi cao như búi tóc, tóc xoắn ốc, tai dài, ngực có chữ vạn (+), mình có sắc hoàn kim sáng rực, mặt nguyệt. Ba pho tượng Tam thế được đặt ngồi trên tòa sen.
    * Phía dưới ba pho tượng trên thường xếp ba pho tượng gọi là “Di Đà tam tôn” (còn gọi là “Tây phương tam thánh”) gồm tượng Phật A Di Đà ở giữa, tượng Bồ Tát Quán Thế Âm (tiếng Phạn: Avalokiteśvara) ở bên trái và tượng Bồ Tát Đại Thế Chí ở bên phải. Tượng Phật A Di Đà thường có kích thước lớn hơn các tượng khác. Tượng A Di Đà ở chùa Phật Tích cao 1,82 m, trong tư thế ngồi toạ thiền, không kể bệ và đài sen; tượng này ở chùa Bần Yên Nhân (Hưng Yên) cao tới 2 m, không kể bệ và đài sen. Hai tượng còn lại là hai vị thị giả giúp việc cứu thế cho Phật A Di Đà nên thường được tạc kiểu đứng chầu bên cạnh. Bộ “Di Đà tam tôn” được đặt ở tầng thứ hai để tỏ ý là mặc dù các ngài ở cõi Cực lạc nhưng vẫn có duyên và gần gũi với cõi Sa bà này, gần gũi với chúng sinh.
    * D­ưới ba pho tượng “Di Đà tam tôn”, đã nói bên trên, thường là tượng Phật Thích Ca Mầu Ni (còn gọi là Thích ca giáo chủ) ngồi giữa với tượng Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi ở bên trái và tượng Bồ Tát Phổ Hiền ở bên phải. Thích Ca ngồi trên tòa sen, còn Văn Thù và Phổ Hiền đứng trên tòa sen. Bộ ba tượng này thể hiện cảnh Phật Thích Ca Mầu Ni đang thuyết pháp. Có nhiều nơi, thay vào vị trí của Văn Thù và Phổ Hiền là hai đệ tử của Thích Ca là Ca Diếp và A Nan Đà khi Phật Thích ca còn đang ở thế gian.
    * Ở lớp ban thờ thứ tư, chiếm vị trí ở giữa là tượng Cửu Long. Hai bên là tượng Đế Thích và Phạm Thiên. Tượng Cửu Long diễn tả Phật Thích Ca Mầu Ni lúc mới sinh. Theo truyền thuyết, khi ngài mới giáng sinh, có chín con rồng xuống phun nước cho ngài tắm. Tắm xong, ngài tự đi được bảy bước về phía trước, tay trái chỉ lên trời, tay phải chỉ xuống đất mà nói “Thiên thượng, thiên hạ, duy ngã độc tôn” (trên trời, dưới trời chỉ có một ta), xong ngài lại nằm xuống theo kiểu con trẻ. Đế Thích là vua chủ tể cõi trời dục giới, còn Phạm Thiên là vua chủ tể cõi trời sắc giới. Vì là vua nên tượng các vị được tạc theo chân dung hoàng đế: đội mũ miện, ngồi trên ngai.

    Trên bàn thờ chính ở nhà thượng điện, ngoài tượng Phật A Di Đà, Phật Thích Ca, ở một số chùa còn có tượng Phật Di Lặc. Tượng được tạo với bộ mặt tươi cười, áo phanh, để hở cái bụng to. Thường hai bên tượng này, người ta còn đặt ở bên trái tượng Pháp hoa lâm Bồ Tát, bên phải là Đại diệu tướng Bồ Tát, gọi chung là Di Lặc Tam Tôn. Ngoài ra, ở một số chùa, sau lớp tượng Cửu long, người ta còn bày bốn pho tượng Tứ Thiên Vương. Đó là bốn vị Thiên Vương phân nhau cai quản bốn cõi ở bốn phía núi Tu-di, nơi ngự trị của Đế Thích. Có chùa lại bày tượng Tứ Bồ Tát vào vị trí của Tứ Thiên Vương. Những chùa rộng rãi còn bày thêm tượng tám vị Kim cương (Bát bộ Kim cương) ở hai bên sát chính điện, mỗi bên bốn vị, mặc giáp trụ và cầm vũ khí.

    Tượng Phật bà nghìn mắt nghìn tay cũng thấy được bày bổ sung vào điện chính. Cần lưu ý là các tượng Đức Quan thế âm có nhiều biến thể nhất trong các chùa ở Việt Nam và các biến thể này hầu hết lại được diễn tả bằng hình tướng nữ: Phật bà Quan Âm nghìn mắt nghìn tay, Quan Âm Thị Kính. Cũng ở nhà chính điện, ở hai bên dãy bàn thờ chư Phật có thể gặp lại tượng thờ Thái thượng Lão quân ở bên phải và Khổng Tử ở bên trái. Đây là hai vị tổ của Đạo giáo và Nho giáo được thờ trong điện thờ Phật của các chùa để diễn tả tư tưởng “Tam giáo đồng nguyên” của xã hội Việt Nam xưa.

    Tượng bày trong bái đường

    Trong nhà tiền đường (gian bên cạnh của nhà bái đường) thường có hai tượng Hộ Pháp là những vị thần bảo vệ Phật Pháp, mặc giáp trụ, cầm vũ khí, đứng hoặc ngồi trên lưng sấu, một loại sư tử huyền thoại. Kích thước của tượng rất lớn, đắp bằng đất thó. Dân gian vẫn nói “to như ông Hộ Pháp” là cách nói so sánh với hai tượng này. Còn một số thuyết khác, đã thành phổ biến, cho rằng tượng vị bên trái là Khuyến thiện (gọi tắt là ông Thiện), tượng vị bên phải là Trừng ác (gọi tắt là ông Ác). Theo thuyết này thì việc bày đối xứng hai tượng ông Thiện-Ác nói lên sự tồn tại biện chứng của hai bản nguyên Thiện-Ác.

    Ở phía Đông nhà bái đường có ban thờ tượng Thổ địa thần, có một số chùa đưa tượng này ra thờ riêng ở một miếu bên cạnh chùa. Ở một số chùa, bên cạnh thờ Thổ địa thần ta gặp bàn thờ Long thần. Theo truyền thuyết, Long vương vốn lúc đầu định hãm hại Phật tổ, phá hoại sự nghiệp của Phật, không cho thành chính quả nhưng đã không phá nổi nên đã quy Phật và hộ trì Phật pháp.

    Phía Tây nhà bái đường thường có pho tượng Thánh tăng. Tượng này được bày nhiều nhất ở nhà tăng đường (nhà tổ). Ở nhà tổ, ngoài tượng các vị sư từng trụ trì ở chùa, còn có bàn thờ đặt tượng Bồ Đề Đạt Ma, nhà sư Ấn Độ đến Trung Hoa vào khoảng đầu thế kỷ 6, được coi là người sáng lập Thiền Tông ở đó.

    Ở nhà bái đường, đôi khi còn có các bàn thờ mười vị Diêm Vương, được gọi là thập điện Diêm Vương, tức mười vị vua cai quản mười tầng địa ngục.

    Tượng bày ở nhà hành lang

    Nhà hành lang có thể là hai dãy nhà chạy song song ở hai bên nhà chính điện. Cũng có thể là hai dãy như vậy mà chung mái với nhà điện chính và mang đúng nghĩa là hành lang, theo hai lối hành lang này có thể đi tiếp vào hậu đường. Người ta thường bày tượng 18 vị La Hán, mỗi bên 9 tượng. Có chùa như chùa Keo ở Thái Bình, các tượng La Hán được bày ngay ở tiền đường. Còn ở chùa Tây Phương, Hà Tây lại là các tượng Tổ (trong 28 vị) người Ấn Độ mà Thiền tông Trung Quốc thừa nhận. Kích thước tượng La Hán tương tự như người thực, các vị ngồi trên tảng đá hay gốc cây, mỗi vị có một tư thế riêng, có dáng đang duy nghĩ trầm mặc. Sự đông đảo và đa dạng của các pho tượng này đã cho ra đời một thành ngữ “bày la liệt như La Hán”. Cũng có khi tượng La Hán được bày ở nhà hậu đường.

    Tượng bày ở nhà tăng đường

    Nhà tăng đường còn gọi là nhà hậu đường vì nằm sau chính điện, có thể được xây tách rời hoặc liền sát với chính điện. Cách bố trí tượng thờ ở nhà hậu đường cũng khá đa dạng, nhưng có thể hình dung một công thức sau: Gian giữa của nhà tăng đường thường có bày tượng Thánh tăng (còn gọi là A-nan-đà) và tượng Đức tổ Tây. Đức tổ Tây có pháp danh là Bồ-đề-đạt-ma. Ngài được coi là sư tổ thứ nhất của Thiền tông ở Trung Quốc.

    Ở nhà hậu đường của một số chùa còn bày tượng Quan Âm tống tử và Quan Âm tọa sơn. Hai bên tượng Quan Âm tống tử thường có hai tượng Kim đồng và Ngọc Nữ, hay hai tượng Thiện tài và Long nữ.

    Chùa Việt Nam còn có một điều đặc biệt đó là có các bàn thờ chư vị tức là các vị thánh của Đạo giáo và tín ngưỡng dân gian. Đó là bàn thờ Mẫu, tức nữ thần mẹ. Có nhiều Mẫu như: Mẫu Thượng Ngàn, Mẫu Thoải, Mẫu Địa Phủ, Mẫu Liễu, Tứ pháp…

    Trong một số chùa, đằng sau điện thờ Phật là hậu cung thờ một vị thần. Các vị thần được thờ đều là những “nhân thần”, có nghĩa là những con người được coi là có thực, nhưng về sau nhờ học tập, tu luyện, đã có tài thần thông biến hóa, nghĩa là có những khả năng của một vị thần. Nhờ những khả năng đó, họ cứu dân giúp nước và vì vậy, họ được nhân dân một vùng hay nhiều vùng thờ phụng.

    Ngoài ra, các nhân vật lịch sử thực sự cũng được thờ tại chùa. Họ là những ông quan, những danh sĩ hay những vị tướng đã có công với nước hay với nhân dân một vùng như Mạc Đĩnh Chi, trạng nguyên thời nhà Trần được thờ ở chùa Dâu, Bắc Ninh hay Đặng Tiến Đông, vị tướng thời nhà Tây Sơn, được thờ ở chùa Trăm Gian, Hà Tây. Trong các chùa này, thường có tượng chân dung các nhân vật lịch sử được thờ.

    Một hình thức thờ tự khác gắn với các chùa Việt Nam là thờ “hậu”. Hình thức này có mối liên hệ với tập tục thờ cúng tổ tiên đã hình thành lâu đời ở Việt Nam. Nhiều người không có con muốn được thờ cúng sau khi chết, đã tìm đến nhà chùa. Họ đóng góp cho chùa một số tiền hay ruộng đất và xin nhà chùa cúng lễ họ sau khi chết. Sự thờ cúng này gọi là thờ “hậu”. Trong nhiều chùa, bàn thờ “hậu” thường là một hành lang với những bát hương, đặt trước những tấm bia đá, gọi là bia “hậu”, trên đó có khắc rõ tên tuổi, quê quán của những người không có con cháu nối dõi, thường là cả vợ và chồng, cùng với số tiền họ đóng vào chùa và yêu cầu được thờ ở chùa. Ở chùa Cổ Lễ Nam Định, các bia hậu được gắn dày đặc trên tường hành lang bao quanh chính diện.

  2. #2

    Mặc định

    Hầu như chùa nào cũng có tượng Phật. Đằng sau tượng Phật các vị thường có một cái đèn sáng tượng trưng cho ánh hào quang. Đèn nhỏ thì để sau đầu tượng Phật. Đèn lớn thì để sau lưng.

    Câu hỏi suy tầm cho vui: Màu của ánh hòa quang nên treo là màu gì ???
    - Có chùa treo màu đèn là màu trắng, màu vàng, màu hồng, màu xanh hoặc mùa đỏ.

    Trong đây quý vị cũng có tụng qua chú đại bi, và quý vị cũng nói rằng quý vị thật thành tâm trì chú. Khi quý vị đọc tới câu "Thất Phật ra da" và nếu quý vị có định lực, quý vị sẽ phóng hào quang từ nơi miệng, thân hay từ tâm.

    Nếu ai thành tâm trì chú đại bi, người ấy sẽ trả lời được câu hỏi nầy.

    Chúc quý vị sớm ngày biết được câu trả lời.

  3. #3

    Mặc định

    xin lưu ý không dùng từ đại thừa nhé, vì không có phân biệt
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

  4. #4
    Người Khăn Trắng
    Guest

    Mặc định

    Đua nhau xây chùa to phật lớn nhỉ? trong khi ông Phật tánh thì lại ko xây ???

  5. #5

    Mặc định

    tòng lâm không xây, lấy đâu tập tăng.
    Không có tăng già lấy đâu ra chánh pháp
    không có chánh pháp lấy gì có giác ngộ
    không có giác ngộ phật tánh sao tìm.

    khi phật tại thế chẳng phải tịnh xá trúc lâm, tịnh xá kỳ hoàn cũng to rộng đồ sộ đó sao? Tòng lâm là nơi tu học của tăng sĩ, là nơi mà giáo pháp được giảng dạy, không có tòng lâm chùa lớn muốn giảng kinh, pháp giảng ở chỗ nào, ra chợ ngồi giảng chăng?
    ví như chùa Hoằng Pháp, mỗi kỳ phật thất phật tử về tu tập các 2, 3 ngàn người, lúc đó chùa như cái am tranh vài chục hay vài trăm thước vuông thì lấy đâu chỗ nghĩ ngơi, nấu nướng, tu tập ...
    Ông thử vào chùa làm trụ trì thử xem đến lúc đó thì hãy trách nhé, ngồi bên ngoài mà chê bai thiên hạ, kỳ thực mình đã làm gì cho phật pháp, để gọi là phật tử, hay chỉ đọc vài ba quyển sách lên đây đấu khẩu thì cho rằng mình là phật tử
    Last edited by DaiBatNha; 04-12-2011 at 01:46 PM.
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

  6. #6

    Mặc định

    Thời đức Phật tại thế có giống bây giờ không bạn, thời đó là thời kỳ mà có 1 vị Phật đã thị hiện bạn ạ, chứ không phải là hiện tại bạn nhé, chính bạn đã nói, chứ không ai nói đến, việc xây vài cái tịnh xá cho 1 vị Phật và các trưởng tử của ngài, chư vị A LA HÁN, rồi tăng đoàn cũng rất tinh tấn (tất nhiên cũng ko ít sâu bọ) là chuyện quá bình thường, ngài khác lắm với các vị "tăng" bây giờ.
    Tất nhiên chùa xây là tốt, một điều quá tuyệt, nhưng phải xem mục đích là gì, để cho sướng mắt trụ trì, rồi Phật tử có chỗ mà "rửa tiền" thì chẳng nên, đó là sự lãng phí tiền của, sự phân bổ không thích hợp tài nguyên, cần phải xem xét lại.
    Thử hỏi trong trăm cái chùa mới xây dựng, có ai là bậc chân tu, rồi trong đó, có mấy chùa tổ chức cho Phật tử các khóa tu, rồi tinh tấn tu tập, thử hỏi có được 1/2 không?
    Chùa Hoằng Pháp thì ghê rồi, nhưng có phải đâu cũng là chùa Hoằng Pháp không, hay chỉ vận động quyên tiền, xây chùa rõ đẹp rồi làm nơi tham quan (cho sướng mắt).
    Đức Phật chẳng cần chúng đệ tử làm gì cho ngài, cũng như cho Pháp, vì Pháp là mấy quyển kinh à,là mấy ngôi chùa hay là tượng đồng, tượng vàng,... đừng tưởng làm được mấy cái đó đã là Phật tử.
    Đọc vài quyển sách là tốt lắm rồi trong cái thời mạt này, đấu khẩu cũng hay vì như thế kiến thức sẽ vững hơn, còn nếu sai thì phải biết chấp nhận, ko nên cãi cố, cố quá!

  7. #7

    Mặc định

    tôi nghĩ bạn đã suy nghĩ quá cực đoan chăng?
    sao bạn biết không có ai là bậc chân tu? thời phật tại thế cũng có bậc chân tu, người tu giả dối. thời nào cũng thế, làm sao bạn biết đời này không có phật?
    Bạn là một người phật tử phải không? tôi nghĩ nếu bạn có cái suy nghĩ đó thì hãy lìa bỏ phật, pháp, tăng đi.
    tôi nghĩ trên đời này ai cũng có cái đầu với đầy đủ trí não, tiền làm ra khổ cực, thay vì hưởng lạc người ta đem ra để xây chùa. cho dù ông trụ trì ở trong ngôi chùa đó nhưng tài sản đó là của tam bảo, một thời gian sau ông ta chết không thể di chúc cho người nhà mà phải có vị trụ trì kế nhiệm, vậy thì xây cho hậu thế, hay xây cho trụ trì.
    Thời phật tại thế cũng vậy, thời này cũng vậy, cần có những tự viên to lớn để tập trung đại chúng tu tập, "hổ ly sơn hổ bại, tăng ly chúng tăng tàn" do vậy tu tập cần phải có đại tăng (trú xứ có 20 vị tỳ kheo trở lên). Nói như kiểu của bạn thì đầy sự kiến chấp sai lầm. xây một cái chùa to thì cũng cho quý thầy khắp nơi về tu, chứ ai mà thèm ở đó. Xây chùa cho to phật tử ai cúng dường nhiều tiền thì ra vẻ ta đây là đại thí chủ rồi ngạo mạn, cống cao, coi phật, thầy có nửa con mắt.
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

  8. #8

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kunga Xem Bài Gởi
    Thời đức Phật tại thế có giống bây giờ không bạn, thời đó là thời kỳ mà có 1 vị Phật đã thị hiện bạn ạ, chứ không phải là hiện tại bạn nhé, chính bạn đã nói, chứ không ai nói đến, việc xây vài cái tịnh xá cho 1 vị Phật và các trưởng tử của ngài, chư vị A LA HÁN, rồi tăng đoàn cũng rất tinh tấn (tất nhiên cũng ko ít sâu bọ) là chuyện quá bình thường, ngài khác lắm với các vị "tăng" bây giờ.
    Tất nhiên chùa xây là tốt, một điều quá tuyệt, nhưng phải xem mục đích là gì, để cho sướng mắt trụ trì, rồi Phật tử có chỗ mà "rửa tiền" thì chẳng nên, đó là sự lãng phí tiền của, sự phân bổ không thích hợp tài nguyên, cần phải xem xét lại.
    Thử hỏi trong trăm cái chùa mới xây dựng, có ai là bậc chân tu, rồi trong đó, có mấy chùa tổ chức cho Phật tử các khóa tu, rồi tinh tấn tu tập, thử hỏi có được 1/2 không?
    Chùa Hoằng Pháp thì ghê rồi, nhưng có phải đâu cũng là chùa Hoằng Pháp không, hay chỉ vận động quyên tiền, xây chùa rõ đẹp rồi làm nơi tham quan (cho sướng mắt).
    Đức Phật chẳng cần chúng đệ tử làm gì cho ngài, cũng như cho Pháp, vì Pháp là mấy quyển kinh à,là mấy ngôi chùa hay là tượng đồng, tượng vàng,... đừng tưởng làm được mấy cái đó đã là Phật tử.
    Đọc vài quyển sách là tốt lắm rồi trong cái thời mạt này, đấu khẩu cũng hay vì như thế kiến thức sẽ vững hơn, còn nếu sai thì phải biết chấp nhận, ko nên cãi cố, cố quá!
    nói thì hay lắm, nếu là đại trượng phu thử cạo tóc sông đời tăng lữ đi rồi hãy phán xét. tôi thấy nếu bạn có thể đi tu rồi làm một cuộc cách mạng làm trong sạch phật giáo là phước cho chúng sanh đó
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

  9. #9
    Nhị Đẳng Avatar của vietnamese
    Gia nhập
    Nov 2010
    Nơi cư ngụ
    Hư Không
    Bài gởi
    2,258

    Mặc định

    "...Trong tiếng Phạn của Tây quốc (Ấn độ) chữ sangharama phiên âm sang tiếng Trung hoa là già lam (chùa chiền), có nghĩa là đất thanh tịnh. Nếu có người trừ dứt được tam độc, giữ sáu căn trong sáng, thân tâm yên tịnh, trong ngoài đều tĩnh lặng, thì đó là người ấy đã xây dựng già lam vậy.
    Ðúc tạc hình tượng tức là mọi chúng sinh muốn cầu phật đạo phải huân tu các hạnh để được tỉnh giác . Chân dung diệu tướng của như lai có lẽ nào có thể lấy kim loại bằng sắt bằng đồng mà đúc tạc được ư? Cho nên cầu giải thoát phải lấy thân làm lò rèn, lấy Pháp làm lửa, lấy trí huệ làm công khéo, lấy ba tu tịnh giới , sáu ba la mật làm khuôn đúc, nấu chẩy , tôi luyện chân như phật tánh cho tràn đầy vào trong tất cả các khuôn khổ của giới luật. Cứ tuân theo lời dạy mà tu hành không sai sót, hình tượng của chân dung sẽ tự nhiên thành tựu. Hình tượng đó là sắc thân vi diệu vẫn thường trú, không phải là pháp hữu vi bại hoại. Người cầu đạo nếu không hiểu được nghĩa lý này của việc đúc tạc chân dung , làm sao có thể nói là có công đức được?..."
    Mắt trông thấy sắc rồi thôi
    Tai nghe thấy tiếng nghe rồi thời không
    Trơ trơ lẳng lặng cõi lòng
    Ung dung ta bước ra vòng trần ai.

  10. #10

    Mặc định

    bạn sân rồi, mới chỉ nói thế mà đã sân, bạn về thử hỏi các thầy mà xây chùa to, xem các thầy tu đến đâu rồi, không phải chùa nào xây to, cũng để cho chư Tăng về đâu bạn, trong nam thế nào không biết, chứ miền bắc thì chắc là không rồi, người ta cũng nói nhiều lắm, còn các chùa mà đã thực sự tu tập được, chân chính thì chẳng ai nói làm gì, bạn tưởng tu tập là phải gắn cái mác "Phật tử", là phải gần "Phật Pháp Tăng" của bạn à, đừng đi tìm cái bên ngoài như thế, bạn cứ hỏi các thầy của bạn xem, hay là hỏi các cụ như cụ Huyền Diệu ấy xem cụ nói gì?
    Dạ em có phải người tu không, thì cũng chưa đến Daibatnha phán xét nhé, trên cái diễn đàn này cũng có thầy tu đấy bạn ạ, đừng có tưởng là mình là vua nhé, thời đức Phật cũng có các bậc chân tu chẳng cần xuất gia, các vị tại gia cũng hoàn toàn có thể tu tập được để chứng quả, nhiều người đã chứng cao hơn các vị xuất gia, đó là điều chẳng thể phủ nhận, nên đừng có thách thức.
    Các thầy ở bên giáo hội cũng chẳng nói như bạn đâu!

  11. #11

    Mặc định

    Các bạn tranh luận rất nhiều làm cho topic thêm phần náo nhiệt và sinh động .
    Sau đây mình sẽ viết lại những việc đã xảy ra trên thực tế ở các chùa có sự linh ứng .

    Khi một nhà sư Trụ Trì của một ngôi chùa muốn đặt tượng Phật thì nhà sư ấy phải nhờ đến một nhà sư giỏi về Mật Tông nghiên cứu các thế , pháp , linh của ngôi chùa ấy và căn linh của nhà sư trụ trì ấy với Phật Đạo để đưa ra các cách bài trí các bức tượng Phật , Bồ Tát , Hộ Pháp ..... vì thế khi ta đến viếng ngôi chùa này ta lại thích hơn ngôi chùa kia cũng bởi vì lý do này . Trong dân gian mọi người hay nói : đi chùa này linh ứng về vấn đề A , đi chùa kia thì lại linh ứng về vấn đề B .
    Trong mật tông có pháp làm gia tăng linh khí của vùng đất xây lên ngôi chùa , linh khí của tượng Phật , tượng Bồ Tát phối hợp với căn linh của nhà sư trụ trì mà tạo ra sự LINH ỨNG của ngôi chùa đó khi người Phật tử đến viếng chùa .
    Last edited by NGHI_PhapSu; 05-12-2011 at 01:13 AM.

  12. #12

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kunga Xem Bài Gởi
    bạn sân rồi, mới chỉ nói thế mà đã sân, bạn về thử hỏi các thầy mà xây chùa to, xem các thầy tu đến đâu rồi, không phải chùa nào xây to, cũng để cho chư Tăng về đâu bạn, trong nam thế nào không biết, chứ miền bắc thì chắc là không rồi, người ta cũng nói nhiều lắm, còn các chùa mà đã thực sự tu tập được, chân chính thì chẳng ai nói làm gì, bạn tưởng tu tập là phải gắn cái mác "Phật tử", là phải gần "Phật Pháp Tăng" của bạn à, đừng đi tìm cái bên ngoài như thế, bạn cứ hỏi các thầy của bạn xem, hay là hỏi các cụ như cụ Huyền Diệu ấy xem cụ nói gì?
    Dạ em có phải người tu không, thì cũng chưa đến Daibatnha phán xét nhé, trên cái diễn đàn này cũng có thầy tu đấy bạn ạ, đừng có tưởng là mình là vua nhé, thời đức Phật cũng có các bậc chân tu chẳng cần xuất gia, các vị tại gia cũng hoàn toàn có thể tu tập được để chứng quả, nhiều người đã chứng cao hơn các vị xuất gia, đó là điều chẳng thể phủ nhận, nên đừng có thách thức.
    Các thầy ở bên giáo hội cũng chẳng nói như bạn đâu!
    Thầy huyền diệu là sư ông của tôi nhé! muốn hỏi gì tôi mail cho. tôi thấy ko biết bạn tu thật hay tu giả nữa.
    Người ta tu hay không kệ người ta, lo mình trước đi. Người tu phật mà suốt ngày đi lo chuyện thị phi bà tám, ông này thế này, bà nọ thế kia bao giờ mới thành đạt.
    Ngoài bắc sở dĩ hiếm người tu hành vì có những loại phật tử suốt ngày đi bình phẩm nhân cách người tu như thế.
    Phật dạy"Y pháp, bất y nhân". làm nhục tăng chúng thế mà gọi là phật tử sao? tôi chỉ sợ bạn phạm tội báng tăng mà rơi vào địa ngục thôi.
    Bậc tại gia chỉ chứng tới quả tư đà hàm là hết rồi nhé. chỉ có tỳ kheo thọ đại giới mới trừ sạch lâu hoặc chứng quả a la hán. Xem thường giới pháp mà đòi tu phật sao? chưa từng nghe nói tại gia chứng quả a la hán kể cả khi phật còn tại thế. Lúc này cư sĩ tại gia có phần ngã mạn nhỉ.
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

  13. #13

    Mặc định

    sư ông của bạn, thì sao không hỏi lại cụ đi, thảo nào cụ chẳng muốn về việt nam, vì sư đồ thế đấy.
    người tu mà chỉ biết đến mình thì chẳng phải người tu, dán cái nhãn DAIBATNHA mà chỉ lo cho mình, bạn thử đọc lại xem tôi phỉ báng tăng bao giờ, nếu bạn làm được theo những điều bạn nói, thì tôi noí mặc tôi, bạn xía vào làm gì, như thế là đã đủ hiểu rồi. Tăng mà không có giữ giới thì chẳng gọi là tăng, còn về tại gia, thì bạn xem lại kinh điển đi, nhất là các kinh cơ bản cho người cư sĩ ấy.
    Còn tôi nghe các cụ trên giáo hội kể chuyện các vị cư sĩ Tây Tạng chứng đến quả A LA HÁN, rồi thị hiện cho chúng sinh Trung Quốc xem, cuối cùng thì phải thả vị cư sĩ "TU ĐA HÀM" đó ra, và bái lạy liên tục. Lúc này cư sĩ tại gia có phần ngã mạn chắc bạn đang nói chính bản thân mình nhỉ, vì bạn bảo người khác là người ta tu kệ người ta, lo mình trước đi mà, tức là bạn chỉ có nói về bản thân thôi.
    Bạn cứ lo cho cái thân bạn trước đi, vì tăng đâu phải vài cụ xuất gia trên chùa, tăng là những người cùng nhau đi trên con đường giác ngộ thôi, tôi thì chẳng tu Phật, tôi tu theo Pháp môn KUNGA, Phật Pháp Tăng KUNGA, tôi đi tìm tôi, chứ tôi ko như DAIBATNHA thừa tiền nên đi tìm PHẬT PHÁP TĂNG bên ngoài!

  14. #14

    Mặc định

    ^
    Ko độ được mình trước thì còn độ được cho ai.
    Nói chung là theo em thấy thì chùa to , tượng to ko bằng 1 nơi yên tĩnh và gần với thiên nhiên.
    Và vấn đề này sao các anh cũng cãi nhau dc vậy nhỉ, ai có uy đức lớn, trí tuệ thâm sâu thì tự dưng Phật Tử, Tăng chúng đến chùa thôi.

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi kunga Xem Bài Gởi
    sư ông của bạn, thì sao không hỏi lại cụ đi, thảo nào cụ chẳng muốn về việt nam, vì sư đồ thế đấy.
    người tu mà chỉ biết đến mình thì chẳng phải người tu, dán cái nhãn DAIBATNHA mà chỉ lo cho mình, bạn thử đọc lại xem tôi phỉ báng tăng bao giờ, nếu bạn làm được theo những điều bạn nói, thì tôi noí mặc tôi, bạn xía vào làm gì, như thế là đã đủ hiểu rồi. Tăng mà không có giữ giới thì chẳng gọi là tăng, còn về tại gia, thì bạn xem lại kinh điển đi, nhất là các kinh cơ bản cho người cư sĩ ấy.
    Còn tôi nghe các cụ trên giáo hội kể chuyện các vị cư sĩ Tây Tạng chứng đến quả A LA HÁN, rồi thị hiện cho chúng sinh Trung Quốc xem, cuối cùng thì phải thả vị cư sĩ "TU ĐA HÀM" đó ra, và bái lạy liên tục. Lúc này cư sĩ tại gia có phần ngã mạn chắc bạn đang nói chính bản thân mình nhỉ, vì bạn bảo người khác là người ta tu kệ người ta, lo mình trước đi mà, tức là bạn chỉ có nói về bản thân thôi.
    Bạn cứ lo cho cái thân bạn trước đi, vì tăng đâu phải vài cụ xuất gia trên chùa, tăng là những người cùng nhau đi trên con đường giác ngộ thôi, tôi thì chẳng tu Phật, tôi tu theo Pháp môn KUNGA, Phật Pháp Tăng KUNGA, tôi đi tìm tôi, chứ tôi ko như DAIBATNHA thừa tiền nên đi tìm PHẬT PHÁP TĂNG bên ngoài!
    nói thì hay lắm, nếu một người đạo khác nhìn vào họ sẽ nghĩ gì về đạo phật.
    tôi chẳng có thừa tiền, tôi là người xuất gia, tứ đại giai không, chẳng cần dính mắc, tôi nghĩ bạn chỉ là người ngoài cuộc thích phán xét. Hãy thử một lần dấn thân vào con đường mà như lai đã đi rồi hãy phán xét. tôi chỉ bạn một tác phẩm hay để đọc đây."Hiểu biết về trái tim" nếu bạn nói bạn đang đi tìm chính bạn thì bạn hãy đừng quá để ý đến ngoại cảnh bên ngoài, đừng quá chấp vào người này, người kia. hãy quay vào với tự tánh của mình.
    Kẻ nào không thể tiếp nhận cái độc nhục mạ một cách hoan hỷ như uống nước cam lộ, kẻ ấy không thể được ca tụng là người nhập đạo có trí. Giặc cướp công đức không chi hơn giận dữ.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Hành trình một linh hồn
    By TuTam in forum Thông thiên học
    Trả lời: 33
    Bài mới gởi: 18-10-2013, 02:27 PM
  2. TÂM VŨ TRỤ
    By doxuantho in forum Đạo Việt Nam
    Trả lời: 242
    Bài mới gởi: 26-03-2012, 02:27 PM
  3. Lược sử thời gian
    By dragonle in forum Khác...
    Trả lời: 11
    Bài mới gởi: 30-06-2011, 05:14 PM
  4. Tìm hiểu về TĐGCL
    By tinhkhithan in forum Đạo Việt Nam
    Trả lời: 33
    Bài mới gởi: 28-06-2011, 05:51 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-04-2011, 09:45 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •