19
Phúc Lạc Đài lâu lâu lại tổ chức đại tiệc, người khách danh dự lần này mà Phúc Vương mời chính là Thường Như Nhất Kiếm.
Dùng vũ lực cũng không thành, dùng tiền tài danh vọng cũng không thành, lần này Phúc Vương sẽ dùng đến độc chiêu cuối cùng, tuy có phần tiểu nhân nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ thất bại.
Đó là dùng độc.
Một loại Xuân Tình Dược mà chỉ Phúc Vương mới có, đã đánh đổ bao thiếu nữ trinh nguyên ở Kinh Thành này, vì thế mà Phúc Vương tin rằng Thường Như rồi cũng sẽ chung số phận. Một khi “gạo đã nấu thành cơm” thì những bước tiếp theo là quá dễ dàng với lão.
Phúc Vương tuyên bố : thể xác cũng đáng quý như linh hồn, vì thế còn sống là còn phải tận hưởng.
Lão muốn mở một đại tiệc đông đảo để Thường Như dễ bị phân tâm, mất đi phần cảnh giác.
Đại sảnh của Phúc Lạc Đài có ba mươi sáu cái cột bằng đá cẩm thạch, có mười hai con thú trong mười hai con giáp bằng vàng khối đang há miệng phun ra… rượu, ra sữa, ra mật ong… Có cây cảnh mà lá bằng vàng khối, trái bằng ngọc trai.
Đại tiệc có tới ba trăm sáu mươi món, Thường Như mỗi món chỉ ăn một miếng thôi cũng đủ… phình bụng. Phục vụ thì có cả nam lẫn nữ, đều hở hang khoe da khoe thịt cho thêm phần kích thích.
Đến gần nửa đêm ly Xuân Tình Dược mới được bưng lên trong tiếng nhạc tưng bừng, các vũ công với điệu vũ mê hồn, dâm dật từ từ tiến bước.
Phúc Vương ở đầu bàn tiệc bên kia nâng cao ly rượu chúc mừng, Thường Như cũng nâng ly lên uống cạn, nàng cũng muốn thử xem đòn chiêu của Phúc Vương đến đâu.
Thời gian trôi qua mà gương mặt Thường Như vẫn lạnh như băng, Phúc Vương bắt đầu tỏ ra sốt ruột, lão vẫy tay quân sư quạt mo đến bên hỏi nhỏ : có cho thuốc vào chưa?
Tay quân sư mỏ dơi tai chuột thì thầm : cho liều cao gấp đôi bình thường rồi đó.
Phúc Vương : có thể là do cô ta công lực cao thâm, hãy mang thêm một ly nữa…
Ly thứ hai… ly thứ ba được mang lên, Thường Như đều uống cạn mà ánh mắt của nàng vẫn như tuyết giá.
Phúc Vương cảm thấy sống lưng ớn lạnh… lão chẳng hiểu ra làm sao nữa. Tay quân sư lại đến bên nói nhỏ : có thể cô ta mang vật báu gì trong người…
Phúc Vương : vậy làm cách nào?
Quân sư : hãy dò hỏi thử…
Phúc Vương sốt ruột quá, nãy giờ rượu thịt no say, cơn dâm đã lên đến đỉnh rồi nên không thể kìm chế nữa, lão nhìn về phía Thường Như hỏi thẳng : ngoài ngựa báu và kiếm quý, không biết cô có còn báu vật chi nữa?
Thường Như bỗng sực nhớ tới tấm thẻ bài hình tam giác màu đen của Vạn Độc Môn Chủ đưa cho mình nhờ tìm người giúp, dịp này đưa ra là quá đúng, nàng liền lấy ra giơ lên : không biết ở đây có ai nhìn thấy tấm thẻ bài này?
Nhìn thấy tấm thẻ Phúc Vương bỗng tái cả mặt… còn những người thuộc vào hàng cao thủ nơi đây đều tỏ ra rúng động.
Tay quân sư mặt xạm lại như tro tàn.
Thường Như nói với Phúc Vương : có người nhờ tôi tìm ai có tấm thẻ khớp với tấm này… ngài có biết thì chỉ giúp.
Phúc Vương lắp bắp : không biết… không biết…
Thời gian trôi qua hồi lâu…
Tay quân sư bây giờ mới mở miệng : đây là lệnh bài của môn chủ Vạn Độc Môn, chỉ môn chủ của họ mới được giữ nó, không lẽ cô không biết ?
Thường Như ngớ cả người, đúng là nàng không biết thật.
Nàng còn không biết một điều nữa - nửa tấm lệnh bài còn lại đang ở dưới Luyện Ngục, đó là nguốn gốc của mối thù không đội trời chung giữa Vạn Độc Môn Chủ và Minh Chủ.
Phúc Vương bây giờ mới hiểu vì sao Thường Như uống mấy ly rượu Xuân Tình của lão mà vẫn không có tác dụng. Tất cả đều đã được Vạn Độc Môn Chủ đoán trước, ông ta đã từng sống với Phúc Vương nhiều năm, tất nhiên biết rõ tâm địa tiểu nhân của lão - là kẻ bất chấp thủ đoạn, miễn là chiếm được thân xác của người đàn bà nào mà lão muốn, trong những người đó hẳn từng có Trịnh My Châu.
Kẻ dùng thủ đoạn trong tình yêu… sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra bộ mặt giả dối, lúc đó người bị lừa dối sẽ biến chữ Tình thành chữ Hận…
Đâu phải ngẫu nhiên mà Trịnh My Châu bỏ lão mà đi.
Vạn Độc Môn Chủ là vua của những người dùng độc, ông ta hẳn đã làm điều gì đó để Thường Như không bị trúng Xuân Tình Dược của Phúc Vương. Nàng lại đang giữ tấm thẻ bài của môn chủ… nghĩa là động đến nàng là động đến Vạn Độc Môn. Động đến Vạn Độc Môn là động đến Độc Tôn… kẻ tự xưng “người vĩ đại nhất trong những người vĩ đại…”.
Phúc Vương đâu dại gì mà làm điều đó.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)

Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks