Trang 2 trong 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 21 tới 40 trên 67

Ðề tài: Giấc Mộng 2012 (Như Tri)

  1. #21

    Mặc định

    Pháp thân là bản giác của ta, mỗi người đều ẩn chứa trong mình pháp thân đó. chỉ vì lâu ngày bụi vô minh lấp đầy mà không thể thấy bản thể pháp thân. ví như có một viên ngọc nằm dưới đáy hồ, nếu hồ nước trong nhìn thấy đáy tức thấy được ngọc nằm ở đâu, nay tâm ta vô mình sinh khởi tâm trí rối mê, như hồ nước vẫn đục sao thấy được pháp thân.
    Trong kinh Hoa Nghiêm chẳng phải như lai đã diễn bày pháp thân thường trụ của ngài đó sao, chẳng phải trong kinh pháp hoa như lai đã chỉ phật tánh cho ta đó sao. Nay mây đen che kín bầu trời khiến mắt đất tối tăm thì làm sao thấy được mặt trời, nhưng khi ta bay lên cao vượt qua đám mây đen kia thì tức sẽ thấy mặt trời tảo rạng rực rỡ, ánh nắng tỏa khắp trong không gian.
    nay ta còn nằm phía dưới lớp mây vô minh kia, ta chưa vượt lên trên nó thì làm sao thấy được mặt trời nhưng ta biết chắc rằng, phía trên đám mây kia mặt trời vẫn chiếu sáng dù nó đã bị mây đen phủ kín. mặt trời đó chính là pháp thân, khi thấy được pháp thân thì ta nhìn thấy tự tánh, cũng là lúc chứng ngộ vô sanh pháp nhẫn vậy.
    Muốn nhận thấy pháp thân phải lắng đọng tâm thức. ví như muốn thấy hạt ngọc trong nước vẫn đục phải biết gạn đục khơi trong. làm sao để lắng đọng tâm thức, như lai đã dạy phương tiện đó là thiền định. khi có định thì có tuệ, muốn thấy pháp thân không thế thấy bằng nhục nhãn, mà phải nhìn bằng pháp nhãn.
    bản thể vũ trụ là sinh diệt, từng sát na biến chuyển không ngừng trong định luật vô thường, 8 nỗi khổ của chúng sanh cũng do vô thường sinh diệt mà thành. bản thân chúng sanh tu là để giải thoát cái nỗi khổ vô thường ấy. nên nhớ chúng sanh dù ở loại nào cũng do nghiệp lực chiêu cảm, thần thức của ta là đồng một thể, ví như nước kia không phân biệt thể tánh, nhưng ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. thần thức đồng một bản thể nhưng khi theo nghiệp lực thọ sanh thì phân ra sáu loài trong luân hồi. ví như nước sông thì ngọt, nước biển thì mặn nhưng khi bốc hơi lên thành mưa thì chỉ đồng một vị dù là nước biển bốc hơi hay nước sông bốc hơi đã thành mưa thỉ cũng đồng như nhau không khác.
    vấn đề của con người là con người có trí tuệ, có tư duy, biết nhận thấy cái khổ vô thường đó nên cần phải tu, không phải chỉ có con người biết tu, mà loài súc sanh tận sậu trong tạng thức của nó cũng có khởi niệm muốn tu. Nhà tôi có một con chó, bình thường nó rong ruổi khắp nhà, nhưng khi nghe thỉnh chuông để tụng kinh thì lại chạy tới bàn thờ nằm cuộn tròn đến hết thời kinh mới đứng dậy đi. Như vậy tu không phải chỉ là việc của con người, mà mọi loài đều tu được. phật pháp bình đẳng không biệt, bất kỳ chúng sanh nào tu theo con đường của ngài dù ít hay nhiều cũng cảm thấy an lạc.
    Last edited by DaiBatNha; 05-04-2011 at 11:12 AM.

  2. #22
    damquangvinh
    Guest

    Mặc định

    PHẬT THÍCH CA CHƯA CHẾT

    à hóa ra đây là điều nàng muốn khẳng định khi hỏi ta cau hỏi này hôm truớc đấy hả .
    nhưng nàng ơi .
    sự khẳng định này của nàng sẽ khiến nàng chấp vào chính nó mà sẽ làm chậm quá trình tiến hóa của nàng đấy nàng ạ .

  3. #23

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi DaiBatNha Xem Bài Gởi
    Pháp thân là bản giác của ta, mỗi người đều ẩn chứa trong mình pháp thân đó. chỉ vì lâu ngày bụi vô minh lấp đầy mà không thể bản thể pháp thân. ví như có một viên ngọc nằm dưới đáy hồ, nếu hồ nước trong nhìn thấy đáy tức thấy được ngọc nằm ở đâu, nay tâm ta vô mình sinh khởi tâm trí rối mê, như hồ nước vẫn đục sao thấy được pháp thân.
    Trong kinh Hoa Nghiêm chẳng phải như lai đã diễn bày pháp thân thường trụ của ngài đó sao, chẳng phải trong kinh pháp hoa như lai đã chỉ phật tánh cho ta đó sao. Nay mây đen che kín bầu trời khiến mắt đất tối tăm thì làm sao thấy được mặt trời, nhưng khi ta bay lên cao vượt qua đám mây đen kia thì tức sẽ thấy mặt trời tảo rạng rực rỡ, ánh nắng tỏa khắp trong không gian.
    nay ta còn nằm phía dưới lớp mây vô minh kia, ta chưa vượt lên trên nó thì làm sao thấy được mặt trời nhưng ta biết chắc rằng, phía trên đám mây kia mặt trời vẫn chiếu sáng dù nó đã bị mây đen phủ kín. mặt trời đó chính là pháp thân, khi thấy được pháp thân thì ta nhìn thấy tự tánh, cũng là lúc chứng ngộ vô sanh pháp nhẫn vậy.
    Muốn nhận thấy pháp thân phải lắng đọng tâm thức. ví như muốn thấy hạt ngọc trong nước vẫn đục phải biết gạn đục khơi trong. làm sao để lắng đọng tâm thức, như lai đã dạy phương tiện đó là thiền định. khi có định thì có tuệ, muốn thấy pháp thân không thế thấy bằng nhục nhãn, mà phải nhìn bằng pháp nhãn.
    bản thể vũ trụ là sinh diệt, từng sát na biến chuyển không ngừng trong định luật vô thường, 8 nỗi khổ của chúng sanh cũng do vô thường sinh diệt mà thành. bản thân chúng sanh tu là để giải thoát cái nỗi khổ vô thường ấy. nên nhớ chúng sanh dù ở loại nào cũng do nghiệp lực chiêu cảm, thần thức của ta là đồng một thể, ví như nước kia không phân biệt thể tánh, nhưng ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. thần thức đồng một bản thể nhưng khi theo nghiệp lực thọ sanh thì phân ra sáu loài trong luân hồi. ví như nước sông thì ngọt, nước biển thì mặn nhưng khi bốc hơi lên thành mưa thì chỉ đồng một vị dù là nước biển bốc hơi hay nước sông bốc hơi đã thành mưa thỉ cũng đồng như nhau không khác.
    vấn đề của con người là con người có trí tuệ, có tư duy, biết nhận thấy cái khổ vô thường đó nên cần phải tu, không phải chỉ có con người biết tu, mà loài súc sanh tận sậu trong tạng thức của nó cũng có khởi niệm muốn tu. Nhà tôi có một con chó, bình thường nó rong ruổi khắp nhà, nhưng khi nghe thỉnh chuông để tụng kinh thì lại chạy tới bàn thờ nằm cuộn tròn đến hết thời kinh mới đứng dậy đi. Như vậy tu không phải chỉ là việc của con người, mà mọi loài đều tu được. phật pháp bình đẳng không biệt, bất kỳ chúng sanh nào tu theo con đường của ngài dù ít hay nhiều cũng cảm thấy an lạc.
    Lại xin hỏi huynh,
    - Cách nào để chắc vượt mây vô minh, cách nào để chắc tìm ra ngọc?

    - Về vấn đề của con người, huynh cho rằng con người nhờ có trí tuệ và tư duy nên thấy khổ, thấy vô thường nên phải tu...xin hỏi huynh cái thấy đó phải chăng thật là cái thấy trí tuệ? Nếu vì trí tuệ mà biết đau khổ thì đệ xin nhường huynh hết cái trí tuệ đó. Việc con chó nó thích nghe đọc kinh nghe tiếng chuông chưa hẳn là nó muốn tu để thoát khổ, huynh là nó chăng mà huynh biết? theo đệ thấy thì nó thích nghe âm thanh trầm bổng kỳ diệu của tiếng kinh tiếng mõ thì đúng hơn.

  4. #24

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi bachliencu Xem Bài Gởi
    Trời cao đất rộng có khổ không, muôn loài vạn vật có nhận ra khổ không,..nếu bạn nhận thấy cuộc đời tôi rất vui vẻ, đã chẳng có đau khổ thì cần gì phải giải thoát đau khổ...có đúng không...:happy:
    Chớ hỏi trời đất có khổ không
    hãy xem lại ta có hay không
    nếu mình vẫn có...thì trời đất khổ
    Thế nên nguyễn Du mới viết rằng
    Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ...
    Đồng tu thân tâm an lạc A Di Đà Phật
    Rất hay, thơ rất hay, h đã từng biết một hạt bụi có thể che mờ cả vũ trụ chăng?

  5. #25

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi compassion Xem Bài Gởi
    Rất hay, thơ rất hay, h đã từng biết một hạt bụi có thể che mờ cả vũ trụ chăng?
    Chẳng biết vũ trụ chỉ biết hạt bụi...
    Trong vũ trụ, năm đường phân minh, thiện ác báo ứng họa phước đành rành, thân tự chịu lấy không ai thay được. Người thiện làm lành thì từ cảnh sướng đến cõi sướng, từ sáng vào sáng. Người ác làm ác từ cảnh khổ vào cõi khổ, từ tối vào chỗ tối.

  6. #26

    Mặc định

    Đọc tựa đề lòng như đau nhói
    Nghĩ mần răng mà gõ chữ nì
    Phật chưa chết ... ô hô ... loạn ngữ
    Chớ giựt gân ... kẻo để tiếng đời

    Thưa ... ai đó chắc chưa nhiều tuổi
    Ý viết ra, đọc hiểu tánh người
    Chậm lại nhé, hiểu nhanh không tốt
    "Phật Sẽ Thành" chưa chắc kiếp này đâu
    Thiên Đường Có Lối Không Ai Hỏi
    Địa Ngục Cửa Cài Lắm Khách Thăm

  7. #27

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi compassion Xem Bài Gởi
    Lại xin hỏi huynh,
    - Cách nào để chắc vượt mây vô minh, cách nào để chắc tìm ra ngọc?

    - Về vấn đề của con người, huynh cho rằng con người nhờ có trí tuệ và tư duy nên thấy khổ, thấy vô thường nên phải tu...xin hỏi huynh cái thấy đó phải chăng thật là cái thấy trí tuệ? Nếu vì trí tuệ mà biết đau khổ thì đệ xin nhường huynh hết cái trí tuệ đó. Việc con chó nó thích nghe đọc kinh nghe tiếng chuông chưa hẳn là nó muốn tu để thoát khổ, huynh là nó chăng mà huynh biết? theo đệ thấy thì nó thích nghe âm thanh trầm bổng kỳ diệu của tiếng kinh tiếng mõ thì đúng hơn.
    người thợ mò ngọc trai dưới biển, chẳng phải lặn xuống biển để mò ngọc sao, muốn tìm thấy ngọc thì tự mình phải dấn thân để tìm. bây giờ hỏi người tìm ngọc bằng cách nào, họ nói thì cứ lặn xuống mà tìm. chỗ này người ta đã mò thấy ngọc, mình còn nghi ngờ mà không chịu mò làm sao tìm thấy. Phật đã chỉ, trong tâm con có phật tánh, nay con không chịu tìm lại hỏi phật tánh ở đâu.

  8. #28

    Mặc định

    cứ leo lên đỉnh núi, cố công mà leo, leo lên tới đỉnh rồi thì chắc sẽ vượt mây vô minh.
    muốn vượt mây vô minh hả, phương pháp tu tập đã có sẵn đó, sao không chịu tu, tu đi rồi vượt, không tu lấy gì vượt, hý luận vọng ngữ thì làm sao vượt.
    cứ tinh tấn mà tu tập, siêng năng học đạo, thì sẽ vượt được thôi, chứ tu theo cái kiểu cải lương bữa đực bữa cái, tu một ngày nghĩ 29 ngày làm sao ma vượt vô minh

  9. #29

    Mặc định

    Thật thế không bạn! nếu như thế thì Phật thích ca luôn sống trong tâm hồn chúng ta có phải???? ;)

  10. #30

    Mặc định

    Hồ đồ
    Huynh làm sao biết người tu thế nào mà dám bảo người: tu bữa đực bữa cái, một ngày nghỉ 29 ngày?
    Bảo người hý luận chẳng phải chính mình đang hý luận đó sao?

    Diệu pháp hiện hữu, nhận hay không nhận? nhận thì tức khắc nở nụ cười từ bi, nội tâm liền an lạc, tự muôn phiền não dứt sạch, bản ngã tiêu tan. Pháp thân còn lo không thấy sao?

    Namo Đại Bi Hội Thượng Phật Bồ Tát!

  11. #31
    damquangvinh
    Guest

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi DaiBatNha Xem Bài Gởi
    cứ leo lên đỉnh núi, cố công mà leo, leo lên tới đỉnh rồi thì chắc sẽ vượt mây vô minh.
    muốn vượt mây vô minh hả, phương pháp tu tập đã có sẵn đó, sao không chịu tu, tu đi rồi vượt, không tu lấy gì vượt, hý luận vọng ngữ thì làm sao vượt.
    cứ tinh tấn mà tu tập, siêng năng học đạo, thì sẽ vượt được thôi, chứ tu theo cái kiểu cải lương bữa đực bữa cái, tu một ngày nghĩ 29 ngày làm sao ma vượt vô minh
    Trích dẫn Nguyên văn bởi compassion Xem Bài Gởi
    Hồ đồ
    Huynh làm sao biết người tu thế nào mà dám bảo người: tu bữa đực bữa cái, một ngày nghỉ 29 ngày?
    Bảo người hý luận chẳng phải chính mình đang hý luận đó sao?

    Diệu pháp hiện hữu, nhận hay không nhận? nhận thì tức khắc nở nụ cười từ bi, nội tâm liền an lạc, tự muôn phiền não dứt sạch, bản ngã tiêu tan. Pháp thân còn lo không thấy sao?

    Namo Đại Bi Hội Thượng Phật Bồ Tát!
    sao bác lại dám nói nico daibatnha với trí tuệ vô bờ bến như vạy.
    thật là khác chi tội dám phỉ báng tăng đoàn
    tội lỗi quá .

  12. #32

    Mặc định

    người tu học chân chính, thì đương nhiên có chánh nghiệp (hành động chân chính) có chánh ngữ (lời nói chân chính) có chánh tư duy (suy nghĩ chân chính), chánh kiến (thấy đúng lẽ đạo) chánh mạng (bản thân sống ngay thẳng) chánh tinh tấn (công phu tu tập không lui sụt) chánh định (thiền quán đúng pháp như thật), chánh niệm (nhớ nghĩ chân chánh), người tu chân chính tự có 8 đức này, nhìn vào sẽ biết, thấy cách diễn đạt trên diễn đàn của một số người cũng biết họ tu tới trình độ nào.
    diệu pháp nếu hiện hữu như lai chẳng ví diệu pháp như viên bảo châu trong búi tóc luân vương chẳng vọng trao người. năm xưa đức từ phụ thích ca mâu ni, trải qua 6 năm cầu đạo, 6 năm khổ hạnh mới tìm thấy con đường trung đạo, chả lẽ diệu pháp dễ tìm dễ thấy vậy sao, vậy thì chúng sanh thành phật cả rồi.
    Hồ đồ, uhm, tôi đây là đại hồ đồ, nhưng kẻ thấy được tôi hồ đồ có nghĩ đến sự hồ đồ của mình không.

  13. #33

    Mặc định

    Tu Phật lúc đầu cầu không lúc sau cầu có
    Vì sao cầu không?
    Vì nếu có sẽ khó thoát ly khổ nhục, tự cho ta không có sẽ chẳng thấy gì
    Tại sao tu thành thì phải thoát khỏi tính không?
    Nếu tu thành Phật mà phước đức không dằy , hạnh không dầy , không có tiền lấy gì bố thí ....he he, do đó mới có câu

    Tu Phật lúc đầu xả có thành không
    Thành Phật chuyển không thành có
    Hổng biết đúng sai he!

    Cũng như tu theo bổn tôn Chuẩn Đề thì tùy cầu tức đắc, nhưng khi đã đắc thì chẳng có cầu cho riêng mình là ý đó đó.

  14. #34

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi thích tùm lum Xem Bài Gởi
    Đọc tựa đề lòng như đau nhói
    Nghĩ mần răng mà gõ chữ nì
    Phật chưa chết ... ô hô ... loạn ngữ
    Chớ giựt gân ... kẻo để tiếng đời

    Thưa ... ai đó chắc chưa nhiều tuổi
    Ý viết ra, đọc hiểu tánh người
    Chậm lại nhé, hiểu nhanh không tốt
    "Phật Sẽ Thành" chưa chắc kiếp này đâu
    ------------------------
    thứ nhất nhutri khong dùng từ nhập diệt vì nhutri khong hiểu từ này,đơn giản cha mẹ ông bà chết thì con cháu nói chết,vậy thôi từ nhập diệt khong hiểu sao mà dùng,
    thứ hai:khi ong bà chết thường báo mộng cho con cháu này nọ,và dạy này kia,thì con cháu thường nói ông bà chưa chết,chưa chết trong tâm hồn họ ,và con cháu tin rằng ông bà còn sống ở nơi nào đó bằng linh hồn (tri noi linh hồn vì rất đơn giản là trí khong biết sử dụng từ nào khác hơn ,hihi ngủ bẩm sinh)nhutri tin và nghĩ rằng PHẬT THÍCH CA DÙ CHẾT CÁCH ĐÂY 2500 N8M NHƯNG VẪN CÒN LINH HỒN.THẾ THÔI ,VÌ NHUTRI XEM PHẬT THÍCH CA CŨNG NHƯ CHA MẸ THÔI,HƠI HỒ ĐỒ NHỈ ,NHƯNG TẠI NGHĨ SAO NÓI VẬY ÀH.
    VẤN TÂM VÔ HẬN

  15. #35
    damquangvinh
    Guest

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nghiemducmanh Xem Bài Gởi
    Đã bảo với bạn không có linh hồn mãi rồi. Với lại nếu ĐỨc Phật mà có "linh hồn" thì không lẽ ngài chưa chấm dứt Sanh, già, bệnh, chết, vẫn còn có "linh hồn" để đi tái sinh luân hồi?
    có phải linh hồn nào cũng bị cuốn vào cái guồng đó đâu
    anh giỏi anh nhảy ra và ngồi xem choi này
    ok

  16. #36

    Mặc định

    Tính chất hòa bình của Phật giáo
    Thích Phước Sơn

    Thế giới mà chúng ta đang sống luôn luôn nảy sinh những tranh chấp và bất ổn. Trong quá khứ đã từng xảy ra không biết bao nhiêu cuộc chiến tranh tàn khốc, đẫm máu, làm thiệt hại vô số sinh mạng và tài sản. Hiện nay, tuy tình hình có hơi lắng dịu và hòa hoãn, nhưng chưa phải đã hoàn toàn ổn định. Do thế, hòa bình vẫn là một khát vọng muôn đời của toàn thể nhân loại. Đạo Phật vốn được tiếng là đạo từ bi, cứu khổ; thế thì, trong lĩnh vực hòa bình, Phật giáo có những giải pháp gì được xem là hữu hiệu và khả thi hay không? Đó là điều mà bài viết này muốn gia tâm tìm hiểu.

    1. Nguyên nhân của mọi sự tranh chấp

    Xuyên qua lịch sử, chúng ta thấy rằng nguyên nhân của các cuộc đấu tranh là do lòng tham dục của con người gây ra, khiến cho gia đình đổ vỡ, xã hội nhiễu nhương và nhân loại đau khổ. Chính điều đó đã được Đức Thế Tôn chứng ngộ và khai thị cho chúng ta:

    "Này các Tỷ kheo, do dục vọng làm duyên, nên vua tranh chấp với vua, Sát đế lỵ tranh chấp với Sát đế lỵ, Bà la môn tranh chấp với Bà la môn, gia chủ tranh chấp với gia chủ, cha mẹ, anh em, bè bạn tranh chấp lẫn nhau. Khi chúng đã dấn thân vào sự tranh chấp, chúng đánh nhau bằng tay, ném nhau bằng đá,đập nhau bằng gậy và chém nhau bằng gươm. Do đó, chúng bị tử thương, hoặc ngắc ngư quằn quại"(Trung bộ, kinh13).

    Sự tranh chấp sở dĩ xảy ra, nếu không do lòng dục thúc đẩy, thì cũng do sự cuồng tín cố chấp gây nên, như một hôm Đức Phật khuyến cáo một thanh niên Bà la môn:

    "Người trí giữ gìn chân lý không nên đi đến kết luận:

    "Chỉ có đây là chân lý, còn mọi điều kiện khác là sai lầm". Một người có lòng tin, nếu y nói: "Đây là lòng tin của tôi". Như thế là y giữ gìn chân lý. Nhưng từ đấy y không thể tiến đến kết luận tuyệt đối:"Chỉ có đây là chân lý. ngoài ra đều sai lầm". "Rồi Đức Phật dạy tiếp: "Chấp chặt vào một quan điểm và khinh miệt những quan điểm khác cho là thua kém, hành động như thế người trí gọi là mù quáng"(W Rahula, "What the Buddha taught").

    Quốc vương xứ Magadha (Ma Kiệt Đà) là Ajatasattu (A Xà Thế) muốn mở mang vương quốc của mình bằng tham vọng chinh phục xứ Vajji (Bạc Kỳ). Vua sai đại thần Vũ Xá đến thỉnh ý Đức Phật về việc chinh phục này. Đức Phật rất tế nhị. Ngài không trả lời câu hỏi trực tiếp của nhà vua, mà Ngài gián tiếp trả lời bằng cách hỏi Tôn giả Anada tình hình của xứ Vajji bằng 7 câu hỏi:

    - "Này A Nan, dân Vajji có hội họp thường không?

    - Dân Vajji có đoàn kết khi hội họp, đoàn kết khi giải tán và đoàn kết khi làm việc không?

    - Dân Vajji có sống đúng với truyền thống của dân tộc, và tôn trọng những luật pháp đã được ban hành từ thời xưa không?

    - Dân Vajji có tôn kính những bâc trưởng lão trong nước và nghe theo lời dạy của những vị này không?

    - Dân Vajji có cưỡng ép những thiếu nữ và phụ nữ bắt họ phải sống chung với mình không?

    - Dân Vajji có thường xuyên dâng lễ ở các nơi thờ tự không?

    - Dân Vajji có bảo vệ và tôn kính các bậc A la hán khiến các vị ấy tìm đến ở trong xứ để xứ sở được an lạc không?"

    Bảy pháp này có thể tóm tắt bằng những danh từ thời đại:

    1. Sinh hoạt dân chủ,

    2. Tình đoàn kết dân tộc,

    3. Nguyên tắc pháp trị,

    4. Sự hòa hợp các thế hệ,

    5. Tôn trọng phụ nữ,

    6. Tôn kính các tín ngưỡng, và

    7. Ưu đãi các bậc minh triết.

    Đây là 7 nguyên tắc giúp quốc gia hưng thịnh và tránh diệt vong. Sau khi nghe Tôn giả A Nan trả lời rằng dân Vajji đã thực hiện 7 pháp này rất tốt đẹp, Đức Phật kết luận:"Thế thì dân Vajji sẽ phú cường, không ai có thể chinh phục được".

    2. Hậu quả của những sự tranh chấp

    Do tham vọng mù quáng thúc đẩy, kẻ có thế lực thường dùng sức mạnh để đàn áp kẻ yếu và bắt họ phải khuất phục. Những kẻ bại trận khổ nhục đã đành mà những người chiến thắng do lửa tham thiêu đốt và oán thù chồng chất cũng chẳng an lạc gì hơn:

    "Chiến thắng gây hận thù,

    Thất bại chuốc khổ đau,

    Ai từ bỏ thắng bại,

    An tịnh liền theo sau". (Tương Ưng, I-102)

    Những kẻ bạo tàn gây đau khổ cho người khác mà mong hưởng được an vui, điều đó không bao giờ có:

    "Ác nghiệp chưa chín muồi,

    Kẻ ngu tưởng đường mật.

    Ác nghiệp khi chín thật,

    Kẻ ngu chuốc khổ đau". (Pháp Cú, 69)

    Vì thế, Đức Phật đã dạy khá rõ, kẻ làm ác dù trốn bất cứ phương trời nào cũng không thể thoát được luật nhân quả:

    "Không trời cao biển rộng,

    Không hang động, núi rừng.

    Đã tạo nghiệp ác độc,

    Trên đời hết chỗ dung". (Pháp Cú,127)

    Có một kẻ thù nguy hiểm hơn bất cứ kẻ thù nào khác trên đời này, đó là tâm niệm ác của ta. Những kẻ thù ở bên ngoài, chúng ta còn có hy vọng tránh được, chứ chính ta đã gây nên tội ác thì không sao tránh khỏi quả báo:

    "Kẻ thù hại kẻ thù,

    Oan gia hại oan gia,

    Còn thua tâm niệm ác,

    Do chính ta hại ta". (Pháp Cú, 42)

    Thế nên chỉ có ta mới cứu được ta:

    "Mẹ cha hay bà con,

    Không làm gì được cả.

    Chính nhờ tâm nguyện lành,

    Đưa ta lên cao cả". (Pháp Cú, 43)

    Luật nhân quả có vay có trả, rất công bằng, không thiên vị bất cứ người nào:

    "Giết người bị người giết,

    Thắng người, bị người thắng.

    Mắng người, bị người mắng.

    Hại người bị người hại,

    Do nghiệp lực diễn tiến,

    Hại người, thành hại mình". (Tương Ưng, I-103)

    Do vậy, những ai muốn sống an lạc tránh mọi sợ hãi, và khổ đau, hãy theo lời Phật dạy, từ bỏ sát sanh:

    "Này gia chủ do nguyên nhân sát sanh mà gây ra sợ hãi, hận thù ngay trong hiện tại, và sợ hãi, hận thù trong tương lai, khiến cho tâm cảm thụ khổ ưu. Từ bỏ sát sanh là chấm dứt sợ hãi, hận thù trong hiện tại, chấm dứt sợ hãi, hận thù trong tương lai, khiến cho tâm không còn cảm thọ khổ ưu. Do đó, ai từ bỏ sát sanh, người ấy thoát khỏi mọi sợ hãi và hận thù". (Tăng Chi IIIB. 176).

    3. Cần phải từ bỏ hận thù và tàn bạo

    Trong cuộc đời này, muốn sống được an vui người ta phải từ bỏ hận thù. Bởi vì chúng ta không bao giờ có thể dùng hận thù để tiêu diệt hận thù, mà chỉ có thể dùng đức độ khoan dung mới tiêu diệt được hận thù:

    "Nó mắng tôi, đánh tôi,

    Nó hại tôi, cướp tôi,

    Ai ôm niềm hận ấy,

    Hận thù không thể nguôi". (Pháp Cú, 3)

    "Hận thù tiêu diệt hận thù

    Đời này không thể có,

    Từ bi diệt hận thù,

    Là định luật nghìn thu". (Pháp Cú, 5)

    Đem tình thương đáp lại hận thù, đó là một việc làm khó khăn vô cùng. Cho nên người nào làm được như vậy sẽ được nhân loại cúi đầu khâm phục: hơn thế nữa người nào tự thắng được mình, đó mới là kẻ chiến thắng tối thượng:

    "Dù tại bãi chiến trường,

    Thắng nghìn nghìn quân địch,

    Không bằng tự thắng mình,

    Chiến công ấy vô địch" (Pháp Cú,103)

    Tự thắng mình có nghĩa là tự nhiếp phục cái tâm tham dục, ti tiện, hận thù hay gây ác nghiệp của chính mình. Người nào tâm không nghĩ ác, thân không làm ác, thì người ấy sẽ không bị ác nghiệp hoành hành:

    "Bàn tay không thương tích,

    Cầm thuốc độc không sao,

    Người không làm việc ác,

    Không bị ác nhiễm vào" (Pháp Cú, 124)

    Muốn sống an vui hạnh phúc phải biết quý trông mạng sống của mình, mà quý mạng sống của mình thì không được sát sanh và tán trợ sát sanh:

    "Hình phạt ai cũng kinh,

    Sinh mệnh ai cũng tiếc,

    Lấy ta suy ra người,

    Chớ giết, chớ bảo giết". (Pháp Cú,130)

    Chẳng những không sát hại sanh linh mà còn phải bao dung độ lượng đối với những kẻ thù của mình; làm được như vậy, chúng ta mới hưởng được niềm an vui thanh thản:

    "Lành thay chúng ta sống

    Từ ái giữa hận thù!

    Giữa bao kẻ hận thù

    Ta sống không hận thù!" (Pháp Cú, 197)

    Im lặng và tha thứ đời sống sẽ trở nên êm đẹp biết bao!

    "Nếu tự mình im lặng,

    Như chuông nứt nhiều đường,

    Người ấy chứng Niết bàn,

    Hận thù không còn nữa". (Pháp Cú, 134)

    Nhưng trên đời này hạng người im lặng ít nói, khiêm tốn thật là hiếm hoi:

    "Hiếm thấy ai ở đời,

    Biết tự chế khiêm tốn,

    Tránh mọi lời thương tổn,

    Như ngựa hiền tránh roi". (Pháp Cú, 143)

    4. Độ lượng khoan dung trước những công kích

    4a. Đức nhẫn nhục của Đức Phật

    Một thanh niên Bà la môn tên Ambattha đi đến hội chúng của dòng họ Thích Ca - dòng họ của Phật - không được hội chúng này tiếp đón niềm nở, nên khi gặp Đức Thế Tôn, ông đã chỉ trích dòng họ Thích Ca một cách kịch liệt:

    "Này Gotama, thô bạo là dòng họ Thích Ca, khinh suất là dòng họ Thích Ca, hung dữ là dòng họ Thích Ca. Dòng họ Thích Ca thuộc thành phần đê tiện không kính nhường Bà la môn, không lễ bái Bà la môn, không tôn trọng Bà la môn. Này Gotama, như vậy thật không phải lẽ, thật không đúng pháp".

    Trước những lời chỉ trích thô lỗ, đầy vẻ giận dữ của Ambattha, Đức Phật đáp lại một cách từ hòa bình thản:

    "Này Ambattha, đối với việc sơ suất nhỏ mọn của dòng họ Thích Ca, thật không đáng để cho ngươi phải bực mình, nặng lời chỉ trích đến như thế".( Trường Bộ kinh I.90)

    Người hộ trì chánh pháp phải biết nhẫn nhục. Nhẫn nhục là biểu hiện sức mạnh nội tâm. Nhẫn nhục cò là phương thuốc thần hiệu để trị bệnh mình và bệnh người. Nhẫn nhục đúng lúc có thể cảm hóa người khác dễ dàng. Do đó, người hiểu chánh pháp ít khi tranh chấp với đời, như Đức Phật đã dạy trong Tương Ưng Bộ kinh:

    "Này các Tỳ kheo, Ta không tranh luận với đời, chỉ có đời là tranh luận với Ta. Người nói pháp không tranh luận với một ai ở đời. Cái gì người trí ở đời chấp nhận là "không", Ta cũng nói là "không". Cái gì người trí ở đời chấp nhận là "có", Ta cũng nói là "có". (Tương Ưng Bộ kinh, III.165).

    Sống không tranh chấp là nhờ có trí tuệ hiểu rõ lẽ phải trái, không bướng bỉnh, ngoan cố, mà luôn luôn cảm thông với tha nhân nên dễ dàng mở lượng bao dung với tất cả mọi người.

    4b. Lòng khoan dung của Phật

    Một hôm Bà la môn Akkosaka Bharadvàja đùng đùng nổi giận đến mắng nhiếc Đức Phật thậm tệ. Khi y trút cơn phẫn nộ xong, Thế tôn ôn tồn hỏi:

    -- Này Bà la môn, nếu như bà con thân hữu đến thăm ngươi, người sửa soạn cỗ bàn thiết đãi mà họ không nhận thì sao?

    -- Nếu họ không nhận thì các thức ăn thức uống ấy sẽ về lại chúng tôi.

    -- Cũng vậy, này Bà la môn, nay ngươi phỉ báng ta, mắng nhiếc ta, gây lộn với ta, nhưng ta không nhận; thế thì những sự việc ấy hẳn sẽ về lại với người thôi (Tương Ưng I.199)

    Đối với những người có ác tâm hủy báng, Đức Phật thường kham nhẫn chịu đựng, hoặc khoan dung tha thứ, hoặc dùng những lời lẽ ôn hòa, nhã nhặn để đối thoại. Một phương pháp tuyệt diệu nhất của Phật là nêu ví dụ cụ thể để làm sáng tỏ vấn đề, khiến cho kẻ đối thoại thấy rõ được sai lầm, do đó bày tỏ thái độ thành khẩn và phục thiện. Nhờ đức nhẫn nhục và lòng khoan dung mà Phật đã cảm hóa được biết bao người như thế.

    5. Trang trải từ tâm đối với muôn lòai

    Sứ mệnh của một Như Lai sứ giả là đem lại thanh bình an lạc cho tất cả chúng sinh, nhưng muốn cho muôn loài được hạnh phúc thật sự thì chính bản thân mình trước hết phải tu tập từ tâm. Chính phương pháp tu tập này, Đức Đạo Sư đã ân cần trao truyền cho các đệ tử:

    "Này các Tỳ kheo, trong khi tu tập lòng từ, vị Tỳ kheo phải trang trải từ tâm khắp cả bốn phương, cùng khắp vô biên giới, với tâm từ quảng đại, không hận, không sân; đồng thời cũng trang trải bi tâm, hỷ tâm và xả tâm như thế đến với tất cả muôn loài" (Trung Bộ kinh I.38).

    Là người, ai cũng muốn cộng đồng sinh hoạt chung sống hòa bình. Nhưng muốn chung sống hòa bình, trước hết mỗi người phải từ bỏ tánh ích kỷ vị lợi của chính mình, mà tuân theo những quy luật xã hội để đem lại an vui lợi lạc cho tập thể. Chính Tôn giả Anuruddhà đã phát biểu về nguyên tắc sống chung hòa bình ấy, khi bậc Đạo Sư hỏi thầy:

    -- Này Anuruddhà, các ngươi sống hòa bình hoan hỷ với nhau như nước hòa với sữa, sống nhìn nhau với cặp mắt thiện cảm như thế nào?

    -- Bạch Thế Tôn ở đây chúng con nghĩ như sau: "Thật vô cùng lợi ích đối với ta, khi ta được sống chung với các vị đồng phạm hạnh như vậy".Bạch Thế Tôn, do vậy, đối với các vị đồng phạm hạnh này, con khởi lên ý nghĩ, lời nói và hành động từ bi khi họ có mặt cũng như khi họ vắng mặt. Bạch Thế Tôn, con nghĩ như sau:"Ta hãy từ bỏ tâm vị kỷ của ta và sống thuận theo theo tâm của các Tôn giả này". Do vậy, Bạch Thế Tôn, chúng con tuy khác thân nhưng giống như đồng một tâm. (Trường Bộ kinh I.200).

    Người có lòng từ chẳng những dễ hòa mình cảm thông với đồng loại mà còn hưởng được niềm an lạc ngay trong khi ngủ:

    "Khi thức không lo âu,

    Khi ngủ không sợ hãi,

    Phiền não nào động tâm,

    Ngày đêm đều thoải mái". (Tương Ưng1,tr.136)

    Ai cũng mong muốn đời sống của mình được hạnh phúc, an vui, nhưng ít ai nỗ lực từ tâm. Nếu ai tụ tập từ tâm thuần thục người ấy sẽ hưởng được 11 lợi ích:

    "Này các Tỳ kheo, từ tâm giải thoát được tu tập sung mãn, sẽ tác thành cỗ xe, thành căn cứ địa, nếu được tích lũy và phát triển sẽ thành tựu 11 lợi ích sau đây:

    - Ngủ an lạc;

    - thức an lạc;

    - không ác mộng;

    - được loài người ngưỡng mộ;

    - được phi nhân nhân ái kính;

    - được chư thiên bảo hộ;

    - không bị lửa, thuốc độc, đao kiếm xúc chạm;

    - được thiền định mau chóng;

    - sắc mặt tươi sáng;

    - khi mệnh chung không hôn ám;

    - nếu chưa thể nhập thượng pháp (đắc quả A la hán) thì sẽ sinh lên Phạm Thiên giới".

    (Tăng Chi Bộ, IIIB.300).
    Trong vũ trụ, năm đường phân minh, thiện ác báo ứng họa phước đành rành, thân tự chịu lấy không ai thay được. Người thiện làm lành thì từ cảnh sướng đến cõi sướng, từ sáng vào sáng. Người ác làm ác từ cảnh khổ vào cõi khổ, từ tối vào chỗ tối.

  17. #37

    Mặc định

    có lẽ chúng ta bình luận ở đây đều vô tình dính mắc như tỷ NT thôi. bởi đó chỉ là giấc mơ thôi mà, có ai trên đời mà chưa từng mơ đâu. Bố DN là ng k hề tu hành chỉ là ng hiền lành thật thà, sống đúng tam thôi, nhgcungx luôn thấy những sự việc diễn ra thật luôn, lúc thì mơ, lúc thì cả khi còn tỉnh , gần nhất như đêm qua ý có ng nói trong đầu cho bố DN bieets là, ngàymai sẽ mất 1cais bàn và 2cais ghế, thì chuẩn k cần chỉnh sáng này bị trộm mất luôn 2 cái ghế-1 cái bàn.

    Đây chỉ là 1 giác mơ trong số vô vàn giấc mơ linh ứng cua papa mình, ngày xưă khi đi chiến đấu nhờnhuwngx giấc mơ này mà papa mình thoát chết nhiều lần, nhg sau mỗi lần linh ứng, papa chỉ nói,đúng là giấc mơ linh thật, thế thôi,chứ k bàn luận gì cả.
    Ngoài tâm không động
    Ðộng chẳng phải tâm
    Tâm chẳng phải động
    Ðộng vốn không tâm
    Tâm vốn không động
    Ðộng không lìa tâm
    Tâm chẳng lìa động
    Ðộng là dụng của tâm
    Dụng là cái tâm động

  18. #38

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi DaiBatNha Xem Bài Gởi
    người tu học chân chính, thì đương nhiên có chánh nghiệp (hành động chân chính) có chánh ngữ (lời nói chân chính) có chánh tư duy (suy nghĩ chân chính), chánh kiến (thấy đúng lẽ đạo) chánh mạng (bản thân sống ngay thẳng) chánh tinh tấn (công phu tu tập không lui sụt) chánh định (thiền quán đúng pháp như thật), chánh niệm (nhớ nghĩ chân chánh), người tu chân chính tự có 8 đức này, nhìn vào sẽ biết, thấy cách diễn đạt trên diễn đàn của một số người cũng biết họ tu tới trình độ nào.
    diệu pháp nếu hiện hữu như lai chẳng ví diệu pháp như viên bảo châu trong búi tóc luân vương chẳng vọng trao người. năm xưa đức từ phụ thích ca mâu ni, trải qua 6 năm cầu đạo, 6 năm khổ hạnh mới tìm thấy con đường trung đạo, chả lẽ diệu pháp dễ tìm dễ thấy vậy sao, vậy thì chúng sanh thành phật cả rồi.
    Hồ đồ, uhm, tôi đây là đại hồ đồ, nhưng kẻ thấy được tôi hồ đồ có nghĩ đến sự hồ đồ của mình không.
    Định kiến và biên kiến của h mạnh quá, âu cũng là duyên và nghiệp.
    Đệ có mấy lời ngắn gọn nữa, h thấy lọt tai thì nghe, k thì cứ coi như mồm chó vó ngựa.
    Tu có nhiều pháp, nhưng chỉ có một đích đến:
    Tâm an lạc và bản ngã tiêu tan
    Nó cũng là 2 cây thước để kiểm tra con đường tu của một hành giả. Nếu tâm bất an là tu sai, nếu tu mà bản ngã ngày một lớn thì tu sai.
    Vậy thôi, chúc huynh luôn an lạc và bản ngã ngày càng bé nhỏ. Thân!

  19. #39

    Mặc định

    vậy thì hãy để bản ngã của mình cũng nhỏ lại, đừng công kích, bàng bổ phật giáo bắc truyền, đừng xúc phạm đến điều thiêng liêng của người khác. Một người con khi thấy cha mình bị sỉ nhục thì đương nhiên kẻ làm con phải tức giận. Đó là thường tình, tôi tu sai thì bạn hãy thấy cái sai đó mà tránh, bản ngã tôi có lớn mới thấy bản ngã của bạn là nhỏ. tu đúng hay tu sai đó là quả báo của tôi, đừng nên bàn đến tôi, mà hãy thấy được những gì từ tôi. quân tử biết sữa mình khi thấy cái sai của người khác, vậy thì bạn hãy làm quân tử để tôi là kẻ tiểu nhân cho.

  20. #40

    Mặc định

    đọc lại kinh tệ túc đi bạn =-=!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 112
    Bài mới gởi: 21-05-2019, 08:28 AM
  2. Thần học về Chúa Thánh Thần
    By minhthai in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 17
    Bài mới gởi: 22-08-2014, 09:56 AM
  3. PHẬT GIÁO, KHOA HỌC VÀ GIẤC MƠ
    By bachliencu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 05-04-2011, 09:37 PM
  4. CHIÊM BAO HAY MỘNG TƯỞNG
    By dc_bac in forum Sưu Tập Khác...
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 20-03-2011, 06:52 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •