Trang 1 trong 3 123 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 59

Ðề tài: Chuyện về đêm.

  1. #1

    Smile Chuyện về đêm.

    Tôi có một số câu chuyện, tôi muốn viết lại đây để mọi người đọc cho vui.
    Một số chuyện với tôi là người trong cuộc, một số chuyện khác tôi được nghe người nhà kể lại.
    Topic này tôi sẽ kể lại dần dần các việc ấy.
    Các bạn giúp tôi một việc là hướng dẫn tôi cách up hình lên trang web này vì một số câu chuyện tôi kể , tôi có lưu hình chụp lại.
    Cảm ơn rất nhiều.
    Thân ái.
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  2. #2

    Mặc định

    1. Cách up hình
    Bước 1: up hình lên 1 trang web khác (ví dụ http://upnhanh.sieuthinhanh.com/)
    Bước 2: chèn hình vào bài viết ở thegioivohinh.com
    Có mô tả ở: http://www.thegioivohinh.com/diendan...34&postcount=6

    Ngoài trang http://upnhanh.sieuthinhanh.com/
    Có thể dùng các trang:photobucket imageshack..
    Phải tạo tài khoản, ban đầu mất thời gian hơn nhưng dễ theo dõi các hình đã up

    Xem thêm Các trang web cho upload Ảnh,Media, Video...miễn phí




    2.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tuebao.theravada Xem Bài Gởi
    Tôi có một số câu chuyện, tôi muốn viết lại đây để mọi người đọc cho vui.
    Chuyện của những người có trải nghiệm tâm linh sẽ rất sinh động & lý thú
    (Thêm nữa, thấy chữ theravada thì chắc là các câu chuyện sẽ bổ ích)
    Xin được đón xem với sự hào hứng biết ơn.

  3. #3
    Nhất Đẳng Avatar của Nhóc¯Sock
    Gia nhập
    Jan 2011
    Nơi cư ngụ
    Địa Ngục Tầng 19 sắp lên tầng thứ 9 của tiên giới là MÂY
    Bài gởi
    1,021

    Mặc định

    khi nào bạn viết zậy nói rõ mọi ngừ nghe đc k
    Đừng có tô đậm lên nhaĐã bảo là k tô đậm rồi mà đúng là người việt nam:laughing:

  4. #4

    Mặc định

    :),đang chờ các cậu chuyện của bác!

  5. #5

    Mặc định

    [COLOR="Red"]một,hai,ba... kể....[/COLOR]

  6. #6

    Mặc định

    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  7. #7

    Mặc định

    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  8. #8

    Mặc định

    Trên đây là 2 bức hình do cô bé em họ của tôi tự chụp qua điện thoại tại một khách sạn ở Cần Thơ vào thời gian cuối 2009 đầu 2010.
    Do chụp bằng điện thoại nên hình hơi mờ, không thể sắc nét và rõ ràng như máy ảnh được.
    Mọi người để ý sẽ thấy sau lưng cô bé có một dáng người, đứng sau bức rèm cửa phòng.
    Đây là câu chuyện về đêm đầu tiên trong nhóm chuyện của tôi, tôi sẽ kể cho quý vị vào đêm nay và những đêm kế tiếp.
    Vì tôi viết trực tiếp nên sẽ không thể có nhiều thời gian để có lời lẽ trau chuốt như các truyện ma trong các sách bày bán được, tôi chỉ kể với khả năng ngôn ngữ tường thuật rất giới hạn của tôi mà thôi.Tuy nhiên, mỗi lần viết lại một đoạn hoặc một câu chuyện, tôi chắc rằng nó sẽ dễ đọc cho mọi người.
    Rất rất cảm ơn sự nhiệt tình giúp đỡ của mọi người.
    Thân ái.
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  9. #9

    Mặc định

    Truyện có hình minh hoạ hay àh nha, nhưng cái hình phải lồng trong câu chuyện chứ, hình rời ra vậy mình ko hỉu mấy
    Tôi đi tìm tôi giữa dòng đời
    Ngược đường ngược nắng, chẳng thèm trôi
    Thê lương gió bão đời tăm tối
    Ước làm thông giữa trời thôi :icon_rolleyes:

  10. #10

    Smile

    Trích dẫn Nguyên văn bởi 888online Xem Bài Gởi
    Truyện có hình minh hoạ hay àh nha, nhưng cái hình phải lồng trong câu chuyện chứ, hình rời ra vậy mình ko hỉu mấy
    Không phải hình minh họa mà là hình được chụp thực sự. Nếu phải kể chuyện ma, tôi ưa kể vào ban đêm, sau khi tôi tụng Kinh Tam Bảo và tọa thiền xong thì thường mới có hứng viết để kể lại.
    Cảm ơn bạn đã quan tâm.
    Thân ái.
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  11. #11

    Smile Phòng 304 và phòng 306

    Bức hình mà tôi up ở trên cho mọi người xem là một bức hình chụp cũng cách đây khá lâu. Độ chừng gần 2 năm về trước. Khi ấy bố mẹ tôi đi cùng gia đình dì ba ( là em kế của mẹ tôi) về Cần Thơ có việc.
    Xe chạy từ Sài Gòn đến Cần Thơ thì cũng đã là buổi trưa. Do có đặt chỗ sẵn tại một khách sạn 3 sao mới mở tại thành phố nên xe dừng ngay chỗ ấy. Mọi người check in tại quầy. Vì là hai gia đình đi chung nên được tiếp tân xếp cho hai phòng liền kề nhau, 304 và 306 ....
    Bố mẹ tôi ở phòng 304 và gia đình dì ba tôi (gồm dì ba, dượng ba và hai đứa con gái) ở phòng 306 còn lại.
    Hai phòng cách nhau một cầu thang đi lên, và mọi chuyện lạ lùng xảy ra ngay chính tại phòng bố mẹ tôi, phòng 304.
    Khi lên tầng 3 thì hầu như tất cả mọi người đều tập trung lại trong phòng 306 để nói chuyện và sắp xếp đồ đạc, riêng hai cô bé em họ tôi thì đi vòng vòng ra sảnh chơi và chụp hình.Hai cô bé này còn tuổi teen nên rất hay chụp ảnh "tự sướng" :D
    ...
    Từ Sài Gòn về Cần Thơ không xa nhưng vốn sức khỏe yếu nên mẹ tôi cũng khá mệt. Không hiểu sao ngay lúc ấy mẹ tôi lại bị tê cứng chân, dường như là vọp bẻ. Trong phòng chỉ có bố tôi và dì dượng ba. Thấy vậy, dì ba lấy dầu gió và xoa bóp chân cho mẹ.

    Trò chuyện một lúc, bố tôi cảm thấy buồn ngủ nên rời phòng và đi qua phòng 304. Bố vừa đẩy cửa bước vào thì thấy bé Li (cô bé em , còn cô bé chị nó tên Ti - tất cả là tên gọi ở nhà) đang cầm chiếc điện thoại của nó và đứng trước gương trong phòng để chụp hình.

    Bố tôi nói:

    _ Li , con ra ngoài chơi với chị Ti để dượng hai nằm ngủ một chút đi con.

    Nó nghe lời và bước ra. Bố tôi theo sau và đóng cửa phòng lại. Vừa quay lưng bước về hướng cái giường độ một hai bước thì nghe tiếng "cạch". Bố quay lại nhìn thì thấy cái cửa tự động mở hé ra một chút.

    _ Vũ hả ? (Vũ là tên dượng ba)

    Không có một tiếng trả lời. Bố bước vội ra, mở rộng cánh cửa và nhìn ra ngoài
    ..... Không một ai....

    Bố tôi nghĩ chắc là gió thổi, bố đóng cửa lại rồi lại quay về giường.

    "Cạch"....

    Lại cái tiếng động đó, lần này bố tôi biết ngay là cái cửa. Bố bước nhanh lại và đóng nó thêm một lần nữa, xong rồi khóa luôn trái cửa lại.

    "Chắc do cái cửa bị trục trặc"-bố tôi nghĩ vậy và nằm ngủ.Lúc này là khoảng 1 giờ trưa.

    --------------

    Chừng gần nửa tiếng sau, khi ấy có lẽ chân mẹ tôi đã đỡ tê nhức, mẹ đi về phòng 304 và gõ cửa.

    Bố tôi bước ra mở cửa cho mẹ. Vừa bước vào phòng, mẹ tôi hỏi ngay:

    _ Trời, ông làm gì mà mở máy lạnh số lớn vậy ông ? Tui thấy lạnh quá !

    _ Đâu có đâu, nãy giờ tui vào phòng và chưa mở máy lạnh nữa mà.

    _ Ông có thấy lạnh không?

    _ Ờ .... có...
    Khi ấy là khoảng 1 giờ rưỡi vào buổi trưa,và bên ngoài trời nắng chang chang...

    (Sau này mẹ kể lại cho tôi, mẹ có nói là đến giờ mới nhận ra một điều, cái lạnh này không giống mở máy lạnh thông thường. Nó là một cảm giác rờn rợn, lạnh buốt xương sống)

    --------------------

    Chiều hôm ấy, hai gia đình đi chơi và ăn tối. Khi về , mọi người lại tiếp tục tập trung ở phòng 306 như cũ.

    Thấy dượng ba đang ủi quần áo để ngày mai đi đám tiệc. Bố tôi sực nhớ ra là mình không mang bàn ủi. Bố dự định quay lại phòng 304 để lấy bộ quần áo và mấy cái móc áo để mang sang phòng 306 ủi đồ và treo luôn lên bên phòng đó.
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  12. #12

    Talking

    Bố bước vào phòng, mở cái tủ quần áo ra để lấy mấy cái móc áo. Trong khách sạn, mỗi một phòng được 4 cái móc áo được nhân viên để sẵn trong tủ. Thế nhưng khi mở ra thì bố chỉ thấy có đúng 3 chiếc móc áo thôi, còn lại một cái thì mất cái đầu móc nên không thể sử dụng được.Lấy 3 chiếc cầm trên tay, đóng cửa tủ lại .... Khi bố tôi bước ra đên gần cửa thì nghe một tiếng "keng" ngay dưới chân.

    Bố tôi giật mình nhìn xuống đất thì dường như có ai quăng cái đầu móc áo còn lại ngay trước mũi giày của ông.....

    Không thể giải thích được việc này, ông lấy chân đá cái móc vào trong góc và bước ra khỏi nơi đó.

    Bước vào phòng 306, ông ủi đồ bằng bàn ủi mang theo của dượng ba. Đang ủi bỗng nhiên ông nghe tiếng con bé Li nói với dì ba bằng giọng cực kỳ hốt hoảng và tức tưởi như muốn khóc :

    _ Mẹ ơi ..... sao trong tấm hình này có con nhỏ nào đang nhìn con .... mẹ ơi ...

    Mọi người quay lại và đến gần xem bức ảnh trong điện thoại của nó. Khuôn mặt nó xanh như tàu lá . Dì ba tôi nói với giọng đứt quãng pha chút giận dữ để lấn át đi cái cảm giác rờn rợn này:

    _ Mày xạo mày , chắc cái màn cửa thôi ..... hay là con Ti đứng đó phải không .....

    _ Con ..... không có..... trong phòng lúc đó ...... chỉ có mình con.... đâu có ai đâu ...

    _ Đúng rồi , trưa này anh bước vô thì chỉ thấy nó đứng trước gương để chụp hình thôi. Trong phòng không có ai hết .

    Bố tôi nói vậy như lời chứng cho cô bé không hề đặt chuyện.
    (còn tiếp)
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  13. #13

    Mặc định

    Tina bắt cái ghế xếp ngồi nghe cọp anh Chủ Thớt kể chuyện, .....mà đau tim quá anh ơi......
    Giờ thì thấy chưa !

    ....:yin_yang:2....

  14. #14

    Mặc định

    Cám ơn anh chủ thớt :)) kể típ lẹ lên nha chủ thớt surrender
    Anh ơi giữ lấy mặn mà
    Tình chung một thuở thiết tha một lời
    Đừng mang cay đắng vào đời
    Cho tim quặn thắt cho môi héo sầu

  15. #15

    Talking

    Sáng nay rảnh một chút, tôi thấy có lẽ nên tranh thủ viết từ từ mỗi khi rảnh cho xong câu chuyện này để bước qua câu chuyện kế tiếp mà tôi trực tiếp thấy và cảm nhận cái tính kinh dị của nó.
    Trong cuộc đời tôi , ngoài việc tu hành ra , tôi có vài sở thích tạp nham mà đến nay tôi vẫn chưa dứt được....:D:D
    Tôi thích cafe đen không đường , thuốc lá dù biết rằng nó quá độc hại . Tôi thích gieo quẻ bói Dịch dù rằng người nhà tôi hay chọc tôi là "bốc phệ" (theo cái nghĩa bóng của nó :D).
    Tôi cũng thích chơi guitar dù rằng tôi không có thời gian luyện ngón classic nên mãi đến giờ này cũng chỉ đệm hát thôi. À , cái chuyện guitar này tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện quái đản liên quan đến nó. Đó lại là một chuyện ma khác.
    Nhưng cái đam mê đặc biệt của tôi thì không do tôi tự quyết định, chỉ là cá tính tôi có chút phiêu lưu, ưa mày mò tìm hiểu những việc chưa có lời giải thích. Do cái tính đó, do điều mong muốn đó lại cộng thêm công việc trước đây tôi làm, tôi đã có dịp thấy những thứ làm tôi nổi cả da gà và đôi khi nhớ lại mà tôi cũng không khỏi rùng mình .:D:D:D
    Thôi, nãy giờ lảm nhảm chắc các bạn nghe mà chán ngấy rồi. Nói thêm chút nữa không khéo bị ăn đòn. violent105 :D

    --------------------

    Mọi người chăm chú nhìn vào cái điện thoại của Li ..... Hình chụp hơi mờ nhưng vẫn cho thấy rõ các chi tiết. Bức ảnh được chụp thẳng vào tấm gương trong phòng. Cô bé đứng cạnh giường , tay cầm điện thoại. Nhìn ra xa về phía balcon , sau một lớp rèm cửa mỏng màu trắng là một cái bóng đen có hình dạng như một người đang đứng. Với đôi tay dang ngang hơi thấp xuống , khuôn mặt trắng như thoa một lớp sáp, mờ mờ ảo ảo không thể thấy rõ các chi tiết. Mái tóc, nếu có thể đoán như vậy, rũ xuống hơi dài nên ngay lúc đó ai cũng đoán là một đứa con gái.......

    - Mày bắn bluetooth qua máy tao đi , máy tao coi rõ hơn ! Ti, chị của Li nói.

    .......

    Khi bức hình được phóng lớn ra hơn một chút, nó càng làm mọi người sửng sốt hơn nữa. Nếu chú ý kĩ, chân phải của cái bóng người ấy, dường như đang trong tư thế chuẩn bị ....... bước vào căn phòng.

    Mọi người ngay lập tức chạy ngay qua phòng 304 , cánh cửa mở ra balcon được bố tôi mở ra. Một balcon hẹp, dẫn lên balcon đó là một cái cầu thang sắt xoắn ốc làm lối thoát hiểm. Tuy nhiên , nó được khóa lại cẩn thận với một ổ khóa to và cánh cửa dạng lưới B40. Không thể có ai đi lên bằng lối này khi bị khóa như vậy và bảo vệ thì luôn ngồi trước sảnh.
    (còn tiếp)
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  16. #16

    Mặc định

    đọc sợ quá,k dám xem hình luôn :((

  17. #17

    Smile

    Sự thắc mắc bao trùm lên tâm của mọi người trong cuộc. Tự thân mỗi người đều có những suy tư riêng. Nghi ngờ ? Có ! Sợ sệt ?? Có ! Bực bội ??? Cái này chắc chắn có , ít nhất là tác giả của bức hình "tự sướng" vừa chụp được. Sự bực bội trong lòng vì sợ người khác không tin, vì ý muốn tự co lại, tự bảo vệ mình trước một sự việc ma quái vừa mới diễn ra. Cho đến lúc này , bé Li vẫn bám theo mẹ nó riết .....
    Chỉ có bố mẹ tôi ở trong phòng và cảm nhận được điều kì lạ ở đó và kể lại để mọi người biết được rằng không có việc đùa giỡn hay dựng chuyện ở đây .

    _ Hồi trưa nay anh đá nó vào góc này mà, giờ đâu mất rồi ?

    Mọi người quay lại nhìn bố tôi, ông đang khom mình nhìn xuống cái bàn đặt trong góc.

    _ Cái gì anh ??

    _ Cái đầu treo của móc áo. Hồi trưa, khi anh thấy từ đâu đó nó rơi ngay trước mặt anh, anh tưởng nó bị hư sẵn nên anh đá nó vào góc này... Giờ thì không thấy đâu nữa .......

    Vừa lúc ấy, mẹ tôi bước ra từ phòng tắm. Mẹ nói:

    _ Ông vào coi cái này nè , lạ quá !

    Mọi người theo vào phòng tắm theo lời mẹ tôi. Phòng tắm khá sạch , ốp gạch men trắng. Có bồn tắm nằm và đầy đủ đồ dùng.
    Phía trên cái bồn tắm , phần kê ngang mà người ta thường hay trải khăn và ngả đầu vào đấy, có một vệt màu nâu sẫm trải dài khoảng 3, 4 cm. Nó như một chất lỏng gì đấy đóng khô lại lâu ngày, đã ngả màu ....

    _ Hồi chiều tui bước vô, tui thấy nó. Nghĩ nó bị dơ nên tui lấy cái khăn đổ xà bông vào chùi, chùi hoài mà nó không sạch. Tui không biết nó là cái gì ? Ông coi thử coi.

    Bố tôi thử làm, và quả thật.... Y như lời mẹ nói. Cái vết ấy không mất đi dù là ông lấy cả bàn chải để chà thật mạnh.

    _ Kì vậy ta, hồi trưa nay lúc ở dưới sảnh , thằng tiếp tân nó nói tui là khách san này mới mở có mấy tháng thôi. Sao cái bồn tắm lại có cái vết dơ này trong khi mọi thứ khác đều mới mà ......

    Câu hỏi của bố tôi.... hỏi cũng chỉ cho có vì chẳng ai trả lời được....
    Một lúc sau, bảo vệ và nhân viên phục vụ lên gõ cửa phòng. Họ được dượng ba thông báo là có việc vừa xảy ra trên phòng 304. Bố mẹ và bé Li kể lại đầu đuôi câu chuyện.

    _ Có thể là ăn trộm. Ông bảo vệ nói.

    _ Làm gì có, lúc con nhỏ này đang chụp hình, tui đẩy cửa vào nè. Có thấy ai đâu ngoài nó ra. Bố tôi phản bác lại.

    _ Còn cái vết trong bồn tắm nữa ? Cái đó thì sao ???? Mẹ tôi nói.

    _ .............

    _ Rồi hồi chiều, lúc tui kiếm móc áo, tui có đá cái đầu móc vào góc này, giờ có thấy đâu....

    Bố tôi vừa nói vừa quay lại chỉ vào trong góc phòng, nơi mà vừa rồi bố tôi kiếm cái móc bị mất. Kì lạ thay, nó nằm ở ngay 1 góc trong 4 góc của chân bàn. Mặt mọi người hơi biến sắc.

    Người phục vụ cúi xuống nhặt cái móc lên, lật qua lật lại, nhìn một lúc rồi anh ta vội xin phép bước ra khỏi phòng mà không nói một lời nào.
    Namo Tassa Bhagavato Arahato SammàSambuddhassa
    :prayingprayingpraying:2

  18. #18

    Mặc định

    chắc cô gái die trong phòng nhở.:D. die trong cái bồn tắm.
    Trong hư có thực , lấy không làm có.....

  19. #19

    Mặc định

    kể chuyện lề mề quá, mãi mà ko có đáp án..

  20. #20

    Mặc định

    Bắt đền anh Chủ Thớt, em hết đau tim rồi.
    Giậnnnn !!!
    Giờ thì thấy chưa !

    ....:yin_yang:2....

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Ý nghĩa của 64 quẻ và 384 hào
    By Bin571 in forum Dịch Học
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 08-07-2012, 04:04 PM
  2. Những câu chuyện kể về bóng ma nhà trắng
    By hiepold in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 01-05-2011, 09:41 PM
  3. Tư liệu và các chuyện kể về Thánh Giuse
    By satyaa in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 19-04-2011, 10:52 PM
  4. Những câu chuyện về nhân quả
    By Gautama in forum Đạo Phật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-03-2011, 05:35 PM
  5. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 31-12-2010, 10:56 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •