Trang 2 trong 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
kết quả từ 21 tới 27 trên 27

Ðề tài: Nơi tận cùng cuộc sống (phần 2)

  1. #21
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    19


    Phúc Lạc Đài lâu lâu lại tổ chức đại tiệc, người khách danh dự lần này mà Phúc Vương mời chính là Thường Như Nhất Kiếm.
    Dùng vũ lực cũng không thành, dùng tiền tài danh vọng cũng không thành, lần này Phúc Vương sẽ dùng đến độc chiêu cuối cùng, tuy có phần tiểu nhân nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ thất bại.
    Đó là dùng độc.
    Một loại Xuân Tình Dược mà chỉ Phúc Vương mới có, đã đánh đổ bao thiếu nữ trinh nguyên ở Kinh Thành này, vì thế mà Phúc Vương tin rằng Thường Như rồi cũng sẽ chung số phận. Một khi “gạo đã nấu thành cơm” thì những bước tiếp theo là quá dễ dàng với lão.
    Phúc Vương tuyên bố : thể xác cũng đáng quý như linh hồn, vì thế còn sống là còn phải tận hưởng.
    Lão muốn mở một đại tiệc đông đảo để Thường Như dễ bị phân tâm, mất đi phần cảnh giác.
    Đại sảnh của Phúc Lạc Đài có ba mươi sáu cái cột bằng đá cẩm thạch, có mười hai con thú trong mười hai con giáp bằng vàng khối đang há miệng phun ra… rượu, ra sữa, ra mật ong… Có cây cảnh mà lá bằng vàng khối, trái bằng ngọc trai.
    Đại tiệc có tới ba trăm sáu mươi món, Thường Như mỗi món chỉ ăn một miếng thôi cũng đủ… phình bụng. Phục vụ thì có cả nam lẫn nữ, đều hở hang khoe da khoe thịt cho thêm phần kích thích.
    Đến gần nửa đêm ly Xuân Tình Dược mới được bưng lên trong tiếng nhạc tưng bừng, các vũ công với điệu vũ mê hồn, dâm dật từ từ tiến bước.
    Phúc Vương ở đầu bàn tiệc bên kia nâng cao ly rượu chúc mừng, Thường Như cũng nâng ly lên uống cạn, nàng cũng muốn thử xem đòn chiêu của Phúc Vương đến đâu.
    Thời gian trôi qua mà gương mặt Thường Như vẫn lạnh như băng, Phúc Vương bắt đầu tỏ ra sốt ruột, lão vẫy tay quân sư quạt mo đến bên hỏi nhỏ : có cho thuốc vào chưa?
    Tay quân sư mỏ dơi tai chuột thì thầm : cho liều cao gấp đôi bình thường rồi đó.
    Phúc Vương : có thể là do cô ta công lực cao thâm, hãy mang thêm một ly nữa…
    Ly thứ hai… ly thứ ba được mang lên, Thường Như đều uống cạn mà ánh mắt của nàng vẫn như tuyết giá.
    Phúc Vương cảm thấy sống lưng ớn lạnh… lão chẳng hiểu ra làm sao nữa. Tay quân sư lại đến bên nói nhỏ : có thể cô ta mang vật báu gì trong người…
    Phúc Vương : vậy làm cách nào?
    Quân sư : hãy dò hỏi thử…
    Phúc Vương sốt ruột quá, nãy giờ rượu thịt no say, cơn dâm đã lên đến đỉnh rồi nên không thể kìm chế nữa, lão nhìn về phía Thường Như hỏi thẳng : ngoài ngựa báu và kiếm quý, không biết cô có còn báu vật chi nữa?
    Thường Như bỗng sực nhớ tới tấm thẻ bài hình tam giác màu đen của Vạn Độc Môn Chủ đưa cho mình nhờ tìm người giúp, dịp này đưa ra là quá đúng, nàng liền lấy ra giơ lên : không biết ở đây có ai nhìn thấy tấm thẻ bài này?
    Nhìn thấy tấm thẻ Phúc Vương bỗng tái cả mặt… còn những người thuộc vào hàng cao thủ nơi đây đều tỏ ra rúng động.
    Tay quân sư mặt xạm lại như tro tàn.
    Thường Như nói với Phúc Vương : có người nhờ tôi tìm ai có tấm thẻ khớp với tấm này… ngài có biết thì chỉ giúp.
    Phúc Vương lắp bắp : không biết… không biết…
    Thời gian trôi qua hồi lâu…
    Tay quân sư bây giờ mới mở miệng : đây là lệnh bài của môn chủ Vạn Độc Môn, chỉ môn chủ của họ mới được giữ nó, không lẽ cô không biết ?
    Thường Như ngớ cả người, đúng là nàng không biết thật.
    Nàng còn không biết một điều nữa - nửa tấm lệnh bài còn lại đang ở dưới Luyện Ngục, đó là nguốn gốc của mối thù không đội trời chung giữa Vạn Độc Môn Chủ và Minh Chủ.
    Phúc Vương bây giờ mới hiểu vì sao Thường Như uống mấy ly rượu Xuân Tình của lão mà vẫn không có tác dụng. Tất cả đều đã được Vạn Độc Môn Chủ đoán trước, ông ta đã từng sống với Phúc Vương nhiều năm, tất nhiên biết rõ tâm địa tiểu nhân của lão - là kẻ bất chấp thủ đoạn, miễn là chiếm được thân xác của người đàn bà nào mà lão muốn, trong những người đó hẳn từng có Trịnh My Châu.
    Kẻ dùng thủ đoạn trong tình yêu… sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra bộ mặt giả dối, lúc đó người bị lừa dối sẽ biến chữ Tình thành chữ Hận…
    Đâu phải ngẫu nhiên mà Trịnh My Châu bỏ lão mà đi.
    Vạn Độc Môn Chủ là vua của những người dùng độc, ông ta hẳn đã làm điều gì đó để Thường Như không bị trúng Xuân Tình Dược của Phúc Vương. Nàng lại đang giữ tấm thẻ bài của môn chủ… nghĩa là động đến nàng là động đến Vạn Độc Môn. Động đến Vạn Độc Môn là động đến Độc Tôn… kẻ tự xưng “người vĩ đại nhất trong những người vĩ đại…”.
    Phúc Vương đâu dại gì mà làm điều đó.
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  2. #22
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    20


    Trịnh My Châu và Cửu Trùng Thiên lại tiếp tục cuộc hành trình.
    Cái chết của Kim Cương Tôn Giả làm Trịnh My Châu vô cùng buồn bã, nàng không nói một lời, còn Cửu Trùng Thiên thì trước giờ vẫn vậy, lão có nói gì?
    Nhìn họ đi với nhau đúng là một… đôi đũa lệch.
    Một người thì xinh đẹp bội phần, một người thì giống như “đống xương khô trong mả”
    Họ đi với nhau bởi vì số phận đưa họ đến với nhau, họ là hai người đồng chung cảnh ngộ. Mối giao cảm của họ không phải tình yêu mà cũng chẳng giống tình bạn, nó là một thứ tình cảm gắn bó chỉ có thể phát sinh của những kẻ cùng nhau trên đường lẩn trốn, đó là thứ “tình đồng loại”. Cửu Trùng Thiên thương cho số phận của Trịnh My Châu, một mỹ nhân “sắc nước hương trời” mà phải dặm đường gió bụi. Trịnh My Châu thương cho con người của Cửu Trùng Thiên, một kẻ có võ công tuyệt thế mà bị đày đọa đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, đầu óc bị tê liệt đến mức không còn nghĩ suy được nữa.
    Bây giờ họ muốn đi về phía bên kia núi, phía bờ bến của tự do.
    Cửu Trùng Thiên cõng Trịnh My Châu trên lưng, chân nàng đã sưng lên không thể đi được nữa. Hơn hai mươi năm sống dưới Luyện Ngục, Cửu Trùng Thiên đâu bao giờ nghĩ đến một ngày còn có một người đàn bà thương yêu lão bằng một tình thương trìu mến như vậy?
    Mái tóc của Trịnh My Châu tung bay trong gió của thảo nguyên bao la…
    Nàng là một người đàn bà đa tình… điều đó có gì là sai? Bởi nếu Tình Yêu là sai, thì trên đời thứ gì mới là Chân Lý?
    Khi màn đêm buông xuống họ cùng nhau ngồi bên ánh lửa nhỏ, Cửu Trùng Thiên đốt lên bởi vì Trịnh My Châu sợ bóng đêm. Đốt lửa giữa thảo nguyên mênh mông như thế này thì dễ cho kẻ thù phát hiện, nhưng lão sẵn sàng làm bất cứ điều gì mà nàng mong muốn, cho dù ánh lửa đó làm một kẻ vô cùng căm ghét.
    Kẻ đó là Khuất Nhật.
    Khuất Nhật nghĩa là không có mặt trời, không có mặt trời thì tất phải là một màn đen bao phủ - một màn đêm đen.
    Khuất Nhật lập ra một giáo phái đặt tên là Hắc Liên Giáo, tự phong mình làm giáo chủ. Lá cờ của Hắc Liên Giáo là một lá cờ trắng có thêu bông hoa sen màu đen, còn bản thân lão cũng luôn ngự trên một tòa sen có màu đen.
    Từ lúc đó lão tự cho mình là phật sống.
    Bây giờ tòa sen đó đang do mười tám đệ tử áo đen khiêng đi trong màn đêm đen của thảo nguyên, xung quanh còn có bốn trăm tín đồ mặc áo trắng hộ tống.
    Bọn họ tiến thẳng về phía ánh lửa.
    Khi đến gần, Khuất Nhật quát : kẻ nào dám đốt lửa giữa thảo nguyên?
    Mãi một lúc sau Cửu Trùng Thiên mới trả lời một câu không ăn nhập gì cả : con gấu điên năm nào nay đã biến thành phật ?
    Câu nói đó làm thảo nguyên như chìm vào tĩnh lặng… gió như ngừng thổi…
    Khuất Nhật từ từ bước xuống tòa sen, tiến thẳng về phía đám lửa.
    Lão đúng là to như một con gấu.
    Lão nói : con cọp già ngu ngốc té ra vẫn còn sống…
    Khuất Nhật là kẻ đứng đầu trong “Nhất Hùng, Nhị Hổ, Tam Báo”, sau lưng thiên hạ gọi là Gấu điên Khuất Nhật. Khi lão tự xưng phật sống thì thiên hạ lại đặt là Phật điên.
    Lão là kẻ chuyên tu luyện pháp thuật tà đạo, thiên linh cái…
    Lão thức thời hơn Cửu Trùng Thiên ở chỗ là chịu theo về với Minh Chủ, từ đó lão được vô số đặc quyền, đặc lợi, giáo phái của lão trở nên hùng mạnh nhất trên thảo nguyên, tín đồ theo đông như kiến. Sự sùng bái ngày càng cao đến nỗi lão thấy mình ngày càng giống Đức Phật.
    Lão nhìn qua Trịnh My Châu, rồi nhìn lại Cửu Trùng Thiên, thấy một đôi đũa lệch như vậy thì phá lên cười hô hố…
    Tiếng cười của lão vang rền giữa thảo nguyên như tiếng sấm.
    Trịnh My Châu sượng đến đỏ mặt tía tai.
    Bốn trăm tín đồ áo trắng tiến đến bao vây Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu vào giữa, họ cùng phá lên cười.
    Tiếng cười của mấy trăm người vang trên thảo nguyên làm Trịnh My Châu cảm thấy đinh tai nhức óc… nàng bắt đầu choáng váng.
    Tiếng cười càng lúc càng to và bắt đầu biến thành tiếng khóc… đó đâu phải là tiếng cười bình thường, đó chính là Ma Trận Khốc Pháp…
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  3. #23
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    21


    Lạc vào giữa trận pháp khủng khiếp này thì chỉ còn đường biến thành… con ma điên. Trịnh My Châu ngồi sụp xuống, lấy hai tay bịt kín tai lại mà vẫn bị chấn động không chịu nổi, Cửu Trùng Thiên gầm lên một tiếng, hổ trảo tung ra nhưng Khuất Nhật đâu phải tay vừa, hùng chưởng cũng vung lên chặn đứng. Cuộc đấu ma thuật trở thành cuộc tỷ thí nội lực giữa hai cao thủ nhưng Khuất Nhật rõ ràng là có lợi thế hơn nhiều. Thời gian trôi qua càng lâu thì khí thế của Khuất Nhật ngày càng áp đảo, cặp mắt của Cửu Trùng Thiên càng trở nên vàng vọt và cặp hổ trảo của lão bị cặp hùng chưởng khóa cứng, khó bề nhúc nhích.
    Cả hai rơi vào tình trạng lưỡng bại câu thương.
    Chỉ chờ có thế, bốn trăm tín đồ áo trắng đồng loạt giơ tay, bốn trăm mũi tên độc bay ra cùng lúc, trong tình trạng này Cửu Trùng Thiên hết đường tránh né, tên độc cắm chi chít trên người lão như con nhím, nhưng hổ trảo vẫn giữ cứng Khuất Nhật không chịu buông ra.
    Trong màn đen thăm thẳm bỗng có một bóng đen phóng đến, người chưa đến thì kiếm đã đến rồi – đúng là gậy ông đập lưng ông – Khuất Nhật bị giữ cứng như vậy không thể tránh được, chỉ nghe “phựt” một cái, đầu lão bị chém bay tuốt ra ngoài xa, cái cổ rụt vào máu văng xối xả.
    Phi thiên kiếm quay tít trong không trung, mười tám tín đồ áo đen, bốn trăm tín đồ áo trắng của Hắc Liên Giáo hoảng vía nằm rạp hết xuống đất.
    Kiếm sĩ áo đen hiện ra giữa màn đêm đen, chính là Cuồng Kiếm Vô Song chứ không phải ai xa lạ.
    Trịnh My Châu vừa đứng lên, nàng chưa kịp nói gì thì bỗng nhiên lảo đảo, Cuồng Kiếm Vô Song sấn đến đỡ lấy thì thấy một mũi tên xuyên từ sau lưng ra đến trước ngực.
    Trong màn đêm dày đặc, từ khoảng cách xa hàng trăm mét mà bắn một phát tên chuẩn xác như vậy thì chỉ có một người – đó là Xảo Tinh – nhưng cô ta đã mất dạng rồi.
    Trịnh My Châu mấp máy đôi môi, nàng muốn nói điều gì đó nhưng không nói được nữa.
    Cuồng Kiếm Vô Song cũng muốn nói nhiều điều, y quay trở về đây là vì nhớ đến câu nói của nàng “điều ta cần là một tình cảm chân thành…”. Nếu y đừng quá kiêu hãnh, y với nàng mà đi bên nhau hẳn sẽ là một cặp đẹp đôi nhất trên thảo nguyên… bây giờ thì tất cả đều đã muộn. Y bồng Trịnh My Châu lên, cảm thấy cái thân thể mềm mại của nàng dần lạnh cứng trên tay mình…
    Cuồng Kiếm Vô Song chôn Cửu Trùng Thiên và Trịnh My Châu trên đỉnh của một ngọn đồi… họ xứng đáng được nằm cạnh nhau trong không gian bao la của gió, của mây trời…
    Bây giờ thì không còn ai có thể cười họ nữa.
    Khi y đi xuống chân đồi thì thấy đám tín đồ của Hắc Liên Giáo vẫn còn ở đó, họ đặt cái xác không đầu của Khuất Nhật lên trên tòa sen và đang mong chờ giáo chủ… mọc đầu trở lại. Sinh thời Khuất Nhật từng khoe khoang có thể “mất đầu này, mọc đầu khác” nên đám tín đồ cuồng tín vẫn cố công chờ đợi…
    Bọn họ nhìn y với ánh mắt căm thù nhưng không dám làm gì, Cuồng Kiếm Vô Song thản nhiên trước những cái nhìn ấy. Y biết những con người tội nghiệp này bị nhồi vào sọ những điều ngu xuẩn từ bao năm qua, không dễ gì để họ từ bỏ nó.
    Y thấy mình thật là vô dụng.
    Khi đi ngang qua bộ tộc của Trương Thiên Thạch, ông ta cho y một lời khuyên : muốn sống được ở xứ sở này thì phải giống như con tắc kè – nghĩa là phải biết thay hình đổi dạng…
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  4. #24
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    22


    Có một ngọn núi gọi là Núi Vua.
    Đó là một ngọn núi cao chót vót, đỉnh núi quanh năm mây mờ, tuyết phủ.
    Vũ Tuân và Thường Như phóng ngựa dọc theo dòng sông Ngân, đã nhiều ngày qua họ luôn đi bên nhau, trong tiếng gió vi vu trên thảo nguyên bao la, trong tiếng reo của những bông cỏ lau ngút ngàn tầm mắt.
    “Tình yêu của chúng ta đơn sơ như một bài ca”…
    Thảo nguyên bây giờ là của họ, thời gian bây giờ là của họ… Họ cùng nhau phiêu bạt… và bây giờ dừng lại bên chân Núi Vua.
    Vũ Tuân kể : có một cao thủ nổi tiếng tên là Phiêu Vân Tử, ông ta sử dụng một thanh đao là Phiêu Vân Đao, năm xưa huynh đã gặp ông ta trên đỉnh núi này.
    Ông ta có cuộc sống phiêu bạt khắp nơi như mây trời, vì thế mới tự nhận mình là Phiêu Vân Tử, còn huynh lúc đó cũng mới nổi tiếng, đang sử một thanh bảo đao tên là Yến Nguyệt Đao.
    Sau hơn năm mươi chiêu thì huynh phát hiện không phải ngẫu nhiên mà Phiêu Vân Tử thách đấu với huynh ở đây. Thanh Phiêu Vân Đao của ông ta rất nhẹ, bản thân lại quen sống trên đỉnh núi cao, còn huynh sử thanh Yến Nguyệt Đao rất to và nặng, trên đỉnh cao không khí rất loãng, rất khó thở, vì thế huynh cảm thấy nội lực suy giảm trầm trọng, còn Phiêu Vân Tử thì tỉnh bơ như chẳng có gì, sắp thua đến nơi thì huynh đột nhiên thấy trong kẽ đá có một thanh đao nhỏ phát ra ánh vàng chóe…
    Vũ Tuân vận toàn lực phóng thanh Yến Nguyệt Đao về phía Phiêu Vân Tử, sau đó ngã người lấy được thanh đao nhỏ kẹp vào cánh tay, khi Phiêu Vân Tử gạt văng thanh Yến Nguyệt Đao ra xa, ông ta nghĩ là chắc thắng liền sấn tới thì thấy một ánh vàng lóe lên như chớp, thanh đao nhỏ đã kề ngay cổ.
    Vũ Tuân đưa thanh đao nhỏ cho Thường Như xem, nàng thấy đó chỉ là một con dao bình thường dài khoảng ba tấc.
    Thường Như nói : vậy mà mọi người nói đây là một thanh đao thần gọi là Tụ Lý Đao.
    Vũ Tuân : một thanh bảo đao không thể nằm vất vưởng trên đỉnh núi được. Đây chỉ là một con dao bình thường do một người thợ săn nào đó bỏ quên.
    Khi con dao này lọt vào tay Vũ Tuân thì mọi người cứ tưởng nó là một bảo đao.
    Vũ Tuân nói tiếp : sau cuộc chiến đó huynh không còn dùng đến Yến Nguyệt Đao nữa. Huynh ngộ ra một điều, đó là “đao nào cũng là đao, miễn là ta biết dùng nó đúng nơi, đúng chỗ và đúng lúc…”
    Y nói : muội có kỷ niệm nào về những cuộc chiến kể cho huynh nghe đi.
    Thường Như kể cho Vũ Tuân nghe rất nhiều về thời thơ ấu của nàng, về những cuộc chiến mà nàng đã trải qua.
    Nàng nói : Tuyết Hoa Phi Hổ có cú cắn thật là… thần sầu quỷ khốc…
    Vũ Tuân : Nhị Hổ có võ công rất cao, chồng bà ta theo về với Minh Chủ nên mới bị sư huynh là Cửu Trùng Thiên giết chết… ông ta sau này bị đày xuống Luyện Ngục.
    Thường Như : khi muội mới đến thảo nguyên, đi dọc theo dòng sông Ngân thì gặp một ông già câu cá bên sông, ông ta sử dụng một cây cần câu…
    Vũ Tuân : cây cần câu đó không phải là cần câu thường, đó chính là Phúc Vũ Kiếm, người ngư phủ đó có tên là Ngư Phúc.
    Sau vài chục chiêu thì mũi câu điểm trúng cổ tay Thường Như, nàng buông rơi thanh kiếm. Ngư Phúc nói : kiếm pháp của cô còn nặng nề lắm.
    Ông nói tiếp : kiếm pháp phải như mưa rơi, liên tu bất tận, dày đặc và thấm sâu…
    Thường Như nói : mũi của Phúc Vũ Kiếm rung động không ngừng nên rất khó xác định, nhờ ông ta mà đường kiếm của muội sau này trở nên thanh thoát và linh hoạt hơn.
    Ngư Phúc sống phiêu bạt trên dòng sông Ngân, rất khó gặp được, Vũ Tuân nói : huynh đi khắp thảo nguyên đã nhiều năm mà chưa một lần gặp được người đó, muội đúng là có “duyên đường xá”…
    Họ ghé qua Mãn Đình Viện, Mãn Ngọc vui mừng nói : muội lo cho tỷ đến mức ăn ngủ không được.
    Mãn Đình Viện lúc nào cũng rực rỡ trong hoa và hương thơm ngào ngạt.
    Mãn Ngọc nhìn Vũ Tuân và Thường Như , thấy họ là một cặp thật đẹp đôi, thật hạnh phúc.
    Mọi người cùng ngồi dùng trà, không khí thật là ấm áp, Vũ Tuân nhìn thấy thanh Kinh Hồng Kiếm thì nói với Mãn Ngọc : sư phụ của muội trước đây rất nổi tiếng, ông là một kiếm thủ vô địch. Nếu huynh mà biết Hồng Lão Nhân về già ẩn cư nơi đây thì đã ghé để được gặp ông từ lâu…
    Y thở dài : có ba người mà huynh muốn gặp trong đời mà số phận lại không có duyên, đó là Hồng Lão Nhân với Kinh Hồng Kiếm, ông già Ngư Phúc sử dụng cây cần câu và một người nữa tên là Cuồng Kiếm Vô Song…
    Mãn Ngọc pha trà rất ngon, Vũ Tuân nói : kiếm đạo sâu xa, nhưng trà đạo cũng sâu xa không kém.
    Mãn Ngọc vui vẻ nói : sư phụ cũng từng nói như vậy…
    Thường Như cũng mỉm cười.
    Nàng là người dám chiến đấu và dám yêu, yêu đến từng hơi thở cuối cùng.
    Khi đỉnh núi kia chẳng còn những góc cạnh…
    Khi nước sông thôi ngừng chảy…
    Khi thời gian dừng lại..chẳng còn ranh giới giữa ngày và đêm...
    Khi đất trời vạn vật trở thành hư vô..thì Em cũng không thể nào phân ly với Anh...Không thể nào phân ly với Anh
    Dịu dàng của Anh là sự mong đợi lớn nhất đời Em
    Hãy để đôi ta được bầu bạn dưới chốn hồng trần..sống tự do thoải mái
    Được phi ngựa vút nhanh và sống cuộc đời oanh oanh liệt liệt
    Được uống rượu hát ca..ngày đêm kề cận hát về những niềm vui bất tận
    Oanh liệt hào hùng của tuổi thanh xuân
    Khi Mặt Trời không còn mọc nữa..khi Trái Đất ngừng quay
    Khi bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông không thay nhau biến đổi
    Khi cỏ cây hoa lá lụi tàn thì Em cũng không thể nào chia tay với Anh… không thể nào chia tay với Anh
    Nụ cười của Anh đã là nỗi quyến luyến lớn nhất cuộc đời Em
    Hãy để đôi ta được bầu bạn dưới chốn hồng trần..được ngày ngày bình thản nắm tay nhau giữa nhân gian..
    sống những ngày tháng tự do thoải mái không gò bó trong khuôn khổ
    Được phi ngựa vút nhanh và sống cuộc đời oanh oanh liệt liệt
    Được uống rượu hát ca..tay nhẹ lướt trên phím đàn..sống cuộc đời ung dung tự tại
    Trong mơ Em nghe thấy tiếng Anh nói...nguyện trọn đời che mưa che gió cho Em
    Trong mơ Em nghe thấy tiếng Anh nói...xây cho Em bức tường thành Tình Yêu
    Từng lời nói...từng câu chữ...đều nói về thiên trường địa cửu của đôi ta
    Trong mơ Em nhìn thấy ánh mắt Anh nhìn Em..lấp lánh biết bao nhiêu mơ ước kì vọng
    Trong mơ Em nhìn thấy từng giọt lệ của Anh đang vì Em mà tuôn chảy
    Trời mênh mông...đất bao la..Anh là ÁNH SÁNG soi lối cho Em giữa màn đêm
    Dẫu cho núi kia không còn góc cạnh...dẫu cho thiên địa hợp..
    Thì Anh vẫn mãi là Thiên trường Địa cửu của Em
    Cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta tương ngộ
    Từ khi có Anh...cuộc đời luôn xuất hiện những kì tích
    Bao nhiêu niềm vui..Bao nhiêu khổ đau đều thêu dệt thành một kí ức tuyệt vời
    Cảm ơn Gió...Cảm ơn Mây
    Cảm ơn ánh mặt trời chiếu rọi khắp nhân gian
    Cảm ơn sự có mặt của Anh trong đời Em
    Đã khiến thế giới của Em trở nên tươi đẹp hơn
    Cùng nhau phiêu bạt...lưu lạc trong những tháng ngày đều là vị ngọt của những người say.
    Sông có thể cạn...Đá có thể mòn..Trời có thể sập...Đất có thể lìa,
    Nhưng chúng ta vẫn tay trong tay kề sát bên nhau Cùng đi đến nơi cùng trời cuối đất


    Sai lầm của Vũ Tuân là dẫn Thường Như quay lại Kinh Thành, giả sử họ đi luôn về phía biển xa thì có lẽ câu chuyện đã khác. Vũ Tuân muốn từ giã mọi người trước khi cùng Thường Như xây dựng cuộc đời mới… y là kẻ luôn tin tưởng ở bạn bè và những người cộng sự.
    Vũ Tuân nói : trước khi gặp muội huynh lúc nào cũng cảm thấy dường như thiếu thiếu một cái gì đó, cảm thấy mình không hoàn hảo…
    Thường Như : muội cũng cảm thấy như vậy…
    Vũ Tuân phấn khởi nói : Hy vọng khi sống cùng nhau, hai chúng ta sẽ bổ sung cho nhau và trở thành một đôi hoàn hảo.
    Thường Như cầm lấy bàn tay Vũ Tuân, giờ đây họ lúc nào cũng tay trong tay, khi đó họ cảm thấy có thể vượt qua được bất kỳ cách trở nào.
    Khi trở về Kinh Thành, Thường Như nhận thấy có nhiều ánh mắt nhìn hai người với vẻ khác lạ. Nàng nói điều đó với Vũ Tuân, y nói : có lẽ là do họ tò mò khi thấy huynh và muội đi chung với nhau.
    Nếu Vũ Tuân biết rằng đây là giây phút cuối cùng họ được ở bên nhau thì lúc đó y sẽ nói khác.
    Y nói : muội hãy chờ huynh ở Hàn Yên Các.
    Thường Như ngồi chờ mãi…
    Thời gian lặng lẽ trôi qua…
    Nàng không biết rằng Vũ Tuân đã… bị đày xuống Luyện Ngục, Minh Chủ cũng cho y một đặc ân, ông ta nói : ta không giết Thường Như mà chỉ trục xuất cô ta khỏi Kinh Thành vĩnh viễn.
    Thường Như vẫn cố đợi chờ, có người đưa tin từ Minh Chủ : nếu muốn Vũ Tuân sống thì phải ra đi mãi mãi…
    Nàng biết một kẻ như Minh Chủ thì không nói đùa, nàng không ra đi thì Vũ Tuân nhất định phải chết. Minh Chủ không thèm giết nàng, ông ta muốn Thường Như phải chịu đau khổ dày vò, phải cảm nhận sự đau thương, giằng xé, mất mát…

    Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tơi bời.
    Với bao ngọt ngào ta vun xới,
    Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy,
    Ðêm vẫn là những đêm hao gầy.

    Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời,
    Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi,
    Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời,
    Xa vắng rồi những khi bên người.


    Vó ngựa đưa Thường Như chầm chậm ra khỏi cổng thành, tà áo trắng của nàng như bạc đi dưới cái nắng chói chang của mặt trời nhiệt đới. Bỏ lại sau lưng tất cả… tất cả những gì gọi là xa hoa, nhiệt náo, lộng lẫy, nguy nga… tình yêu và say đắm… Bây giờ Thường Như đã hiểu vì sao Trịnh My Châu lại gọi đó là “nơi tận cùng cuộc sống”…/.
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  5. #25
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    Ghi chú : phần hai của câu truyện “Nơi tận cùng cuộc sống” với tựa đề “Dòng sông khát…” đến đây là hết.
    Trong truyện có trích dẫn thơ và nhạc của nhiều tác giả.
    Trân trọng cảm ơn quý huynh đệ tỷ muội đã theo dõi câu truyện này.
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  6. #26
    Thành viên DANH DỰ - Đã đóng góp nhiều về Học thuật cho Diễn đàn
    Gia nhập
    Oct 2007
    Bài gởi
    1,474

    Mặc định

    Qua năm sợ bận rộn công việc không viết được nên tôi kết thúc truyện “Nơi Tận Cùng Cuộc Sống” trong năm nay.
    Kính Mời Huynh, Đệ, Tỷ, Muội đón xem Phần 3
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH

  7. #27

    Mặc định

    Cám ơn huynh Đại Hồng Cát nhe! Truyện hay quá, lại có bài hát mà đệ yêu thích thứ nhì, hihihi.
    Xin tặng mọi người bài Tình ca du mục bản tiếng Việt do 1 em gái hát với guitar mà đệ sưu tầm được.

    http://amnhac.yume.vn/nghe-bai-hat/t....35AA0B5D.html

    PS: đệ không biết làm sao để mọi người nghe trực tuyến, xin thông cảm!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Bí ẩn cuộc sống sau khi chết!!! (Tổng hợp)
    By dc_bac in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 17-12-2012, 11:36 AM
  2. Thượng đế là ai ?
    By kiennguyen in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 371
    Bài mới gởi: 09-01-2012, 09:31 PM
  3. Tôi muốn làm Linh mục
    By hoi tho in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 96
    Bài mới gởi: 25-06-2011, 11:26 PM
  4. Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 07-05-2011, 12:33 PM
  5. Cẩm nang cho cuộc sống
    By phúc minh in forum Mật Tông
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 06-04-2011, 06:33 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •