Trang 34 trong 71 Đầu tiênĐầu tiên ... 242829303132333435363738394044 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 661 tới 680 trên 1408
  1. #661

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi giacnamkha Xem Bài Gởi
    Úi, chị Sao làm thơ hay quá...Chúc chị luôn giữ được tuổi xuân của tâm hồn :)

    Ờ, mà nói nhỏ với chị là giờ em hiểu bức tranh ở trang trước vì sao lại gọi là "nụ hôn của gió" rồi...:listen:...:icon_redface:
    Đó là tác phẩm nghệ thuật có tên là Nụ hôn của gió của nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần thế Long. Bức ảnh đó đã từng đoạt giải thưởng qt và trong nước. Nsb rất thích bức ảnh đó, mặc dù chẳng hiểu gì về nghệ thuật nhiếp ảnh. Nsb yêu quí lớp mình nên đem những cái mình yêu thích vào lớp cho mọi người cùng xem.
    Nhìn vào bức ảnh thấy lòng mình nhẹ nhàng đi . Tạm quên đi nhiều những lo toan tính toán của cuộc sống một lúc. Em xem lại nó đi. Ông nghệ sĩ chụp được hình của gió đấy.
    Cám ơn em đã khen thơ chị. Dù thơ lục cà lục cục. Hì hì...
    Nsb phát hiện tại sao gửi pass cho em mà ko nhận được rồi. Quên không đánh chữ com.
    @header ( Header đâu rồi nhỉ, vào đây mà xem ảnh đi. Nsb nghĩ cô gái trong ảnh đó giống Header đấy )
    @Hoalantrang đang trên mạng , cái link của em là gì đấy? Nhớ em lắm đấy.

  2. #662

    Mặc định

    Và sẵn đây, TV cũng muốn nhắn với các bạn nào thường gặp ác mộng trong giấc ngủ rằng TV có một câu ...thần chú có thể giúp các bạn thoát khỏi ác mộng. Đó là ...Chỉ có vậy thôi sao?... Các bạn gặp bất kỳ điều gì, cứ đọc câu hỏi đó trong đầu thì TV tin rằng các bạn sẽ vượt qua tất cả một cách dễ dàng đó!)
    Thấy Thầy giáo hướng dẫn mọi người đọc thần chú như vậy, nên KC chợt nhớ tới bài thơ này, xin đăng lên để mọi người cùng đọc và suy ngẫm nhen ! :p

    DẤU HỎI BÊN BÌNH ĐỰNG CỐT THIÊU?

    Chỉ có vậy sao ?
    Rồi sẽ hôm nào
    Tinh hoa lìa thể phách
    Cõi đi về đập dĩa dầu hao

    Chén rượu còn trong tận đáy
    Ly sầu - ly sầu tang thương
    Cửu Long thét rung hồn phách
    Tang hồ thẹn với Nam Phương

    Mây khô hề! Băng tuyết
    Trời xanh hề! Vẫn xanh
    Tiêu diêu hề! Vô mệnh
    Thắc thỏm hề! Năm canh

    Nước mắt thương tình Ngưu - Chức
    Tim đau nhoè bóng hình ai
    Bi thương một trời hoang trống
    Dế giun rên rỉ lạnh người

    Bút nghiên còn ai viết nữa
    Sáo đàn trổi điệu sầu đau
    Lửa Tam Muội dần cô lại
    Tro tàn theo gió tìm nhau!

    Bạch Hạc HÀ ĐỨC THÔNG
    心燈

  3. #663

    Mặc định

    Hơ hơ, sư huynh sư tỷ vậy là...tức cảnh...sinh tình...xuất thi văn rồi.
    Đệ không biết làm thơ, cũng xin góp vui:

    Tùng thanh, trúc thanh, chung khánh thanh, thanh thanh tự tại
    Sơn sắc, thủy sắc, yên hà sắc, sắc sắc giai không!


    (Đệ đi copy đó nha)
    Lời quê chắp nhặt rông dài
    Mua vui cũng được một vài trống canh!

  4. #664

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi giacnamkha Xem Bài Gởi
    Trước tiên, đệ xin vấn an sư huynh. Tiện đây, xin thỉnh giáo huynh...

    Sư huynh viết rằng, cuộc đời là hư ảo, vô thường mà con người cứ chìm đắm nên mọi ý nghĩ, tình cảm đều tuôn ra...Vậy những bậc giác ngộ không còn vui, cũng chẳng buồn ư???
    Nếu bậc giác ngộ đó muốn trở lại Luân Hồi giáo hóa chúng sinh thì dưới con mắt phàm phu họ là những người "lãnh cảm" chăng (huynh thứ lỗi vì đệ chưa tìm được từ diễn đúng ý nên dùng tạm từ này đặt trong nháy nháy)

    Rồi khi biết về Nhân Quả, con người chịu bất hạnh kiếp này là bởi đã đến lúc phải trả Nghiệp Quả từ vô lượng kiếp trước...Vậy tình cảm của người hiểu Nhân Quả liệu có giảm đi (Vì biết đó là Nghiệp của mỗi người, không thể không trả).

    Điều cuối cùng đệ muốn hỏi là có nhân thì có quả, quả thành không chỉ nhờ nhân mà cần có duyên...Lấy ví dụ thô thiển, ví như hạt lúa là nhân, người ta gieo xuống ruộng có nước, có dinh dưỡng là duyên mà kết thành quả là cây lúa và hạt lúa sau này. Vậy nếu cái hạt lúa kia gặp phải duyên...người ta mang qua sa mạc và đánh rơi nó...thế thì thánh sống cũng chẳng giúp nó lớn thành cây lúa nổi (đệ không nói là hạt lúa kia rơi vào ốc đảo trên sa mạc đâu nha). Vậy trường hợp này là có nhân mà không có quả...??? Vậy có gì mâu thuẫn không huynh.

    Vài lời ngu muội, mong huynh chỉ giáo....:yb663:
    Mấy câu hỏi này các bạn khác có ý kiến như thế nào không? Hãy thử suy nghĩ xem? Nhất là Kiến, Sao, Liên Hoa, ....đó!

    ...Thân ái,
    -Thiên Vương-

  5. #665

    Mặc định

    Tự (字) là chữ, cất giằng đầu, chữ tử () là con, con ai con nấy?
    Vu () là chưng, bỏ ngang lưng, chữ đinh () là đứa, đứa nào đứa này?

    Hơ hơ, sư huynh sư tỷ vậy là...tức cảnh...sinh tình...xuất thi văn rồi.
    Hok tức cảnh đâu Giacnamkha mà Kiencang viết nốt Câu đối khắc ở chùa Diệu Đức (Huế) cho đủ đôi câu của bạn nhé ! vui vẻ..vui vẻ...vui vui vẻ ...nhen !

    KC thích cái nick GiacNamKha của bạn lắm đó !:p... đời người như giấc mộng...
    心燈

  6. #666

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Thiên Vương Xem Bài Gởi
    Mấy câu hỏi này các bạn khác có ý kiến như thế nào không? Hãy thử suy nghĩ xem? Nhất là Kiến, Sao, Liên Hoa, ....đó!

    ...Thân ái,
    -Thiên Vương-
    Thầy giáo ! Câu đó bạn GiacNamKha hỏi Thầy mà !!! KC cũng đang chờ Thầy giảng cho cả lớp nghe đi !
    Last edited by KIENCANGHP; 12-06-2008 at 06:01 AM. Lý do: Câu trả lời hời hợt...
    心燈

  7. #667

    Mặc định

    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  8. #668

    Mặc định

    Chào thầy TV, chủ nhật vừa rồi HLT đã sang chùa Bồ Đề để gửi tiền từ thiện của thầy tới 6 cụ già và các cô trông trẻ tại chùa. Trên đây HLT có gửi kèm ảnh chụp giấy chứng nhận công đức tới thầy.
    Số tiền thầy gửi HLT còn 2.230.000VNĐ thì theo ý thầy để khi nào biết địa chỉ của mẹ con chị Mùi HLT sẽ gửi hoặc thầy có ý định gì khác cứ cho HLT biết. HLT đã hứa thì sẽ làm đúng ý nguyện của thầy.
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  9. #669

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi KIENCANGHP Xem Bài Gởi
    Thấy Thầy giáo hướng dẫn mọi người đọc thần chú như vậy, nên KC chợt nhớ tới bài thơ này, xin đăng lên để mọi người cùng đọc và suy ngẫm nhen ! :p

    DẤU HỎI BÊN BÌNH ĐỰNG CỐT THIÊU?
    Bạch Hạc HÀ ĐỨC THÔNG
    Mới đọc thấy tựa đề bài thơ này Nsb đã thấy khiếp quá rồi.
    Nhưng không sợ! nếu tối mà ngủ mê thấy ác mộng vì cái tựa đề ấy thì đã có câu chú đó của thầy Thiên Vương rồi: sẽ nhìn thẳng vào nó và nói : Chỉ có vậy thôi sao

  10. #670

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi KIENCANGHP Xem Bài Gởi
    Thầy giáo ! Câu đó bạn GiacNamKha hỏi Thầy mà !!! KC cũng đang chờ Thầy giảng cho cả lớp nghe đi !
    HLT cũng vậy đang chờ bài giảng của thầy đây ah
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  11. #671

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi cuoi_chu Xem Bài Gởi
    @ GNK: Bạn có thể tìm đọc cuốn "Thiền lâm vi tiếu & Vô niệm thiền" của Cư sỹ Nhất Tâm. Mình thấy đây là một cuốn sách hay, dễ đọc, có khi còn nhẹ nhà hơn cả các sách viết theo lối chuyện của Thiền sư Thích Nhất Hạnh và chắc sẽ giải đáp được cho một số thắc mắc của Bạn.
    Ko biết cuốn "Thiền lâm vi tiếu & Vô niệm thiền" của Cư sỹ Nhất Tâm có dầy ko, nếu có thể Cuoichu scan lên mạng cho mọi người cùng tham khảo với, hoặc tìm mua ở đâu cho mình xin địa chỉ nhé.
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  12. #672

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoalantrang Xem Bài Gởi
    Chào thầy TV, chủ nhật vừa rồi HLT đã sang chùa Bồ Đề để gửi tiền từ thiện của thầy tới 6 cụ già và các cô trông trẻ tại chùa. Trên đây HLT có gửi kèm ảnh chụp giấy chứng nhận công đức tới thầy.
    Số tiền thầy gửi HLT còn 2.230.000VNĐ thì theo ý thầy để khi nào biết địa chỉ của mẹ con chị Mùi HLT sẽ gửi hoặc thầy có ý định gì khác cứ cho HLT biết. HLT đã hứa thì sẽ làm đúng ý nguyện của thầy.
    Ôi Hoalantrang thật tốt. Nói ít làm nhiều. Nsb thấy ngượng vì mình chẳng làm được gì cả. Trước đây thầy cũng nhờ Nsb đi tìm mẹ con chị Mùi giúp thầy. Vậy mà từ đó đến nay Nsb vẫn chưa đi được .
    Last edited by ngoisaobiec; 11-06-2008 at 11:51 PM.

  13. #673

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi giacnamkha Xem Bài Gởi
    Trước tiên, đệ xin vấn an sư huynh. Tiện đây, xin thỉnh giáo huynh...

    Sư huynh viết rằng, cuộc đời là hư ảo, vô thường mà con người cứ chìm đắm nên mọi ý nghĩ, tình cảm đều tuôn ra...Vậy những bậc giác ngộ không còn vui, cũng chẳng buồn ư???
    Nếu bậc giác ngộ đó muốn trở lại Luân Hồi giáo hóa chúng sinh thì dưới con mắt phàm phu họ là những người "lãnh cảm" chăng (huynh thứ lỗi vì đệ chưa tìm được từ diễn đúng ý nên dùng tạm từ này đặt trong nháy nháy)

    Rồi khi biết về Nhân Quả, con người chịu bất hạnh kiếp này là bởi đã đến lúc phải trả Nghiệp Quả từ vô lượng kiếp trước...Vậy tình cảm của người hiểu Nhân Quả liệu có giảm đi (Vì biết đó là Nghiệp của mỗi người, không thể không trả).

    Điều cuối cùng đệ muốn hỏi là có nhân thì có quả, quả thành không chỉ nhờ nhân mà cần có duyên...Lấy ví dụ thô thiển, ví như hạt lúa là nhân, người ta gieo xuống ruộng có nước, có dinh dưỡng là duyên mà kết thành quả là cây lúa và hạt lúa sau này. Vậy nếu cái hạt lúa kia gặp phải duyên...người ta mang qua sa mạc và đánh rơi nó...thế thì thánh sống cũng chẳng giúp nó lớn thành cây lúa nổi (đệ không nói là hạt lúa kia rơi vào ốc đảo trên sa mạc đâu nha). Vậy trường hợp này là có nhân mà không có quả...??? Vậy có gì mâu thuẫn không huynh.

    Vài lời ngu muội, mong huynh chỉ giáo....:yb663:
    1/ Cuộc đời là hư ảo, vô thường mà con người cứ chìm đắm nên mọi ý nghĩ, tình cảm đều tuôn ra...Vậy những bậc giác ngộ không còn vui, cũng chẳng buồn ư???
    Nếu bậc giác ngộ đó muốn trở lại Luân Hồi giáo hóa chúng sinh thì dưới con mắt phàm phu họ là những người "lãnh cảm" chăng?
    (dùng chữ ...vô cảm...thì được rồi mà! Vì chữ ...lãnh cảm...sẽ khiến cho người ta nghĩ đến cái bệnh của phụ nữ đó!)

    -> Buồn, vui ...tuy cùng 1 chữ, nhưng mỗi sự buồn, vui mỗi khác. Hãy xem, khi xem phim có những người buồn đến rơi nước mắt. Và cũng có những người vui đến cười sằng sặc. Sở dĩ họ có thể buồn, vui nhiều như vậy là bởi vì ...họ đã bị ngoại cảnh tác động đến tâm của mình. Khiến cho tâm trạng tùy cảnh mà ...sinh tình như vậy.

    Do vậy, nói cho đầy đủ thì con người ta vì ngoại cảnh tác động mà thường biểu hiện tới ...Thất Tình...chứ không riêng gì chỉ là ...buồn, vui mà thôi!

    Và chỉ cần là người có trí tuệ thì đã có thể ...kềm chế được Thất Tình kia phần nào rồi. Ví dụ như, khi xưa người ta thấy mưa, gió, sấm, sét..v...v...thì đều sinh ra ...sợ hãi. Nhưng bây giờ, khi ta đã biết đó chỉ là những hiện tượng thiên nhiên rất bình thường thì có lẽ không ai còn sợ nhiều như trước nữa.

    Khi ra đường, bọn trẻ thường thấy ai té thì cười vì cảm thấy rất vui mắt. Nhưng có lẽ người lớn thì không làm như vậy, bởi vì họ biết rằng việc té kia là ...tai nạn, thương còn không hết, sao có thể cười người ta cho được?

    Đó là ta nói sơ về cái trí tuệ của người thường. Khi nói tới người đã giác ngộ thì đương nhiên cái trí tuệ của họ thật vô cùng bao la. Và vì vậy, việc họ có thể thu thúc lục căn để mà kềm chế thất tình, lục dục là điều rất tự nhiên. Lâu dần có thể trở thành bản năng của họ. Do vậy, họ không phải là ...vô cảm...mà là ...trang nghiêm. Nên dù họ vẫn có vui, có buồn, nhưng tất nhiên cái sự vui buồn đó hoàn toàn khác với cái sự vui buồn phàm tục của chúng ta, phải không bạn?

    Nếu nói họ ...vô cảm...thì thật là sai hết chỗ nói! Bởi vì họ không những không vô cảm, mà còn ....cảm nhận thấu đáo và sâu xa hơn chúng ta ngàn, vạn lần. Ta sở dĩ có thể ăn thịt thú vật, vì ta không sao cảm được nỗi đau của chúng. Ta có thể phá rừng, hay chỉ là bứt hoa, bẻ lá ...v..v...cũng bởi vì ta không thể nào cảm nhận được sự tác hại của những hành động đó đối với chúng sinh, muôn loài...

    Trong mắt ta một con gà là một con gà. Thậm chí còn chưa được là con gà nữa, mà chỉ là một món ...đồ chơi. Tha hồ cho ta tự nhiên đem đi ...cho đá nhau để giải khuây.

    Nhưng trong mắt của bậc giác ngộ, một con gà là ...một chúng sanh hoàn toàn bình đẳng như mọi chúng sanh khác. Nó có thể là người cha, người mẹ, hoặc người con trong 1 gia đình. Nó cũng biết nỗi vui khi được sum vầy cùng gia quyến, nỗi buồn khi bị phân ly, ngăn cách. Nó cũng có nỗi sợ khi biết mình sắp bị làm thịt, và đương nhiên cũng có nỗi đau khi bị cắt cổ, nhổ lông...

    Hãy xem loài bồ câu kia, khi sinh con, 2 vợ chồng thay nhau ắp trứng. Mỗi con ắp nửa buổi để cho con kia đi ăn uống. Bình thường khi thấy người thì chúng sợ hãi, bỏ đi. Nhưng khi nằm ắp trứng, vì muốn bảo vệ cho những đứa con của mình mà nó đã trở nên can đảm phi thường, sẵn sàng dùng đôi cánh để đánh trả mọi kẻ nào đến quấy phá...

    TV từng chứng kiến thấy 1 đôi ngỗng như vầy. Khi sinh con, ngỗng mẹ nằm yên lo ắp trứng. Đến nỗi quên cả ăn mà chẳng lâu từ một con ngỗng nặng 4,5 ký, nó chỉ còn 1,2 ký mà thôi. Và gần như nó nằm ắp liên tục cho đến khi nào con nở mới chịu đi ăn. Khi thấy trứng của mình bị người ta lấy ăn, lứa sau, nó đi kiếm chỗ rồi đào lỗ, phủ rơm lên để ...giấu trứng. Thật là thương cảm không sao tả cho xiết...

    Một thời gian sau, mấy chú ngỗng con ra đời, ngỗng cha, ngỗng mẹ tuy không nói nên lời, nhưng TV biết chúng thật là hoan hỷ lắm. Mọi lúc, mọi nơi, đều lo cho con mình. Dường như quên cả bản thân nữa...

    Chính vì vậy mà người xưa thường ca ngợi cái tình của loài vật....Nào là...cứu vật, vật trả ơn, cứu nhơn, nhơn trả oán. Nào là...Nguyện sinh làm ...chim liền cánh, cây liền cành....Rõ ràng ta thấy, cái tình của cây cỏ, chim muông đôi khi còn hơn cả con người chúng ta, nên người ta mới ước mong được trở thành chim, thành cây như vậy. Phải không bạn?

    ...Và nếu vô cảm, thì làm sao người ta có thể biết tới những việc như vậy cho được, phải không nào? :-)


    2/ Khi biết về Nhân Quả, con người chịu bất hạnh kiếp này là bởi đã đến lúc phải trả Nghiệp Quả từ vô lượng kiếp trước...Vậy tình cảm của người hiểu Nhân Quả liệu có giảm đi? (Vì biết đó là Nghiệp của mỗi người, không thể không trả).

    Câu hỏi này của bạn TV nghĩ bạn sẽ dễ dàng có thể tự trả lời đó! Đơn giản như vầy nhé! Khi nhỏ gần như ai cũng đòi theo cha, theo mẹ. Và nếu không được cho theo thì sẽ rất buồn, rồi khóc lóc, thậm chí đôi khi còn quấy mà bỏ ăn, bỏ ngủ ..v..v... Rồi khi lớn lên một chút, chúng ta không còn có những hành động và cảm xúc như vậy nữa. Không phải vì chúng ta không còn thương cha, mến mẹ, mà vì chúng ta ...đã hiểu được cha mẹ cần phải đi làm để có thể kiếm tiền nuôi ta khôn lớn. Thay vì quấy quả đòi theo, nay hiểu được, ta càng thương, nên càng phải ngoan ngoãn. Và đó là sự khác nhau giữa khi chưa hiểu và khi đã hiểu đó bạn!

    Với người thường, khi mất đi người thân, họ bi thương vô cùng. 10 người thì đã hết 8,9 người khóc lóc, bỏ ăn, bỏ ngủ. Và có tới 1,2 người còn muốn chết theo cho ...được đoàn tụ?

    Người có trí tuệ sẽ hiểu được cái việc sinh ra và chết đi chẳng khác nào là ...đến và đi. Có đến thì phải có đi. Có sinh thì phải có tử. Đó là định luật tuần hoàn của thế gian không ai có thể thay đổi được. Như sáng và tối, như lạnh và nóng, như ...v..v... Khi ta biết được rõ ràng như vậy thì dĩ nhiên phải có tâm lý ...chấp nhận. Khi đã chấp nhận rồi thì ta không còn sinh nhiều cảm xúc cho nó nữa. Dù ta có thích trời sáng đến đâu đi nữa, nhưng khi trời tối cũng không ai lấy làm buồn hay khóc lóc gì cả. Thế thì tại sao ta lại buồn và khóc khi người ta chết đi?

    Có thể rằng ta thường xuyên ở bên nhau, nên sinh ra sự quyến luyến, tình cảm sâu đậm. Vì vậy mà khi thấy người kia chết đi, lòng ta trĩu nặng, u sầu...thì cũng còn chấp nhận được. Nhưng bi thương thống thiết, bỏ ngủ, bỏ ăn, bỏ tất cả, thậm chí còn muốn bỏ cả sinh mạng để mong được chết theo thì thật là ...vô tri, vô lý!

    Vô tri là vì khi ta chết theo, chưa chắc là ta đã có thể ...gặp nhau chứ đừng nói là có thể ...đoàn tụ với nhau. Vì mỗi người mỗi nghiệp, duyên, phước khác nhau mà theo đó luân hồi. Anh có tội thì tái sinh làm súc sinh, ngạ quỷ. Tôi có phước thì đầu thai trở lại làm người, hoặc được lên thiên đàng mà làm chư thiên cũng nên. Thế thì làm sao có thể ...đoàn tụ cho được, phải không các bạn?

    Vô lý là ta vì một người đã chết mà muốn bỏ hết tất cả như vậy, thì tại sao không vì ...những người còn sống mà tồn tại để cùng nhau sum vầy, đoàn tụ, mà chia sẻ, mà nương tựa lẫn nhau? Một người chết gia đình đã rất buồn rồi, không lẽ khi ta chết nữa thì gia đình sẽ bớt buồn hay sao?...

    Rõ ràng tình cảm và hành động của một người chưa hiểu biết và một người đã hiểu biết hoàn toàn thì không thể nào ...so sánh cho được. Bởi vì chúng gần như trái ngược nhau hoàn toàn, phải không bạn? :-)

    3/ Điều cuối cùng đệ muốn hỏi là có nhân thì có quả, quả thành không chỉ nhờ nhân mà cần có duyên...Lấy ví dụ thô thiển, ví như hạt lúa là nhân, người ta gieo xuống ruộng có nước, có dinh dưỡng là duyên mà kết thành quả là cây lúa và hạt lúa sau này. Vậy nếu cái hạt lúa kia gặp phải duyên...người ta mang qua sa mạc và đánh rơi nó...thế thì thánh sống cũng chẳng giúp nó lớn thành cây lúa nổi (đệ không nói là hạt lúa kia rơi vào ốc đảo trên sa mạc đâu nha). Vậy trường hợp này là có nhân mà không có quả...??? Vậy có gì mâu thuẫn không huynh?

    Bạn biết là từ Nhân đến Quả thì có Duyên tạo tác, nhưng sao không biết rằng Duyên kia không phải chỉ là 1 mà là muôn, vạn chứ?

    Chính vì có nhiều Duyên, nên khi một việc tưởng như sẽ thành mà lại không thành thì người ta cho rằng ...không đủ Duyên đó! :-)

    Nhân Quả có xấu và tốt, thì Duyên kia cũng có tốt và xấu. Duyên tốt người ta gọi là ...duyên lành, hay thuận duyên. Duyên xấu thì gọi là ...duyên dữ, hay nghịch duyên.

    Lấy ví dụ, một người bị người kia giết hại. Nếu đơn thuần mà chết đi, thì người bị hại sẽ tùy tội phước của mình mà tái sinh. Kẻ hại người tuy tạo nghiệp, nhưng cũng sẽ bị gặp quả báo là tương lai sẽ có người khác giết hại mình mà thôi!

    Giống như hiệu ứng đôminô, ông giám đốc bực bội rồi trút cái bực bội đó xuống anh trưởng phòng. Anh trưởng phòng lại lấy anh trưởng nhóm làm chỗ ...xả giận. Anh trưởng nhóm kia lại đẩy cho nhân viên. Anh nhân viên không thế nào trút giận lên trên, lại không có ai cho mình xả hận, nên nhè ...sản phẩm, máy móc, công việc ..v..v...mà xả. Rõ ràng ta thấy chỉ có một chiều đi xuống. Nhưng kỳ thật, tác hại lại luôn luân chuyển xoay vòng. Vì khi sản phẩm kém, máy móc hư, công việc đình trệ ...người lãnh đủ là ...ngài giám đốc! :-)

    Và đó là quá trình Nhân Quả thông thường. Hại người thì người hại. Nhưng không nhất thiết người hại lại ta phải là người bị hại.

    Trở lại vấn đề, nếu khi chết, anh bị hại đem lòng oán hận, muốn nuôi chí phục thù. Thì ý nghĩ đó sẽ trở thành ...duyên dữ mà theo cái nhân kia, đợi tới thời điểm thích hợp sẽ trở lại trực tiếp mà ...tạo thành Quả xấu cho người đã hại anh ta chết.

    Anh ta có thể sinh làm con của người đã hại mình. Và dĩ nhiên gia đình này sẽ có một ...nghịch tử. Tối ngày chỉ làm điều khiến cho cha bị chửi, rủa, hao tâm, tổn trí, tiền của sa sút...v...v...

    Anh ta cũng có thể trở thành cô bồ nhí của người đã hại mình. Từ đó mà khiến cho gia đình này trở nên tan nát...

    Hoặc anh ta có thể hóa thành con rắn, con cọp, v..v...để một ngày nào đó khi nhân duyên chín muồi, sẽ xuất hiện mà cắn chết anh ta...

    Cái sự việc ấy rất thường xảy ra trong đời, vì vậy mà người xưa có dạy...oan gia nghi giải bất nghi kết! Nghĩa là có oan, có thù gì với nhau thì cũng nên hóa giải chứ không nên cột lại với nhau. Vì khi cột người thì cũng chính là đang cột mình. Ta trói người rồi ngồi canh không cho ai tới gần để tháo. Thì không phải là ta cũng đang bị mất tự do rồi đó hay sao?

    Do vậy, nếu hiểu được, khi gặp nghịch cảnh, ta nên chấp nhận mà ráng vượt qua. Khi gặp kẻ thù của mình, ta cũng nên thông cảm cho họ mà ráng bỏ qua. Có vậy thì không những ta đã hóa giải tiền duyên của mình mà còn đang mở lối cho hậu lai, từ đó mà sẽ không còn gặp ai hại mình nữa cả. Phải không các bạn? :-)

    Nói những điều trên để cho bạn thấy rằng, từ Nhân đến Quả có thể ngắn, mà cũng có thể rất dài. Có thể nhanh, và cũng có thể rất chậm. Nhân tốt thì sinh được Quả tốt. Nhưng quá trình sinh nếu gặp Duyên thuận thì sẽ diễn ra mau chóng, dễ dàng. Nếu gặp Duyên nghịch thì phải trải qua một thời gian dài, và trầy vi, tróc vẩy lắm mới có thể xong. Thậm chí nếu Nhân tốt kia chỉ mỏng manh, yếu ớt, mà Nghịch Duyên quá nhiều, thì đôi khi Nghịch Duyên kia còn hấp thu hết cả cái Nhân tốt ấy mà không bao giờ cho ra Quả tốt nữa.

    *Chính vì vậy mà khi ta hữu sự cần phải làm việc thiện để tạo phúc mà tích thêm nhiều Duyên lành hỗ trợ cho sự mong cầu của ta mau đạt được kết quả như ý muốn.

    Và khi gặp rủi ro, tai nạn..v...v...cũng cần phải làm nhiều việc thiện để tạo thêm nhiều Duyên lành mà có thể hấp thu bớt những Nhân Duyên xấu mà có thể bớt đi phần nào tác hại hoặc chuyển nguy thành an.

    Mong các bạn ráng nhớ điều này nhé! Vì có hiểu được như vậy thì ta sẽ không cần phải lo lắng nhiều, không cần phải chạy đôn, chạy đáo tìm thầy, tìm thuốc, để có thể bị thêm tiền mất, tật mang mà đôi khi còn gây thêm nghiệp xấu (như tìm cách hại người, hại vật...v..v..). Hãy nhớ rằng, tuy ta không thể thay đổi được Ngày và Đêm, nhưng nếu có trí tuệ, ta sẽ biết làm sao cho bớt nóng vào ban ngày và bớt tối vào ban đêm đó!


    Như ta giúp người thì người biết ơn ta. Một lúc nào đó, họ sẽ vì nhớ ơn mà giúp lại ta. Nhưng nếu ta giúp có một chút, mà cứ đi khoe khoang, kể lể, thậm chí còn tới gặp người kia ..nhắc hoài. Tự nhiên, lâu dần, chẳng những tình cảm tốt đẹp mà họ dành cho mình bị tan biến, mà đôi khi còn sinh ra ...ghét mình nữa! :-)

    Nên cái hột lúa kia, bị rơi xuống sa mạc chỉ là ...nghịch duyên mà thôi. Nếu chỉ có như vậy, một ngày nào đó, được gió thổi sang vùng đất khác, mà mọc lên thành cây lúa.

    Nhưng nếu nghịch duyên nhiều quá, mà đã rớt xuống sa mạc rồi, lại còn gặp phải mấy con kiến thì ....tiêu luôn đó! :-) (chỗ này không có ám chỉ Kiến Càng đâu nhé! Vì GNK đưa ra cái chỗ ...kẹt quá, nên không thể nói là ...gặp con chuột cho được, đành phải nói gặp con kiến thôi đó! Hoan hỷ giùm TV nhé!)

    Nói thì nói vậy, chứ kỳ thật ngay trong câu hỏi của bạn đã có vấn đề rồi! Cái hột lúa kia trước khi bàn đến Nhân Duyên và Quả Báo thì phải đợi cho đến khi nó có thể là một ...chúng sinh hữu tình cái đã nhé! :-) Cái tầm trí tuệ của TV chưa bàn được cho những loài ...vô tình như vậy! :-)

    ...Thân ái,
    -Thiên Vương-

    .................................................. .................................................. .................




    1. Idaṃ kho pana bhikkhave dukkhaṃ ariya-saccaṃ, jāti pi dukkhā, jarā pi dukkhā, vyādhi pi dukkhā, maraṇam-pi dukkhaṃ, appiyehi sampayogo dukkho, piyehi vippayogo dukkho, yam-p'icchaṃ na labhati tam-pi dukkhaṃ, saṅkhittena pañc'upādānakkhandhā dukkhā. Idaṃ kho pana bhikkhave....

    1. Ðây là Thánh đế về Khổ, này các Tỷ-kheo........ Sanh là khổ,....già là khổ,........ bệnh là khổ,........ chết là khổ,......oán gặp nhau là khổ,....ái biệt ly là khổ,........cầu không được là khổ....Tóm lại, ngũ uẩn là khổ....

    2. Idaṃ kho pana bhikkhave
    dukkhasamudayaṃ yaṃ ariya-saccaṃ yā yaṃ taṇhā ponobhavikā, nandirāgasahagatā, tatratatrābhinandinī, seyyathīdaṃ: kāmataṇhā,
    bhavataṇhā, vibhavataṇhā. Idaṃ kho pana bhikkhave....


    2. Ðây là Thánh đế về Khổ tập,.........này các Tỷ-kheo,...chính là ái này đưa đến tái sanh, câu hữu với hỷ và tham, tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia..................Tức là dục ái,.......hữu ái,.....phi hữu ái.

    3. Idaṃ kho pana bhikkhave dukkhanirodhaṃ ariya-saccaṃ: yo tassā yeva taṇhāya asesavirāganirodho cāgo, paṭinissaggo, mutti, anālayo. Idaṃ kho pana bhikkhave....

    3. Ðây là Thánh đế về Khổ diệt, này các Tỷ-kheo, chính là ly tham, đoạn diệt, không có dư tàn khát ái ấy, sự quăng bỏ, từ bỏ, ...giải thoát, ...không có chấp trước.

    4. Idaṃ kho pana bhikkhave, dukkhanirodhagāminī paṭipadā ariya-saccaṃ: Ayam-eva ariyo aṭṭhaṅgiko maggo, seyyathīdam: sammādiṭṭhi, sammāsaṅkappo, sammāvācā, sammākammanto, sammāājīvo, sammāvāyāmo, sammāsati, sammāsamādhi.

    4. Ðây là Thánh đế về Con Ðường đưa đến Khổ diệt, này các Tỷ-kheo, chính là con đường Bát Chánh Đạo, tức là: ...chánh tri kiến, ......chánh tư duy, .....chánh ngữ, .....chánh nghiệp,........chánh mạng, ...chánh tinh tấn, ...chánh niệm, ....chánh định.




    Hãy click chuột phải lên hình biểu tượngDownloadrồi chọn Save Target As để tải về máy

    Last edited by Thiên Vương; 12-06-2008 at 02:24 AM.

  14. #674

    Mặc định

    @HLT: Quyển TLVT & VNT mình mua được ở Tràng Tiền, sách giày khoảng 450 trang, mình sẽ cho bạn mượn.(Đọc bản giấy thích hơn, với lại lúc về đường nào mình cũng phải gặp bạn mà). Tuy nhiên, quyển sách này mình đã hứa cho anh HD mượn, nên ngay sau khi anh ấy trả mình sẽ chuyển cho bạn mượn nhé!
    Hay mình sẽ cho bạn mượn cuốn Đường xưa mây trắng của Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh đọc trước trong lúc chờ đợi nhé!

  15. #675

    Mặc định

    Oa ! Thầy giáo giảng hay thế nhỉ ??? rất là thấu đáo và đầy đủ nghĩa lý... Cảm ơn Thầy!
    心燈

  16. #676

    Mặc định

    Thông báo khẩn.
    Nsb vừa nhận được tin nhắn của Thoanguyen vào dt di động lúc 9h: 48:31 , Nội dung như sau:
    " Chị ạ bố chồng em mới mất , em nhờ chị thông báo đến thầy và các thành viên khác trong lớp. Em cám ơn chị "
    Nsb xin thông báo lại với thầy và bạn trong lớp.
    Trước hết Nsb thay mặt thầy và bạn gửi tới bạn lời chia buồn sâu sắc nhất. Em giữ gìn sức khỏe. Chị sẽ liên lạc với mọi người qua điện thoại di động.
    Nammoadidaphat. Nammodaitudaibicuukhocuunanquantheambotat
    Last edited by ngoisaobiec; 12-06-2008 at 10:28 AM.

  17. #677

    Mặc định

    DH thay mặt BQT TGVH xin chia buồn với Thaonguyen và gia đình.

    Cầu nguyện cho linh hồn của bố chồng em được siêu thoát.:77
    :



    Liên hoa diệuhy !
    GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:listen:

  18. #678

    Mặc định

    HLT thành tâm chia buồn cùng Thoanguyen và gia đình.
    Cho phép HLT được chia sẻ vài lời với bạn nhé: Trong thời gian 49 ngày bạn và gia đình cố gắng tránh sát sinh, làm thêm nhiều việc từ thiện để hồi hướng công đức giúp cho vong hồn Bác được siêu thoát.

    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    NAM MÔ ĐẠI BI QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT
    NAM MÔ ĐẠI NGUYỆN ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  19. #679

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi cuoi_chu Xem Bài Gởi
    @HLT: Quyển TLVT & VNT mình mua được ở Tràng Tiền, sách giày khoảng 450 trang, mình sẽ cho bạn mượn.(Đọc bản giấy thích hơn, với lại lúc về đường nào mình cũng phải gặp bạn mà). Tuy nhiên, quyển sách này mình đã hứa cho anh HD mượn, nên ngay sau khi anh ấy trả mình sẽ chuyển cho bạn mượn nhé!
    Hay mình sẽ cho bạn mượn cuốn Đường xưa mây trắng của Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh đọc trước trong lúc chờ đợi nhé!
    Cuoichu ơi lúc nào tiện bạn cho mình mượn cũng được, mình xin xếp hàng sau anh HD :).
    Còn cuốn Đường xưa mây trắng của Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh HLT cũng đã được đọc rồi, cảm ơn bạn nhiều!
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

  20. #680

    Mặc định

    Tỷ Sao ơi đừng có khen nhiều em xấu hổ lắm:icon_redface:

    Bao giờ thì tỷ sang chơi thăm ông xã vậy, đang mùa bóng đá chắc bên đó vui lắm, tỷ nhớ chụp nhiều ảnh cho mọi người cùng xem nhé:)
    :yb663:GIA ĐÌNH VÔ HÌNH:yb663:

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •