kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Ðề tài: Truyện sáng tác : Cõi ma quỷ ở Cà Mau

  1. #1

    Mặc định Truyện sáng tác : Cõi ma quỷ ở Cà Mau

    Thưa bạn đọc , câu chuyện tôi kể ra đây là câu chuyện đã xảy ra cách đây 10 năm , khi tôi chỉ mới là 1 sinh viên tỉnh lẻ vào Sài Gòn trọ học , trong khu dãy nhà trọ ở cuối con đường Nguyễn Thái Sơn , tôi tình cờ được gặp một người bạn , cũng là đồng hương của tôi Trường , Trần Văn Trường . Trời Sài Gòn mưa phùn rã rich , bầu trời xám xít không chút ánh sang khiến cho không khí quanh khu xóm trọ bình thường đã yên tĩnh , nay còn trở nên u ám hơn .
    Sự xuất hiện của nó khiến tôi không khỏi vui mừng và thêm vào đó là một chút bất ngờ .Tôi không nghĩ nó lại đến với tôi vào một buổi chiều mưa nặng hạt của mùa hè này .

    - Kìa Trường mày đang ở Cà Mau , mà sao lại lên đây vào giờ này , làm gì mà người ướt như chuột lột và dính đầy bùn đất thế kia ?
    Những câu hỏi dồn dập của tôi khiến nó bối rối :

    - Mày làm gì mà hỏi tới tấp vậy , ngoài trời mưa to thế này , tao không ướt mới lạ ! mà mày cũng khỏe hỏi hôm nay là 25/6 là ngày sinh nhật mày mà , tao lên đây thăm mày không được sao .

    Tôi bất ngờ với câu nói của nó , quả thật nếu nó không nhắc tôi cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình, dân tỉnh lẻ , tiền cơm , tiền áo , tiền trọ , đủ mọi thứ để lo , một niềm vui nho nhỏ là ngày 3 bữa được ăn no còn chưa thực hiện được , huống chi là tổ chức một buổi sinh nhật cho thật đàng hoàng tử tế . Đã 20 năm rồi có biết sinh nhật là gì đâu , ngẫm lại mà tủi thân cho cuộc đời nghèo khổ .

    - Thôi mày đi tắm đi kẻo bệnh thì khổ , tôi bảo nó .

    Nhìn mặt mày xanh xao , đôi mắt thâm quần , thân thể thì óm tong teo , tôi đoán chắc phải có chuyện gì đó , nên nó mới phải lên thành phố vào giờ này , tôi có cảm giác nó như một xác chết biết đi, vừa mới thức dậy trong cái quan tài nào đó , vì còn vương vấn chuyện thế gian mà mới lại gặp tôi.
    .Nghĩ tới đây tôi phì cười , vì cái suy nghĩ quá trẻ con của mình , bỗng có một tiếng sấm vang lên , kéo theo đó là cơn gió lạnh ùa qua song cửa sổ khiến tôi phải rung mình , không khí ngôi nhà hôm nay sao lạnh lẽo quá , mặc dù có thêm sự xuất hiện của Trường , nhưng không khí ngôi nhà càng ảm đảm , ám khí . Thêm một tiếng sấm nữa , tiếng sấm như tiếng nổ xé toan không gian yên tĩnh . Tôi sợ cái âm thanh của sấm , cái âm thanh chói tai , ghê gớm của nó làm tôi nhớ tới một chuyện mà tôi đã từng trải qua .

    Thuở ấy gần khu xóm chợ ở Cà Mau, có ông 2 xe ôm , khoảng 50t , nói là xe ôm nhưng thật ra cái nghề xe ôm ở khu này không kiếm ra tiền , phần vì đây là miền sông nước , mọi người đi lại bằng ghe xuồng , rồi tấp lên bờ đi chợ , xong chợ thì họ lại lên ghe mà về , còn nếu ở trên bờ thì họ cũng là dân lao động nghèo , sức khỏe thì tràn trề , cày ruộng cả ngày còn không mệt , xá gì đi xa . Lâu lâu có mấy bà trong xóm , cần đi ra bến xe để lên Sài Gòn , hoặc có việc gì đó thật gấp , họ mới cần ông thôi , công việc chủ yếu của ông là chở gas cho một cửa tiệm bán gas trong chợ , thuở đó gas cũng chưa thịnh hành , ở cái làng quê này , mọi người chỉ dùng củi , hoặc dầu hôi để nấu , nên phải nói là ông cái nghể chở thuê này của ông cũng không đem lại bao nhiêu tiền , nhưng có lẽ cái nghiệp , khiến ông cũng không thể bỏ cái nghề này được .

    Tụi tui cũng biết ông đôi chút vì sang nào tôi và thằng Trường cũng đều phụ mẹ của 2 đứa đem đồ ra chợ bán , tôi và thằng Trường thì thích chơi cờ tướng , còn ông là một cao thủ cờ tướng ở khu này , tụi tui thường rủ ông đánh cờ tướng mỗi khi vắng khách hoặc không chở gas . Ông đánh hay lắm , đánh 10 ván mà tôi và thằng Trường hợp lại thắng ông 1 ván thì cũng mững lắm rồi . Ông chỉ cho tui từng thế trận , từng cách đi , từng tuyệt chiêu mà ông biết , ở ông có một cái gì đó gần gũi , thân thiện , đúng với đặc thù của người dân miền tây .

    Mọi chuyện có lẽ sẽ êm đềm nếu không xảy ra 1 chuyện này :
    Sáng hôm nọ như mọi ngày tôi và Trường phụ mẹ đem đồ từ dưới ghe lên bờ để cho kịp buổi chợ , thì nghe xa xa mọi người đang bàn tán xôn xao trong rất là sôi nổi , mẹ tôi thì vốn tính tò mò , nên cũng đi lại đám người đó để tham gia câu chuyện , được một lúc sau đám người đó giải tán , mẹ tôi tiến lại phía ghe . Tôi đang loay hoay khiên đồ lên buột miệng hỏi :
    - Chuyện gì vậy mẹ .
    - Ông 2 xe ôm đi chở bình gas , đang đi tự nhiên bình Gas phát nổ , chết rồi , xác còn nằm ở ngã 4 trên kia kìa , tại tao bận bán , nếu không đi xem rồi
    Dì 5 má thằng Trường ở cũng đang dọn đồ lên ở gần đó chặc lưỡi , nổ bình gas mà ở cự ly gần vậy chắc chết không toàn thây đâu .
    Nghe tới đây bản tính tò mò lại nổi lên , tôi nói với mẹ .
    - Mẹ cho con đi xem nha .
    Chưa kịp để mẹ tôi đồng ý , tôi đã ba chân bốn cẳng chạy đi .
    - Tao với mày đi Trường

    Thằng Trường nói với mẹ nó 1 ,2 câu gì đó rồi cũng phóng chạy theo tôi .
    Đường từ khu chợ đi lên ngã tư phía trên không xa lắm , nên chạy độ khoảng vài phút tôi đã tới nơi xảy ra tai nạn .
    Khủng khiếp đó là những gì tôi đã thốt lên khi tới hiện trường , mặt dù đã được đắp chiếu nhưng có thể nhận thấy thi thể ông 2 vươn vãi khắp nơi , đang có mấy ông đi đường gan dạ , đang giúp mấy chú cảnh sát giao thông đi nhặt thi thể của ông đang văng tung téo khắp đường , ai đứng xem thì cũng phải le lưỡi , mặt thì tái xanh , có người gần đó ói đầy ra cả đường .

    Một lúc sau xe cứu thương tới , đưa xác nạn nhân đi , khi tấm chiếu mở ra thì kinh hãi , mặt ông 2 thì nát bét , thân thể không toàn thây , cô ý tá vừa bước xuống xe đã phải òa khó lên , hau anh khiêng cáng cứu thương , tay run run khiến cho một mảnh thịt trên người ông 2 rớt xuống đường , máu thì lênh láng khắp mặt đường thằng Trường nãy giờ đứng sau tui mặt mày không còn giọt máu , bàn tay nó bấu chặt lấy tay tôi , khiến tôi biết rằng nó đang rất sợ trước cảnh tượng khủng khiếp này. Phải đến một lúc sau gia đình ông hai mới tới , bà hai xỉu ở nhà khi nghe tin chồng bị nạn , 2 đứa con ông khi tới hiện trường thì gào khóc thảm thiết , ngẫm lại cuộc đời sao mà bất công quá , người lương thiện , một đời lam lũ nuôi vợ con , thế mà sao phải nhận lấy cái chết thêm thảm quá , thượng đế như muốn truê đùa con người , ông thử thách cuộc đời họ bắt họ khổ cực nửa đời và rồi chấm dứt cuộc đời họ theo cái cách này hay sao .


    Ngày đưa ông 2 về bên kia thế giới , bà con đưa tiễn khá đông , hầu như bên cả xóm của ông và cả mấy người quen biết quanh khu xóm chợ , đa phần họ mến ông vì ông xưa nay hiện lành chưa gây chuyện với ai , nhưng trong đó có một số ít ác mồm , ác miệng nói gia đình ông chắc hẳn đã ăn ở ác độc , hay đã hại một ai đó nên giờ bị quả báo khiến ông phải chết thảm như thế này . Tôi nghĩ mà thương ông 2 dù gì đối với tôi ông là người tốt , có lẽ do số trời định số phận ông như thế , thì trời kiêu ai nấy dạ chứ biết làm sao .
    Sau khi đã chôn cất ông 2 tử tế , mọi người lẫm lũi ra về . Họ sợ cái không khí ma quái của khu nghĩa trang này , đặc biệt họ sợ cái xác đang nằm dưới lớp đất kia , cứ tưởng rằng vào một buổi chiều âm u nào đó , một phần cơ thể nào đó của ông 2 bổng trồi lên mặt đất rồi bất ngờ nhảy vào người họ bám chặt lấy không rời . Nghĩ như thế nên họ ra về rất nhanh chóng .

    Chỉ có 2 chúng tôi là ở lại , nhiệm vụ của chúng tôi là rất đơn giản , giải quyết cho xong cái dĩa trái cây đã được người nhà ông 2 đặt cúng khi nãy . Chúng tôi cũng giả bộ về , rồi lén trốn vào sau một ngôi mộ gần đó , đợi cho bóng người cuối cùng trong đoàn người vừa khuất dạng , chúng tôi mừng rỡ chạy ra bưng dĩa trái cây lên và chén ngon lành .

    Giua buổi trưa thế này , còn gì tuyệt vời hơn là ăn no , và nằm ngủ . Nghĩ là làm tôi và Trường lăn ngay ra đất , cạnh cái ngôi mộ vừa mới đắp còn thơm mùi đất kia mà ngủ . Mặc cho trời , mặt cho đất , mặt cho dưới mộ kia là cái xác người chết không toàn thây , cái tuổi hồn nhiên chả biết ma quỷ là cái giống gì cả .

    Đang say xưa với giấc ngủ thì tôi chợt giật mình , vì có bạn tay ai đó đánh nhẹ vào mặt tôi .

  2. #2
    Lục Đẳng Avatar của VôChínhDiệu
    Gia nhập
    May 2011
    Nơi cư ngụ
    Chân Tịnh
    Bài gởi
    14,127

    Mặc định

    Hix..hix...
    Mình sợ quá ! mình nhát ma lắm
    Đừng ai dọa mình nhé !
    Hu Hu T.T
    Nam mô A Di Đà Phật
    Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật
    Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát
    Nam mô Đại Thế Chí Bồ Tát

  3. #3
    Nhị Đẳng Avatar của Kairi
    Gia nhập
    Mar 2011
    Nơi cư ngụ
    Vịnh Ngân Sa
    Bài gởi
    2,907

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi VôChínhDiệu Xem Bài Gởi
    Hix..hix...
    Mình sợ quá ! mình nhát ma lắm
    Đừng ai dọa mình nhé !
    Hu Hu T.T
    Hù, Cuốc hà
    ♥♥♥....Là Song ngư nên ta hơi nhạy cảm một tí, suy nghĩ sâu.Và vì là mệnh cá nên ta yêu biển....♥♥♥

  4. #4

  5. #5

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hokienluc Xem Bài Gởi
    Thưa bạn đọc , câu chuyện tôi kể ra đây là câu chuyện đã xảy ra cách đây 10 năm , khi tôi chỉ mới là 1 sinh viên tỉnh lẻ vào Sài Gòn trọ học , trong khu dãy nhà trọ ở cuối con đường Nguyễn Thái Sơn , tôi tình cờ được gặp một người bạn , cũng là đồng hương của tôi Trường , Trần Văn Trường . Trời Sài Gòn mưa phùn rã rich , bầu trời xám xít không chút ánh sang khiến cho không khí quanh khu xóm trọ bình thường đã yên tĩnh , nay còn trở nên u ám hơn .
    Sự xuất hiện của nó khiến tôi không khỏi vui mừng và thêm vào đó là một chút bất ngờ .Tôi không nghĩ nó lại đến với tôi vào một buổi chiều mưa nặng hạt của mùa hè này .

    - Kìa Trường mày đang ở Cà Mau , mà sao lại lên đây vào giờ này , làm gì mà người ướt như chuột lột và dính đầy bùn đất thế kia ?
    Những câu hỏi dồn dập của tôi khiến nó bối rối :

    - Mày làm gì mà hỏi tới tấp vậy , ngoài trời mưa to thế này , tao không ướt mới lạ ! mà mày cũng khỏe hỏi hôm nay là 25/6 là ngày sinh nhật mày mà , tao lên đây thăm mày không được sao .

    Tôi bất ngờ với câu nói của nó , quả thật nếu nó không nhắc tôi cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình, dân tỉnh lẻ , tiền cơm , tiền áo , tiền trọ , đủ mọi thứ để lo , một niềm vui nho nhỏ là ngày 3 bữa được ăn no còn chưa thực hiện được , huống chi là tổ chức một buổi sinh nhật cho thật đàng hoàng tử tế . Đã 20 năm rồi có biết sinh nhật là gì đâu , ngẫm lại mà tủi thân cho cuộc đời nghèo khổ .

    - Thôi mày đi tắm đi kẻo bệnh thì khổ , tôi bảo nó .

    Nhìn mặt mày xanh xao , đôi mắt thâm quần , thân thể thì óm tong teo , tôi đoán chắc phải có chuyện gì đó , nên nó mới phải lên thành phố vào giờ này , tôi có cảm giác nó như một xác chết biết đi, vừa mới thức dậy trong cái quan tài nào đó , vì còn vương vấn chuyện thế gian mà mới lại gặp tôi.
    .Nghĩ tới đây tôi phì cười , vì cái suy nghĩ quá trẻ con của mình , bỗng có một tiếng sấm vang lên , kéo theo đó là cơn gió lạnh ùa qua song cửa sổ khiến tôi phải rung mình , không khí ngôi nhà hôm nay sao lạnh lẽo quá , mặc dù có thêm sự xuất hiện của Trường , nhưng không khí ngôi nhà càng ảm đảm , ám khí . Thêm một tiếng sấm nữa , tiếng sấm như tiếng nổ xé toan không gian yên tĩnh . Tôi sợ cái âm thanh của sấm , cái âm thanh chói tai , ghê gớm của nó làm tôi nhớ tới một chuyện mà tôi đã từng trải qua .

    Thuở ấy gần khu xóm chợ ở Cà Mau, có ông 2 xe ôm , khoảng 50t , nói là xe ôm nhưng thật ra cái nghề xe ôm ở khu này không kiếm ra tiền , phần vì đây là miền sông nước , mọi người đi lại bằng ghe xuồng , rồi tấp lên bờ đi chợ , xong chợ thì họ lại lên ghe mà về , còn nếu ở trên bờ thì họ cũng là dân lao động nghèo , sức khỏe thì tràn trề , cày ruộng cả ngày còn không mệt , xá gì đi xa . Lâu lâu có mấy bà trong xóm , cần đi ra bến xe để lên Sài Gòn , hoặc có việc gì đó thật gấp , họ mới cần ông thôi , công việc chủ yếu của ông là chở gas cho một cửa tiệm bán gas trong chợ , thuở đó gas cũng chưa thịnh hành , ở cái làng quê này , mọi người chỉ dùng củi , hoặc dầu hôi để nấu , nên phải nói là ông cái nghể chở thuê này của ông cũng không đem lại bao nhiêu tiền , nhưng có lẽ cái nghiệp , khiến ông cũng không thể bỏ cái nghề này được .

    Tụi tui cũng biết ông đôi chút vì sang nào tôi và thằng Trường cũng đều phụ mẹ của 2 đứa đem đồ ra chợ bán , tôi và thằng Trường thì thích chơi cờ tướng , còn ông là một cao thủ cờ tướng ở khu này , tụi tui thường rủ ông đánh cờ tướng mỗi khi vắng khách hoặc không chở gas . Ông đánh hay lắm , đánh 10 ván mà tôi và thằng Trường hợp lại thắng ông 1 ván thì cũng mững lắm rồi . Ông chỉ cho tui từng thế trận , từng cách đi , từng tuyệt chiêu mà ông biết , ở ông có một cái gì đó gần gũi , thân thiện , đúng với đặc thù của người dân miền tây .

    Mọi chuyện có lẽ sẽ êm đềm nếu không xảy ra 1 chuyện này :
    Sáng hôm nọ như mọi ngày tôi và Trường phụ mẹ đem đồ từ dưới ghe lên bờ để cho kịp buổi chợ , thì nghe xa xa mọi người đang bàn tán xôn xao trong rất là sôi nổi , mẹ tôi thì vốn tính tò mò , nên cũng đi lại đám người đó để tham gia câu chuyện , được một lúc sau đám người đó giải tán , mẹ tôi tiến lại phía ghe . Tôi đang loay hoay khiên đồ lên buột miệng hỏi :
    - Chuyện gì vậy mẹ .
    - Ông 2 xe ôm đi chở bình gas , đang đi tự nhiên bình Gas phát nổ , chết rồi , xác còn nằm ở ngã 4 trên kia kìa , tại tao bận bán , nếu không đi xem rồi
    Dì 5 má thằng Trường ở cũng đang dọn đồ lên ở gần đó chặc lưỡi , nổ bình gas mà ở cự ly gần vậy chắc chết không toàn thây đâu .
    Nghe tới đây bản tính tò mò lại nổi lên , tôi nói với mẹ .
    - Mẹ cho con đi xem nha .
    Chưa kịp để mẹ tôi đồng ý , tôi đã ba chân bốn cẳng chạy đi .
    - Tao với mày đi Trường

    Thằng Trường nói với mẹ nó 1 ,2 câu gì đó rồi cũng phóng chạy theo tôi .
    Đường từ khu chợ đi lên ngã tư phía trên không xa lắm , nên chạy độ khoảng vài phút tôi đã tới nơi xảy ra tai nạn .
    Khủng khiếp đó là những gì tôi đã thốt lên khi tới hiện trường , mặt dù đã được đắp chiếu nhưng có thể nhận thấy thi thể ông 2 vươn vãi khắp nơi , đang có mấy ông đi đường gan dạ , đang giúp mấy chú cảnh sát giao thông đi nhặt thi thể của ông đang văng tung téo khắp đường , ai đứng xem thì cũng phải le lưỡi , mặt thì tái xanh , có người gần đó ói đầy ra cả đường .

    Một lúc sau xe cứu thương tới , đưa xác nạn nhân đi , khi tấm chiếu mở ra thì kinh hãi , mặt ông 2 thì nát bét , thân thể không toàn thây , cô ý tá vừa bước xuống xe đã phải òa khó lên , hau anh khiêng cáng cứu thương , tay run run khiến cho một mảnh thịt trên người ông 2 rớt xuống đường , máu thì lênh láng khắp mặt đường thằng Trường nãy giờ đứng sau tui mặt mày không còn giọt máu , bàn tay nó bấu chặt lấy tay tôi , khiến tôi biết rằng nó đang rất sợ trước cảnh tượng khủng khiếp này. Phải đến một lúc sau gia đình ông hai mới tới , bà hai xỉu ở nhà khi nghe tin chồng bị nạn , 2 đứa con ông khi tới hiện trường thì gào khóc thảm thiết , ngẫm lại cuộc đời sao mà bất công quá , người lương thiện , một đời lam lũ nuôi vợ con , thế mà sao phải nhận lấy cái chết thêm thảm quá , thượng đế như muốn truê đùa con người , ông thử thách cuộc đời họ bắt họ khổ cực nửa đời và rồi chấm dứt cuộc đời họ theo cái cách này hay sao .


    Ngày đưa ông 2 về bên kia thế giới , bà con đưa tiễn khá đông , hầu như bên cả xóm của ông và cả mấy người quen biết quanh khu xóm chợ , đa phần họ mến ông vì ông xưa nay hiện lành chưa gây chuyện với ai , nhưng trong đó có một số ít ác mồm , ác miệng nói gia đình ông chắc hẳn đã ăn ở ác độc , hay đã hại một ai đó nên giờ bị quả báo khiến ông phải chết thảm như thế này . Tôi nghĩ mà thương ông 2 dù gì đối với tôi ông là người tốt , có lẽ do số trời định số phận ông như thế , thì trời kiêu ai nấy dạ chứ biết làm sao .
    Sau khi đã chôn cất ông 2 tử tế , mọi người lẫm lũi ra về . Họ sợ cái không khí ma quái của khu nghĩa trang này , đặc biệt họ sợ cái xác đang nằm dưới lớp đất kia , cứ tưởng rằng vào một buổi chiều âm u nào đó , một phần cơ thể nào đó của ông 2 bổng trồi lên mặt đất rồi bất ngờ nhảy vào người họ bám chặt lấy không rời . Nghĩ như thế nên họ ra về rất nhanh chóng .

    Chỉ có 2 chúng tôi là ở lại , nhiệm vụ của chúng tôi là rất đơn giản , giải quyết cho xong cái dĩa trái cây đã được người nhà ông 2 đặt cúng khi nãy . Chúng tôi cũng giả bộ về , rồi lén trốn vào sau một ngôi mộ gần đó , đợi cho bóng người cuối cùng trong đoàn người vừa khuất dạng , chúng tôi mừng rỡ chạy ra bưng dĩa trái cây lên và chén ngon lành .

    Giua buổi trưa thế này , còn gì tuyệt vời hơn là ăn no , và nằm ngủ . Nghĩ là làm tôi và Trường lăn ngay ra đất , cạnh cái ngôi mộ vừa mới đắp còn thơm mùi đất kia mà ngủ . Mặc cho trời , mặt cho đất , mặt cho dưới mộ kia là cái xác người chết không toàn thây , cái tuổi hồn nhiên chả biết ma quỷ là cái giống gì cả .

    Đang say xưa với giấc ngủ thì tôi chợt giật mình , vì có bạn tay ai đó đánh nhẹ vào mặt tôi .
    Tiếp đi bạn ơi, đang hay mà :)

  6. #6

    Mặc định

    Theo phản xạ tôi bật dậy ngay toan bỏ chạy . Không phải là tôi sợ ma , tôi sợ một người nào đó của nhà ông 2 , do để quên món đồ gì đó nên quay lại lấy , vô tình thấy tôi đã ăn gần hết đồ cúng của người thân họ . Họ có thể lôi tôi ra đánh cho 1 trận , hay chí ít cũng sẽ mắng chửi tôi .

    -Khoan đi đã cháu , giọng 1 người đàn ông cất lên .Làm gì mà cháu bỏ chạy thế , bác có làm gì cháu đâu , cho bác hỏi tí ?
    Lúc này tôi mới nhận ra , trước mặt tôi là người đàn ông , ngoại hình bên ngoài khá giống với bác 2 , nhưng nhìn kĩ thì hơi già 1 tí , thân hình có vẻ yếu ớt hơn bác 2 . Có lẽ ông cũng bằng tuổi bác 2 , nhưng có vẻ già hơn bởi vì ông bị một vết cháy trên mặt , giống như bị phỏng , hay đại loại là bị một tai nạn gì đó , khiến cho nửa khuôn mặt bên trái bị biến dạng , nhăn nheo , trông khá ghê gợn .
    - dạ , bác hỏi gì .
    - Không biết đây phải là mộ của bác 2 không cháu ? bác đến muộn quá , mọi người đã về hết rồi
    - Dạ , đúng rồi đó bác . Tôi trả lời nhanh câu hỏi của bác .

    Giọng nói nhỏ nhẹ , ân cần của bác cũng không làm cho tôi thấy có thiện cảm hơn với người đang đứng trước mặt tôi , con nít mà thấy ai có ngoại hình hơi ghê rợn 1 tí là sợ ngay.Tôi thì còn giữ được bình tĩnh chứ gặp những đừa mà cỡ 5,6t là nó đã khóc ré lên và bỏ chạy rồi.

    Trời bữa nay mới hơn 3h chiều mà sao trông âm u quá , cái không gian yên tĩnh lạnh lẽo , lâu lâu lại thoáng nghe thấy tiếng kiêu của những con quạ , đang ẩn mình ở trên cành cây , hay một ngôi mộ nào đó , nhang khói nghi ngút đâu đây , tạo thành 1 làn xương mờ ảo . Tất cả tạo nên một khung cảnh liêu trai , ma quái . Đây là nơi của người chết , không đúng hơn đây là nơi của ma quỷ , tôi cảm nhận họ đang phảng phất đâu đây , có thể đang sau lưng tôi , trên đầu tôi , hoặc kế bên tôi , phải đi ra khỏi cái chỗ ma quái này , nghĩ là làm tôi bắt đầu bước đi thật nhanh .
    - Nè cháu bộ bác giống ông 2 lắm sao mà lại bỏ chạy thế ?

    Câu nói đùa không đúng chỗ của ông bác khiến tôi càng thêm rung mình , nhưng quái lạ sao giọng ông này đột nhiên giống ông 2 quá vậy .
    - Cháu thử nhìn xem bác có giống ông 2 không ?

    Theo phản xạ tôi quay người lại hỡi ơi thì ra là bác 2 , không đúng hơn là một đống thịt vụn biết đi thì hơn , thật kinh khủng , ông ta đào mộ lên để mắng mình 1 trận vì tội dám ăn dĩa trái cây của ông ta , hay cái thế gian này còn điều gì làm ông ta còn vương vấn mà phải đích thân lê cái thân xác ghê rợn của mình lên trần thế vào lúc này .

    Rồi một bàn cờ tướng ở đâu rớt xuống trước mặt tôi .
    - Đánh cờ với bác đi , rồi một tiếng cười vang lên , tiếng cười vang vọng như ở từ một nơi xa thẳm nào đó vọng về
    - Con không biết đánh cờ đâu , cứu con với mẹ ơi , Trường ơi cứu tao .

    Dùng hết sực mạnh còn lại tôi chạy thật nhanh . Bỗng tôi vấp phải cục gạch mà té ngã .
    - Dậy ! dậy ! Lực .

    - Mày làm gì đang ngủ mà la hét um sùm vậy , quơ chân múa tay đạp trúng rồi nè . ôi mà sao quần mày ướt nhem vậy , mày tè trong quần à ?



    Tôi vùng dậy bỏ chạy thật nhanh , không kịp trả lời câu hỏi của thằng Trường , tôi cũng không biết tại sao tôi bỏ chạy , tôi sợ thằng Trường chọc quê tôi vì tôi tè ra quần trong khi ngủ , hay vì tôi sợ cái không gian ma quái , kinh dị ở nơi đây , xa xa tiếng cười của thằng Trường còn vang vọng đâu đây , tiếng cười của nó làm tôi nhớ lại tiếng cười của ông bác khi nãy , không nói đúng hơn là của ông 2 , nó như âm thanh của một nơi nào xa xôi nào vọng về đây . giấc mơ khi nãy sao mà thật quá , tôi vẫn còn cái cảm giác đau đớn của cú vấp té khi nãy ,


    Vừa chạy ra khỏi cổng nghĩa địa , tôi mừng rỡ như vừa từ cõi chết trở về , tôi dừng lại thở dốc 1 lát rồi bước chậm rãi về xóm , những gì trải qua khi nãy đúng là 1 cơn ác mộng , trong lòng tôi nguyện từ đây về sau sẽ không bao giờ bước chân vào khu nghĩa địa này một bước nào nữa , đang bước từng bước chân chậm rãi , mệt mỏi về làng tôi thấy xa xa thấp thoáng một bóng người . Hóa ra là chị Ngọc , con gái thứ 3 của ông hai, ( ông 2 có ba người con. 1 trai 2 gái , từng người sẽ được giới thiệu trong diễn tiến câu chuyện ) , tôi thầm nghĩ chắc chị nhớ cha , mà chiều nay quyết định ra mộ một mình thăm cha , rồi sẽ lại khóc lóc gào thét bên cạnh ngôi mộ cha mình , giống như những gì tôi thấy trong những bộ phim mà vài lần hiếm hoi được qua nhà hàng xóm coi ké .

    Tôi tìm cách né chị Ngọc , tôi chỉ sợ sau khi chị vô thăm mộ cha , thấy đồ cúng của cha chị bị tung tóe khắp nơi , lại thấy tôi từ trong nghĩa địa đi ra , chị sẽ biết tôi đã lén ăn trộm đồ cúng , rồi mách lại mẹ tôi , không khéo tôi lại bị 1 trận đòn oan mạng của mẹ tôi thì khổ . Nhưng sao hôm nay chị đi nhanh thế , cử tưởng như là chị đang lướt trên mặt đất vậy . Mất độ khoảng mấy giây chị đã đứng trước mặt tôi , tôi thật sự lúng túng khi đứng trước mặt chị . tôi hỏi cho có lệ :
    - Chị đi đâu vậy , chị Ngọc
    Chị cười và nói bằng 1 giọng nhẹ nhàng
    - Bây giờ trong nghĩa địa này là nhà của chị , em à !
    còn tiếp

  7. #7

    Mặc định

    Theo phản xạ tôi bật dậy ngay toan bỏ chạy . Không phải là tôi sợ ma , tôi sợ một người nào đó của nhà ông 2 , do để quên món đồ gì đó nên quay lại lấy , vô tình thấy tôi đã ăn gần hết đồ cúng của người thân họ . Họ có thể lôi tôi ra đánh cho 1 trận , hay chí ít cũng sẽ mắng chửi tôi .

    -Khoan đi đã cháu , giọng 1 người đàn ông cất lên .Làm gì mà cháu bỏ chạy thế , bác có làm gì cháu đâu , cho bác hỏi tí ?
    Lúc này tôi mới nhận ra , trước mặt tôi là người đàn ông , ngoại hình bên ngoài khá giống với bác 2 , nhưng nhìn kĩ thì hơi già 1 tí , thân hình có vẻ yếu ớt hơn bác 2 . Có lẽ ông cũng bằng tuổi bác 2 , nhưng có vẻ già hơn bởi vì ông bị một vết cháy trên mặt , giống như bị phỏng , hay đại loại là bị một tai nạn gì đó , khiến cho nửa khuôn mặt bên trái bị biến dạng , nhăn nheo , trông khá ghê gợn .
    - dạ , bác hỏi gì .
    - Không biết đây phải là mộ của bác 2 không cháu ? bác đến muộn quá , mọi người đã về hết rồi
    - Dạ , đúng rồi đó bác . Tôi trả lời nhanh câu hỏi của bác .

    Giọng nói nhỏ nhẹ , ân cần của bác cũng không làm cho tôi thấy có thiện cảm hơn với người đang đứng trước mặt tôi , con nít mà thấy ai có ngoại hình hơi ghê rợn 1 tí là sợ ngay.Tôi thì còn giữ được bình tĩnh chứ gặp những đừa mà cỡ 5,6t là nó đã khóc ré lên và bỏ chạy rồi.

    Trời bữa nay mới hơn 3h chiều mà sao trông âm u quá , cái không gian yên tĩnh lạnh lẽo , lâu lâu lại thoáng nghe thấy tiếng kiêu của những con quạ , đang ẩn mình ở trên cành cây , hay một ngôi mộ nào đó , nhang khói nghi ngút đâu đây , tạo thành 1 làn xương mờ ảo . Tất cả tạo nên một khung cảnh liêu trai , ma quái . Đây là nơi của người chết , không đúng hơn đây là nơi của ma quỷ , tôi cảm nhận họ đang phảng phất đâu đây , có thể đang sau lưng tôi , trên đầu tôi , hoặc kế bên tôi , phải đi ra khỏi cái chỗ ma quái này , nghĩ là làm tôi bắt đầu bước đi thật nhanh .
    - Nè cháu bộ bác giống ông 2 lắm sao mà lại bỏ chạy thế ?

    Câu nói đùa không đúng chỗ của ông bác khiến tôi càng thêm rung mình , nhưng quái lạ sao giọng ông này đột nhiên giống ông 2 quá vậy .
    - Cháu thử nhìn xem bác có giống ông 2 không ?

    Theo phản xạ tôi quay người lại hỡi ơi thì ra là bác 2 , không đúng hơn là một đống thịt vụn biết đi thì hơn , thật kinh khủng , ông ta đào mộ lên để mắng mình 1 trận vì tội dám ăn dĩa trái cây của ông ta , hay cái thế gian này còn điều gì làm ông ta còn vương vấn mà phải đích thân lê cái thân xác ghê rợn của mình lên trần thế vào lúc này .

    Rồi một bàn cờ tướng ở đâu rớt xuống trước mặt tôi .
    - Đánh cờ với bác đi , rồi một tiếng cười vang lên , tiếng cười vang vọng như ở từ một nơi xa thẳm nào đó vọng về
    - Con không biết đánh cờ đâu , cứu con với mẹ ơi , Trường ơi cứu tao .

    Dùng hết sực mạnh còn lại tôi chạy thật nhanh . Bỗng tôi vấp phải cục gạch mà té ngã .
    - Dậy ! dậy ! Lực .

    - Mày làm gì đang ngủ mà la hét um sùm vậy , quơ chân múa tay đạp trúng rồi nè . ôi mà sao quần mày ướt nhem vậy , mày tè trong quần à ?



    Tôi vùng dậy bỏ chạy thật nhanh , không kịp trả lời câu hỏi của thằng Trường , tôi cũng không biết tại sao tôi bỏ chạy , tôi sợ thằng Trường chọc quê tôi vì tôi tè ra quần trong khi ngủ , hay vì tôi sợ cái không gian ma quái , kinh dị ở nơi đây , xa xa tiếng cười của thằng Trường còn vang vọng đâu đây , tiếng cười của nó làm tôi nhớ lại tiếng cười của ông bác khi nãy , không nói đúng hơn là của ông 2 , nó như âm thanh của một nơi nào xa xôi nào vọng về đây . giấc mơ khi nãy sao mà thật quá , tôi vẫn còn cái cảm giác đau đớn của cú vấp té khi nãy ,


    Vừa chạy ra khỏi cổng nghĩa địa , tôi mừng rỡ như vừa từ cõi chết trở về , tôi dừng lại thở dốc 1 lát rồi bước chậm rãi về xóm , những gì trải qua khi nãy đúng là 1 cơn ác mộng , trong lòng tôi nguyện từ đây về sau sẽ không bao giờ bước chân vào khu nghĩa địa này một bước nào nữa , đang bước từng bước chân chậm rãi , mệt mỏi về làng tôi thấy xa xa thấp thoáng một bóng người . Hóa ra là chị Ngọc , con gái thứ 3 của ông hai, ( ông 2 có ba người con. 1 trai 2 gái , từng người sẽ được giới thiệu trong diễn tiến câu chuyện ) , tôi thầm nghĩ chắc chị nhớ cha , mà chiều nay quyết định ra mộ một mình thăm cha , rồi sẽ lại khóc lóc gào thét bên cạnh ngôi mộ cha mình , giống như những gì tôi thấy trong những bộ phim mà vài lần hiếm hoi được qua nhà hàng xóm coi ké .

    Tôi tìm cách né chị Ngọc , tôi chỉ sợ sau khi chị vô thăm mộ cha , thấy đồ cúng của cha chị bị tung tóe khắp nơi , lại thấy tôi từ trong nghĩa địa đi ra , chị sẽ biết tôi đã lén ăn trộm đồ cúng , rồi mách lại mẹ tôi , không khéo tôi lại bị 1 trận đòn oan mạng của mẹ tôi thì khổ . Nhưng sao hôm nay chị đi nhanh thế , cử tưởng như là chị đang lướt trên mặt đất vậy . Mất độ khoảng mấy giây chị đã đứng trước mặt tôi , tôi thật sự lúng túng khi đứng trước mặt chị . tôi hỏi cho có lệ :
    - Chị đi đâu vậy , chị Ngọc
    Chị cười và nói bằng 1 giọng nhẹ nhàng
    - Bây giờ trong nghĩa địa này là nhà của chị , em à !
    còn tiếp

  8. #8

    Mặc định

    Theo phản xạ tôi bật dậy ngay toan bỏ chạy . Không phải là tôi sợ ma , tôi sợ một người nào đó của nhà ông 2 , do để quên món đồ gì đó nên quay lại lấy , vô tình thấy tôi đã ăn gần hết đồ cúng của người thân họ . Họ có thể lôi tôi ra đánh cho 1 trận , hay chí ít cũng sẽ mắng chửi tôi .

    -Khoan đi đã cháu , giọng 1 người đàn ông cất lên .Làm gì mà cháu bỏ chạy thế , bác có làm gì cháu đâu , cho bác hỏi tí ?
    Lúc này tôi mới nhận ra , trước mặt tôi là người đàn ông , ngoại hình bên ngoài khá giống với bác 2 , nhưng nhìn kĩ thì hơi già 1 tí , thân hình có vẻ yếu ớt hơn bác 2 . Có lẽ ông cũng bằng tuổi bác 2 , nhưng có vẻ già hơn bởi vì ông bị một vết cháy trên mặt , giống như bị phỏng , hay đại loại là bị một tai nạn gì đó , khiến cho nửa khuôn mặt bên trái bị biến dạng , nhăn nheo , trông khá ghê gợn .
    - dạ , bác hỏi gì .
    - Không biết đây phải là mộ của bác 2 không cháu ? bác đến muộn quá , mọi người đã về hết rồi
    - Dạ , đúng rồi đó bác . Tôi trả lời nhanh câu hỏi của bác .

    Giọng nói nhỏ nhẹ , ân cần của bác cũng không làm cho tôi thấy có thiện cảm hơn với người đang đứng trước mặt tôi , con nít mà thấy ai có ngoại hình hơi ghê rợn 1 tí là sợ ngay.Tôi thì còn giữ được bình tĩnh chứ gặp những đừa mà cỡ 5,6t là nó đã khóc ré lên và bỏ chạy rồi.

    Trời bữa nay mới hơn 3h chiều mà sao trông âm u quá , cái không gian yên tĩnh lạnh lẽo , lâu lâu lại thoáng nghe thấy tiếng kiêu của những con quạ , đang ẩn mình ở trên cành cây , hay một ngôi mộ nào đó , nhang khói nghi ngút đâu đây , tạo thành 1 làn xương mờ ảo . Tất cả tạo nên một khung cảnh liêu trai , ma quái . Đây là nơi của người chết , không đúng hơn đây là nơi của ma quỷ , tôi cảm nhận họ đang phảng phất đâu đây , có thể đang sau lưng tôi , trên đầu tôi , hoặc kế bên tôi , phải đi ra khỏi cái chỗ ma quái này , nghĩ là làm tôi bắt đầu bước đi thật nhanh .
    - Nè cháu bộ bác giống ông 2 lắm sao mà lại bỏ chạy thế ?

    Câu nói đùa không đúng chỗ của ông bác khiến tôi càng thêm rung mình , nhưng quái lạ sao giọng ông này đột nhiên giống ông 2 quá vậy .
    - Cháu thử nhìn xem bác có giống ông 2 không ?

    Theo phản xạ tôi quay người lại hỡi ơi thì ra là bác 2 , không đúng hơn là một đống thịt vụn biết đi thì hơn , thật kinh khủng , ông ta đào mộ lên để mắng mình 1 trận vì tội dám ăn dĩa trái cây của ông ta , hay cái thế gian này còn điều gì làm ông ta còn vương vấn mà phải đích thân lê cái thân xác ghê rợn của mình lên trần thế vào lúc này .

    Rồi một bàn cờ tướng ở đâu rớt xuống trước mặt tôi .
    - Đánh cờ với bác đi , rồi một tiếng cười vang lên , tiếng cười vang vọng như ở từ một nơi xa thẳm nào đó vọng về
    - Con không biết đánh cờ đâu , cứu con với mẹ ơi , Trường ơi cứu tao .

    Dùng hết sực mạnh còn lại tôi chạy thật nhanh . Bỗng tôi vấp phải cục gạch mà té ngã .
    - Dậy ! dậy ! Lực .

    - Mày làm gì đang ngủ mà la hét um sùm vậy , quơ chân múa tay đạp trúng rồi nè . ôi mà sao quần mày ướt nhem vậy , mày tè trong quần à ?



    Tôi vùng dậy bỏ chạy thật nhanh , không kịp trả lời câu hỏi của thằng Trường , tôi cũng không biết tại sao tôi bỏ chạy , tôi sợ thằng Trường chọc quê tôi vì tôi tè ra quần trong khi ngủ , hay vì tôi sợ cái không gian ma quái , kinh dị ở nơi đây , xa xa tiếng cười của thằng Trường còn vang vọng đâu đây , tiếng cười của nó làm tôi nhớ lại tiếng cười của ông bác khi nãy , không nói đúng hơn là của ông 2 , nó như âm thanh của một nơi nào xa xôi nào vọng về đây . giấc mơ khi nãy sao mà thật quá , tôi vẫn còn cái cảm giác đau đớn của cú vấp té khi nãy ,


    Vừa chạy ra khỏi cổng nghĩa địa , tôi mừng rỡ như vừa từ cõi chết trở về , tôi dừng lại thở dốc 1 lát rồi bước chậm rãi về xóm , những gì trải qua khi nãy đúng là 1 cơn ác mộng , trong lòng tôi nguyện từ đây về sau sẽ không bao giờ bước chân vào khu nghĩa địa này một bước nào nữa , đang bước từng bước chân chậm rãi , mệt mỏi về làng tôi thấy xa xa thấp thoáng một bóng người . Hóa ra là chị Ngọc , con gái thứ 3 của ông hai, ( ông 2 có ba người con. 1 trai 2 gái , từng người sẽ được giới thiệu trong diễn tiến câu chuyện ) , tôi thầm nghĩ chắc chị nhớ cha , mà chiều nay quyết định ra mộ một mình thăm cha , rồi sẽ lại khóc lóc gào thét bên cạnh ngôi mộ cha mình , giống như những gì tôi thấy trong những bộ phim mà vài lần hiếm hoi được qua nhà hàng xóm coi ké .

    Tôi tìm cách né chị Ngọc , tôi chỉ sợ sau khi chị vô thăm mộ cha , thấy đồ cúng của cha chị bị tung tóe khắp nơi , lại thấy tôi từ trong nghĩa địa đi ra , chị sẽ biết tôi đã lén ăn trộm đồ cúng , rồi mách lại mẹ tôi , không khéo tôi lại bị 1 trận đòn oan mạng của mẹ tôi thì khổ . Nhưng sao hôm nay chị đi nhanh thế , cử tưởng như là chị đang lướt trên mặt đất vậy . Mất độ khoảng mấy giây chị đã đứng trước mặt tôi , tôi thật sự lúng túng khi đứng trước mặt chị . tôi hỏi cho có lệ :
    - Chị đi đâu vậy , chị Ngọc
    Chị cười và nói bằng 1 giọng nhẹ nhàng
    - Bây giờ trong nghĩa địa này là nhà của chị , em à

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Cõi Vô Hình
    By Bin571 in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 55
    Bài mới gởi: 25-03-2015, 02:01 AM
  2. Thế nào là Cõi ?
    By delightdhamma in forum PHẬT GIÁO nguyên thủy
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 05-03-2013, 05:32 AM
  3. Tác động của TG vô hình vào cõi giới con người
    By Bin571 in forum Tâm linh – Tín ngưỡng – Siêu hình học – Ngoại cảm
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 03-01-2011, 10:11 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •