Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 35
  1. #1

    Mặc định Hạnh Phúc Là Gì ?

    Một câu hỏi rất ngắn và đã được hỏi nhiều trên các Diễn đàn của thế giới ảo. Tuy nhiên trên TGVH - Với nền tảng của Đạo Phật thì chưa thấy. HuuDuc xin được mở ra chủ đề " HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?"

    Với ước muốn được thu nạp các QUAN ĐIỂM cá nhân và trao đổi của các Huynh Đệ Tỷ Muội về hai chữ này : HẠNH PHÚC.

    Xin nhắc lại là QUAN ĐIỂM dựa trên Nền của Đạo Phật.

    Kính,
    HuuDuc
    Phật Tại Tâm Chỉnh Tâm Thành Phật
    Nhân Thì Tham Bỏ Tham Thời Nhân

  2. #2

    Mặc định

    Thấy có TV Sư Phụ bên lớp Tiếng Hán có bài viết về HẠNH PHÚC . HuuDuc xin được chép sang đây để làm mồi cho sự băn khoăn của mình.
    =======

    MAṄGALASUTTA
    HẠNH PHÚC KINH (còn gọi là Kinh Điềm Lành)


    Nguyên nhân có bài kinh là như sau....


    Một thuở nọ Đức Thế Tôn ngự tại Kỳ-Viên Tịnh Xá của trưởng giả Cấp Cô Độc gần thành Xá-Vệ (Sāvatthi). Khi ấy, có vị Trời chiếu hào quang xinh đẹp, làm cho trọn cả Kỳ Viên sáng ngời rực-rỡ, vị Trời ấy đến nơi Phật ngự, đảnh lễ đức Thế Tôn xong rồi, đứng tại chỗ nên đứng. Khi đã đứng yên, vị Trời ấy bèn bạch với đức Thế Tôn, bằng lời kệ rằng:

    Bahū devā manussā ca,
    Maṅgalāni acintayuṃ,
    Ākaṅkhamānā soṭṭhānaṃ,
    Brūhi maṅgalamuttamaṃ.

    Tất cả Chư Thiên cùng nhơn loại, đều cầu mong được những hạnh phúc và cố tìm xét những điều hạnh phúc. Bạch đức Thế Tôn, xin Ngài mở lòng Bác ái, giảng giải về những hạnh phúc cao thượng.

    Đức Thế Tôn giảng rằng:

    Asevanā ca bālānaṃ,
    Paṇḍitānañca sevanā,
    Pūjā ca pūjanīyānaṃ,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    1/ Asevanā ca bālānaṃ
    Không thân cận với kẻ ác

    2/ Paṇḍitānañca sevanā
    Thân cận với bậc thiện trí thức

    3/ Pūjā ca pūjanīyānaṃ
    Cúng dường đến bậc đáng cúng dường

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Paṭirūpadesavāso ca,
    Pubbe ca katapuññatā,
    Attasammāpaṇidhi ca,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    4/ Paṭirūpadesavāso ca
    Ở trong xứ nên ở

    5/ Pubbe ca katapuññatā
    Tạo phước trong kiếp trước

    6/ Attasammāpaṇidhi ca
    Giữ mình theo lẽ chánh

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Bāhusaccañca sippañca,
    Vinayo ca susikkhito,
    Subhāsitā ca yā vācā,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    7/ Bāhusaccañca
    Học nhiều hiểu rộng

    8/ Sippañca
    Có nghề

    9/ Vinayo ca susikkhito
    Học thông luật

    10/ Subhāsitā ca yā vācā
    Nói lời ngay thật (chân thật)

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Mātāpitu upaṭṭhānaṃ,
    Puttadārassa saṅgaho,
    Anākulā ca kammatā,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    11/ Mātāpitu upaṭṭhānaṃ
    Phụng dưỡng mẹ cha.

    12/ Puttadārassa saṅgaho
    Lo cho vợ con.

    13/ Anākulā ca kammantā
    Làm xong việc của mình

    Cả bốn điều ấy là hạnh phúc cao thượng.


    Dānañca dhammacariyā ca,
    Ñātakānañca saṅgaho,
    Anavajjāni kammāni,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    14/ Dāna
    Bố thí

    15/ Dhammacariyā
    Hành theo (Phật) pháp

    16/ Ñātakānañca saṅgaho
    Giúp đỡ quyến thuộc

    17/ Anavijjāni kammāni
    Làm những việc vô tội

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Āratī viratī pāpā,
    Majjapānā ca saññamo,
    Appamādo ca dhammesu,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    18/ Āratī viratī pāpā
    Biết ghê sợ và tránh xa tội lỗi.

    19/ Majjapānā ca saññamo
    Thu thúc sự uống rượu

    20/ Appamādo ca dhammesu
    không dể duôi trong các pháp

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Gāravo ca nivāto ca,
    Santuṭṭhī ca kataññutā,
    Kālena dhammassavanaṃ,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    21/ Gāravo
    Sự tôn kính các bậc đáng tôn kính

    22/ Nivāto
    Nết hạnh khiêm nhượng

    23/ Santuṭṭhī
    Tri túc (biết thỏa mãn với của cải đã có)

    24/ Kataññūtā
    Nết hạnh biết ơn người

    25/ Kālena dhammassavanaṃ
    Biết tùy thời nghe pháp

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Khantī ca sovacassatā,
    Samaṇānañca dassanaṃ,
    Kālena dhammasākacchā,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    26/ Khantī
    Nhẫn nại

    27/ Sovacassatā
    Làm người dễ dạy

    28/ Samaṇānañca dassanaṃ
    Được thấy, được gặp các vị Sa môn

    29/ Kālena dhammasākacchā
    Thảo luận Phật pháp theo thời

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Tapo ca brahmacariyañca,
    Ariyasaccāna dassanaṃ,
    Nibbānasacchikiriyā ca,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    30/ Tapa
    Cố gắng đoạn tuyệt điều ác

    31/ Brahmacariya
    Hành Phạm hạnh

    32/ Ariyasaccāna dassanaṃ
    Nết Hạnh Thấy Các Diệu Đế

    33/ Nibbānasacchikiriyā
    Nết hạnh làm cho thấy rõ Niết Bàn

    Là hạnh phúc cao thượng.


    Phuṭṭhassa lokadhammehi,
    Cittaṃ yassa na kampati,
    Asokaṃ virajaṃ khemaṃ,
    Etammaṅgalamuttamaṃ.

    34/ Phuṭṭhassa lokadhammehi,
    Cittaṃ yassa na kampati
    Tâm không xao động vì pháp thế gian

    35/ Asokaṃ
    Không có sự uất ức

    36/ Virajaṃ
    Dứt khỏi sự phiền não

    37/ Khemaṃ
    Lòng tự tại.

    Là hạnh phúc cao thượng.

    .................................................. .............................................

    Chính xác thì đức Phật nói 11 bài kệ để trả lời cho vị Trời đó. Trong đó 10 bài chứa đựng những lời giáo hóa về sự Hạnh Phúc.

    Sau này người ta thường chia ra thành 38 điều, nhưng thực tế chỉ có 37 điều mà thôi! Lý do có thêm 1 điều nữa là người ta đã xé điều thứ 11, hoặc 12 ra làm 2. (chia phụng mẹ cha thành 2 là: phụng dưỡng me, và phụng dưỡng cha. Hoặc lo cho vợ con được chia thành 2 là: lo cho vợ, và lo cho con.)


    ...Thân ái,
    -Thiên Vương-
    Phật Tại Tâm Chỉnh Tâm Thành Phật
    Nhân Thì Tham Bỏ Tham Thời Nhân

  3. #3

    Mặc định

    Hạnh phúc là gì?...

    Thôi em nằm lại
    Với đất lành Duy Xuyên
    Trên mồ em có mùa xuân ở mãi
    Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên
    Súng nổ gấp. Anh lên đường đuổi giặc
    Trời chiến trường không một phút bình yên
    Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
    Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
    Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
    Anh mất em như mất nửa cuộc đời
    Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
    Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy
    Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
    Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi
    Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc
    Nhưng em ạ phút giây này chính lúc
    Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
    Nhằm thẳng quân thù mắt không giọt lệ vương
    Anh nổ súng.

    Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng
    Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi vẫn chưa ra
    Cho đến ngày cất bước đi xa
    Miền Nam gọi hai chúng mình có mặt

    Nhớ chăng em cái mùa mưa đói quay đói quắt
    Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
    Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
    Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
    Bao dốc cao em cần cù đã vượt
    Và mỗi lần ngồi nghỉ em nhìn anh
    Em nói tới những điều em định viết
    Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
    Con sông Giàng rầm réo miên man
    Nước lũ về... trang giấy nhỏ mưa chan
    Em vẫn viết, lòng dạt dào cảm xúc

    Và em gọi đó là hạnh phúc...

    Nhớ chăng em ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân
    Em lên đường phơi phới bước chân
    B.52 bom nghìn tấn dội
    Kìa dáng em băng rừng bước vội
    Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi
    Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi
    Nắng long lanh trong mắt người bám biển
    Giặc mới lui càn khi em vừa đến
    Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
    Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
    Đã lại mở những chiến hào gai góc
    Những em bé dưới mưa bom vẫn đi làm, đi học
    Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
    Trong một góc vườn cháy khét lửa Napan
    Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc

    Và em gọi đó là hạnh phúc...

    Như chồi biếc gặp mưa xuân, như chim én say trời
    Em mải mê, đi giữa bao người
    Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hà, Xuyên Phú...
    Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
    Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
    Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
    Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
    Cô du kích dịu dàng dũng cảm
    Sông Thu Bồn hằng dao động tâm tư
    Có tiếng hò như thực như hư
    Em đã đến tắm mình trong sóng nước
    Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thuở trước
    Em mở mắt nhìn kinh ngạc những làng thôn
    Và kêu lên khi được thấy cội nguồn
    Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ
    Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ
    Đã cùng họ sẻ chia
    Cọng rau lang bên miệng hố bom đìa
    Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
    Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể hết
    Của một thời nô lệ đau thương
    Em lớn lên bên họ can trường
    Giữa bom gào đạn réo
    Em đã thấy những tâm hồn trong trẻo
    Những con người như ánh sáng lung linh
    Mỗi đêm ra đi giản dị hiến mình
    Để làm nên buổi mai đầy nắng
    Em bối rối, em sững sờ đứng lặng
    Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên
    Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
    Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc

    Và em gọi đó là hạnh phúc...

    Em ra đi chẳng để lại gì
    Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
    Và anh biết khi bất thần trúng đạn
    Em đã ra đi với mắt cười thanh thản
    Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
    Bởi biết mình có mặt ở tương lai
    Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống
    Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu
    Em trong anh là mùa xuân náo động
    Từ phút này rực rỡ bao nhiêu

    .................................................. .Dương Hương Ly - 8/3/1969


    Phá huynh Hữu Đức chơi, đừng giận đệ nghen :D
    Lời quê chắp nhặt rông dài
    Mua vui cũng được một vài trống canh!

  4. #4

    Mặc định

    HẠNH PHÚC BỊ LÃNG QUÊN (Sưu tầm)


    Có thể diễn đạt hành trình đi tìm hạnh phúc của chúng ta bằng cái trục ngang với rất nhiều điểm đến. Ta hãy bắt đầu từ A và điểm đến là B. B có thể là nguyện vọng lấy được chứng chỉ Master. Nhưng đến B rồi thì thấy B cũng thường thôi, chưa phải là hạnh phúc nên bạn sốt ruột muốn đến C. Lấy được người mình thương chắc sẽ nắm được hạnh phúc, nhưng rồi sau đó cũng thấy còn vài thứ khiến mình chưa có thể hạnh phúc trọn vẹn, phải có một đứa con xinh thì mới gọi là mái ấm gia đình, nên bạn lại hy vọng ở D. Rồi bạn vẫn chưa thấy thỏa mãn, tiếp tục đặt ra những điều kiện của hạnh phúc mà mình cần phải có như là sở hữu một căn nhà lộng lẫy, một chiếc xe hơi đời mới nhất, một trương mục khá nhiều tiền, một địa vị mà bạn bè đều thèm thuồng và kính nễ… thì mới bảo đảm an ninh vững bền cho hạnh phúc.

    Cứ thế bạn tiếp tục lao như điên đi về E, F, G… và ở mỗi điểm bạn chỉ cảm nhận được giá trị hạnh phúc rất ngắn ngủi. Chừng vài tuần hoặc vài tháng sau bạn lại khát khao những điều kiện khác nữa. Đôi khi bạn còn nghĩ biết đâu hạnh phúc có thể nằm ở cuối trục ngang này không chừng. Bạn ơi, cuối trục ngang này là cuối cuộc đời đấy bạn. Thật ra hạnh phúc đều có mặt ở B, C, D hay E, F, G và cho đến X,Y, Z nữa. Nhưng làm sao ta có thể hiểu được rằng: A= B= C= D… = Z khi động cơ “bỏ hình bắt bóng” luôn thúc đẩy ta lao tới phía trước như một thói quen được ghi chép sẵn trong tâm thức mà bản chất của nó chính là sự lầm lẫn (wrong view) về giá trị hạnh phúc.

    Chính vì kẹt vào những ước mơ chưa đạt được nên bạn không thể thừa hưởng những điều kiện hạnh phúc lớn lao mà mình đang có. Liệu bạn có chắc khi những ước mơ đó thực hiện xong thì bạn sẽ hoàn toàn hạnh phúc không? Tôi nghĩ là bạn chỉ tiên đoán thôi, vì một năm hay hai năm về trước chẳng phải bạn cũng đã từng có những điều ước và hầu như đều đã thành tựu hết rồi mà sao bạn vẫn không có hạnh phúc? Bạn lại tiếp tục ước mơ, tiếp tục hy vọng. Nếu bạn không biết cái gì làm cho bạn hạnh phúc trong giây phút hiện tại, thì làm sao bạn có thể biết được cái gì có thể làm cho mình hạnh phúc trong tương lai?

    Thành ra bạn có cần ước thêm nữa không, hay nên quay về tiếp nhận những gì mình đang có và bằng lòng với nó thì may ra bạn mới biết hạnh phúc là gì. Khi bạn nhận ra được giá trị hạnh phúc của mình đã sẵn có thì tôi chắc là bạn sẽ biết mình nên làm gì và không nên làm gì để có thể trở thành một người hạnh phúc và chín chắn đem lại hạnh phúc cho người khác.

    Bạn thử lấy một tờ giấy để ghi ra những điều kiện hạnh phúc mà bạn đang có thì tôi chắc là một tờ giấy sẽ không đủ, vì càng nhìn lại thì bạn càng phát hiện hàng trăm món đồ quý giá mà từ lâu mình đã bỏ quên. Thái độ có hạnh phúc mà không cảm nhận được là một thứ cảm giác trung tính luôn có mặt trong ta, nó có khả năng bình thường hóa mọi điều kiện hạnh phúc, tên gọi chuyên môn là xả thọ (neutral).

    Chính cái cảm giác xả thọ đó mà ta hay mau chóng nhàm chán những gì mình đang có, đánh mất niềm tin những thứ đó có thể mang lại hạnh phúc như trong quá khứ ta đã từng nghĩ. Ta lại tiếp tục dẫm đạp lên trên những điều kiện hạnh phúc để đuổi theo những đối tượng hư ảo xa vời, nên khiến chúng ngậm ngùi biến thành vật vô tri lẩn khuất. Cái lạc thọ năm xưa, bây giờ biến thành xả thọ. Tuy bị chìm trong bóng tối lãng quên nhưng khả năng linh động của những điều kiện hạnh phúc vẫn còn đó, chỉ cần hết lòng trở về tiếp xúc và nuôi dưỡng thì nó sẽ bừng dậy và tràn lên trên tâm hồn ta. Xả thọ sẽ chuyển thành lạc thọ. Thành ra khi bạn đủ sức khám phá và làm cho những thứ hạnh phúc đã từng bị biến dạng kia biểu hiện trở lại với bản chất thực của nó thì tôi chắc là bạn sẽ thốt lên rằng: Trời ơi, tôi là người hạnh phúc nhất trên đời!

    Nhưng trong chúng ta có mấy ai thốt lên được câu nói đó, hầu hết những người chỉ biết mình hạnh phúc sau một cơn nguy biến, một tai nạn chạm mặt với tử thần hay một cuộc phân kỳ tưởng chừng không bao giờ gặp lại, còn tất cả thì vẫn miệt mài dông ruỗi đi tìm hạnh phúc trong viễn cảnh tương lai. Và vì thế mà hạnh phúc mãi mãi chỉ là giấc mơ bỏ ngõ của biết bao kẻ lang thang trong trời đất này, như lời than thở của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”. Trong khi hạnh phúc thật gần, chỉ cần dừng lại và nhìn sâu thì sẽ tìm thấy ngay:

    Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình

    Ngựa hoang hăng hái đi tìm hạnh phúc ở tận chân trời xa xăm, nhưng đến khi mỏi vó chùng chân thì cũng đành dừng lại bên thảm cỏ xanh rì và dòng suối mát trong. Bỗng thấy niềm hạnh phúc lớn lao tràn lấp trong tâm hồn, ngựa hoang mới giác ngộ ra cái mình đang tìm kiếm lại hiện hữu ngay dưới chân mình mà bấy lâu nay đã vô tình dẫm đạp lên. Còn bạn bao giờ mới chịu dừng lại hay cũng đợi tới khi nào mỏi gót chùng chân, tai nạn xảy ra, những điều kiện hạnh phúc tan biến đi và phải đối đầu với nghịch cảnh khổ đau thì bạn mới đủ tỉnh thức để quay về tiếp nhận và giữ gìn những gì mình đang có?

  5. #5

    Mặc định

    NHỮNG NUỐI TIẾC ÂM THẦM TRONG TÀNG THỨC

    Trích từ sách Hạnh Phúc Mộng và Thực:
    Giảng giải Kinh Tam-Di-Đề (Samiddhi Sutta)

    (Sư Ông Làng Mai )

    Trong lý thuyết văn nghệ Mác Xít, người ta hay nói không được bôi đen thực tại, mà cũng không được tô hồng thực tại. Thực tại là thực tại, mình không nên bôi cho nó đen thêm, cũng không nên tô cho nó hồng hơn. Trên lý thì như vậy, nhưng thực tế thì các nhà văn, nhà thơ, nhà họa luôn luôn có ý muốn bôi đen hoặc tô hồng. Tô hồng tức là làm cho đẹp hơn sự thật và tàng thức của chúng ta thường làm công việc đó.

    Có những điều mà trong khi tỉnh, ta biết rằng không đáng để ta theo đuổi, vậy mà trong giấc mơ ta vẫn theo đuổi. Khi nghe nói trong bụng mẹ tối hu và cung điện của đứa con không phải là cái đích mà ta tìm tới, thì ta có thể đồng ý một trăm phần trăm rằng đó không phải là quê hương đích thực của ta. Nhưng có thể trong giấc mơ ta vẫn âm thầm đi tìm về cái hướng đó. Và chính tôi có thể cũng đang làm như vậy! Thức dậy buổi khuya tôi vẫn thấy mình nằm ở trong tư thế ấy như thường. Thành ra ta phải biết sự thật là trong con người của ta có một sự mâu thuẫn, có một sự khác biệt giữa Ý và Tàng. Những đối tượng của năm thứ dục lạc kia, khi quán chiếu bằng ý thức, ta không thấy chúng có sức hấp dẫn như vậy, nhất là khi ta đã thắp lên ngọn đèn chánh niệm, ta đã thấy rõ mặt mũi chúng. Ta nghĩ rằng, ta đã được giải thoát rồi, nhưng than ôi, khi đi vào giấc mơ, ta vẫn còn bị kẹt! Và vì vậy cho nên phải tiếp tục thực tập quán chiếu để chuyển hóa cái thấy của Tàng vì cái thấy của Ý chưa có nghĩa là ta đã được hoàn toàn giải thoát. Ta đã có thể cắt đứt những sợi dây kết sử phía trên phần Ý, nhưng mà những sọi dây kết sử ở dưới phần Tàng, gọi là hạ phần kết sử, hay là tùy miên, có thể ta chưa cắt đứt được, vì vậy cho nên ta đừng khinh thưòng.

    Có một Sư Cô vì không gặp may mắn trên đường tu học, không có thầy giỏi, không có tăng thân tốt, nên đã không thành công trong việc chuyển hóa. Trong sự buồn đau và thất vọng đó, cô ngã bệnh. Trên giường bệnh, chỉ còn mấy ngày nữa là từ trần, cô bảo những người xung quanh hãy đem tới cho cô một muỗng nước mắm để cô uống. Câu chuyện này do nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ kể trong một cuốn tiểu thuyết. Khi đọc đến đoạn này, tôi biết rằng đây là một chuyện có thể có thật. Một Sư Cô trước khi chết đòi uống một muỗng nước mắm là điều có thể có thật.

    Nếu không phải là người Việt thì quí vị không biết được địa vị của nước mắm trong văn hóa Việt Nam. Các món ăn Việt Nam sở dĩ thắm thiết ngon lành và đậm đà là nhờ ở hương vị của nước mắm. Nước mắm là cái vị ngọt, vị ngon của thức ăn, nó tượng trưng cho cái vị ngọt, vị ngon của dục vọng. Khi đi tu ta bỏ cái dục lạc ở ngoài đời vì một lý tưởng cao siêu hơn, vì một hạnh phúc chân thật hơn là hạnh phúc của dục lạc. Nhưng vì cuộc đời tu hành của mình thất bại, cho nên âm thầm trong tàng thức, mình tiếc là mình đã bỏ cái tuổi xanh, đã bỏ năm món dục lạc để đi tìm cái hạnh phúc mà mình không đạt tới được. Thành ra cái ý muốn đòi đem tới một muỗng nước mắm để uống, đã phát sinh ra từ sự hối tiếc đó. Đối với những người hầu cận xung quanh Sư cô lúc đó, thì hiện tượng này là do ma làm. Suốt mất chục năm trời chay tịnh, tụng kinh, niệm Phật, mà đến giờ phút sắp lâm chung lại đòi uống nước mắm, thì quả thực là ma tới phá, làm đổ vỡ cả một công trình tu học mấy mươi năm.

    Nhưng công trình tu học mấy mươi năm đó có gì đâu? Vì không có thầy hay không có bạn giỏi, Sư cô đã không có hạnh phúc trong mấy mươi năm tu học, thành ra cái công trình đó chưa phải là một kiến trúc của hạnh phúc, của giác ngộ. Tuy vậy đối với những người xung quanh Sư cô, họ cho đó là một công trình đáng giá, một kiến trúc công phu và chỉ cần một muỗng nước mắm là có thể xô đô được cái công phu kia. Cho nên họ nhất không đem cho Sư cô muỗng nước mắm đó. Một công trình thực sự đâu có thể dễ dàng bị phá vỡ như vậy? Muỗn nước mắm đâu có khả năng như vậy? Muỗng nước mắm chỉ tượng trưng cho tất cả những chất ngọt ngào, những dục lạc mà Sư Cô đã bỏ lại sau lưng khi đi xuất gia. Rốt cuộc Sư Cô tịch mà không thỏa mãn. Khi đọc đến đây tôi nghĩ rằng nếu có tôi ở bên giường bệnh thì tôi sẽ đi lấy một muỗng nước mắm lớn để cho cô uống. Uống xong thì cô sẽ giác ngộ.

    Người đã trải qua những cơn sốt đều biết rằng trong khi bệnh thì lưỡi rất nhạt, nên mình muốn có một cái gì mặn để dánh tan cái chất nhạt đó đi, và tiềm thức của mình nói rằng cái ngon nhất, cái vi diệu nhất, đậm đà nhất là muỗng nước mắm. Chính lúc đó là lúc mà Sư Cô cần nếm nước mắm, và nếm xong muỗng nước mắm mặn chát ấy, thì Sư Cô sẽ có cơ hội giác ngộ. Chỉ tiếc là người ta đã không đem tới cho Sư Cô một muỗng nước mắm! Theo cái nhìn của tôi, lúc đó không phải Tâm Kinh hay Vãng Sang Tịnh Độ Thần Chú sẽ cứu vãng được cô, mà là một muỗng nước mắm thật đầy, thật mặn mới là phương tiện để giúp cho Sư Cô bỏ được sự nuối tiếc năm thứ dục lạc. Đó là cái nhìn của một Thiền sư. Rất tiếc là vị Thiền sư không có mặt ở đó cho nên Sư cô đã chết đi trong sự nuối tiếc một muỗng nước mắm, một biểu tượng của vị ngon ngọt ở đời.

    Sự tu hành của chúng ta hiện giờ cũng như vậy. Ta phải đạt cho được cái hạnh phúc trong khi tu học. Đi tu là vì ta đã thấy được những cơn sốt, những đau khổ, những phiền não trong cuộc đời và cái thấy đưa tới một cái tâm muốn tạo hạnh phúc cho ta và cho người khác, muốn đem giọt nước thanh lương để xóa tan cái sầu khổ trong lòng mình và trong lòng người. Do đó mình phát ra một cái tâm rất đẹp, rất tươi, rất mát, gọi là tâm Bồ Đề, có khi gọi là Sơ Tâm. Sơ Tâm tức là cái tâm ban đầu của người đi xuất gia. Không có cái gì đẹp cho bằng sơ tâm của một người đi xuất gia. Cho nên các thầy luôn luôn nhắc nhở các đệ tử là con làm sao thì làm nhưng phải giữ gìn cái sơ tâm cho đừng bị hư nát. Sơ tâm đó, là bảo vật của người tu. Nếu Sơ tâm còn được giữ gìn thì đường tu sẽ có tiến bộ. Nếu Sơ tâm càng ngày càng co rút lại thì đạo nghiệp sẽ tiêu tan như trong trường hợp của Sư Cô nói trên. Nếu gặp một vị thầy không hiểu được mình, không thấy được những nỗi khổ niềm đau, những khó khăn, những ước vọng của mình mà chỉ biết la mắng trách móc; nếu sống chung với một tăng thân trong đó các anh, các chị, các em đều không ai thật sự thương mình, không ai thật sự hiểu mình và giúp đỡ mình, thêm vào đó mình lại đang hành trì những pháp môn không đem lại hạnh phúc cho mình trong khi hành trì, thì cố nhiên mình sẽ thất bại và cái Sơ tâm của mình, cái tâm Bồ Đề của mình đã teo lại thì một cái gì khác nó sẽ lớn lên. Cái đó là sự hối tiếc dục lạc, là ý muốn ra đời. Nếu hạt giống của Bồ Đề tâm được thầy được bạn vun tưới, thì nó trở thành một vùng năng lượng rất lớn trong con người tu. Tuy nhiên, như vậy không có nghĩa là những hạt giống của sự hưởng thụ, của sự yếu hèn đã tiêu tan đi hết. Chúng vẫn còn và nếu ta để cho những hạt giống đó được tưới tẩm thì chúng sẽ lớn lên. Trong khi tu học, ta nên vun bón, tưới tẩm hạt giống của Bồ Đề tâm và đừng để cho những hạt giống chống lại Bồ Đề tâm có dịp được vun bón tưới tẩm. Khi mới đi tu thì Bồ Đề tâm của ta rất lớn. Nhưng điều đó không có nghĩa là lúc đó tất cả những hạt giống muốn sống đời thế tục, muốn hưởng dục không có mặt hoặc đã biến mất. Chúng vẫn còn đó. Tuy rằng mình muốn trở nên người xuất gia, một người mang lý tưởng Bồ Tát, đem hiểu biết, đem thương yêu làm đẹp cho cuộc đời, nhưng những hạt giống ích kỷ, những hạt giống của sự hưởng thụ năm món dục lạc vẫn còn núp sau đó, Nếu ta không làm cho tâm Bồ Đề này, cho năng lượng này càng ngày càng lớn thì những "hạt giống kia" sẽ có cơ hội lớn lên.

    Tôi còn nhớ năm 40 tuổi, tức là sau khi đã tu được mấy chục năm rồi, vậy mà lúc đó "hạt giống kia" vẫn còn khá mạnh trong tôi. Một hôm đi thiền hành trong một công viên ở thành Nice miền Nam nước Pháp, tôi thấy một thiếu phụ đẩy một chiếc xe có em bé bên trong. Hình ảnh đó đã đánh động tới những hạt giống muốn sống đời thế tục của tôi. Nên biết là trong thời gian đó tôi đang đi kêu gọi hòa bình, sống xa Thầy, xa Chùa, xa Tăng thân, không có một chỗ để trở về vì lúc đó chính quyền không cho tôi về nước. Cho nên hình ảnh người thiếu phụ Pháp đẩy con dạo chơi trong công viên Nice đã làm động tới cái hạt giống "có một mái gia đình" ở trong tâm tôi, và tôi đã nghĩ rằng nếu mình sống đời thế tục thì bây giờ mình cũng có một người đàn bà như thế, và có một đứa con mũm mĩm xinh đẹp như thế. Nhưng nhờ đang đi thiền hành cho nên chỉ trong vòng một hai giây đồng hồ là tôi thoát được tư tưởng đó. Tuy vậy tôi đã thấy rõ là "hạt giống kia" đang có ở trong tôi. Thành ra cái "hạt giống muốn có một gia đình", có một căn nhà ấm cúng, có một người chăm sóc cho mình, có một đứa con mũm mĩm, nó đang có mặt trong bất cứ một Sư Cô hay một Sư Chú nào, và hạt giống đó nó sẽ không lớn lên được khi mình ở trong một môi trường mà Bồ Đề tâm của mình, sơ tâm của mình được nuôi dưỡng, tưới tẩm hàng ngày. Còn nếu tu học không thành công, không có hạnh phúc trong sự tu học thì Bồ Đề tâm của mình sẽ bé đi từ từ và cố nhiên "anh chàng kia" sẽ lớn từ từ, và một ngày nào đó mình sẽ ra đời, mình sẽ đi lập gia đình, đó là chuyện dĩ nhiên. Chỉ vì mình không để ý, chứ chuyện ra đời không phải là chuyện được quyết định trong một giờ hay một ngày. Chuyện đó đã âm ĩ trong tàng thức của mình từ nhiều năm nhiều tháng. Có thể muời năm sau mình mới ra đời, nhưng mà bây giờ mình đã bắt đầu ra đời rồi. Tu chánh niệm là để thấy điều đó.

    Cạo sạch mái tóc
    Nguyện cho mọi người
    Dứt hết phiền não
    Độ thoát cho đời.

    Bài kệ này biểu dương một hùng lực lớn. Cố nhiên là trong trường hợp này Bồ Đề tâm chiếm thượng phong, nhưng điều đó không có nghĩa là Phi Bồ Đề tâm đã hoàn toàn tiêu diệt. Nó vẫn còn nằm đó, phục kích, đợi cho Bồ Đề tâm yếu đi là chiếm phần thượng phong trở lại. Trong cuộc sống hàng ngày có những Sư anh, Sư em thỉnh thoảng hành xử khó chịu với mình, có những Sư chị, Sư em thỉnh thoảng chua chát với mình, điều này có thể đưa mình đến ước mơ có một người thiếu nữ rất hiền, rất ngoan, chỉ biết nghe lời mình và chỉ thương một mình mình thôi, lo lắng cho mình đủ cách, luôn luôn mềm mỏng, ngọt ngào như một bà tiên. Và mình nuôi hình ảnh đó trong đầu. Trong thực tế có thể có một người như vậy hay không, chuyện đó mình biết rất rõ. Nhưng trong tàng thức của ta, người đó vẫn luôn luôn có mặt. Trong một bài thơ, Đinh Hùng đã viết: "Chưa gặp em anh đã nghĩ rằng, có người thiếu nữ đẹp như trăng ..." Đó là người thiếu nữ lý tưởng của bất cứ một chàng trai nào, nhưng người đó chỉ có thể có trong mộng mà thôi. Trong thực tế, có thể đó là một bà chằng đội lốt nàng tiên. Tuy rằng Ý thức thấy được điều đó, và hoàn toàn chấp nhận điều đó, nhưng trong thế giới của Tàng thức thì lại khác. Giống như món quà của Sư chú Pháp Dụng đã khám phá ở Việt Nam rất khác với món quà nằm trong tàng thức của Sư chú.

    Một Sư cô tuy cạo sạch mái tóc, sơ tâm rất lớn, rất đẹp, rất hùng tráng nhưng "hạt giống kia" vẫn còn, nó núp đằng sau hạt Bồ Đề Tâm, nhỏ xíu nhưng sẽ lớn lên từ từ nếu Sư cô đó không tu tập đàng hoàng. Cho nên sinh ra trong phái nữ mình cũng có "hạt giống đó", mình cũng mơ ước có một người đàn ông của riêng mình, chỉ riêng cho mình thôi, và mình sẽ rất an toàn khi có một người đàn ông như vậy đi bên cạnh. Đó là vị hoàng tử của đời mình, vị hoàng tử trong giấc mơ của mình. Hoàng tử đó có hay không trong thực tế là một chuyện khác, và hạt giống của sự ước mơ này sẽ lớn lên khi sự tu học của mình không thành công. Điều đó là điều mình phải biết. Mỗi khi tỉnh dậy sau một giấc mơ, nếu thấy những "hạt giống" hiện hành trong giấc mơ, thì khi thức dậy rồi ta phải mỉm cười với chúng, phải mỉm cười và ý thức rằng những "hạt giống đó" trong giấc mơ đã phát hiện và trong đời sống tỉnh thức hàng ngày, ta phải thực tập và phải chấp nhận sự phát hiện của những hạt giống đó trong giấc mơ. Trong đời sống hàng ngày của một tu sĩ, ta ngồi thiền, đi thiền hành v.v... và không bao giờ nghĩ rằng ta có thể nằm mơ thấy một giấc mơ như vậy. Nhưng sự thực đêm qua ta vừa mơ thấy là ta ôm một người con trai hay một người con gái! Cách tu tập của ta là khi thức dậy mà nhớ được giấc mơ, thì ta phải mỉm cười với hình ảnh đó và phải ý thức rằng những hạt giống thế tục đó đang hoạt động bên trong ta. Chỉ chừng đó là đủ rồi, không cần phải có mặc cảm tội lỗi, không cần phải tự đày ải mình, không cần đấm ngực, không cần bứt tóc, nhưng ta đã cạo đầu rồi thì còn tóc đâu mà bứt!

    Đó là phương pháp nhận diện những hạt giống khi chúng phát hiện trong tâm của ta. Có thể là trong giấc mơ, người ta ôm có những nét hao hao giống Sư em của ta, khi thức dậy rồi, phải ý thức ngay điều đó, và phải mỉm cười với nó, tại vì tàng thức của ta làm việc một cách rất kỳ lạ, rất bất khả tư nghì. Bất khả tư nghì là không thể ngờ trước được, không thể tính toán được. Ta phải tỉnh thức để thấy rằng Sư em của mình là một người đi tu, một người đang mang chí nguyện độ đời trong vai trò Ni Cô. Vậy mà trong giấc mơ, ta đã ôm một người con gái, và người con gái đó lại có thể có những nét hao hao giống người Sư em, cho nên ta cảm thấy tội lỗi và tự hỏi tại sao chuyện này có thể xảy ta? Trong đời sống tỉnh thức hàng ngày, ta kính phục Sư em, không bao giờ dám có tư tưởng như vậy. Vậy mà trong giấc mơ nó đã xảy ra. Điều này chỉ có nghĩa là những "hạt giống kia" vẫn nằm ở trong tàng thức của ta, và đừng tưởng rằng trong thời gian tỉnh thức của đời sống hàng ngày, ý thức có thể làm được hết tất cả mọi công việc chuyển hóa.
    (www.langmai.org)
    ________________________

  6. #6
    Đai Vàng
    Gia nhập
    Oct 2007
    Nơi cư ngụ
    Ở trong rừng
    Bài gởi
    85

    Mặc định

    Hạnh phúc theo tui thì cứ: đói thì ăn, khát thì uống, buồn ngủ thì đi ngủ, có việc thì làm, không việc thì ngồi chơi uống trà. Thế thôi!!!

  7. #7

    Mặc định Hạnh Phúc là gì ?

    Hạnh Phúc là Thỏa mãn.Bất cứ cái gì Đạo Hữu có sự Thỏa mãn trong công

    việc .Thỏa mãn Trong việc học Phật Pháp là Hạnh Phúc .Thường ít ai thỏa

    mãn.Vì không Thỏa mãn nên có vợ hai vợ ba hay chồng hai chồng ba .Trên

    thế gian này ít có ai hạnh phúc trọn vẹn .lý do gần Đức Phật nhiều hơn nửa

    gần nữa đi chúng ta thỏa mãn hết những gì mong nuốn .Ngạc nhiên phải

    không ? Vì Đức Phật đem đến cho chúng ta cái mà chúng ta mong muốn .

    Nay Kính ....vuive

  8. #8

    Mặc định

    gia đình mạnh khỏe, vợ đẹp con ngoan , tiền bạc đủ sống vậy là ok rồi ^^
    Last edited by longkisi; 24-09-2009 at 09:33 AM.

  9. #9

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuive Xem Bài Gởi
    Hạnh Phúc là Thỏa mãn.Bất cứ cái gì Đạo Hữu có sự Thỏa mãn trong công

    việc .Thỏa mãn Trong việc học Phật Pháp là Hạnh Phúc .Thường ít ai thỏa

    mãn.Vì không Thỏa mãn nên có vợ hai vợ ba hay chồng hai chồng ba .Trên

    thế gian này ít có ai hạnh phúc trọn vẹn .lý do gần Đức Phật nhiều hơn nửa

    gần nữa đi chúng ta thỏa mãn hết những gì mong nuốn .Ngạc nhiên phải

    không ? Vì Đức Phật đem đến cho chúng ta cái mà chúng ta mong muốn .

    Nay Kính ....vuive
    Thực ra câu hỏi nầy hỏi hạnh phúc gì chứ ???
    hạnh phúc cho cá nhân hay gia đình ??

    Nói như các hạ, thế gian nầy toàn là phật sau vài thế hệ !!
    Nếu không có hạnh phúc gia đình nhân loại làm gì có truyền giống nòi :)
    Các hạ ra đời củng do từ cập vợ chồng khổ ải tạo ra chứ ??

    Hạnh phúc nhất lúc dạo phố về không bị vợ hạch hỏi :) yêu cầu đơn giản thôi :)

  10. #10

    Mặc định ai cũng đi tìm nhưng không phải ai củng thấy

    Chín người những mười ý. Câu hỏi của bạn hay quá làm tôi cũng muốn tham gia đôi lời. Con người không thề sống một mình mà rất cần đến gia đình và xã hội. Nên hạnh phúc phải là sự hài hòa giữa mình và mọi người. Nên ai biết sống mình vì mọi người sẽ được mọi người vì mình thì mới hạnh phúc. Sự hài hòa đó làm nên vẻ đẹp như hội họa, như âm nhạc, như tình yêu...Muốn vậy nó không thể thiếu những yếu tố cơ bản là chân thiện mỹ. Chúc gia đình vô hình luôn hạnh phúc. Mặc dù không giống nhau nhưng chúng ta hợp lại sẽ thành một vườn hoa đẹp, một bản nhạc hay, một tâm hồn nhân ái như vậy là hạnh phúc lắm rồi.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  11. #11

    Mặc định

    hạnh phúc là giải thoát khỏi ràng buộc. ấy là hạnh phúc ạ.

  12. #12

    Mặc định

    PL làm mem mới, vào topic này thây hay hay cũng xin mạo muội góp 1 câu:

    "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

    Vậy những gì chúng ta đang nắm giữ có được xem là "hạnh phúc" ko?

    Mời ACE cho ý kiến và bổ khuyết thêm.
    www.phongluuqb.com - Thả bước tìm nơi chốn tụ quần.

  13. #13

    Mặc định

    Định nghĩa Hạnh phúc ngắn gọn (của Thích Nhất hạnh - Sư ông Làng Mai):
    Hạnh phúc là ít khổ đau .

  14. #14

    Mặc định

    Hạnh phúc là Mặt nạ của Đau khổ. Chỉ cần tháo nó ra là thấy ngay đằng sau là: Đau khổ. Mà chẳng ai có thể đeo mặt nạ hoài.:)
    "Chúng ta luôn luôn không thỏa mản. Ăn trái ngọt ta nhớ vị chua. Ăn trái chua ta nhớ vị ngọt." Nên hạnh phúc là cái không ai có thể cầm chắc trong tay!
    Last edited by Nomatter; 08-10-2009 at 10:22 PM.

  15. #15

    Mặc định

    hạnh phúc là tranh đấu...............................!

  16. #16

    Mặc định Hạnh Phúc là không có bóng dáng"Giận Dữ"

    .................................Giận dữ, một cảm xúc hủy diệt
    Bạn giận ư? Vâng, tất cả chúng ta không phủ nhận điều đó. Ðôi khi chúng ta phát cáu lên, bực mình và càu nhàu. Chúng ta nóng giận và cáu tiết với người này hay người khác vì một lý do này hay lý do khác. Có rất nhiều việc, nhiều hoàn cảnh làm cho chúng ta lo âu và bực mình, chúng ta thường nản lòng và nổi giận khi một việc gì đó làm không theo ý muốn của chúng ta. Chúng ta muốn mọi điều phải y như ý của ta và khi thất bại, chúng ta nổi giận hóa điên lên.
    Ðôi khi chúng ra mong muốn một điều gì đó đến với chúng ta (như lên lương chẳng hạn), và khi điều đó không xảy ra, chúng ta buồn nản và nóng giận. Thế đó, mọi người đều muốn khêu khích, chọc tức, xúc phạm chúng ta. Họ có thói quen thích làm cho chúng ta tức giận và khó chịu.
    Thật ra, thiếu điều kiện, hoàn cảnh dễ cho chúng ta nóng giận. Nếu chúng ta quan sát những phản ứng và lời nói của chúng ta trong những việc làm hằng ngày, chúng ta sẽ tìm thấy được rất nhiều duyên cớ khi ta mất bình tĩnh, hay ngay ở ngưỡng cửa của sự mất bình tĩnh. Sự nóng giận thể hiện qua lời nói, cử chỉ, những sự thay đổi trên nét mặt của chúng ta, qua giọng nói, cáu kỉnh, qua hành động và khi chúng ta lên giọng.
    Và khi chúng ta không còn kiềm chế được nữa, chúng ta bắt đầu la hét, đá đồ vật, đóng rầm một cánh cửa, đập bàn, đập điện thoại hoặc thậm chí đánh người hoặc hành hung người khác. Trong tình cảnh như thế, chúng ta không được biết diệt cơn nóng giận hoặc kiềm chế cơn thịnh nộ và thậm chí người ta có thể chết vì cơn đau tim đột ngột.
    Tính khí nóng giận của chúng ta thay đổi qua sức mạnh của cảm xúc. Những người có tính khí nóng, rất dễ dàng nóng giận. Còn những người có tính khí hòa nhã, luôn ở trạng thái bình tĩnh, hòa nhã sau khi cơn giận dổi đã đi qua. Có người nuôi hận thù đố kỵ dai dẳng, cũng có người dễ dàng tha thứ, bỏ qua. Cho dù nó là sự việc gì thì sự kiện vẫn tồn tại đó để cho tất cả chúng ta nổi nóng, chỉ là sự khác biệt ở sức mạnh của cảm xúc và tần số của cảm xúc mà thôi. Vì ngay cả những người có tính khí hòa nhã nhất, cũng có thể biểu hiện những dấu hiệu phiền nhiễu, lo âu, nóng giận khi sự kiên nhẫn của anh ta vượt qua mức chịu đựng hoặc khi anh ta chịu quá nhiều áp lực.
    Chúng ta nên nổi nóng không? Có phải đó là điều nổi giận chính đáng không? Nó dùng để nổi giận và la hét người khác để rồi mất bình tĩnh và mặt đằng đằng sát khí không? Sự nóng giận đã trở thành lối sống của một số người trên thế giới phải không? Chúng ta đã cho nó là điều hiển nhiên và chấp nhận nó như thể là điều tự nhiên và không thể tránh né nó chăng? Khi đọc những tạp chí ngày nay, chúng ta tìm thấy rất nhiều sự kiện nói về sự nóng giận và hận thù của con người ở hành tinh của chúng ta. Ðọc về tất cả những cuộc đấu tranh và những cuộc chiến đang diễn ra trên mọi miền thế giới, có bao giờ chúng ta tự hỏi tại sao người ta không thể sống chung với nhau một cách bình an như thể anh chị em một nhà được nhỉ? Tại sao chúng ta quá hững hờ, quá tàn nhẫn, quá bất nhân? Tại sao có những người giết người vô tội để đoạt những gì họ muốn? Tại sao có nhiều nước tranh đua để chế tạo những vũ khí hạt nhân mà có thể hủy diệt loài người trên thế giới? Tại sao có quá nhiều nổi lo sợ và sự thiếu tin cậy nhau?
    Nóng giận và yêu thương đều khởi nguồn từ trái tim của chúng ta. Một điều chúng ta tin chắc rằng nóng giận là điều xấu, chúng ta phải tuyệt đối ngăn cản chúng, khi khởi đi từ trái tim và đầu óc của chúng ta. Nó là một xúc cảm phá hủy gây ra nhiều đau thương trên thế giới và trong cuộc sống của chúng ta. Nó khởi đầu từ đầu óc của chúng ta và đầu óc là nguồn gốc khởi sự, nó cần phải được kiểm tra và loại bỏ. Trong lời tựa của Hiến chương UNESCO (cơ quan Văn Hóa Liên Hiệp Quốc) nói như sau: " Vì chiến tranh khởi đi trong đầu óc của con người, thì cũng chính từ đầu óc của con người mà việc bảo vệ hòa bình có thể được thực hiện ... ". Trong quyển " Bước vào cuộc sống giác ngộ" viết như sau: " Bạn có thể giết bao nhiêu người tội lỗi? Số người đó thì vô kể trên thế gian này. Nhưng nếu suy nghĩ lúc nóng giận bị diệt đi thì tất cả những kẻ thù cũng bị tiêu diệt đi".
    Sự nóng giận làm cho đời sống của chúng ta khốn khổ. Nếu chúng ta tiếp tục nóng giận và không nỗ lực để kiềm chế nó, chúng ta sẽ tiếp tục sống trong sự bồn chồn, bất an. Mỗi khi chúng ta bực bội chỉ vì những chuyện vặt vãnh, cáu gắt, giận dữ, chúng ta đã bắt đầu điên lên. Cảm giác bừng bừng nóng này gia tăng theo cường độ của sự nóng giận. Cơn nóng giận càng mạnh mẽ, cảm giác bừng bừng nóng của chúng ta càng mạnh mẽ theo ... đó là một cảm giác rất đau khổ. Bạn có thể quan sát nó ở chính bản thân bạn. Lần sau, nếu bạn có lo âu hay nóng giận điều gì, hãy quan sát trạng thái tinh thần và nhịp đập của tim, và bạn sẽ thấy được sự đau khổ và sự tổn thương của chính bản thân bạn đang chịu đựng trong trạng thái nóng giận, rối loạn và phiền toái.
    Giận dữ là một trạng thái không lành mạnh của tinh thần, Ðức Phật không bao giờ cho phép nóng giận một điều gì. Trong đạo Phật, không có gì được xem là cơn nổi giận đúng. Tất cả mọi cơn nóng giận từ mức độ thấp hay cao cũng đều là xấu cả. Nó giống như là liều thuốc độc tiêm vào đầu óc chúng ta. Vì thế Ðức Phật khuyên chúng ta "hãy hóa giận dữ thành yêu thương." Ngài còn nói: "Lòng oán giận không bao giờ chiến thắng được lòng oán giận. Chỉ có lòng yêu thương mới có thể xoa dịu được lòng oán giận-đây là một định luật vĩnh hằng". Ngài còn nói rằng: "Hãy chinh phục người đàn ông giận dữ bằng lòng yêu thương của mình".
    Hãy bắt đầu bằng một nụ cười, Ðức Phật nói: "ngay cả nếu một tên trộm lấy cái cưa để cắt chân tay chúng ta, chúng ta cũng không nên tỏ ra giận dữ. Nếu chúng ta tỏ ra bực mình, giận dữ tức là chúng ta không nghe theo lời Ngài dạy. Thay vào đó, Ngài khuyên chúng ta hãy ban phát lòng yêu thương đến kẻ hành hạ mình. Ngài nói rằng "vì các ngươi cần nên huấn luyện chính bản thân các ngươi". Trạng thái không lo âu, bối rối nên vẫn giữ lại trong đầu óc chúng ta, chúng ta nên tiếp tục nói những lời nói thân thiệt, nên bày tỏ những niềm cảm thông với khác, hãy để trái tim tràn ngập lòng yêu thương, giải phóng thoát khỏi những ác tâm, hiểm độc còn đang ẩn náo. Và đ?i với những kẻ hành hạ này (những tên trộm đang cưa chân tay chúng ta), chúng ta hãy tưới mát bằng ý nghĩ đầy tình yêu thương bao la vô hạn, thoát khỏi sự nóng giận oán thù.
    Lòng yêu thương của Ðức Phật thật là hoàn mỹ. Ngay khi là Bodhisatta (Bồ-tát, một vị Phật tương lai), trong vô lượng kiếp Ngài đã chịu biết bao sự tra tấn, chết đi sống lại mà không hề nuôi dưỡng ấp ủ một tí xíu gì lòng oán giận đối với kẻ thù. Và khi thành Phật, Ngài vẫn luôn giữ trạng thái điềm tĩnh và thanh thản. Ngài không bao giờ để trạng thái điềm tĩnh và thư thái chuyển xoay. Khi con voi hung tợn Nalagiri tấn công Ngài, Ngài đã ban phát lòng thương yêu nhân từ để khuất phục nó. Trong 45 năm hoằng pháp, với khoảng đời ngắn ngủi còn lạ là một ví dụ minh họa của tình yêu thương bác ái.
    Không chỉ Ðức Phật là vị thầy duy nhất thuyết giảng về tình yêu thương. Tất cả những bậc vĩ nhân cũng giảng như thế. Chúa Jesus Christ nói: "Hãy yêu người hàng xóm của con như yêu chính con vậy! Nếu một người nào đó vả vào má phải của con, con hãy quay sang má trái yêu cầu anh ta vả thêm một cái còn lại". Mahatma Gandhi, người nổi tiếng ủng hộ bất bạo động nói: "Nếu máu chảy, cứ để mặc cho nó chảy. Chuẩn bị sẳn sàng lòng can đảm thầm kín cho cái chết mà không giết hại. Vì người đàn ông sống trong tư thế sẳn sàng để đón nhận cái chết, nếu cần thiết trong tầm tay của người anh của anh ta, đừng bao giờ giết anh ta". Câu nói này nhắc ta nhớ lại câu chuyện của một vị tu sĩ bị đe dọa bởi một viên tướng hung bạo. Viên tướng thét: "Ngươi biết không, ta là một người có thể giết chết ngươi mà không hề cảm thấy ăn năn". Vị tu sĩ đáp lại: "Thưa Ngài, tôi là người có thể bị giết mà không hề oán trách". Ðối mặt với người có tấm lòng dũng cảm, viên đại tướng bỏ đi mà không hề làm hại vị tu sĩ đó.
    Ngoài việc đầu độc đầu óc của chúng ta, nóng giận, oán thù cũng là mối nguy hiểm cho sức khỏe của cơ thể chúng ta. Ngành khoa học y dược đã chứng minh rằng nóng giận và những cảm xúc có hại cho sức khỏe khác có thể đóng góp mang lại những mầm bệnh cho cơ thể. Khi chúng ta nóng giận, cơ thể chúng ta tiết ra những chất hóa học mà có thể làm rối loạn sự cân bằng sinh lý. Nếu những hành vi của chúng ta trở thành thói quen, nó có thể dẫn đến những bệnh đau ốm vặt kéo dài, chẳng hạn như: loét bao tử, chứng khó tiêu, táo bón, cao huyết áp, đau tim và thậm chí bị ung thư nữa.
    Mặt khác, trạng thái tinh thần bình an và điềm tĩnh dẫn đến sự cân bằng thể chất và tinh thần. Chúng ta sẽ mạnh khỏe hơn, hạnh phúc hơn và sống tự tin hơn. Một số bệnh mãn tính như: chứng khó tiêu có thể đang quấy rầy chúng ta và cũng có thể được giải quyết. Những căn bệnh khác cũng có thể được ngăn chặn. Một tinh thần sảng khoái thanh thản sẽ được thể hiện qua nét mặt và là da của cơ thể. Chúng ta đi bất cứ nơi nào cũng được mọi người yêu, mọi người thích. Không một ai thích giao thiệp với một người có tính khí nóng giận hay dễ dàng giận dữ. Lấy một ví dụ: Một ông chủ luôn luôn cau có, hay la hét với nhân viên, ông ta chẳng được lòng ai cả và mọi người đều xa lánh. Khi có cơ hội, những nhân viên này sẽ rời bỏ ông. Ngược lại với ông chủ luôn mỉm cười, tốt bụng hay giúp đỡ, một người không bao giờ hoặc ít khi để mất bình tĩnh thì luôn được mọi người quan tâm và yêu mến. Với một ông chủ như thế, rất ít nhân viên rời bỏ ông cho dù ở nơi khác lương cao hơn.
    Hơn nữa, đạo đức của bạn sẽ ảnh hưởng đến những người tiếp xúc với bạn, bạn là một ví dụ điển hình cho người khác noi theo. Chúng ta có thể thay đổi thế giới, làm cho nó trở nên tốt hơn và mọi người thành thật hơn dựa trên sự thiết lập một mô hình điển hình không? Vâng, được. Qua sự thay đổi của chính chúng ta và thiết lập một mô hình, chúng ta thật sự đang tích cực đóng góp làm cho thế giới ngày một tốt hơn. Hãy cho rằng: Thế giới được tạo thành bởi con người, con người tạo nên thế giới. Nếu bạn thay đổi con người, bạn đang thay đổi thế giới. Và chúng ta bắt đầu ngay chính bản thân chúng ta, sau cùng, bạn cũng không phải là người duy nhất sống trên trái đất này. Vì thế khi bạn thay đổi, bạn sẽ thay đổi thế giới này trong hoàn cảnh sẽ ít thêm một người dễ dàng nóng giận. Nếu càng có nhiều người thay đổi thì thế giới này sẽ càng được thay đổi hơn. Mọi người càng yêu thương và được sống trong cảnh thanh bình, những cảnh rối loạn, xung đột trên thế giới sẽ được giảm xuống.
    Nhận biết được sự độc hại của giận dữ có thể mang đến cho chúng ta và những người khác, chúng ta hãy xua tan giận dữ và ban phát lòng yêu thương nhân hậu. Chúng ta hãy nhân hậu, kiên nhẫn, tử tế và giúp đỡ kẻ khác. Chúng ta chớ nên cọc cằn. Chúng ta đừng để cho kẻ khác bối rối, hoang mang và khó xử. Hãy quan sát xung quanh và nhận thấy rằng: đã có quá nhiều đau thương trên thế giới, chúng ta đừng cho thêm vào nữa. Thay vào đó, chúng ta hãy là nguồn an ủi và bình an, là ngọn đuốc thấp sáng cho những người xung quanh, chúng ta đi một cách an toàn và hạnh phúc hơn.
    Sự quyết định nén giận và ban rải tình thương là bước đầu tiên. Vấn đề kế tiếp là chúng ta sẽ thực hành như thế nào? Khi nóng giận nổi lên, chúng ta thật không dễ dàng kiềm chế nó, phải cần rất nhiều sự nổ lực và khéo léo để kiềm chế sự nóng giận. Vì thế ở những trang sau chúng tôi sẽ bàn luận về những phương cách và kỹ thuật để kiềm chế nóng giận. Vấn đề bàn luận chủ yếu là sự chánh niệm (Sati) và sự phát sinh trí tuệ (Yoniso manasikàra). Dựa vào chánh niệm chúng ta có thể sớm dập tắt sự nóng giận từ khi mới chớm nở, thậm chí ngay cả khi nó phát lên. Ứng dụng sự phát sinh trí tuệ để lý giải nhiều lý do tại sao chúng ta không nổi giận, sẽ nhắc nhở và làm chúng ta có sự mong muốn xua đuổi cơn nóng giận tan biến nhanh chóng từ đầu óc của chúng ta. Trong phần thứ ba, chúng tôi sẽ trình bày thiền định trên lòng yêu thương nhân từ (Mettàbhàvanà), đó là một liều thuốc giải độc cơn nóng giận tốt nhất. Chúng tôi tin rằng nếu bạn đọc quan tâm, xem xét đến những lý do tại sao chúng ta không nên nổi giận, suy cho cùng anh ta không muốn nổi giận, và lần sau khi cơn giận nổi lên, anh ta muốn dập tắt nó ngay lập tức. Và kết hợp cùng với sự trau dồi chánh niệm (Sati) và lòng yêu thương-nhân từ (Mettà), anh ấy sẽ có khả năng đánh bại con quỷ giận dữ độc ác.
    Mọi người có thể được "hạnh phúc". Họ có thể diệt trừ tận gốc cơn nóng giận và lòng oán thù từ trong tận trái tim họ và hiện thân của tình yêu vĩ đại, trí tuệ và thân thiết thương yêu nhau.
    ..............................: Bhikkhu Visuddhàcàra,
    ..........................."Curbing Anger, Spreading Love"
    Last edited by vuive; 21-10-2009 at 01:22 PM.

  17. #17

    Mặc định Hạnh Phúc là không có bóng dáng"Giận Dữ"

    .........................Liều Thuốc Giải Ðộc Cơn Giận Dữ
    Quy luật đầu tiên

    Thiền định (Sati) là kẻ gác cổng đầu tiên và trung thành nhất chống lại cơn nóng giận và tất cả những trạng thái không lành mạnh của đầu óc. Thế chánh niệm là gì? Nó là sự hiện diện của trí tuệ, sự nhận thức, biết được rành mạch việc đang diễn ra đúng tại từng thời điểm. Vì thế, khi cơn giận nổi lên, bạn phải chánh niệm, bạn phải nhanh chóng nhận định trong cơ thể bạn cơn giận đang trổi dậy. Bạn phải chỉ định, nhận biết và tự nói trong đầu: "A! tôi giận. Tôi đang giận" hoặc bạn có thể chỉ định ngắn như "Giận, giận". Hay nếu bạn không muốn đặt tên, bạn có thể cảm nhận đang có sự hiện diện của cơn giận trong cơ thể.
    Vì thế khi chỉ định, cơn giận bị lôi kéo, chỉ trích ra và có sự nhận thức. Ðây là hành động nhận biết giúp đỡ để kiểm tra cơn nóng giận. Tại sao chúng ta phải chỉ định nó? Bởi vì khi cơn giận nổi lên, nó thường nhấn chìm chúng ta, thậm chí trước khi chúng ta nhận biết nó. Nó làm cho đầu óc của chúng ta bị lu mờ và làm tổn hại nhiều đến sự suy xét của chúng ta. Nói khác đi, giận dữ áp chế đầu óc của chúng ta. Lúc đó thật sự chúng ta không nhận biết gì cả, suy cho cùng lúc đó tâm thái tâm thần của chúng ta đang nổi giận. Chúng ta bị cơn giận dữ làm héo mòn, chúng ta phải đối phó và chống cự lại nó. Nét mặt của chúng ta thay đổi và bắt đầu gắt gỏng, khoa tay múc chân hay thậm chí chúng ta la hét những người xung quanh. Chánh niệm kiểm soát tất cả những hiện tượng trên. Nó ngăn cản không cho cơn giận dữ nhấn chìm chúng ta. Sự hiện diện của trí tuệ là sự cần thiết nhất cho đầu óc. Chỉ có hành động hiểu biết giúp làm dịu cảm giác đang nung nóng. Thay vì đối phó và chống cự lại sự giận dữ, chúng ta sẽ quan sát chúng. Chúng ta sẽ quan sát cảm giác nóng, xúc động. Và trong khi quan sát theo dõi đó, cơn giận dữ lắng dịu xuống đầu tiên nó sẽ yếu đi và dần dần xẹp xuống.
    Hơn nữa, khi chúng ta quan sát cơn nóng giận, chúng ta không để ý đến bất cứ người nào, vật thể nào hay điều kiện xung quanh ta đang gây cho chúng ta nóng giận. Thay vào đó, chúng ta theo dõi trạng thái tinh thần diễn ra trong thâm tâm chúng ta, theo dõi sự hiện diện của cảm giác hay cảm xúc nóng giận. Nói một cách logic, khi sự chú tâm của chúng ta chuyển từ đề mục (Ví dụ: tác nhân gây nên) giận dữ sang sự nhận thức tốt đẹp của chính sự nóng giận, chẳng hạn như xúc cảm, cơn giận dữ sẽ yếu đi. Bởi vì nếu chúng ta tiếp tục tập trung vào một vật thể (chẳng hạn như một người nào đó), chúng ta sẽ giận dữ, và thật chất sẽ càng nóng giận hơn. Nhưng dưới ánh sáng chói chang của thiền định, giận dữ không thể phát triển hơn nữa. Nó bị kiểm soát, và với việc tiếp tục chỉ định, nó ngày một yếu dần và cuối cùng xẹp xuống.
    Và một điều vô cùng thú vị nữa là sự lắng dịu cơn giận dữ đến mà không cần sự đè nén hay áp lực nào. Bạn không cần phải nghiến răng, siết chặt nắm tay hay dựa vào ý chí, tinh thần để chiến thắng cơn giận dữ. Thay vào đó, khi bạn chỉ định, cơn giận dữ sẽ yếu đi và biến mất. Ðặc biệt điều này có thể được thấy rõ trong sự tập trung thiền định, khi sự tập trung của người thiền định ở mức cao độ có thể đánh gục kẻ thù giận dữ hay trạng thái tinh thần không lành mạnh khác bằng hành động chỉ định.
    Một lợi ích khác mà chánh niệm mang đến đó là nó cho phép chúng ta ngưng và có quyết định hay hành động đúng sự việc. Khi chúng ta chỉ định và nhận biết đang giận dữ, chúng ta sẽ không bị cảm xúc chi phối. Chúng ta có thời gian để suy nghĩ và quyết định hành động khôn ngoan. Trong khoảng thời gian như thế, chúng ta có cơ hội để luyện tập. Yoniso manasikàra mà Ðức Phật gọi đó là sự suy ngẫm của trí tuệ hay sự xem xét thích đáng. Nếu cơn nóng giận hoàn toàn không lắng dịu ngay từ lúc đầu chỉ định, lúc đó chúng ta có thể luyện tập thiền Yoniso Manasikàra bằng cách suy ngẫm những bộ mặt tội lỗi và những điều có hại khi giận dữ. Trong quá trình suy ngẫm, cơn giận dữ của chúng ta hiển nhiên sẽ yếu đi và khi đó chúng ta càng thuyết phục được dễ dàng cơn giận khó ưa và giận dữ dần dần sẽ lắng dịu. Một sự khao khát không muốn nóng giận hay không muốn tiếp tục nóng giận nữa sẽ dâng lên. Và cuối cùng, cơn giận dữ sẽ biến mất.
    Vì vậy, quy luật đầu tiên là luyện tập chánh niệm. Nếu bạn có thói quen tập trung niệm vào những thay đổi quan trọng trong trạng thái tinh thần, bạn có thể trở thành người có thể nắm bắt được cơn giận dữ ngay lập tức khi nó nổi lên. Bạn có thể cảm nhận và biết được rằng cơn giận dữ của bạn đang phát triển, và dựa vào điều hiểu biết đó, bạn có thể sớm dập tắt nó từ khi mới chớm nở, hoàn toàn loại bỏ nó ngay trước khi nó có thể thể hiện trên nét mặt hay trong những hành động của bạn. Ðó là sự thần kỳ của chánh niệm. Nó có thể hạ gục ngay lập tức trạng thái không lành mạnh của tinh thần.
    Vấn đề kế tiếp là trong những phương cách khác nhau, chúng ta chọn lựa (đối chiếu) như thế nào để loại bỏ cơn giận dữ. Chúng ta không thể xua đuổi nó một cách triệt để qua chánh niệm. Có rất nhiều phương pháp để chúng ta có thể lựa chọn, đối chiếu.
    Ở quyển sách này chúng tôi sẽ nghiên cứu sự khác nhau giữa chúng, và chúng tôi tin rằng nếu bạn đọc quan tâm, theo thời gian bạn sẽ đọc đến trang cuối cùng, và hoàn toàn nhận ra sự phiền toái, rắc rối và sự vô nghĩa của giận dữ. Bạn sẽ không bao giờ muốn nổi giận nữa. Sự kết án đơn độc này sẽ có ích cho bạn, qua đó tâm của bạn được dễ dàng hướng đến sự thân thiện giữa người với người, không còn nóng giận nữa, luôn giữ bình tĩnh và vui vẻ. Với những ước muốn và những quyết định lành mạnh, đúng đắn, lúc này bạn có khả năng giảm được tính nóng giận. Hơn nữa, cơn giận dữ nổi lên liên tục khi nó vẫn còn được xảy ra, nó sẽ không còn còn sức mạnh và bạn cũng có khả năng nhớ lại và ứng dụng tất cả những phương thuốc giải độc khác nhau dựa theo những điều chúng tôi sẽ thảo luận dưới đây.
    Một điều ghi nhớ là trong lúc chánh niệm và suy nghĩ trong trí tuệ, không có sự đè nén trong quá trình kiểm tra cơn giận. Một điều hiển nhiên, có khá nhiều cơn giận dữ được dịu xuống trong quá trình chánh niệm hay sự suy ngẫm. Ðối với các nước phương Tây, đôi khi họ nghĩ rằng nếu chúng ta nén giận, thì điều đó sẽ không tốt cho sức khỏe của chúng ta. Vì thế theo trường phái này, biểu lộ giận dữ để thư giản sự căng thẳng là điều tốt. Tuy nhiên, cũng có những trường phái khác cho rằng biểu lộ cơn giận quá mức cũng sẽ có hại. Trong dù trường hợp nào, để cho tự bản thân "bùng nổ" vì thư giản sự căng thẳng sẽ không phù hợp. Với phương pháp của người Phật-tử , Ðức Phật không chỉ dẫn hay cho phép làm điều đó. Ngược lại, Ngài dạy chúng ta hãy hóa giận thành yêu, thả lỏng cơn giận dữ của chúng ta, chúng ta đang khai mở một đầu óc đầy ô trượt hơn và đang tạo nghiệp xấu hơn. Trong lúc phải gáng trách nhiệm cho hành động làm hại hay tổn thương người khác. Ở mức độ cao nhất, người ta dập tắt cơn giận và những nạn nhân đôi khi là những thành viên vô tội trong cộng đồng. Phương pháp dành cho những người Phật tử mà chúng tôi bàn luận ở đây không liên quan đến sự nén giận. Sự chánh niệm mà đã đề cập đến không dính líu đến sự đè nén, đó chỉ là sự nhận biết trạng thái tinh thần đang diễn ra trong chúng ta. Nhận biết và quan sát cơn giận nguôi dần theo hướng tự nhiên. Và ứng dụng sự suy nghĩ trong trí tuệ cũng kiểm soát cơn giận mà không cần áp lực của sự đè nén.

    ..............................: Bhikkhu Visuddhàcàra,
    ..........................."Curbing Anger, Spreading Love"

  18. #18

    Mặc định Hạnh Phúc là không có bóng dáng"Giận Dữ"

    …..Kiên định trong lúc hành trì tâm trạng bình lặng

    Nghệ thuật điềm tĩnh và giữ tâm trạng bình yên đã hoàn toàn mai một trong thế giới hiện đại của chúng ta. Cuộc sống bề bộn, lo toan, chú trọng đến việc tạo ra vật chất, bừa bãi sản xuất và tiêu dùng, vẻ hấp dẫn hào nhoáng bên ngoài, quảng cáo trên các phương tiện truyền thông đại chúng, và nhiều vấn đề khác trong cuộc sống hiện đại đã góp phần vào sự xói mòn phẩm chất đạo đức và giá trị tinh thần. Chúng ta cũng gây tổn hại cho tinh thần của chúng ta, chúng ta luôn bị áy náy, lo âu, tâm trạng bối rối, băn khoăn, sợ hãi và giận dữ.
    Ở mức độ cao, chúng ta thiết lập một mức cân bằng của sự phát triển tinh thần, sự đơn giản, sự điềm tĩnh và hoàn cảnh yên tĩnh. Ðể phát triển sự điềm tĩnh này, kỷ luật của thiền định là không có giá trị. Áp dụng thiền định chánh niệm là phương pháp tối ưu. Tuy nhiên, nó không nằm trong phạm vi vấn đề đi sâu vào chi tiết của thiền định chánh niệm. Nó có thể được góp nhặt từ những quyển sách khác nhau cho cùng một chủ đề, phương pháp thiền định về lòng yêu thương độ lượng cũng là cách luyện tập tuyệt vời, mà đặc biệt có hiệu quả chống lại tất cả những hình thức giận dữ, oán thù và hèn nhát. Nó áp dụng lý tưởng cho những ai có tính khí giận dữ, oán thù. Cho nên, chúng tôi sẽ bày giảng phương pháp thiền định về lòng yêu thương-độ lượng ở những chương sau.
    Trong khi đó, điều quan trọng là chúng ta cố gắng trau dồi và duy trì một tâm trạng bình lặng và giữ được sự thư thái mọi lúc mọi nơi. Nếu chúng ta nhất quán và quyết tâm nổ lực để làm điều này thì rất ít có khả năng chúng ta bị mất bình tĩnh hay kích động do những cảm xúc xáo trộn gây ra, chẳng hạn như cơn giận dữ. Vì vậy, từ ngay bây giờ chúng ta nên cố gắng duy trì tính điềm tĩnh và kiên định trong mọi hành vi cử chỉ của chúng ta. Chúng ta nên cố gắng nói ôn hòa và có suy xét, không nên ồn ào kích động. Chúng ta nên dùng chánh niệm để kiểm tra tâm trạng bối rối, lo âu và kích động khi chúng nổi lên. Chúng ta nên giữ cơ thể của chúng ta trong trạng thái bình tĩnh và ôn hòa. Chúng ta nên tiếp tục những hoạt động hàng ngày theo tính ôn hòa, suy xét và quyết tâm rồi ta sẽ tiến đến chứng nghiệm được một thế giới bình an, yên tĩnh tràn đầy thú vị. Trong lúc trạng thái ôn hòa và tĩnh lặng, bạn sẽ tìm thấy được quyền lực và khả năng đạt được công việc và mục tiêu của bạn.
    Vì thế liều thuốc "giải độc" thứ hai là trau dồi và duy trì trạng thái điềm tĩnh và ổn định. Thánh Abba-Dorotheus, người đã trải qua nhiều năm nghiên cứu đã nói: "Những việc gì vượt ra ngoài tầm tay của bạn, thậm chí nếu vấn đề đó lại rất cấp bách và đòi hỏi hết sức thận trọng, tôi sẽ không tranh luận hay không để tâm trạng bị lo âu, bối rối. Có một điều chắc chắn rằng mọi thứ bạn làm dù lớn hay nhỏ chỉ giải quyết được 1/8 của vấn đề, trong khi đó giữ tâm trạng không bị quấy rối, thậm chí ở tâm trạng đó ta cũng nên chấp nhận chịu thua để đạt được mục đích thì lúc này cơ hội còn lại là 7/8. Vì vậy, nếu bạn bận rộn vì vài công việc nào đó và muốn làm nó một cách hoàn hảo, cố gắng đạt được nó. Như tôi đã nói ở trên bạn chỉ giải quyết được 1/8 của vấn đề mà thôi, và cũng lúc đó nếu bạn giữ tâm trạng của bạn không bị tổn hại thì sẽ có cơ hội thành công 7/8. Tuy nhiên, nếu để đạt được mục đích của công việc chắc chắn bạn sẽ làm chính bản thân bạn bị mất bình tĩnh và tổn hại hay gây ra nhiều phiền toái khác nửa do việc tranh luận với kẻ khác, lúc này bạn sẽ làm mất 7/8 cơ hội chỉ vì bảo vệ 1/8 lợi ích?

    ..............................: Bhikkhu Visuddhàcàra,
    ..........................."Curbing Anger, Spreading Love"

  19. #19

    Mặc định Hạnh Phúc là không có bóng dáng"Giận Dữ"

    ……………………….Hãy xem xét ví dụ điển hình của Ðức Phật
    Là một người Phật-tử, chúng ta nên xem xét những lời khuyên và ví dụ của Ðức Phật, Ðức Phật đã biểu lộ sự kiên nhẫn để đối phó với muôn ngàn sự khiêu khích, trêu chọc. Ngài không bao giờ nổi giận thay vào đó Ngài luôn ban phát lòng yêu thương đến chúng sinh, ngay cả đó là những kẻ làm hại Ngài. Ngài không hề nổi giận khi Devadatta cố tìm mọi cách giết hại Ngài, khi Cinca cố tình buộc tội giả Ngài đã gây ra cho nàng có thai, hoặc khi các giáo phái khác cố tình buộc tội giả Ngài giết chết một người nữ qua đường.
    Không chỉ ở kiếp cuối cùng mà ở những tiền kiếp khi là Bồ-tát (tức là vị Phật tương lai), Ðức Phật đã biểu lộ sự kiên nhẫn và sức chịu đựng vĩ đại. Câu chuyện Khantivàdijàtaka (câu chuyện về nguồn gốc của những người hành nghề kiên nhẫn) đã chứng minh tính kiên nhẫn phi thường của Bồ-tát. Trong câu chuyện đó kể về một ông vua Kalabu độc ác đe dọa Bồ-tát mà sau này trở thành một người tu khổ hạnh. Vua Kalabu hỏi "Này kẻ sống ẩn dật, Ngươi dạy cái gì?" Bồ-tát trả lời "Thưa Ngài, tôi dạy cho người ta tính chịu đựng, kiên nhẫn".
    "Thế tính chịu đựng, kiên nhẫn là gì?"
    "Ðó là trạng thái không nóng giận khi người khác quyền rủa hay đánh đập hoặc sỉ vả mình".
    Ðức vua nói tiếp: "Thế bây giờ tôi muốn nhìn thấy tính chịu đựng, kiên nhẫn thật sự của ông" và ra lệnh cho người hành hình quất vào người Bồ-tát. Người hành hình quất Bồ-tát cho đến khi da của Ngài nứt và máu tuôn chảy. Vua Kalabu lại hỏi Bồ-tát: "Ông Tăng sĩ kia, Ngươi dạy cái gì?"
    Bồ-tát đáp lại: "Tôi dạy cho người ta tính chịu đựng, kiên nhẫn, thưa Ngài. Nhưng Ngài lại nghĩ tính chịu đựng, kiên nhẫn của tôi chỉ ở bên ngoài. Tính chịu đựng, kiên nhẫn của tôi không ở bên ngoài, Ngài không thể thấy được đâu vì tính kiên nhẫn, chịu đựng của tôi đã ẩn sâu, bám chặt vào tim tôi".
    Vì tính quá ích kỷ, nhà vua ra lệnh cho người hành hình chặt tay và chân của Bồ-tát. Người hành hình đã thi hành mệnh lệnh và thế là Bồ-tát chảy máu đầm đìa.
    Nhà vua lại mắng Bồ-tát: "Người dạy cái gì?"
    "Thưa Ngài, tôi giảng dạy tính kiên nhẫn và chịu đựng. Nhưng tôi nghĩ sức kiên nhẫn và chịu đựng ở trong tay và chân của tôi. Nó không chỉ tồn tại ở đó mà đã ẩn sâu, bám chặt vào từng thới thịt, quyện vào dòng máu của tôi."
    Nhà vua lại tiếp tục ra lệnh: "cắt tai và mũi của hắn" và người hành hình đã tuân theo. Toàn thân của Bồ-tát đẫm đầy máu. Nhà vua cũng hỏi lại câu hỏi đó, Bồ-tát cũng trả lời y như trước "Thưa Ngài, tôi dạy tính kiên nhẫn và sức chịu đựng. Nhưng Ngài đừng nghĩ rằng sức chịu đựng và tính kiên nhẫn của tôi nằm ở trong tai và mũi mà nó đã ăn sâu vào tim tôi".
    "Nhà ngươi có thể ngồi xuống và hãy tán dương sức chịu đ?ng, kiên nhẫn của Ngươi" và sau đó nhà cua đã đá vào Bồ-tát và ra đi trong dáng vẻ chiến thắng.
    Người tổng binh chứng kiến câu chuyện từ đầu đến cuối đã lau chùi máu chảy trên người của Bồ-tát, băng những vết thương ở tay, chân, lổ tai và mũi, và van xin Bồ-tát hãy tha thứ mọi chuyện. "Hỡi ẩn sĩ, nếu Ngài có nổi giận, hãy nổi giận riêng với Ðức vua và đừng nổi giận Vương quốc này."
    Bồ-tát đáp lại rằng " tôi không nổi giận với ai cả, cũng không nổi giận Ðức vua vì Người đã làm tổn thương tôi. Tôi chỉ mong muốn rằng: một ông vua trị vì lâu dài thì cũng giống như tôi sẽ không bao giờ nổi giận". Và Bồ-tát đã chết trong ngày hôm đó. Người ta nói rằng vì bản tính độc ác, nhà vua bị sét đánh và tái sinh vào cõi avìvi, cõi địa ngục.
    Vì thế, nói đến sức kiên nhẫn và tính không khơi dậy cơn giận dữ của Bồ-tát là nguồn cảm hứng và bài học cho tất cả chúng ta. Vì vậy là những người Phật-tử , nếu chúng ta muốn trở thành môn đồ của Ðức Phật, chúng ta phải cố gắng chú ý thực hành theo những lời khuyên bảo của Ngài. Vì ngay ở kiếp cuối cùng, Ngài vẫn mỉm cười trên những lằn cưa. Ngài nói cho dù tên trộm có cưa hoặc cắt tay chân của chúng ta, chúng ta cũng không nên nổi giận mà chúng ta hãy ban phát yêu thương độ lượng đến với họ và hãy cầu mong rằng: "tất cả chúng sanh và những tên trộm này sẽ thỏa mãn và hạnh phúc". Không nghi ngờ gì cả, đây là lời khuyên khó nhất để thực hiện nhưng nó đã cho chúng ta hiểu rằng: "trong lời dạy của Ðức Phật không có chổ đứng giành cho sự giận dữ". Và chúng ta sẽ thực hành tốt để tim ta tràn ngập lòng yêu thương và tống khứ ra tất cả những cơn sân si. Cho nên hãy nghĩ rằng lần tới chúng ta sẽ giữ cân bằng trạng thái tốt hơn để kiểm tra tính nóng giận của chúng ta khi nó nổi lên.

    ..............................: Bhikkhu Visuddhàcàra,
    ..........................."Curbing Anger, Spreading Love"

  20. #20

    Mặc định Hạnh Phúc là không có bóng dáng"Giận Dữ"

    Hãy nghĩ rằng rồi một ngày nào đó tất cả chúng ta phải chết

    Cuộc đời chỉ là cái bóng di động, một diễn viên tồi, vinh váo, cáu kỉnh những giờ diễn của anh trên sân khấu và rồi không còn ai nhắc đến nữa. Ðó là câu chuyện do thằng ngu kể, tràn ngập âm thanh, thác loạn, không có gì đặc sắc cả.- Shakespeare, Macbeth.
    Có những kẻ không biết rằng mọi người sống trong thế giới này rồi cũng phải chết. Còn những kẻ biết, thay vì họ tranh cải thì giữ điềm tĩnh.-- Phật ngôn.
    Ở những vần thơ trên, Shakespeare gợi cho chúng ta nhớ rằng đôi khi trong cuộc sống của chúng ta phải sống trong sự tổn thương, tử vong và trong những hành động ngu xuẩn. Và qua lời nói của Ðức Phật cũng đúng lúc nhắc nhở rằng sự hiện diện hiển nhiên khắp nơi của thần chết đang bám sát chúng ta từng bước. Ðúng vậy, chúng ta không phủ định đó là sự thật, trong lúc chúng ta giận dữ, kích động, chúng ta thường quên rằng một ngày nào đó liệu chúng ta có chết không? Nhưng khi suy nghĩ về cái chết, chúng ta thường nói với chính bản thân chúng ta rằng: "A! Có đáng giận không? Ðời người quá ngắn mà, chẳng bao lâu tất cả chúng ta đều phải chết. Nổi giận hay lo âu cũng chẳng đi đến đâu, chỉ làm cho chúng ta phiền thêm mà thôi. Vì thế mình hãy làm những việc đừng mang đến phiền muộn cho mình. Mình hãy sống an phận với chính bản thân mình và thế giới, mọi người xung quanh. Suy cho cùng mình không động ta thì ta không động mình ... Với lối suy nghĩ khôn ngoan như thế bạn có thể nguôi dần và đi đến quyết định chiến đấu lại với cơn giận dữ.
    Thật ra, ít nhất mỗi ngày một lần chúng ta ngẫm về cái chết cũng là điều tốt. Ðức Phật dạy chúng ta maranasati (ngẫm về sự chết) để chúng ta có thể phát triển cảm giác cấp bách trong thiền định và việc trau dồi trí tuệ. Suy ngẫm về cái chết cũng sẽ khởi dậy, thúc đẩy chúng ta cố gắng sống một cuộc sống đầy ý nghĩa và trách nhiệm, không phung phí thời gian nhầm mưu cầu những việc không mang lại lợi ích. Ðối với Vipassanà, thiền sư Joseph Goldstein nói: "Nếu chúng ta đón nhận cái chết như là vị cố vấn của chúng ta, mỗi thời khắc chúng ta sẽ sống với quyền lực và viên mãn. Chúng ta sẽ đóng góp phần sức lực cuối cùng cho nhân loại".
    Vì thế, hãy luôn nhớ rằng: "Cuộc sống là tạm bợ nhưng tử là điều hiển nhiên" hoặc "Than ôi! Cuộc sống của con người thật là ngắn ngủi, luôn bị giới hạn và phù du, tràn đầy thương đau và thống khổ". Con người phải hiểu một cách khôn ngoan, hãy làm điều tốt và hướng đến cuộc sống thánh thiện, bởi con người không ai thoát khỏi cái chết?.

    ..............................: Bhikkhu Visuddhàcàra,
    ..........................."Curbing Anger, Spreading Love"

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •