Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 27

Ðề tài: Tuyển Tập Chuyện Ma Giữa Đời Thực

  1. #1

    Mặc định Tuyển Tập Chuyện Ma Giữa Đời Thực

    Mở đầu bằng câu chuyện của ông ngoại đã kể cho nghe từ lâu.
    Chuyện có chữ không đúng văn phong mỹ tục nhưng Nhật Mai vẫn viết ra... Vì như vậy thực tế hơn nói tránh, với lại Nhật Mai kể chuyện có thực chứ không phải viết văn, mong những ai khó tính thông cảm . Thân
    Cái đầu vịt

    Cái thời trai tráng thì cái gì cũng giỏi, mà giỏi nhất là ba cái vụ anh em túm tụm lại cà kê dê ngỗng nhấm nháp vài chén rựu, từ vài chén rồi tới vài xị, hết vài xị để kết thúc là vài lít ...ngồi nhậu từ lúc trời nhìn còn rõ mặt cho tới lúc dế lích rích, sương đổ đặc trên những lũy tre mới chịu xiêu xiêu vẹo vẹo, tan đàn rẽ lối ai về nhà nấy.
    Học cách đi của loài nhện tự lúc nào không ai biết, chỉ biết khuya hôm đó ông ngoại đi theo bước đi của nhện, vừa đi vừa ngậm cái đầu vịt. Từ thôn này qua thôn kia cũng không xa lắm nhưng cái hiu hắt im lìm giữa bạt ngàn lúa xen lẫn những lùm tre đen lòm khiến cho ai yếu vía sẽ chẵng giám ra khỏi nhà khi đêm buông xuông. Nhưng ai cũng biết, say mà vẫn biết đường về nhà có nghĩa là vẫn tỉnh, hay đúng hơn là dở dở ương ương, cái thói dở dở ương ương thì chẵng ai muốn nói tới hay đụng vào làm chi cho rách chuyện. Vừa ngậm đầu vịt vừa ngơ ngớ ngâm vài câu vọng cổ thì ...
    - Ầuuuuu ơooooooi ... Víiiiiiiii dầuuuuuu ....
    Đang ngâm mấy câu vọng cổ mà bị tiếng ru con chen ngang nên ông quạu ông chửi đổng "khuya rồi ! ru con cặcccc gì mà ru quàiiiii..." tiếng ru con im lìm trả lại cái không gian chỉ còn tiếng gió xáo xác, xa xa văng vẳng chó tru từng hồi. Ông tính ngâm lại câu vọng cổ thì bất chợt nghe:
    - ngoannnnn nằm trên nàyyyyyy để mẹ xuống mẹ lấy con cặcccc lên cho con chơi....
    Nghe đến đây với một giây định thần, chẵng còn biết là tỉnh hay còn say, chẵng còn biết là chạy hay bò hay đại loại là gì thì không biết ... Khi tỉnh lại ông liền hỏi " cái đầu vịt của tao đâu !? "
    Mọi người trong nhà mới hỏi chuyện gì mà thấy ông hớt hải chạy về tới cửa thì bất tỉnh trong hơi rựu nồng nặc . Ông ngoại vẫn ngó dáo dác, miệng thì cứ " cái đầu vịt của tao đâu....?" chân thì lết xuống giường bò đến cửa lấy cái đầu vịt ngậm lại vào mồm....mọi người với theo, tay thì giằng ra, miệng thì la " cái đầu vịt gì ! Mày đang ngậm con cóc chết khô ... Lúc đó ông mới ói cả mật xanh mật vàng, tỉnh chút xíu ông mới thấy cái xác cóc khô từ đời não đời nào ở góc sân mà ông nhìn sao ra cái đầu vịt. Đầu choáng váng vì rựu, ông cố nhớ chuyện khuya hôm qua rồi kể cho mọi người nghe mà không biết tại sao mình chạy được vô tới cửa nhà rồi mới bất tỉnh .
    Last edited by Hoangnhatmai; 17-10-2011 at 09:28 AM.

  2. #2

    Mặc định

    Loi van thuc te qua nhi?
    Đời là vô thường
    Hạnh phúc mong manh.

  3. #3

    Mặc định

    con c la con gì ta ?

  4. #4

    Mặc định

    Cái Gác Xếp

    Cái nóng Sài Gòn là nực nội, bức bối, đi ra ngoài một chút là phải xối từ đầu tới chân mới không bị rít rịt bởi mồ hôi... cũng bởi vậy trưa trời trưa trật là chẵng ai muốn ra khỏi nhà.
    Ba chị em trốn trên cái gác xếp nhỏ trong căn nhà lụp xụp lâu rồi. Bà chị họ ngồi đọc báo dưới cái quạt cũ cũng lâu rồi, quạt mà nghe xoẹt...xoẹt... thấy như muốn rớt cái cánh ra ngoài, ấy vậy mà rất hữu ích giữa trưa nắng nóng, giữa cái nhà chật chội không một chút gió lùa vào. Thêm một bà chị ngồi thêu thêu, móc móc... lâu lâu xen vài câu bình phẩm này kia khi nghe tới đoạn nào đó gây cấn của cô ca sĩ này hay anh ca sĩ nọ.
    Tôi nằm xấp bẹp dí trên cái giường con 9 tấc, nhỏ là vậy chứ nhìn kỹ nó vẫn rộng hơn cái gác xếp với lủng củng la liệt đồ này đồ nọ.
    Đang nghe tới đoạn diễn viên Lê Công Tuấn Anh tự tử, tôi nghe mủi lòng cho chàng diễn viên tài ba mà hiền lành ( có dạo tôi cũng ước gì sau này có người yêu hiền lành, đẹp trai mà tài giỏi như chàng ) khi nghe tin chàng tự tử vì tình mà sao tiếc cho một số phận, tiếc cho một người tài giỏi nhưng sử sự yếu lòng quá vậy...!!! đang nghĩ mông lung thì tôi có cảm giác lâng lâng, hình ảnh hai bà chị họ có một chút nhạt nhòa, tiếng đọc báo cũng còn đó nhưng nghe có chút gì hơi văng vẳng... Một chút bất an, tôi chợt thấy hai bóng người tiến dần về phía cái giường nhỏ tôi đang nằm. Không thể nào gọi là mơ vì tôi vẫn nghe tiếng cũng như vẫn nhìn thấy hai bà chị họ... nhưng hình bóng của hai người đang tiến lại gần tôi càng rõ hơn. Nhận ra đó là một bóng trắng và một bóng đen, đầu trùm kín không thấy gì ngoài hai cái bóng với dáng người không rõ nét... tôi sợ, hướng mắt nhìn hai người chị vẫn ngồi đó vô tư như không thấy gì... tôi hét lên khi hai cái bóng ào đến như kéo tôi đi.
    - Kéo em lại chị Hương ơiiiiiiii ...... Kéo em với chị Phương........... vừa la, vừa đưa tay níu cái thành giường trong vô vọng, vì tôi cảm giác một lực rất mạnh đang kéo tôi đi mà hai người vẫn cứ ngồi đọc báo, ngồi thêu thêu chọt chọt ... Bị kéo xệch xuống giường, kéo lê tới cầu thang... một bậc, hai bậc... Xoẹt .... xoẹt .... cái quạt vẫn quay đều. Nước mắt nước mũi tèm lem... tôi như thả lỏng, bây giờ nơi duy nhất để tôi hướng đến cầu cứu chỉ có Chúa... Vâng ! Một khi bạn bị cùng đường bí lối, bị hoang mang sợ sệt không cùng thì nơi duy nhất bạn nghĩ đến chỉ có đấng vô hình thiêng liêng, Ngài luôn mở rộng vòng tay, luôn nghe và đáp lại những lời khẩn cầu. Tôi đọc kinh. Tôi biết mình đang đọc bài kinh này xọ qua bài kinh kia trong cơn hoảng loạn... nhưng tôi vẫn đọc . Kinh Lạy Cha, Kinh Kính Mừng, Kinh cứu rỗi linh hồn... tất cả tôi nhẩm hết trong đầu với hy vọng.
    Bốn bậc, năm bậc ... bị kéo sắp tới tầng trệt thì đột nhiên tôi thấy một tia sáng xẹt nhanh qua đầu.
    Giật mình trong khi mồ hôi nhễ nhoải, cái đầu hơi bưng bưng, hai bà chị vẫn ngồi coi tạp chí... tôi vẫn nằm đó, vẫn nằm xấp trên giường như không có gì xảy ra... nhưng trên mi vẫn còn đọng giọt nước mắt.:(
    Last edited by Hoangnhatmai; 18-10-2011 at 02:27 AM.

  5. #5

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tam_tran Xem Bài Gởi
    Chắc là con ma đang ru con ngủ bị ông ngoại bạn chơi mấy câu vọng cổ nên con của nó ko ngủ được. Ngày xưa hay có mấy vụ ma ru con trên ngọn cây lâu năm hay ngọn tre lắm. Bây giờ đỏ mắt cây cối lâu năm cũng ko có vì người đốn hết rùi nên ma dọn hộ khẩu đi chỗ khác rùi.
    Mình cũng nghĩ vậy, ai say rượu mà ca thì khỏi nói... người lớn còn giật mình chứ nói chi con nít ( dù đó là ma ) :star:... nhất là giữa đêm khuya yên lặng... Hên cho ông ngoại mình vì con ma nó bận bịu với con nó chứ không chắc ông cũng bị nó hành... mình nghĩ vậy !!!:icon_rolleyes:
    Last edited by Hoangnhatmai; 18-10-2011 at 02:46 AM.

  6. #6

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi A555 Xem Bài Gởi
    con c la con gì ta ?
    107 dap dau107 dap dau.....
    $$$191

  7. #7

    Mặc định

    Nhà Bác

    Cái thời sinh viên thì hầu hết ai cũng rơi vào số phận lạc loài. Dân tỉnh lẽ đổ xô ra các thành phố lớn để học, để trao dồi kiến thức, để mong có được tấm bằng đại học mà rạng mày nở mặt với chòm xóm, bà con...mà cái chính vẫn để kiếm sống. Đã gọi là tỉnh lẽ ra thành phố thì điều tất yếu phải kiếm cho được cái chỗ ở. Chỗ nào rẻ là chạy tới, chỗ nào gần cũng chạy tới, chỗ nào vừa rẻ mà xa cũng phải chạy tới. Lạc loài là ở chỗ đó ... người không ai rõ ai, chỗ ở không ai biết như thể nào...
    Tôi thì may mắn, có được mấy người bác họ sống ngay Sài Gòn mà nhà thì dư chỗ. Cũng không thể gọi là dư chỗ. Bác Tư, bác Tám, Bác út...bác tôi ở Sài Gòn thì đông, anh em chú bác ở tập chung một nhà, còn nhà khác thì cho thuê, nhà khác nữa để trống ban ngày, ban đêm mới mạnh ai về chỗ nấy mà ngủ. Ban ngày tất cả mọi người tập chung tại căn nhà chính - nhà của ông bà ngoại - để làm, để ăn, để tiết kiệm, để tất bậc với cuộc sống... Cuộc sống là vậy!
    Được xếp cho một căn phòng nhỏ trên gác, ban ngày chỉ một mình ở trong căn nhà rộng 24m vuông, ban đêm có thêm hơi ấm vì gia đình nhà bác út về ngủ. Được bác cho ở trong nhà này với ly do ít người sẽ giúp tôi ôn thi đại học tốt hơn, với lại có mấy anh chị con bác trưa trưa cũng tạt ngang nhà lấy cái này, chở cái kia chứ không đến nỗi là ở nhà một mình ( vì nhà có mấy cái máy khâu nón, bác út nhận khâu nón với số lượng không nhiều lắm ). Thế là tôi an phận, sáng ôm cuốn sách, trưa đói ra đầu ngõ có nguyên một quán cơm bụi ăn xong lại về ôm sách, tối cũng ôm sách... nói chung là bù đầu, chúi mắt vô sách mà ôn thi ...buồn ngủ thì ngủ. Một mình một giang sang.
    Húp chén canh " đại dương " làm tôi nhớ nồi canh rau đay đặc sệt nấu với riêu cua, cho chút mắm ruốc ... quả là tuyệt. Xong bữa trưa với một dĩa cơm có vài cọng rau xào và chút thịt kho, kèm thêm chén canh lỏng tỏng nước, cũng chắc dạ. Lại cái dáng nho nhỏ men theo lề đường cuốc bộ về nhà, ngó dáo dác xung quanh để khám phá lân cận nơi tôi ở. Cái tiệm bơm xe đạp sơ xài với tấm biển treo kiểu gì, hoặc rớt đinh mà xệch xếch một bên, kế đến là cái tiệm bán điện thoại nho nhỏ cũng lác đát người ra vào... quẹo vô hẽm đi 5 phút là tới nhà, lui cui mở cửa thì tôi nghe tiếng lách cách lạch cạch... chắc chị hay anh nào con của bác về sửa cái này, khâu cái kia để chở ra cho bác, nhưng cửa vẫn khóa... uhmmm cũng lẽ thường tình. Sài Gòn mà, dù trong nhà hay ra ngõ thì cửa vẫn phải khóa, sơ xẩy chút là nhà bị dọn sạch như chơi. Mở cửa bước vô thì tôi không thấy ai, cũng hết nghe tiếng mấy khâu hoạt động... nhưng rõ ràng trước đó tôi có nghe và không lẫn được ...uhmmm có lẽ tôi lầm khi vài ba con chuột hoành hành không chừng ... hix, vô Sài Gòn tôi mới thấy chuột ở đâu mà nhiều kinh khủng, không những vậy nó còn to đến nỗi ai yếu vía mà thấy hai con mắt chúng xanh lè trong đêm cũng phải thót tim mà ù té chạy ...
    Lên gác ngồi ngó mông lung ra cái sân vườn nhà bên cạnh; nào mít, nào mận, ngay góc vườn có thêm cây ổi ... chút nước miếng ứa đầu lưỡi làm tôi nhớ những buổi ngồi vắt vẻo trên cành ổi trong vườn nhà mà cứ ước phải chi mình có thể chuyền nhanh từ cành này sang cành kia như chú chim sâu be bé đang vô tư tìm kiếm những con sâu ú ụ lẫn trốn trong từng phiến lá ... nhớ rồi cười, cười rồi hít một hơi thiệt dài như cố tìm hít cái hương ổi phảng phất trong trí nhớ. Gò Vấp mà, nhất là khu Bầu Cát, người dân có chút đất đai để làm vườn ( nghe bác tôi nói vậy ) chứ như ngay trung tâm, tôi thấy nhà còn chen lấn nhau chứ nói chi có cây ăn quả.
    9h mọi người về tới nhà lo thu xếp này kia rồi cũng tới giờ đi ngủ, Vợ chồng bác út ngủ căn phòng bên phải, còn anh chị con bác lúc thì ngủ nhà trên ông bà ngoại, lúc cũng về đây ngủ... thời gian thất thường, chịu...Sài Gòn mà, có người thức sáng đêm không về nhà thì sao... Tôi học bài xong đâu đó cũng tắt đèn đi ngủ trong căn phòng bên trái. Phòng tối thui, tôi không quen ngủ khi không có ngọn đèn nhỏ, chắc trước kia cũng không ai ngủ phòng này nên không có đèn ngủ, đến đây ở cũng 3 ngày rồi mà đêm nào tôi cũng khó ngủ vì cái không gian tối thui tối thít trong phòng... có lẽ mai tôi đi vòng vòng tìm mua cái đèn hoặc nhờ bác mua giúp vậy.
    Có lẽ cũng hơn 12h khuya rồi mà hai con mắt tôi cứ mở thao láo, lúc trùm mền, lúc kéo ra, lúc mở mắt trân trân để cố ngó xung quanh nhưng chẵng thấy gì ngoài cái kệ sách đen thù lù... cửa sổ bằng kính không có tắm rèm che nên có chút ánh sáng rọi vào. Đêm nay tôi lại khó ngủ, có lẽ vì lần đầu tiên đi xa nhà nên thao thức, có lẽ vì lo lắng cho đợt thi đại học sắp tới, có lẽ vì phòng lạ, có lẽ và có lẽ ... Lại kéo mên trùm kín người, nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ. Như sắp chìm vào giấc ngủ thì tôi có cảm giác có ai đang di động xung quanh, có thể bác út đi vệ sinh, vì phòng của tôi không có cửa đóng lại nên mọi tiếng động cũng như hoạt động xung quanh rất dễ nhận biết, kể cả trong lúc tôi đang trùm mền. Nhưng tôi cảm thấy có một cái bóng đen đang ở ngay bên cạnh, tôi không giám thò đầu ra ngoài. Tự nhiên tôi sợ, mà sợ gì thì chưa rõ... tôi lại nghe tiếng động, cảm giác có nhiều bóng người đang di động xung quanh, tôi nín thở... Nghe đâu văng vẳng tiếng kèn và trống nhưng xa xăm lắm, mặc dù trùm mền nhưng không hiểu sao tôi như thấy được có rất nhiều người đang lẳng vảng, xoay vòng... Tôi như bất động, nghe được tiếng tim mình đập thình thịch giữa lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, muốn la lên nhưng sao cái miệng tôi cứng ngắt không thể mở nên lời, cứ thể cho tới bao lâu thì tôi không rõ, và tôi như thiếp đi khi cảm giác có hai bóng đen ụp nhào lên mình.
    Tiếng chó tru kéo tôi như thức tỉnh, hình như là con chó trắng nhà bên cạnh tru lên từng hồi. Mọi ngày tôi vẫn thấy nhà hàng xóm có con chó trắng vẫn cứ chạy vô chạy ra sau vườn. Mẹ tôi vẫn thường nói " Khi chó tru từng hồi vì chúng thấy những bóng ma lang thang hay đại loại thấy những gì mình không thấy " Nằm im một hồi không cảm giác, không còn nghe tiếng động nào nữa tôi mới rón rén từ từ thò đầu ra khỏi cái mền. Không có ai, vẫn chỉ cái kệ sách và tôi đang co rúm nằm trơ trên cái nệm kê sát vách tường. Mong trời mau sáng, hix... thế là đêm đó tôi thức trắng đêm... Sáng ra tôi kể cho bác út nghe về đêm qua tôi thấy nhiều bóng người cũng như nghe tiếng kèn, tiếng trống giống một đám ma trong phòng... Bác cười, trong nụ cười cũng chứa chút sờ sợ
    - Con cũng thấy hả ... lúc mới đến chưa kể con nghe vì lo con sợ, với lại đôi khi anh chị con cũng ngủ trong phòng mà chẵng thấy gì nên bác chưa kể con nghe... Ngưng một chút bác út kể tiếp...
    - không biết sao cứ cái phòng đó một số người vô ngủ lại mơ hay thấy tùm lum... trước hai bác ngủ trong đó, có hôm bác trai con đi nhậu say về, thấy ổng vừa bước vô lại lật đật chạy xuống gác rồi quay lên với con dao lăm lăm trong tay " Mày ra khỏi nhà tao không thì bảo... tao chém mày chết nghe con !!!.... " bác không biết trời trăng gì, thấy ổng sử sự lạ quá tưởng ổng say nên vừa khóc vừa bò ra khỏi phòng ... la lối một hồi rồi nằm lăn ra ngủ. Sáng dậy bác hỏi chuyện thì ổng nói thấy có người lạ nằm bên cạnh bác
    , ổng cầm dao chửi bới một hồi nó mới bỏ đi.
    Tôi nghe phát khiếp ... trong ngày hôm đó tôi xin bác cho tôi dọn chỗ khác, sau tôi nghe nói mấy chị kể khu vực nhà bác tôi ở trước đó là một bãi tha ma, sau khi giải tỏa người dân mới đến mua đất xây nhà dần dần mới đông như bây giờ. Bác tôi không bán căn nhà đó mà vẫn giữ để ở, để mỗi khi đêm về còn có chỗ mà ngủ, chứ bán đi rroofi lấy chỗ đâu mà trú ngụ, hơn nữa ở riết rồi quen cũng chẵng thấy gì.

  8. #8

    Mặc định

    hay lắm cám ơn bạn

  9. #9

    Mặc định

    Trò Chơi Con Nít

    Không biết đó là giai đoạn nào, nhưng nghe ông kể thì cái thời ông còn bé tí, 8 hay 9 tuổi gì đó ( giờ ông ngoại đã mất ). Nhà có con trâu , vốn liếng duy nhất cũng như con vật duy nhất để cày để kéo cho cái ruộng trồng lúa.
    Trưa hôm đó vừa cột dây trâu ở gốc cây trên một ngọn đồi, chạy lòng vòng chơi với đám bạn.
    -Cái thời gặp gì cũng chơi, gặp gì cũng nghịch nghĩ lại mà vui.... vừa kể ông vừa hồi tưởng.
    Đang cầm cây tre chọt chọt, đào đào cái hang dế thì ông thấy có một nhúm đốt xương trắng muốt giống mấy đốt xương rắn hay xương trăn gì đó...
    - Tụi bay ơi, tao có cái này để xếp chơi tàu lửa ...
    Miệng gọi đám bạn, tay lụm hết mấy đốt xương trắng đem ra một khoảng trống rồi ông cùng cả nhóm ngồi chơi đủ trò...
    Chiều về, vừa ăn cơm xong tự nhiên ông thấy nóng rang trong người rồi bắt đầu lên cơn sốt. Nhiệt độ trong người ngày càng tăng và ông bắt đầu nói nhảm:
    - Trả xương sốnggggggggg cho taoooooooo ....Trảaaaaaa xương sống choooooo taoooooo ......
    Cơn sốt lên đến đỉnh điểm, ông vừa co giật, vừa nói nhảm đại loại cứ lập đi lập lại mấy câu vừa nói, có khi nói những gì không ai hiểu. Ông bà cố sợ quá chạy đi gọi ông Năm Già xóm trên xuống bắt mạch coi bệnh giúp ông. Ông Năm Già có tiếng khắp làng, được cái ông trị bệnh giúp người không lấy một xu, ai nghĩ tình cho ông dĩa xôi hay con gà là tốt rồi chứ ông Năm thì không đòi hỏi gì hết " Hàng xóm dân đen cả thôi, giúp nhau mà sống ... " Ông Năm vẫn nói vậy khi có người ngỏ lời hậu tạ.
    Ông Năm tới cũng là lúc ông ngoại tôi ói mửa tùm lum, người lên cơn co giật từng hồi. Vừa nhìn ông bảo " Thằng nhỏ bị ma hành rồi ! " ... " Nấu cho tao nồi nước bỏ lá xả, lá tre, hương nhu, lá ớt, đinh lăng vô ! ". Người nhà lo đi nấu nồi nước, ông Năm ra đầu ngõ bẽ một cành dâu tằm vô quánh xối xã lên người ông ngoại tôi, vừa quánh ông vừa đọc lẩm nhẩm gì đó chẵng ai biết ... Một hồi ông ngoại tôi vừa la vừa khóc rồi ói mửa như lộn cả bao tử ra ngoài. Xong đâu đó ông Năm lấy nồi nước 5 loại lá lau khắp thân nhỏ bé nằm teo tóc dưới nền.
    " Thằng nhỏ lấy xương sống của một đứa trẻ nào đó rồi nghịch và chơi tùm lum, giờ nó về nó đòi, khi nào nó tỉnh hỏi nó vứt ở đâu thì kiếm đem chôn lại chỗ cũ cho người ta. Cũng may là cái vong nhỏ chứ không thì tôi không biết xử sao cho phải ... "
    Hôm sau cả nhà dìu ông tôi lên ngọn đồi kế nhà để ông gom mớ xương đem tới chỗ cũ ngay cái hang dế ông đào hôm qua rồi chôn lại cho tử tế.:rose:

    HNM
    Last edited by Hoangnhatmai; 21-10-2011 at 12:17 AM.

  10. #10

    Mặc định

    ghê thật!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1

  11. #11
    Đai Xanh Avatar của azn_xxxd
    Gia nhập
    Jul 2011
    Nơi cư ngụ
    USA Houston ( Sai gon )
    Bài gởi
    163

    Mặc định

    nữa đi bạn ơi hay quá

  12. #12

    Mặc định

    Lâu lâu vô kể tiếp thì thấy box trôi tít trang 3 :) để ăn cơm xong Nhật Mai kể chuyện xóm trọ cùng mọi người đọc ... Toàn là những chuyện Nhật Mai trải qua hoặc nghe kể lại từ người đã chứng kiến hoặc gặp phải... Nên đôi khi không hãi hùng hay kinh dị cho lắm...

    XÓM TRỌ


    Sau hai lần trải qua sợ hãi tại 2 căn nhà của bác ( một lần ở cái gác xếp trên nhà chính của ông bà ngoại, một ở ngôi nhà mà chỉ mình tôi một giang san khi trời sáng...) với lại tôi luôn có cảm giác ớn lạnh khi ở đó nên xin bác gói gém hành trang đến ở tại một khu nhà trọ gần ngay Ngã Tư Bình Thái - Quận 9. Tại đây lại gần " làng Đại Học " ở Thủ Đức, nơi tôi ôn thi.
    Thực ra, một phần vì tôi không thể đi xe Bus hàng ngày từ nhà bác đến trung tâm luyện thi tại Thủ Đức. Thú thực, tôi là một con ma say xe. Cứ mỗi lần xuống xe bus thì y như rằng mặt mày tôi xanh như tàu lá chuối, đứng thì xiu vẹo phải tìm chỗ bấu víu chỉ vì nôn ói ... Một phần nữa là tôi được người bạn cùng số phận tỉnh lẽ lên Thành Phố học ôn rủ đến ở trọ chung để "xe" tiền phòng cho nhẹ gánh mà có thêm người hỏi han bài vở.
    Thế là có bạn đi học chung, có bạn cùng trao đổi, có bạn ngủ chung trên một tấm nệm cũng làm tôi ấm áp phần nào. Nhà nhỏ bạn ở chung với tôi cũng không xa, ở ngay Bà Rịa Vũng Tàu, cứ 4 hay 5 tuần nó lại về nhà đem lên đủ thứ đồ ăn, tôi cũng được ké trong bữa cơm, được ăn con tôm rang mặn, con nhộng xào khô từ tay má nó làm rồi bỏ trong cái hủ lớn để nó xách đi ăn dần.
    Hôm nay tôi đạp xe đi học 1 mình. Nhỏ bạn nó lại về quê, nó hứa khi lên sẽ đem cho tôi bịch dâu da, nhà nó trồng nhiều lắm...Những đứa xa nhà, ôm sách vở đi lên thành phố học như tôi và nó, mà như tất cả dân ở trọ thì dễ thân thiết lắm, chỉ có thời gian ngắn là coi nhau như người thân trong nhà... Vừa đạp xe đi học vừa nghĩ đến vị chua chua ngọt ngọt của chùm dâu mà tôi chảy nước miếng...
    Hôm nay tôi về khuya! Trời xui đất khiến thế nào mà hôm nay nhỏ bạn vắng mặt thì tôi lại có thú đi nhâm nhi cafe không biết nữa... Chắc tại trời lâm râm mưa, se se lạnh làm tôi nhớ hương vị cafe đắng của xứ sở Tây Nguyên quê tôi. Nhớ là đi, đi thì uống một mình rồi lóc cóc lọc cọc đạp chiếc xe cà tàng về một mình vậy... " ... Hỏi lá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời, hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời... " mãi đưa hồn theo bài hát, khúc nhạc... Tới khi ngó đồng hồ thì hix hix... 10h hơn tối... Còn không lo dọt lẹ ...!!! Tôi sợ Sài Gòn ban đêm lắm... Nhớ cái hôm đầu tiên đạp xe đi khắp nơi kiếm chỗ ôn thi, tới khi đi về thì tôi lạc ! Lúc đó cũng chỉ 7h tối, trời chưa tối lắm, ra khỏi trung tâm nọ thì tôi cắm đầu đạp xe về, đi một khoảng mới biết mình ngược hướng... Quay xe đạp về lại... Tới khúc rẽ, tôi rẽ... Mừng thầm vì sắp về tới nhà ...nhưng sao nhìn hoài vẫn chưa thấy nhà ông bà ngoại !!! Cứ nghĩ chắc sắp tới rồi nên tôi cứ đạp xe đi tiếp... Thế là hôm đó tôi đi lạc kiểu gì mà ra gần quận 12 chứ không phải về Gò Vấp... Tôi sợ và khóc...khóc mà không giám dừng xe hỏi thăm đường vì nghĩ " lỡ họ biết mình lạc, biết mình không rành đường có nghĩa là ở quê lên, có nghĩa rất dễ bị lừa để bắt cóc, để vân vân và vân vân... " lúc đó cái đầu non nớt và quê mùa của tôi nghĩ rất nhiều và loạn xạ... Trời mưa làm giấu đi những giọt nước mắt lã chã của tôi. Cứ thấy đường nào lạ và vắng thì tôi lại quay đầu xe rồi đạp chạy ngược lại, thi thoảng trật bàn đạp chân đau điếng vì sợ, vì hồi hộp nhưng vẫn cố làm ra vẽ bình thường như mọi người đi giữa trời mưa. Hơn 12h đêm... Tôi không thể đạp xe hoài giữa đêm khuya Sài Gòn được nữa, tôi phải về nhà Bác... Ông bà ngoại chắc lo lắm ( xin nhắc lại ở Sài Gòn - ông bà ngoại đây là Anh của ông ngoại ruột tôi. Tôi cũng gọi ông là ông ngoại luôn. ) Bạo gan, tôi dừng xe hỏi đường về Gò Vấp tại một quán hủ tíu khuya... May thay họ thực lòng, nhìn tôi tỏ vẻ thông cảm và lấy giấy vẽ , viết tên đường rồi chỉ tôi đi tới đâu thì quẹo phải, đi tới đâu thì trái... Hôm đó hơn 1h sáng tôi mới về đến nhà bác... Bác Ba vừa mở cửa vừa la :
    - Mày đi đâu mà thằng út kiếm hoài không thấy hả con ?!
    Ông ngoại giọng khàn khàn ngái ngủ
    - Để cháu nó thay đồ đi ngủ trước rồi mai nói !!! Khuya rồi !!!
    Mếu máo, vừa rũ bỏ áo mưa, giọng mừng mừng tủi tủi tôi nói lí nhí:
    - Cháu bị lạc ... nên giờ mới về được ... Vừa nói tôi vừa nghĩ tới khoảng thời gian đi lạc vừa rồi tự nhiên bật khóc nức nở...
    Bác Ba dịu giọng:
    - Đi thay đồ rồi ngủ đi, mày làm cả nhà lo phát hoảng...
    Đúng là vậy ! Mấy Anh chị về muộn không ai nói gì, lo gì chứ tôi về muộn là mọi người biết có chuyện chắc luôn... Thế là sau hôm đó tôi rất cẩn thận khi đi lại cũng như luôn giữ trong người cuốn sổ viết lại tất cả các số điện thoại để có gì thì tìm chỗ nào gần nhất rồi gọi liên lạc với người nhà.


    Làm nữa rồi... Chút sữa bài viết tiếp :)
    Last edited by Hoangnhatmai; 03-11-2011 at 09:36 AM.

  13. #13

    Mặc định

    sham đọc thơ giờ lại được đọc cả văn của nhatmai nữa rồi,có một chút dư vị lối viết mà sham không thể nhớ ra được,quen lắm,nhưng thật sự là ngữ pháp tốt,sử dụng từ láy chuẩn,cách lặp từ không rời rạc,sham thích mấy cái này hơn là phần câu chuyện,sham cũng biết cũng trải qua nhiều nên không hứng thú mấy(vài dòng lời ngay mạn phép nhé bạn)

  14. #14

    Mặc định

    Nhật Mai chưa kể xong câu chuyện thì mắc bận nên dừng ngang, làm xong sẽ sửa bài để kể tiếp. Tks sham :) một cách giết thời gian của Nhật Mai là vô diễn đàn :D
    Last edited by Hoangnhatmai; 03-11-2011 at 01:14 AM.

  15. #15

    Mặc định

    Mai ui lẹ lẹ Mai ui.......:)

  16. #16

    Mặc định

    spam warmingLâu lâu vô kể tiếp thì thấy box trôi tít trang 3 :) để ăn cơm xong Nhật Mai kể chuyện xóm trọ cùng mọi người đọc ... Toàn là những chuyện Nhật Mai trải qua hoặc nghe kể lại từ người đã chứng kiến hoặc gặp phải... Nên đôi khi không hãi hùng hay kinh dị cho lắm...

    XÓM TRỌ


    Sau hai lần trải qua sợ hãi tại 2 căn nhà của bác ( một lần ở cái gác xếp trên nhà chính của ông bà ngoại, một ở ngôi nhà mà chỉ mình tôi một giang san khi trời sáng...) với lại tôi luôn có cảm giác ớn lạnh khi ở đó nên xin bác gói gém hành trang đến ở tại một khu nhà trọ gần ngay Ngã Tư Bình Thái - Quận 9. Tại đây lại gần " làng Đại Học " ở Thủ Đức, nơi tôi ôn thi.
    Thực ra, một phần vì tôi không thể đi xe Bus hàng ngày từ nhà bác đến trung tâm luyện thi tại Thủ Đức. Thú thực, tôi là một con ma say xe. Cứ mỗi lần xuống xe bus thì y như rằng mặt mày tôi xanh như tàu lá chuối, đứng thì xiu vẹo phải tìm chỗ bấu víu chỉ vì nôn ói ... Một phần nữa là tôi được người bạn cùng số phận tỉnh lẽ lên Thành Phố học ôn rủ đến ở trọ chung để "xe" tiền phòng cho nhẹ gánh mà có thêm người hỏi han bài vở.
    Thế là có bạn đi học chung, có bạn cùng trao đổi, có bạn ngủ chung trên một tấm nệm cũng làm tôi ấm áp phần nào. Nhà nhỏ bạn ở chung với tôi cũng không xa, ở ngay Bà Rịa Vũng Tàu, cứ 4 hay 5 tuần nó lại về nhà đem lên đủ thứ đồ ăn, tôi cũng được ké trong bữa cơm, được ăn con tôm rang mặn, con nhộng xào khô từ tay má nó làm rồi bỏ trong cái hủ lớn để nó xách đi ăn dần.
    Hôm nay tôi đạp xe đi học 1 mình. Nhỏ bạn nó lại về quê, nó hứa khi lên sẽ đem cho tôi bịch dâu da, nhà nó trồng nhiều lắm...Những đứa xa nhà, ôm sách vở lên thành phố học như tôi và nó, mà như tất cả dân ở trọ thì dễ thân thiết lắm, chỉ có thời gian ngắn là coi nhau như người thân trong nhà...Có lẽ những con người thiếu thốn tình cảm luôn muốn gắn kết sáp lại gần nhau để cùng chia sẽ phần nào là vậy ! Vừa đạp xe đi học vừa nghĩ đến vị chua chua ngọt ngọt của chùm dâu mà tôi chảy nước miếng...
    Hôm nay tôi về khuya! Trời xui đất khiến thế nào mà hôm nay nhỏ bạn vắng mặt thì tôi lại có thú đi nhâm nhi cafe không biết nữa... Chắc tại trời lâm râm mưa, se se lạnh làm tôi nhớ hương vị cafe đắng của xứ sở Tây Nguyên quê tôi. Nhớ là đi, đi thì uống một mình rồi lóc cóc lọc cọc đạp chiếc xe cà tàng về một mình vậy...
    " ... Hỏi lá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời, hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời... " mãi đưa hồn theo bài hát, khúc nhạc... Tới khi ngó đồng hồ thì hix hix... 10h hơn tối... Còn không lo dọt lẹ ...!!! Tôi sợ Sài Gòn ban đêm lắm... Nhớ cái hôm đầu tiên đạp xe đi khắp nơi kiếm chỗ ôn thi, tới khi đi về thì tôi lạc ! Lúc đó cũng chỉ 7h tối, trời chưa tối lắm, ra khỏi trung tâm nọ thì tôi cắm đầu đạp xe về, đi một khoảng mới biết mình ngược hướng... Quay xe đạp về lại... Tới khúc rẽ, tôi rẽ... Mừng thầm vì sắp về tới nhà ...nhưng sao nhìn hoài vẫn chưa thấy nhà ông bà ngoại !!! Cứ nghĩ chắc sắp tới rồi nên tôi cứ đạp xe đi tiếp... Thế là hôm đó tôi đi lạc kiểu gì mà ra gần quận 12 chứ không phải về Gò Vấp... Tôi sợ và khóc...khóc mà không giám dừng xe hỏi thăm đường vì nghĩ " lỡ họ biết mình lạc, biết mình không rành đường có nghĩa là ở quê lên, có nghĩa rất dễ bị lừa để bắt cóc, để vân vân và vân vân... " lúc đó cái đầu non nớt và quê mùa của tôi nghĩ rất nhiều và loạn xạ... Trời mưa làm giấu đi những giọt nước mắt lã chã trên má. Cứ thấy đường nào lạ và vắng thì tôi lại quay đầu xe rồi chạy ngược lại, thi thoảng trật bàn đạp chân đau điếng vì sợ, vì hồi hộp nhưng vẫn cố làm ra vẽ bình thường như mọi người đi giữa trời mưa. Hơn 12h đêm... Tôi không thể đạp xe hoài giữa đêm khuya Sài Gòn được nữa, tôi phải về nhà Bác... Ông bà ngoại chắc lo lắm ( xin nhắc lại ở Sài Gòn - ông bà ngoại đây là Anh của ông ngoại ruột tôi. Tôi cũng gọi ông là ông ngoại luôn. ) Bạo gan, tôi dừng xe hỏi đường về Gò Vấp tại một quán hủ tíu khuya... May thay họ thực lòng, nhìn tôi tỏ vẻ thông cảm và lấy giấy vẽ , viết tên đường rồi chỉ tôi đi tới đâu thì quẹo phải, đi tới đâu thì rẽ trái... Hôm đó gần 2h sáng tôi mới về đến nhà bác... Bác Ba vừa mở cửa vừa la :
    - Mày đi đâu mà thằng út kiếm hoài không thấy hả con ?!
    Ông ngoại giọng khàn khàn ngái ngủ
    - Để cháu nó thay đồ đi ngủ trước rồi mai nói !!! Khuya rồi !!!
    Mếu máo, vừa rũ bỏ áo mưa, giọng mừng mừng tủi tủi tôi nói lí nhí:
    - Cháu bị lạc ... nên giờ mới về được ... Vừa nói tôi vừa nghĩ tới khoảng thời gian đi lạc trước đó rồi tự nhiên bật khóc nức nở...
    Bác Ba dịu giọng:
    - Đi thay đồ rồi ngủ đi, mày làm cả nhà lo phát hoảng...
    Đúng là vậy ! Mấy Anh chị về muộn không ai nói gì, lo gì chứ tôi về muộn là mọi người biết có chuyện chắc luôn... Thế là sau hôm đó tôi rất cẩn thận khi đi lại cũng như luôn giữ trong người cuốn sổ viết lại tất cả các số điện thoại để có gì thì tìm chỗ nào gần nhất rồi gọi liên lạc với người nhà. Vài ngày sau tôi mặc lại cái quần jean của cái ngày đi lạc, thấy cồm cộm mới thò tay vô túi móc ra một nhúm giấy, vì giặt nên nó chỉ còn một nhúm giấy nát và khô... uhmmm thầm cảm ơn cặp vợ chồng già bán hủ tíu hôm nọ đã chỉ đường cho tôi về nhà, tính vứt tờ giấy thì tự nhiên tôi thấy tờ giấy có ánh bạc giống như giấy bạc của gói thuốc lá, nhưng nó là tờ giấy trong quyển vở bình thường thì làm sao trộn lẫn giấy bạc...nhìn kỹ một hồi sau tự nhiên tôi có cảm giác lành lạnh... sao tờ giấy giống như mấy tờ giấy vàng mã mà chính giữa có nhũ bạc, nó cũng vàng ố và cũng trộn lẫn ánh bạc cho dù đã bị giặc và phơi khô... Tôi đứng như trời trồng một hồi rồi cũng trở lại bình thường. Cho dù nghĩ luẩn quẩn nhưng đó là một sự giúp đỡ, một sự giúp đỡ rất lớn đối với một đứa con gái trong đêm khuya bị lạc giữa trời mưa.
    Thế đó... thử hỏi làm sao tôi không sợ Sài Gòn vào ban đêm kia chứ. Mọi ngày tôi và nhỏ Mộng đã về tới phòng trọ trước 8 giờ tối, còn bây giờ đã hơn 10h... tôi lo cắm cổ cắm đầu đạp xe về. Quãng đường về dãy trọ, tôi phải đi ngang qua một nghĩa trang gia đình, trước khi tới cái nghĩa trang nhỏ đó là một khoảng đất trống, lác đác mới có vài ba căn nhà... cũng bởi vì đất rộng người thưa nên mới có nhiều dãy nhà trọ cho sinh viên, cho những người tỉnh lẽ lên thành phố kiếm sống. Mọi khi tôi về, trên đường vẫn còn người đi lại. Hôm nay, mới rẽ vào con hẽm tôi đã bị bao trùm bởi cái không gian lanh tanh không một bóng người. Bình thường, cái nhà hàng Thuận Như Ý mỗi khi ngó vào là biết bao nhiều người ăn nhậu ngồi nhấp nhổm, hôm nay hình như quán vắng hoe, không nghe mùi thịt nướng quyến rũ mà mọi hôm tôi với nhỏ Mộng vẫn tấm tắc khen khi đi ngang ... Cái không gian này chắc làm tôi cạch luôn không giám đạp xe một mình giữa đêm khuya. Sắp tới phòng trọ, chỉ còn vượt qua khoảng đất trống và cái nghĩa trang gia đình với gần mười cái mộ là tôi có thể chui tọt vô mền nằm úm...
    " Lạch cạch.... lạch cạch ....lạch cạch "
    .............................
    Cái tiếng sên xe đạp va chạm với vỏ hộp bên ngoài làm tôi thấy ghét... chỉ vì tiết kiệm tiền nên tôi nhờ bác Ba mua giúp một chiếc xe đạp cũ khi mới vô Sài Gòn. Cái bàn đạp rất hay bị trật và đã làm tôi đau chân không biết bao nhiêu lần ( như cái hôm đi lạc giữa trời mưa ) rồi cái sợi giây sên, hết trật cóc lại kêu lách cách lạch cạch hoài... Bình thường không sao, hôm nay tôi ghét nó dễ sợ... Đang tập trung suy nghĩ vô cái xe để giảm cơn hồi hộp vì đi trong đêm tối vắng lặng chợt tôi giật mình ...
    - Ooooo ó ooooooo .... aaaaácccccccc .....
    Tôi xém té ...Với cái không gian nửa tối nửa sáng vì thi thoảng le lói mấy ngọn đèn đường, hai bóng sáng thì tới ba bóng bị điếc cần phải thay càng vẽ thêm màu quái dị cho màn đêm vắng lặng không một bóng người và chỉ có chiếc xe đạp của tôi khuấy động, bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng kêu thật quái đãng.
    Đạp xe mong sao mau qua quãng đường này thiệt nhanh nhưng không hiểu sao đoạn đường nó như dài thêm ra theo từng giây từng phút trong sự run rẩy sợ hãi của tipi. Cố gạt bỏ tiếng kếu vừa rồi nhưng " thần hồn nhát thần tính " nó vẫn bắt tôi suy nghĩ lung tung đến nỗi hai đầu gối tôi như muốn chùn xuống không đạp xe nỗi...
    - oáccccccccccccccccc ....... óoooooooooooo ... ạcccccccc....
    Khoảng một phút sau tiếng kêu lại vang lên, lần này lớn hơn và nghe kỹ giống như tiếng một con gà đang bị bóp cổ để cắt tiếc vậy. Nếu bạn đã nghe tiếng một con gà bị bóp cổ và bị nhổ nhúm lông để kê lưỡi dao lên cứa một đường, trong khi máu vừa chảy, con gà vừa kêu sẽ tạo ra cái tiếng giống tiếng tôi vừa nghe... Nhưng tiếng động phá vỡ cái không gian vắng tanh mà tôi nghe được nó lớn hơn tiếng một con gà kêu vì bị cắt tiết.
    Hai tay tôi run cho đến toàn thân đều run, cái cảm giác như không thể đạp xe về được nữa... nhưng tôi vẫn cố. Cái cổ họng mới nhâm nhi cafe của tôi giờ nó khô như bị gió lùa vào vì tôi thở sốc.... Tôi sợ kinh khủng... Nỗi sợ không định hình được... Tôi cố tự lý giải đó là tiếng kếu của một con gì đó, nhưng tôi không thể gạt bỏ ý nghĩ đó chính là những con ma đang hù dọa tôi.
    .... oáccccccc ........ óooooooooooooooo ......... Tôi nghe thêm một lần nữa, tiếng kêu xa dần, lần này có lẽ tôi đi cũng cách một khoảng nên nghe tiếng không to bằng lúc nãy. Lấy hết sức bình sinh, nhắm mắt rồi mở mắt, mở lại muốn nhắm... mà tôi không rõ nhắm để làm gì... có thể bản năng khi sợ điều gì đó bạn thường muốn nhắm chặt mắt để khỏi thấy những gì mình không muốn thấy... nhưng tôi chẵng thấy gì ngoài mấy cái mộ nằm lặng lẽ hoang vắng giữa bóng tối... mở mắt để nhìn đường lái xe... tôi đạp băng qua khu nghĩa trang... thấy được dãy nhà trọ....
    Đêm đó tôi bật hết đèn trong phòng lên rồi để đó cho tới sáng. Vừa bước chân ra cổng để tìm đồ cho vào bụng... thức trắng đêm nên giờ tôi bị cơn đói đòi nợ. Trước cổng mọi người đang nhốn nháo...
    - Ổng chết không mặc đồ....
    - Ghê gớm... tội ổng quá
    - Sao chết vậy bác ???....
    - Mẹ !!!... thằng đó chết cũng chẵng ai khóc...!!!
    - Mày hàm hồ ... dù gì nó cũng chết oan
    - ................
    - Giữ mồm giữ miệng nghen con... nó về nó kéo mày luôn bây giờ.........
    - Ổng cũng đâu có gây sự với ai đâu mà sao bị giết thảm quá... Không mãnh vải che thân !!!!
    ....................... violent105
    Hỗn tạp, đủ thứ bàn tán về người đàn ông vừa được phát hiện chết lúc sáng nay, trước cổng dãy nhà trọ vây quanh một tốp người... Người vừa đi coi về kể. Người chưa coi được thì túm tụm rủ nhau đi coi...Tôi im lặng dứng nghe ngóng.
    Thì ra có một người đàn ông vừa bị giết tại nơi làm việc của ông ta. Ổng là một người " ái nam ái nữ ". Sau một thời gian ngắn cảnh sát điều tra thì được biết : tối hôm đó tới ca trực đêm, ổng được giao trách nhiệm ngủ lại trong ngôi nhà được xây lên làm nơi giao dịch, làm việc của một công trình chuẩn mọc lên trên mảnh đất hoang nơi đó. Thì ra tối hôm đó ổng đã gọi hai thanh niên vô " tẩm quất " cho mình. Nơi thanh vắng, lại là người thích đàn ông nên ổng đã trao đổi gì đó với 2 thanh niên rồi cởi hết đồ ra nằm đó cho hai người phục vụ. Thì ra tiếng tôi nghe đước cái đêm hôm đó chính là tiếng kêu thê thảm bị siết cổ cho đến chết của một người đàn ông sắp lìa xa khỏi cuộc đời. Thì ra người giết ông ta chỉ là 2 thanh thiếu niên mới mười mấy tuổi, chỉ vì tưởng ổng ở trong căn nhà như vậy sẽ có chút tiền của nên nổi lòng tham, thừa cơ hội ổng nằm úp lim dim ngủ, một người đã lấy cái áo siết cổ ổng đến chết, người còn lại lấy cây sắt đập túi bụi vào người ổng nhằm giúp người Kia cho mau lẹ. Thì ra vô tình tôi chứng kiến vô hình một vụ giết người.... Nếu hôm đó tôi không sợ ma, nghe tiêng kêu như vậy không run sợ mà tỉnh táo phân biệt rồi báo cho mọi người, cảnh sát biết thì có thể ổng sẽ không chết :( tôi ray rứt... Hôm đó nhớ kỹ thì cũng chỉ 11h 10 là cùng... Nhưng cảnh sát cho hay thì ổng chết khoảng từ 1 đến hơn 2 giờ sáng... Phải chi tôi bình tĩnh thì ỗng sẽ được cứu.......
    Đến giờ ngồi kể lại mà tôi vẫn ray rứt, và đây là vụ án cũng làm xôn xao quận 9 lúc bấy giờ... Đến bây giờ không một ai biết giữa đêm hôm đó, giữa cái lúc ổng bị hai thanh niên nhỏ tuổi siết cổ thì tôi đạp xe chạy ngang qua con đường lộ chỉ cách căn nhà ổng ở chừng 7 hay 8 mét. HẾT

    HNM.
    Last edited by Hoangnhatmai; 04-11-2011 at 11:42 AM.

  17. #17

    Mặc định

    Kể hôm qua tới giờ mới có thời gian kể hết... Vì cả ngày cũng bận làm... Rảnh chút lại vô kể nhát gừng... SR :) giờ thì xong rồi, mọi người có thể đọc hết câu chuyện
    Last edited by Hoangnhatmai; 04-11-2011 at 11:17 AM.

  18. #18
    Đai Đen Avatar của lenka88
    Gia nhập
    Jun 2010
    Nơi cư ngụ
    vùng trời bình yên
    Bài gởi
    858

    Mặc định

    ủa hết rùi hả,còn nữa hok bạn....
    Nam Mô Hộ Pháp Chư Tôn Bồ Tát
    Tâm hiếu là tâm Phật,Hạnh hiếu là hạnh Phật.Nhiếp cả sáu căn,Tịnh niệm tiếp nối.Bất lập phương tiện,Tự đắc tâm khai

  19. #19

    Mặc định

    Chưa có thời gian để kể tiếp lenka88 ơi ... khi nào rộng rãi thời gian Nhật Mai sẽ kể một lèo luôn :) tks vì đã ghé topic

  20. #20

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Tịnh độ chân tông thực hành
    By Nothing_To_Lose in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 09-09-2011, 11:18 AM
  2. Thói quen chướng ngại vãng sinh
    By Cửu Phẩm Liên Hoa in forum Đạo Phật
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 20-05-2011, 11:38 AM
  3. Ma - Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
    By satyaa in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 05-05-2011, 09:48 PM
  4. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 12:26 AM
  5. Kinh Thiện Ác Nhân Quả
    By 123456789 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 21-04-2011, 09:54 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •